Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Người thân công bố Nguyên Nhân Thứ trưởng Lê Hải An qua đời do tự sát?

Donald Trump : Ứng cử viên lý tưởng của Tập Cận Bình?


Hai nhân vật ở châu Mỹ chiếm trang nhất thời sự là Evo Morales và Donald Trump. Người thứ nhất là tổng thống Bolivia, vừa tuyên bố từ chức đã bay sang Mêhico lưu vong. Người thứ hai là tổng thống Mỹ mà thủ tục truất phế, với các cuộc điều trần công khai tại Quốc Hội, bắt đầu từ hôm nay 13/11/2019.

Tổng thống Mỹ Donald Trump (T) gặp chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, bên lề thượng đỉnh G20, Osaka, Nhật Bản, ngày 29/06/2019.
Donald Trump là người hùng hay thực chất là một nhà chính trị yếu đuối dễ bị khai thác ?

Libération và Le Monde phân tích hai mặt trái phải của tổng thống Mỹ.

Với ảnh Donald Trump chân bước tự tin, và với tựa đen trên nền đỏ màu chiến đấu, nhật báo cánh tả khẳng định : Đối mặt với Impeachment, Trump không sợ. Lý do là trong bầu không khí chính trị hóa lưỡng cực tối đa, tổng thống Trump khó bị truất phế. Ông có thể tin cậy vào thành phần trung thành. Ngay trong phe Cộng Hòa tại Thượng viện, những người biểu quyết truất phế tổng thống cũng ngần ngại, không dám bỏ rơi chủ nhân Nhà Trắng. Sức thu hút của Donald Trump trong giới cử tri bình dân cho phép ông yên tâm đối đầu với phe Dân Chủ, theo kết luận của Libération.

Vấn đề là những lợi khí trong chính trị nội bộ rất có thể là nhược điểm của Donald Trump trong chính sách đối ngoại. Theo Le Monde, tổng thống Mêhicô thấy rõ điểm yếu của Donald Trump là thích làm người hùng. Cho nên, chỉ cần ký một thỏa thuận thương mại « giả vờ » với Mỹ và chịu khó ngăn chận làn sóng di dân là Mêhicô của tổng thống Oprodor tìm được quan hệ « trăng mật » với nước Mỹ của Donald Trump. Các chế độ độc tài cũng ủng hộ Trump. Putin thấy được lá bài tẩy yếu xìu của chủ nhân Nhà Trắng nên thoải mái đẩy các quân cờ đi tới.

Còn Trung Quốc thì sao ? Trong bài « Liệu Donald Trump là ứng cử viên của Tập Cận Bình ? », Le Monde cho rằng khủng hoảng ở Chilê có một cái lợi : thượng đỉnh APEC bị hủy bỏ, lễ ký kết thỏa thuận thương mại Mỹ-Trung, phần l, bị dời lại. Donald Trump muốn ký với Tập Cận Bình tại một địa điểm hay một dịp biểu tượng, nếu không được tại APEC thì ở bang nông nghiệp Iowa nơi nông dân trồng đậu nành bị lao đao vì biện pháp trả đũa của Trung Quốc. Tập Cận Bình cũng sẵn lòng trở lại Iowa, nơi lúc còn là quan chức cấp huyện, ông đã đến tham quan.

Câu hỏi đặt ra là vì sao Bắc Kinh muốn làm vui lòng chủ nhân Nhà Trắng ? Theo Le Monde, « Trump là lá chủ bài số một của Bắc Kinh : giới lãnh đạo Trung Quốc muốn tổng thống Mỹ tái đắc cử bởi vì ông ta quá YẾU ». Donald Trump có lợi cho Trung Quốc bởi vì Donald Trump làm nước Mỹ suy yếu. Donald Trump rút bỏ hiệp định TPP do Obama đề xuất làm đê điều ngăn chận Trung Quốc. Trump bỏ rơi người Kurdistan. Từ Trung Đông đến Philippines ở châu Á, ai còn tin vào Washington ? Nước Mỹ càng yếu thì Trung Quốc càng có lợi. Nếu để một chính trị gia của đảng Dân Chủ đắc cử tổng thống thì phong trào chống Trung Quốc càng mạnh vì Cộng Hòa và Dân Chủ đều một lòng không muốn siêu cường bị Trung Quốc đẩy xuống hàng thứ hai.

Tóm lại, nếu đảng Dân Chủ trở lại chính quyền, nước Mỹ có được một chính sách nhất quán và nghiêm khắc thật sự, chứ không phải nói mà không làm, thì Tập Cận Bình sẽ gặp khó khăn hơn là với nước Mỹ sớm nắng chiều mưa của Donald Trump, tác giả kết luận.

Hành động bỏ chạy của tổng thống Bolivia : Đần độn và vô trách nhiệm ?

Đó là lời phê phán của giới phân tích Bolivia về quyết định lưu vong của tổng thống, Evo Morales. Liệu các nước láng giềng, cũng đang bị sức ép đường phố có bị tác động hay không ?

Tất cả báo Pháp đều chạy tựa : Bolivia rối loạn sau khi Morales ra đi. Le Monde dành hai bài dài để mô tả chân dung người hùng Bolivia, xuất thân là nông dân bản địa, sau 14 năm lãnh đạo, không ý thức là mình đã hết thời, nên phải bỏ chạy trước áp lực đường phố, sau cuộc bầu cử sau cùng nhiều tai tiếng. Theo một nhà xã hội học Bolivia, thái độ đáng chê trách của tổng thống Morales là trong suốt 14 năm lãnh đạo, không chuẩn bị cho phe tả có một nhân vật thay thế. Ông từ chức một cách vô trách nhiệm như là cố tình cho Bolivia rơi vào tình trạng hỗn loạn. Le Figaro thì chú ý lời tuyên bố của tổng thống Mỹ Donald Trump « chào mừng nhân dân Bolivia giành được tự do và quân đội Bolivia từ nay không bảo vệ một cá nhân mà bảo vệ Hiến Pháp Bolivia ».

Nhật báo thiên hữu dự phóng sự kiện này sẽ tác động đến các chế độ « mất tính chính đáng » lân cận, từ Venezuela cho đến Nicaragua.

Les Echos cũng cho là sẽ có tác động dây chuyền tại Nam Mỹ : Tổ chức các quốc gia châu Mỹ (OEA) có hành động đáng khen là nhanh chóng tố giác những điều bất thường cuộc bầu cử. Tổ chức cũng rất công bình phê phán các hành động quá trớn của tổng thống Morales nhưng lại im lặng về bối cảnh ông phải từ chức. Nếu OEA hành động như bênh vực một bên thì khó tránh được một cuộc khủng hoảng chính trị lan rộng tại Nam Mỹ.

Hồng Kông chìm sâu vào bạo lực. Dù vậy, phong trào phản kháng tiếp tục được ủng hộ.

Les Echos và Le Monde trở lại ba ngày xung đột ở Hồng Kông. Từ Bolivia, báo Pháp đưa độc giả qua các phong trào đòi cải cách chính trị tại Chilê, và Algeri. « Chiến tranh tiêu hao của người dân Algeri chống chế độ » và « Chính phủ Chilê chấp nhận thay đổi Hiến pháp do chế độ Pinochet để lại », tựa của La Croix. Nhật báo kinh tế Les Echos nhấn mạnh đến tình hình Hồng Kông « đang căng thẳng cao độ ». Cảnh sát xông vào khu đại học, đang bãi khóa, để giải tán biểu tình bằng hơi cay. Le Monde, với một bài tường thuật dài kể lại vụ một người biểu tình bị cảnh sát bắn và một người chống biểu tình bị hỏa thiêu. Vụ châm xăng đốt người cho dù bị cảnh sát lên án là « dã man » không làm cho phe phản kháng nao động. Phương châm của họ là « đoàn kết keo sơn và xin lỗi khi phạm sai trái ».

Cho dù hành động bạo lực liên tiếp xảy ra, cho dù người biểu tình ngày càng ít dung thứ những người không cùng quan điểm nhưng vì thái độ thiếu chuyên nghiệp của cảnh sát làm cho dân chúng ngày càng bất bình, cho nên công luận tiếp tục ủng hộ « giới trẻ phẫn nộ ».

Thương chiến Mỹ-Châu Âu liệu xảy ra như Donald Trump hăm dọa ?

Le Figaro cho biết có lý do để lạc quan :

Sau nhiều tháng đàm phán, Washington sẽ từ bỏ ý định tăng thuế đánh lên xe hơi châu Âu. Tuy chưa chính thức nhưng tin này được nhiều báo Mỹ loan trước. Vì sao ? Vì lý do bầu cử : Các hãng xe Đức đã tạo ra 12.000 công ăn việc làm tại Mỹ và hứa sẽ đầu tư thêm tạo thêm 25.000 chỗ làm. Phần lớn các hãng này đặt ở các tiểu bang bầu cho Donald Trump năm 2016.

Lý do thứ hai làm Donald Trump phải do dự là ngay các tập đoàn xe hơn Mỹ cũng chống các biện pháp bảo hộ thị trường. Ford, Genaral Motors, Chrysler nhập cảng nhiều trang thiết bị của châu Âu và chỉ riêng các công ty linh kiện này thôi cũng tạo cho Mỹ 400.000 việc làm.

Thái độ thù hận của tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ : dùng tù binh Daech làm công cụ bắt chẹt Tây phương

Theo Le Figaro, tổng thống Erdogan đưa ra những lập luận hiềm thù và đe dọa. Sau khi dọa mở cửa biên giới cho 4 triệu người tị nạn chạy sang châu Âu, ông Erdogan sử dụng lá bài tống khứ thánh chiến quốc tịch Tây phương, bị giam tại Thổ Nhĩ Kỳ, về nước gốc. Trường hợp đầu tiên là một thành viên Daech người Mỹ : Washington không nhận, Hy Lạp không nhận, cuối cùng kẻ nguy hiểm này bị đưa vào khu vực trái độn giữa Thổ và Hy Lạp.

Paris cũng đang chờ hành động trả đũa. Tổng thống Erdogan không chấp nhận được sự kiện Pháp giúp dân quân Kurdistan cũng như chống hành động khoan dầu ở ngoài khơi đảo Chypriote.

Một năm Gilets Jaunes : Tiếng nói người phụ nữ

Về tình hình xã hội Pháp, Libération đặc biệt dành nhiều trang cho phong trào Áo Vàng Gillet Jaunes sau một năm tranh đấu và phỏng vấn ba phụ nữ, những người đã túc trực ở các ngã tư đường bất chấp thời tiết nóng lạnh trong suốt 12 tháng. Tại sao họ tranh đấu ? Đây là câu trả lời : « Khi Nhà nước không làm tròn bổn phận thì những người mẹ phải lên tuyến đầu ».

(RFI)

Phạm Chí Dũng - Dầu cạn kiệt đếm ngược tuổi thọ chế độ


Đến lúc này và dù chẳng muốn chút nào, cơ quan phụ trách về nguồn tài nguyên thiên nhiên gần như duy nhất để nuôi đảng - dầu khí - là Bộ Công thương vẫn phải hô hoán cảnh báo về mối nguy hiểm cạn kiệt kiệt dầu đang rất cận kề.


Tàu thám hiểm "Hải Dương Địa Chất 8" của Cục Khảo sát Địa chất Trung Quốc (Ảnh: China Geological Survey)
Cạn kiệt

Trong 10 tháng đầu của năm 2019, sản lượng khai thác khí đốt thiên nhiên ước đạt 8,6 tỷ m3, tăng 1,9% so với cùng kỳ năm trước, nhưng sản lượng khai thác dầu thô ước chỉ đạt 11,1 triệu tấn, giảm 5,6% so với cùng kỳ năm 2018. Hoạt động khai thác dầu ở các mỏ chủ lực trong năm 2019 đang trong giai đoạn suy kiệt, sản lượng giảm mạnh, các mỏ mới phát hiện đều khá nhỏ, cận biên, điều kiện phát triển, vận hành phức tạp, chi phí cao… - bản báo cáo mới nhất của Bộ Công Thương tại kỳ họp quốc hội tháng 10 - 11 năm 2019 thừa nhận.

Kết quả khai thác khá thất vọng trên là chuỗi tiếp nối của hai năm 2017 và năm 2018 khi hoạt động khai thác dầu khí của Việt Nam bị Trung Quốc gây sức ép tại mỏ Cá Rồng Đỏ ở Bãi Tư Chính, mỏ Lan Đỏ và cả ở mỏ Cá Voi Xanh mà đã khiến Bộ Chính trị Việt Nam mất ăn ngay trên ‘vùng biển chủ quyền không tranh cãi’ của mình.

Đến lúc này, cấp độ hô hoán đã được chuyển từ Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam - PVN) lên bộ chủ quản, mà chẳng mấy chốc sẽ chiếm phần nổi bật trong báo cáo kêu than của Chính phủ.

Vậy thực trạng nguồn trữ lượng mới thì sao?

Chỉ chiếm 1/6 sản lượng đang khai thác!

Những năm tới sẽ là một thách thức khủng khiếp: làm sao đảng và PVN tìm ra được nguồn trữ lượng dầu khí mới ở Biển Đông để thay thế cho những mỏ sắp biến thành dĩ vãng và để ngân sách của đảng lẫn đảng khỏi chết theo?

Ngay trước mắt là một mất cân đối quá lớn đối với ‘khoa học khai thác dầu khí’: năm 2017, sản lượng khai thác quy dầu của PVN lên tới 25 triệu tấn, nhưng phần tìm kiếm thăm dò gia tăng trữ lượng chỉ là 4 triệu tấn, tức trữ lượng mới chỉ chiếm 1/6 sản lượng đang khai thác. Nếu tình trạng mất cân đối giữa tìm kiếm thăm dò gia tăng trữ lượng và khai thác vẫn tiếp diễn như hiện nay thì chỉ vài năm nữa, sản lượng khai thác dầu khí của PVN sẽ chỉ còn 1/3 sản lượng so với hiện thời.

Vào đầu năm 2017, một báo cáo của PVN đã thừa nhận rằng gia tăng trữ lượng dầu khí năm 2017 đạt thấp hơn nhiều so với mục tiêu chiến lược đề ra: mục tiêu đề ra trong nước là 20-30 triệu tấn/năm và ở nước ngoài là 8-12 triệu tấn/năm (tổng cộng là 28-42 triệu tấn/năm) nhưng trong hai năm 2016 và 2017 PVN đều không hoàn thành khi đạt thấp hơn nhiều (năm 2016 đạt 16,66 triệu tấn quy dầu và năm 2017 đạt 4,0 triệu tấn quy dầu). Hầu hết các mỏ đều đã khai thác trong thời gian dài và đang trong giai đoạn cuối dẫn tới suy giảm sản lượng tự nhiên hàng năm từ 15% tới trên 30%.

2017 cũng là năm gia tăng trữ lượng dầu khí thấp nhất từ trước đến nay, chỉ đạt 4 triệu tấn dầu, thấp nhất lịch sử. Một quan chức của PVN là Tổng giám đốc Nguyễn Vũ Trường Sơn phải thừa nhận: “trước đây hàng năm, PVN khoan 30-40 giếng thăm dò, chi phí tốn từ 2-2,5 tỷ USD, gia tăng được 35-40 triệu tấn quy dầu. Thế nhưng, từ 2015 trở lại đây, đầu tư của ta và nước ngoài chỉ đâu đó 400-500 triệu USD cho tìm kiếm thăm dò, giảm 5 lần so với trước”.

Với tình trạng trữ lượng dầu cạn kiệt nhanh trong khi quá khó để tìm ra nguồn trữ lượng mới, có thể hình dung là vào năm 2021, ngân sách chế độ sẽ mất hẳn số thu hàng trăm ngàn tỷ đồng từ PVN mà do đó sẽ ‘kiến tạo’ một lỗ thủng toang hoác không lấy gì bù trám được.

Bạch Hổ cũng sắp ‘chết’

Trước đó vào những ngày đầu năm mới 2019, PVN đã mang lại một thất vọng tím tái cho các cấp trên của nó khi thông báo rằng căng thẳng ở Biển Đông sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến hoạt động thăm dò dầu khí của Việt Nam trong năm nay. Cụ thể, PVN dự tính sẽ khai thác 12,37 tấn dầu thô trong năm nay, giảm 11,45% so với năm ngoái.

Tỷ lệ 11,45% thậm chí còn thấp hơn mức tiết giảm dự kiến 10% mỗi năm của PVN vào năm 2018.

Còn trước đó nữa, vào tháng 11 năm 2018 PVN lần đầu tiên cho biết với trữ lượng gia tăng quá thấp khiến từ nay đến năm 2025, sản lượng khai thác dầu sẽ giảm đều đặn mỗi năm 10% - tương đương với hơn 2 triệu tấn.

Vào năm 2017, sản lượng khai thác quy dầu của PVN lên tới 25 triệu tấn. Nhưng với đà ‘suy giảm tự nhiên’ và với mức giảm bắt buộc hơn 2 triệu tấn/năm, đến năm 2025 sản lượng khai thác quy dầu sẽ cao lắm là 10 triệu tấn/năm. Còn nếu trong giai đoạn 2019 - 2015 mà PVN phải chịu sức ép quá mạnh từ Chính phủ và Bộ Chính trị đảng để phải giữ nguyên hoặc thậm chí gia tăng sản lượng khai thác dầu khí nhằm bù đắp cho một nền ngân sách mau chóng cạn kiệt, đặc biệt là gần như cạn hoàn toàn các nguồn ngoại tệ dùng để trả nợ nước ngoài và chi xài cho công tác ăn tiêu trong đảng, đến năm 2025 PVN sẽ có thể chẳng còn dầu để khai thác nữa.

Những thông tin trên là chuỗi tiếp nối logic với một thông tin từ ông Từ Thành Nghĩa - Tổng giám đốc Vietsovpetro - vào đầu tháng 2/2018 về “Móng mỏ Bạch Hổ còn quanh quẩn 10 triệu tấn, tối đa chỉ khai thác được 4-5 năm nữa thôi”, tại Hội nghị tổng kết năm 2017 của PVN.

Điều đó có nghĩa là ngay cả mỏ Bạch Hổ - cung cấp sản lượng lớn nhất, chiếm hơn 60% sản lượng của PVN từ xưa đến nay - đã vào giai đoạn suy kiệt.

Vào năm 2021 hoặc 2022 khi mỏ Bạch Hổ trở thành ‘mỏ chết’, PVN sẽ phải dựa hoàn toàn vào 40% sản lượng còn lại, với điều kiện trữ lượng của những mỏ dầu còn lại vẫn còn mà không suy kiệt hẳn như Bạch Hổ.

Đếm ngược!

Năm 2020 sắp hiện ra với sắc màu tê tái dành cho nền ngân sách thiếu hụt ngoại tệ trầm trọng của Việt Nam.

Tương lai đen tối trên đang hiển hiện trong bối cảnh hiện thời các nguồn ngoại tệ mạnh từ viện trợ không hoàn lại, viện trợ ODA và cả nguồn kiều hối của ‘khúc ruột ngàn dặm’ đều khá bi đát.

Từ năm 2014, chính thể Việt Nam đã không còn nhận được nguồn vốn ODA đáng kể nào, còn từ năm 2018 đã không còn ODA ưu đãi. Trong khi đó, lượng kiều hối gửi về Việt Nam vào năm 2017 và 2018 có thể sụt giảm đến phân nửa so với mức đỉnh 13,5 tỷ USD vào năm 2015…

Trong khi đó, tốc độ bóp hầu bóp cổ dân chúng thông qua thành tích ‘thu ngân sách năm sau cao hơn năm trước’ và được giới quan chức Việt Nam tự sướng bằng tính từ ‘đáng khích lệ’ sẽ khó lòng gia tăng hơn nữa trong những năm tới.

Tại kỳ họp quốc hội tháng 10 - 11 năm 2019, một sự thật mà giới đại biểu ‘nghị gật’ phải thừa nhận là cơ cấu thu chưa bền vững do những khoản thu từ dầu khí và tiền sử dụng đất bị giảm mạnh, kể cả tại ‘con bò sữa’ TP.HCM. Đặc biệt, thu từ 3 khối doanh nghiệp đều không đạt kế hoạch.

Cũng trong khi đó, nợ công Việt Nam đang khốn quẫn ghê gớm.

Hiện thời, nợ nước ngoài của chính phủ - được công bố chính thức - đã vượt quá 100 tỷ USD. Còn nợ nước ngoài của khối doanh nghiệp, trong đó chủ yếu là doanh nghiệp nhà nước, cũng hơn 100 tỷ USD. Nếu tính cả phần nợ vay trong nước, tổng nợ công vào thời điểm năm 2019 có thể xấp xỉ 500 tỷ USD, tức gấp hơn hai lần GDP mỗi năm của Việt Nam (gần 500 tỷ USD bao gồm nợ công Việt Nam đã được xác định là 431 tỷ USD vào năm 2016, cộng với nợ tăng thêm mỗi năm khoảng 20 tỷ USD từ năm 2017 đến nay). Thực tế sống sượng và quá nguy cấp này là hoàn toàn phản ngược với lối báo cáo ‘nợ công vẫn dưới ngưỡng nguy hiểm 65% GDP’ của Chính phủ Việt Nam.

Nổi lên trên bức tranh khốn quẫn ấy, dầu thô - nguồn tài nguyên gần như duy nhất để nuôi đảng - đang biến thành kim đồng hồ đếm ngược tuổi thọ của chế độ độc tài ở Việt Nam theo đúng quy luật của Mác ‘kinh tế quyết định chính trị’.

Nhưng những năm tuổi còn lại ấy thậm chí còn khó có thể trôi dạt và ăn bám như kế hoạch giảm dần sản lượng dầu khai thác của PVN, với lý do là khi PVN lên kế hoạch này thì chưa xảy ra vụ Trung Quốc quyết liệt cho tàu khống chế khu vực Bãi Tư Chính và đòi Việt Nam phải ‘cùng hợp tác khai thác dầu khí’ - mà về thực chất là ép Bộ Chính trị ‘đảng em’ phải mời kẻ cướp vào nhà để chia bôi tài sản với tỷ lệ có thể đến 60% dành cho Bắc Kinh.

Cũng bởi thế, cái kim đồng hồ đếm ngược không biết có còn cơ hội để chạm mốc 2025 hay sẽ ‘deadline’ trước đó.

Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)

NATO, Syria, thánh chiến : Trọng tâm chuyến đi Mỹ của TT Thổ Nhĩ Kỳ


Tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp đồng nhiệm Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan ngày 13/11/2019 tại Nhà Trắng sau nhiều tuần căng thẳng, đặc biệt với việc Ankara mua hệ thống phòng thủ tên lửa S-400 của Nga. Hai nguyên thủ sẽ đề cập đến Syria, tù nhân thánh chiến và Liên minh Bắc Đại Tây Dương (NATO).


Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan. Ảnh chụp ngày 7/11/2019.©REUTERS/Bernadett Szabo
Về Syria, phát biểu tại Ankara ngày 12/11 trước khi lên đường đến Washington, tổng thống Erdogan khẳng định Hoa Kỳ chưa hoàn toàn tuân thủ cam kết với Thổ Nhĩ Kỳ về việc rút lực lượng Kurdistan khỏi « vùng an toàn » ở bắc Syria giáp biên giới Thổ Nhĩ Kỳ. Ông sẽ yêu cầu Washington phải làm nhiều hơn để thực hiện thỏa thuận ngừng bắn được hai bên thống nhất hôm 17/10.

Ngoài ra, chính quyền Ankara thông báo sẽ trao trả một tù binh thánh chiến người Mỹ, hiện bị giữ tại biên giới Thổ Nhĩ Kỳ-Hy Lạp vì theo ông Erdogan, « đây không phải là vấn đề của Thổ Nhĩ Kỳ ». Danh tính của tù nhân này không được tiết lộ, cũng như việc nhân vật này được trả về nơi nào.

Theo AFP, điểm bất đồng thứ ba là việc Thổ Nhĩ Kỳ mua hệ thống phòng thủ tên lửa S-400 của Nga. Ông Robert O’Brien, cố vấn an ninh quốc gia của tổng thống Trump, phát biểu trên đài CBS hôm 10/11 : « Chúng tôi rất phẫn nộ. Không có chuyện, giữa khối NATO, lại đi nhập khẩu vũ khí của Nga ».

Dù hai nước đang trải qua giai đoạn sóng gió, tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ tin rằng sẽ « tìm được thỏa thuận với ông Trump để cải thiện mối quan hệ » song phương. Tuy nhiên, xã hội Thổ Nhĩ Kỳ lại tỏ ra ngờ vực đối với Washington, theo phóng sự của thông tín viên RFI Anne Andlauer :

« Trong ba năm gần đây, tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ không ngừng rắn giọng nhắm vào phương Tây, trong đó có Hoa Kỳ. Động cơ của nỗi oán giận này có rất nhiều, bắt đầu từ việc Mỹ ủng hộ lực lượng Kurdistan tại Syria.

Tuy nhiên, nếu như ông Erdogan tự cho phép mình hàng tuần chỉ trích Washington, đó là vì ông biết rằng những lời lẽ đó giúp ông chiến thắng về mặt chính trị. Ngay cả những người đối lập với tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ cũng nhận thấy điều đó, như ông Oktay, bán hàng xén ở Istanbul :

« Ngay khi xảy ra một thảm kịch trên thế giới, chị có thể chắc chắn rằng Hoa Kỳ đứng đằng sau, với sự hỗ trợ của lực lượng tại chỗ. Tôi không ủng hộ chính phủ đang cầm quyền ở nước tôi, nhưng nếu như có một điểm mà tôi luôn ủng hộ, thì đó là phải cứng rắn chống lại Hoa Kỳ ».

Theo kết quả thăm dò hàng năm của trường đại học Kadir Has, 20% người Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng quan hệ với Washington là yếu tố gây ra vấn đề chính trong chính sách đối ngoại của nước họ. Kết quả này tăng gấp đôi so với năm 2018. Hơn 80% người được thăm dò thậm còn cho rằng Mỹ là mối đe dọa hàng đầu của Thổ Nhĩ Kỳ.

Đây cũng là nhận định của ông Ercan, một người bán xe hơi : « Hoa Kỳ ủng hộ tất cả những kẻ thù của Thổ Nhĩ Kỳ. Ví dụ như những kẻ làm đảo chính năm 2016, hiện vẫn được tự do đi lại ở Mỹ, hoặc như lực lượng Kurdistan ở Syria đã nhận được nhiều tấn vũ khí từ Mỹ. Ông Erdogan có vẻ có quan hệ tốt với ông Trump. Vấn đề ở chỗ bầu không khí chống Thổ Nhĩ Kỳ ngự trị ở Washington, đặc biệt là ở Nghị Viện Mỹ ».

Tâm lý chống Mỹ này có nguy cơ gia tăng thêm nếu như các thượng nghị sĩ Mỹ, theo bước các dân biểu ở Hạ Viện, bỏ phiếu trừng phạt Thổ Nhĩ Kỳ vì đã tấn công vào Syria ».

Thu Hằng

(RFI)

Chiến hạm Mỹ đi qua eo biển Đài Loan, lần thứ 9 trong năm 2019



Một chiến hạm Mỹ lại vượt eo biển Đài Loan vào hôm qua 12/11/2019 - một động thái chắc chắn khiến Trung Quốc nổi giận. Chuyến hải hành lần thứ 9 trong năm nay của tàu chiến Mỹ qua eo biển Đài Loan được thực hiện vào lúc tại Hoa Kỳ, tổng thống Mỹ Donald Trump lại lên tiếng tố cáo Trung Quốc gian lận trong địa hạt thương mại.
Chiến hạm Mỹ đi qua eo biển Đài Loan, lần thứ 9 trong năm 2019

Phát biểu với đài truyền hình Mỹ Fox News, nữ trung tá Reann Mommsen, phát ngôn viên Hạm Đội 7 của Mỹ xác nhận : « Tuần dương hạm có trang bị tên lửa dẫn đường USS Chancellorsville (CG 62) đã thực hiện một chuyến đi bình thường qua eo biển Đài Loan hôm 12/11, phù hợp với luật pháp quốc tế ».

Đối với phát ngôn viên Mỹ, hoạt động của chiến hạm USS Chancellorsville chứng minh cam kết của Mỹ với một vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và rộng mở, và hải quân Mỹ sẽ tiếp tục hoạt động « ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép ».

Đây là lần thứ 9 hải quân Mỹ cho tàu chiến đi qua eo biển Đài Loan trong năm 2019 này, và lần đầu tiên từ tháng 9 đến nay. Chuyến đi được thực hiện vào lúc bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Mark Esper chuẩn bị thăm bốn quốc gia châu Á bao gồm Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines và Việt Nam.

Phía Trung Quốc chưa có phản ứng về hoạt động của tàu Mỹ, nhưng những lần trước đây, Bắc Kinh đều lên tiếng tố cáo Washington một cách gay gắt. Bắc Kinh coi việc đi qua eo biển là vi phạm chủ quyền Trung Quốc, trong khi Mỹ và nhiều quốc gia khác xem tuyến đường này là vùng biển quốc tế.

Lục quân Mỹ-Trung sẽ cùng nhau tập huấn cứu hộ trong 10 ngày

Giới quan sát đã ghi nhận một sự trùng hợp. Vào hôm qua, trang web chính thức của quân đội Trung Quốc đã loan báo việc một số đơn vị lục quân của Mỹ và Trung Quốc sẽ cùng tham gia 10 ngày diễn tập cứu hộ và cứu nạn tại Hawai từ ngày 14 cho đến ngày 24/11.

Theo tuần báo Mỹ Newsweek, vào năm ngoái, đã diễn ra một đợt tập huấn cứu hộ tương tự giữa hai quân đội Mỹ-Trung.

Donald Trump: “Không nước nào gian lận giỏi hơn Trung Quốc”

Cũng liên quan đến quan hệ Mỹ-Trung, tổng thống Mỹ Donald Trump lại lên tiếng đả kích Bắc Kinh, cho rằng « Không nước nào gian lận giỏi hơn Trung Quốc ».

Theo tin của đài truyền hình Mỹ CNBC, ông Trump đã đưa ra lời tố cáo kể trên khi phát biểu tại Câu Lạc Bộ Kinh Tế New York vào hôm qua 12/11. Theo tổng thống Mỹ, « kể từ khi Trung Quốc gia nhập WTO năm 2001, không một nước nào đã lũng đoạn hay trục lợi trên lưng kinh tế Mỹ nhiều hơn Trung Quốc ».

Tổng thống Mỹ nói tiếp : « Tôi không muốn dùng từ ngữ 'gian lận', nhưng rõ ràng là không nước nào gian lận giỏi hơn Trung Quốc ». Và như thông lệ, ông Trump đổ lỗi cho những người tiền nhiệm mà theo ông phải chịu trách nhiệm về việc ký các thỏa thuận cho phép Trung Quốc « thao túng » kinh tế Mỹ.

Dù đả kích Trung Quốc, nhưng tổng thống Mỹ hôm qua tiếp tục cho rằng Washington và Bắc Kinh « sắp » đạt được thỏa thuận thương mại, nhưng không cho biết chi tiết cụ thể.

Trọng Nghĩa

RFI

Tác giả Hoàng Cát và truyện ngắn "Cây Táo ông Lành"


Đọc lại "CÂY TÁO ÔNG LÀNH"

Có nhiều người nghe câu chuyện về “Cây táo ông Lành” của Hoàng Cát nhưng chưa đọc được nguyên văn….. Xin post lại truyện ngắn này với lời kết án của Tạp chí Cộng sản vào thời gian tác phẩm ra đời. Có lời bình ngắn gọn của Nguyễn Trọng Tạo sau này….
 

Tạp chí Cộng sản: "... Một truyện ngắn về thiếu nhi đăng trên tuần báo Văn nghệ trong thời gian qua thuộc loại nấm độc nguy hiểm. Với lối viết kiểu "biểu tượng hai mặt" truyện này gieo rắc hoài nghi trong quần chúng đối với sự lãnh đạo của Đảng ta gieo rắc tư tưởng chống lại đường lối cách mạng chống lại chế độ xã hội chủ nghĩa và nền chuyên chính vô sản của chúng ta. 
 
Miêu tả cuộc sống heo hút tâm trạng u buồn của một ông già người vợ chết vì bom người con trai độc nhất "vô bộ đội đợt đầu tiên kể từ sau khi có lệnh hoà bình" truyện này không những bộc lộ quan điểm sai lầm của chủ nghĩa nhân đạo tư sản trong vấn đề chiến tranh mà còn có tác dụng như một lời kêu gọi phản đối chiến trânh cách mạng có hại cho sự nghiệp chống Mỹ cứu nước hoàn thành độc lập và dân chủ trong cả nước của nhân dân ta. 
 
Trong điều kiện chuyên chính vô sản cuộc đấu tranh giữa hai con đường ở miền Bắc tiếp tục diễn ra gay go phức tạp tác giả truyện ngắn này đưa ra hình ảnh cái đầu lâu khủng khiếp và nói về việc " từ bỏ con đường này đi theo con đường khác" là có dụng ý gì? Phải chăng đây là sự phản ứng giai cấp trước một số biện pháp như kiểm tra hành chính thu lại ruộng đất bị lấn chiếm chống bọn ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa và bọn làm ăn trái phép bọn đầu cơ móc ngoặc vv... mà nhà nước dân chủ nhân dân đã áp dụng để bảo đảm thắng lợi của chủ nghĩa xã hội trong việc giải quyết vấn đề "ai thắng ai" ở miền Bắc? Cùng với lối viết bóng gió xuyên tạc "nhà mới mà đã dột vì chuột bọ" tác giả đe doạ "bỏ" con đường mà tác giả cho là "con đường tắt" để đi con đường khác! Đó là một sự thách thức chế độ ta. 
 
Chuyện đã không chân thật chủ đề lại lấp lửng chi tiết lại đáng ngờ gieo rắc những quan điểm tư tưởng sai trái đây rõ ràng là một truyện xấu và có hại. Vì tính chất độc hại của nó truyện ngắn này đã bị đông đảo bạn đọc kịch liệt phản đối..."

Nguyễn Trọng Tạo: Hoàng Cát nổi tiếng bởi truyện ngắn "Cây táo ông Lành" đăng trên báo Văn Nghệ năm 1973. Nổi tiếng vì "bị đánh". Một cái truyện hiền lành viết về tình cảm tốt đẹp ông Lành dành cho trẻ con đã bị giới "phê bình quan phương" suy diễn nâng thành quan điểm chống lại CNXH. Thời đó người ta còn bảo nhân vật ông Lành là ám chỉ Tố Hữu vì Tố Hữu thường gọi là anh Lành và đầu nhà có trồng cây táo - "Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt" "Xuân về táo rụng nhớ đàn em"... Nhưng sau này Hoàng Cát kể chuyện gặp Tố Hữu thì Tố Hữu nói tớ có biết gì đâu. Vì vậy nên khi làm cái Blog cho Hoàng Cát ghi chú về tác giả dưới ảnh Avatare tôi liền ghi dòng này: Hoàng Cát gần cây táo ông Lành.

Mới biết sự suy diễn của giới "phê bình quan phương" vô cùng nguy hiểm làm khổ Hoàng Cát bao năm "mang án không án" không được đăng cả tên mình dưới những bài viêt. Để nhớ lại thời kỳ kinh hãi đó mời các bạn đọc lại truyện ngắn này cùng với lời "qui tội" của Tạp chí CỘNG SẢN thời đó.

CÂY TÁO ÔNG LÀNH

Truyện ngắn của HOÀNG CÁT

Tên thật ông là gì nhiều người không biết. Đã từ lâu người ta vẫn quen gọi ông là ông Lành. Vì tính ông hiền lành và rất yêu lũ trẻ trong làng. Lâu dần nó thành ra tên của ông.

Vườn nhà ông khá rộng có nhiều cây ăn quả như chuối mãng cầu vú sữa táo... Ông Lành thú nhất là cây táo lai. Nó đứng ở góc vườn trùm cái tán khum khum lên một vạt đất chừng dăm tấm chiếu. Cạnh cây táo quý ấy ông đã cất lên một căn nhà ba gian hai chái; chung quanh tường xây gạch mái còn tạm lợp tranh. Ấy là căn nhà ông làm chuẩn bị cho cậu con trai duy nhất của ông lấy vợ ở riêng. Nhưng nhà vừa làm xong thì thằng Sửu lại xung phong vô bộ đội đợt đầu tiên kể từ sau khi có lệnh hoà bình của Chánh phủ cách mạng lâm thời.Thế là ngôi nhà đành tạm để không. Và nó được mang mãi cái tên "Nhà mới". Mặc dù cho đến nay mái tranh của nó đã có đôi chỗ dột vì chuột bọ vì thiếu hơi người ở.

Cây táo quý đứng ngay góc sân ngôi nhà mới ấy. Cây táo càng đẹp thêm và ngôi nhà cũng đẹp thêm.

Mé dậu vườn là con đường ống chạy xuyên qua làng. Sáng sáng lũ trẻ học trò lớp Một đi tắt qua đấy để đến trường. Bao giờ chúng cũng đi thật sớm tíu tít như một đàn chim vồ lượm những quả táo rụng.

Vốn là một ông già yêu trẻ ông Lành lấy thế làm niềm vui. Nhiều khi đứng trong cửa sổ nhìn ra ông thấy lũ trẻ lấy gạch ngói đất đá hoặc que khăng ném cho táo rụng xuống để lượm được nhiều. Ông cũng chẳng la mắng chúng nó làm chi. Ông hiểu lũ trẻ thích ăn táo lắm. Chỉ những đứa trẻ nào nghịch quá ném vung đất đá vào sân hay làm rơi hỏng mái tranh ngôi nhà mới của ông thì ông mới nhẹ nhàng bảo chúng đừng ném nữa. Lũ trẻ cũng biết nể ông ông chỉ cần nhắc một lần là chúng ngoan ngoãn rủ nhau kéo đi. Chúng vừa đi vừa ăn táo và "nhồm nhoàm" trêu chọc lẫn nhau. Rồi chúng đuổi nhau chạy. Rồi chúng cười. Rồi chúng hát nghêu ngao...

Những lúc thảnh thơi ông Lành nhìn lũ trẻ hò nhau nhặt táo rụng mà càng thêm ao ước một ngày gần đây thằng Sửu về cưới vợ; rồi ông sẽ có những đứa cháu cũng líu lo như thế. Ước mơ ấy luôn cho ông niềm vui ngầm trong bụng.

Bà vợ ông đã chết vì bom toạ độ Mỹ từ mùa gặt năm 1967 đúng vào kỳ cây táo sai quả nhất. Thằng Sửu của ông cũng đã đi thoát ly vào quân chủ lực. Chỉ còn lại mình ông. Nỗi thèm khát có đứa cháu bên cạnh cho ấm áp tuổi già càng lúc càng âm ỉ trong lòng ông Lành. Những đêm sương nặng hạt nằm không ngủ được lắng nghe tiếng táo rụng lộp bộp ngoài vườn lẫn với tiếng sương rơi ông Lành chỉ mong chóng sáng để được thấy lũ học trò đi qua nhặt táo...

Nhưng một buổi sáng ông đang ngồi hí húi vót lạt mây để buộc cái nạng chống cho cây táo đỡ ngả xuống vườn vì nặng quá thì bỗng "bịch rộp!" - một hòn đất rơi trúng đầu ông tung toé cả lên vai lên gáy! May mà hòn đất bở không to lắm chứ không thì có lẽ ông đã té xỉu xuống rồi. Thế mà cũng choáng váng mất một lúc. Vừa ngẩng lên ông Lành thấy thằng Thìn đang trân trân nhìn ông vẻ hối hận lắm. Nó lắp bắp:

-Cháu...cháu lỡ!... Ông tha...

Đang cơn bực mình ông Lành ném cây rựa xuống sân đánh "phựt" đứng phắt lên:

-Ông ông cái con khỉ!...

Hoảng quá thằng Thìn co giò bỏ chạy.

Cũng vừa lúc ấy nó gặp lũ bạn ngoài ngã ba cây bông điệp. Nó cản các bạn lại làm ra vẻ bí mật:

-Nè chúng bay à! Tao đi qua cây táo ông Lành vừa nãy mà sợ quá phải chạy lui đó nghe!

-Sao?

-Gì thế? Cái gì thế?

Lũ bạn nhao nhao lên hỏi đầy vẻ băn khoăn và sợ hãi.

Thằng Thìn cậu bé lên tám mắt tròn ấy bấy giờ mới một tay kéo quần một tay vừa ôm vở vừa vung lên làm hiệu và nói như thật:

-Tao đi qua cây táo ông Lành tưởng như mọi khi tao vô lượm trái rụng. Bất chợt có tiếng "ư hừm!"rõ to! Mà giọng nó ồ ồ kỳ lắm! Tao tưởng là ông Lành đùa. Nào ngờ nhìn khắp mà chẳng có ai hết. Tao lại nghe "ư hừm" thiệt to và kéo dài lượt nữa; chừng như có người nào ngồi trên cây táo. Tao mới nhìn lên thì eo ôi! Một cái sọ dừa đen ngòm trên ấy nó trêu tao! Tao sợ hết hồn co cẳng vùng chạy một mạch tới đây. Hú vía!

Thìn kể say sưa và hồi hộp thật. Các bạn nó ngơ ngác nhìn nhau giọng se sẽ thì thào; có đứa tái mét cả mặt:

-Vậy làm sao mà tới lớp bây giờ?

Thìn liền láu lỉnh:

-Đây có phải là đường chính của chúng mình tới Trường đâu. Đường chính là đường to vòng quanh làng chứ. Đường qua vườn ông Lành là đường tắt cho nhanh!

Lâu nay lũ trẻ quen đi đường tắt này vừa nhanh lại vừa được lượm táo. Bây giờ nghe Thìn nói vậy cả lũ réo lên:

-Thôi! Bỏ đường cây táo ông Lành!

-Bỏ thôi!

-Bỏ! Bỏ!

Vậy là lũ trẻ quay ùa ra đường cái vòng quanh làng.

Riêng có thằng Tỵ và thằng Ngọ chưa tin hẳn lời thằng Thìn bèn rủ nhau bò tới rình xem. Chỉ một lát sau hai đứa vội vàng co giò chạy trở lại; càng làm cho lũ trẻ tin chuyện cái sọ dừa đen trên cây táo là có thật.

Từ đó đường qua vườn ông Lành vắng hẳn.

Những quả táo chín rơi vàng cả một góc sân ngôi nhà mới rơi cả ra đường...

Ông Lành nhìn táo rụng vàng ối mà chẳng có trẻ nhặt lòng dạ không đành.

Đêm nằm nghe tiếng táo rụng với tiếng sương rơi lộp bộp ngoài vườn ông thắc thỏm đoán ngày mai thế nào lũ trẻ cũng đến lượm hò reo hí hửng với những túi táo đầy. Nhưng đã hết năm ngày năm đêm rồi mà vẫn không nghe tiếng chân lũ trẻ đi qua nhà ông để đến trường nữa chứ đừng nói là chúng vào lượm táo

Ông Lành ân hận. Hay là thằng nhóc ấy đã nói với lũ bạn nó thế nào để tất cả lũ chúng giận ông? Mà ông đã làm gì nó kia chứ! Một cục đất rơi thẳng vào đầu chứ có phải chuyện chơi đâu.

Chưa biết căn nguyên vì sao lũ học trò lớp Một trong làng lại không đi qua nhặt táo rụng nữa nhưng ông Lành cũng mang cái rổ ra lượm tất cả táo trên sân trên vườn rửa sạch sẽ. Thế nào rồi cũng có lúc chúng nhớ mà đi qua chứ.

Ông vừa làm xong việc đó được một lúc thì chợt thấy thằng Mùi hớt hơ hớt hải cắp sách chạy qua. Nhưng nó không đoái hoài đến cây táo. Ông Lành liền gọi giật nó lại:

-Nè con!

Thằng Mùi ngoái đầu "dạ" một tiếng rõ to rồi định quay đi chạy thẳng. Nhưng ông Lành đã kịp bưng rổ táo chín múp chạy tới giữ nó lại. Thằng Mùi tròn mắt không dám lấy:

-Táo có ma đầu-lâu-đen cháu không ăn đâu ông ạ!

Ông Lành ngạc nhiên:

-Ai bảo mày thế?

-Thằng Thìn! Hôm kia nó đi sớm vào lượm táo một mình bị ma đầu-lâu-đen doạ "ưm hừm" đấy!

-Ở đâu? - Ông Lành càng ngạc nhiên.

-Nó bảo có đầu-lâu-đen trên cây táo của ông! - Thằng Mùi vừa thở vừa nói rồi quay mặt đi chỗ khác đưa tay chỉ lên cây táo.

Ông Lành mới vỡ lẽ! Ông chửi yêu thằng Mùi chửi yêu cả lũ bạn nó:

-Cha mẹ chúng bay nghe! chỉ bày trò dại mà doạ nhau thôi. Tổ kiến đen đấy cháu ạ! Ông nuôi tổ kiến trên ấy cho nó ăn sâu đi để táo khỏi bị sâu ăn chứ.

Rồi ông Lành ngồi vậy ôm hẳn thằng Mùi đứng vào giữa hai đùi ông:

-Cháu đến lớp nói với các bạn là không có ma nào hết nghe! Đây nè để ông đi chọc tổ kiến cho cháu xem.

Rồi ông Lành cười thoả thuê dắt tay thằng Mùi đến bên cây táo lấy sào nứa đâm vào tổ kiến. Lập tức đàn kiến bò ra bu đen cả đầu sào. Thằng Mùi vỗ tay reo lên cười khanh khách. Rồi nó quay vội sang nói với ông Lành:

-Bữa nay vì cháu ngủ quên sợ đến trễ cô giáo la nên mới liều chạy tắt qua đường này đó ông ạ! Bây giờ cháu phải đến lớp kẻo trễ nghe ông!

- Ờ! Mà cháu phải mang chỗ táo ông nhặt đây cho cả lớp ăn với chứ.

Trước đây cô giáo Hà đến xin ông Lành cho mượn căn nhà mới để làm trường cho học sinh lớp Một. Suy đi tính lại rồi ông không cho. Lắm lúc ông cũng thấy có cái gì đó không đành. Hoá ra như thế mình không nghĩ đến tình làng nước nữa sao? Nhưng mà ái chà chà! Cái lũ trẻ ấy cũng nghịch quá lắm! Nếu để cho chúng nó học ở đấy rồi đến tường nhà cũng lở lói hoặc bị bôi vẽ bẩn thỉu những gà mẹ gà con lợn nái mèo hoa lên thôi Và tất nhiên là cây táo quý hoá của ông cũng sẽ trụi thụi lụi cả quả lẫn cành mất.

Nhưng chỉ mấy ngày vắng bặt tiếng trẻ hò reo lượm táo vắng bặt tiếng rậm rịch bước chân của lũ chúng qua trước nhà ông để đến lớp học ông Lành mới thấy hết thế nào là hạnh phúc của một người ông. Ông nhớ lũ trẻ hơn hớn kia quá. Và ông càng đâm ra nghĩ ngợi nhớ lây sang thắng Sửu nhà ông với niềm hy vọng một ngày gần đây ông sẽ có cháu nội . Rồi chúng cũng đi học lớp Một cũng nhặt táo rụng trên vườn kia...

Thế là ông Lành quyết định đến lớp gặp cô giáo Hà. Và tất nhiên ông sẽ được gặp tất cả lũ trẻ nữa. Thứ nhất ông sẽ nói để cô giáo biết chuyện thằng Thìn bịa ra trên cây táo quý của ông có cái đầu lâu đen làm cho lũ trẻ khiếp vía sợ lây cả ông. Thứ hai ông sẽ bảo cô giáo chuyển cho lũ nhỏ về ngôi nhà mới của ông mà học. Chả là ông đã nghe phong thanh đâu cái chỗ lớp học hiện giờ chật chội quá cô giáo Hà định dời lớp sang một làng khác.

Ông Lành đến lớp học của lũ trẻ lớp Một.

Vừa thấy ông từ xa lũ trẻ đã cầm mỗi đứa một vài quả táo trên tay chạy ùa ra hò reo đón ông.

Riêng có thằng Thìn vội ngồi sụp xuống dưới chân bàn mồm đang ngậm một quả táo mỉm cười tinh nghịch. Nó đỏ dừ hai tai...

Hoàng Cát
 
Mùa táo chín 1973

(Blog nguyentrongtao)

Tâm bệnh của các ông bố bà mẹ VN....sự ngu xuẩn ko hề có giới hạn


Người bố 40 tuổi sống tại Việt Nam, có cậu con trai 16 tuổi đang ở Mỹ. Con anh sang Mỹ năm 2008, đi cùng người mẹ theo diện kết hôn, tuy nhiên, hai cha con vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày qua các phương tiện liên lạc cá nhân. Anh chứng kiến mỗi ngày con lớn và vừa mừng vừa lo khi biết con trai anh tự lập một cách ngoài sức tưởng tượng của anh. Cậu bé làm tất cả mọi việc cá nhân, tự chọn điều mình thích, tự chịu trách nhiệm với cái mình chọn.

Hình minh hoạ: người mẹ bé nhỏ cố giương cao dù che cho đứa con trai to cồ cộ với ước muốn “che chở “ cho hết đời con.
Nhiều lần anh tâm sự với bạn bè, việc con đi cùng mẹ đến một quốc gia mới là điều may mắn lớn nhất đời anh. Bởi anh chứng kiến ở Việt Nam, chưa biết đứa trẻ đã phải chịu những va đập của xã hội đến đâu, nhưng cha mẹ chúng là những người tổn thương trước. Từ môi trường sống bị ô nhiễm, đến môi trường giáo dục chứa đựng nhiều thứ phản giáo dục, đến môi trường đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mang đến những thói quen tệ hại dễ tiêm nhiễm vào đứa trẻ... Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa nước Mỹ là thiên đường nhưng ít ra nơi đó, đứa trẻ còn được bảo vệ và tôn trọng như một con người đúng nghĩa.

Và việc của anh, từ trong ý thức là làm ra tài sản, để lại cho con anh thừa hưởng.

Kỷ niệm 10 năm hai cha con sống xa nhau, anh xin con một cuộc nói chuyện thật dài để cả 2 nói hết điều mình nghĩ. Ừ, thì 10 năm, một đứa trẻ 6 tuổi thành một cậu bé 16 tuổi, sống ở một môi trường khác sẽ có một cách nghĩ khác; và một người đàn ông 30 tuổi thành 40 tuổi, cũng có nhiều tâm sự chất chứa muốn chia sẻ với con mình. Câu chuyện hôm đó, anh dành cho con nói trước tuy nhiên người con nói: "Bố, 10 năm qua bố dạy con hãy giữ nề nếp người Việt, kính trọng cha mẹ và những người lớn tuổi hơn, nên con sẽ nhường bố nói câu chuyện của mình trước. Sau đó, con sẽ nói những điều con nghĩ từ câu chuyện của bố"

Ông bố nói: "Đến lúc này bố biết mình bắt đầu già. Sức khoẻ của bố cũng dần đi xuống và bố không biết được bố sẽ đồng hành với con đến lúc nào. Thì dù có thế nào, con cũng phải sống cho tốt. Bố sẽ luôn nghĩ về con cho đến phút cuối"

"16 năm qua từ ngày có con, với bất cứ một quyết định nào trong cuộc đời của bố, bố cũng đều nghĩ cho con và vì con. Bố nghĩ đó là việc bố phải làm. Kể cả đến lúc này, bố lao động để làm ra của cải vật chất, tích góp lại để con có một khối tài sản ổn định về sau. Trên đường đời, nhỡ con gặp điều gì không may mắn thì con cũng có những chỗ dựa để không phải chông chênh"

"Con hiểu và tôn trọng tinh thần Việt, bố muốn con sau này quay trở về Việt Nam, tiếp nối bố để tiếp tục xây dựng những cơ ngơi mà bố đã để lại đây. Nếu sau này bố qua đời, con nhớ hoả táng bố, rải hết tro cốt xuống biển và không làm giỗ, không để lại bất cứ điều gì liên quan đến bố trong cõi đời. Để bố được thanh thản"

Và đây là suy nghĩ của người con:

"Con cảm ơn bố đã sống cả cuộc đời vì con và cho con. Nhưng ngày hôm nay, con cũng sẽ nói với bố rằng bố sống cho con và vì con như vậy đã đủ rồi. Bố hãy yên tâm một điều con đã là bạn của bố, đang là bạn của bố và mãi mãi là bạn của bố. Con yêu bố như một người bạn thân nhất trong cuộc đời con và con nghĩ con phải cư xử đúng với tình yêu ấy"

"Con nói cho bố một điều là bố đã vì quá yêu con đến mức tình yêu đó biến thành sở hữu. Ở Mỹ, những đứa trẻ như con rất sợ điều đó. Nhiều ông bố bà mẹ châu Á đã phải đi tù chỉ vì thương con quá mức cần thiết và muốn sở hữu con. Bố ạ, con thì khác, con là người Việt, nên dù có thế nào con cũng không làm tổn thương bố. Chỉ có điều, bố nên tôn trọng điều con nghĩ và điều con muốn"

"Đơn giản thôi, bố hãy để con tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ tự lớn lên, tự kiếm việc để làm, tự trưởng thành và bố chỉ cần tin con không làm việc xấu là được. Bố có con thì bố hãy vui mà sống. Bố có nhà thì bố cứ ở trong căn nhà bố. Bố lao động thì bố cứ lao động, có tài sản nếu xã hội cần, bố cứ tặng cho những người bất hạnh. Không sao cả, con chấp nhận và vui vì điều đó hơn là vì con mà bố cứ phải è cổ ra làm việc chỉ mong để lại tài sản cho con"

"Tại sao bố không sống vì bố mà bố cứ phải vì con? Lúc này đây bố hãy vì bố đi. Bố làm việc ít lại, đi du lịch nhiều hơn. Đi kiểm tra sức khoẻ và hãy nghĩ rằng, nếu vì con thì bố phải khoẻ để làm bạn với con được nhiều hơn thay vì không lo cho mình và cứ phải chết vì lý do "hy sinh cho con". Bố làm vậy con đâu có vui được?"

"Những gì của bố là của bố. Những gì của con ở phía trước, con không ngoảnh lại để trông chờ sở hữu cả cuộc đời của bố để lại đó cho con hưởng thụ. Nếu bố xem con là tài sản lớn nhất thì bố cứ vui sống với tài sản đó thay vì bố cứ phải vất vả khổ sở vì cái tài sản đó. Bố thì khổ con thì buồn. Đâu nhất thiết. Không lẽ giờ con sẽ nói với bố là con sẽ không muốn thừa kế bất cứ điều gì từ bố mặc dù con biết con sẽ phải nói điều này. Không phải vì con hay vì bố mà vì chúng ta cần được vui vẻ để sống cùng nhau"

"Cuối cùng con chỉ nói với bố, việc về hay ở tuỳ thuộc vào tương lai. Có thể con về, cũng có thể con ở lại miễn là sống ở đâu con thấy vui. Đừng vì ngày đó để tiếp tục bố lại phải quên bản thân bố vì con. Tại sao bố cứ lấy lý do "sống vì con" để làm phương châm cho cuộc sống của bố vậy? Bố con mình từng tranh cãi câu chuyện cái mặt nạ trên máy bay, rằng khi nó rơi xuống thì người cha hay người mẹ phải đeo vào cho mình trước cơ mà? Bố phải vui phải khoẻ thì mới sống lâu với con được chứ? Con muốn vui sống với bố được lâu dài và chúng ta sẽ nói những câu chuyện vui ở những ngày tiếp theo"

Ông bố không nghĩ rằng con mình có thể nói những điều như thế và cũng không nghĩ rằng, mọi thứ hoàn toàn không theo lập trình của ông bố cho cuộc sống của mình và cho tương lai con theo cách mà ông bố nghĩ.

Chỉ biết rằng sau đó, ông bố bắt đầu làm việc ít lại, tập thể dục nhiều hơn, đi du lịch nhiều hơn, cũng như ông rời xa những bon chen công việc mà ông sẽ phải thắng bằng mọi cách như trước kia.

Sưu tầm

(FB Hoang Giang)

Vì sao báo Nhân Dân đăng bài Luật sư Hoàng Duy Hùng viết?


Có bạn đọc thắc mắc luật sư Hoàng Duy Hùng từng nổi tiếng chống cộng, ông từng là đảng viên đảng Đại Việt Cách Mạng và là chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia ở Houston, vậy vì sao báo Nhân Dân ngày 29/10/2019 cho đăng bài viết “Một góc nhìn về tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại”?

Báo Nhân Dân ngày 29/10/2019 & bài viết “Một góc nhìn về tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại”
Ông nổi tiếng chống cộng là nhờ năm 1992 về nước bị bắt và bị kết án 15 tháng tù. Đến năm 2001, ông lại về nước với ý định đặt bom tại Sài Gòn nhưng không thành phải trốn sang Thái Lan.

Ông càng “nổi tiếng” khi chuyển sang hoạt động chính trị Mỹ trở thành nghị viên thành phố Houston. Tháng 12/2012, ông đại diện thành phố Houston tiếp Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Sang đến tháng 3/2013 ông hướng dẫn một phái đoàn nghị viên thành phố Houston thăm Việt Nam.

Ông nhiều lần được báo chí và truyền hình cộng sản ca ngợi như một khuôn mặt chống cộng nay thay đổi lập trường.

Trên diễn đàn PhobolsaTV (trước khi bài viết được đăng) ông Hùng công khai tuyên bố ông cộng tác với báo Nhân Dân và cộng tác với nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội.

Nội dung bài viết

Ông Hùng chỉ trích đảng Đại Việt Cách Mạng xây dựng trên quan niệm “lãnh tụ chế”, đảng Việt Tân sống nhờ tiền quyên góp và kinh doanh giỏi, ông Nguyễn Hữu Chánh đảng Dân Tộc là “bịp”, ông Đào Minh Quân là “phịa” lập “chính phủ phường chèo” và các “chính phủ” mọc ra như nấm… bài viết đi đến kết luận:

“Chuyện đất nước là chuyện hệ trọng, phải cân nhắc kỹ lưỡng, và không phải là chuyện đùa, hoặc vô tổ chức.

“Người Việt ở nước ngoài có quá nhiều đảng phái, tổ chức, hội đoàn, chính phủ, nhóm, không ai phục ai, ai cũng muốn làm “lãnh chúa trong giang san CÁI TÔI” đầy kịch tính của họ, mà họ còn muốn mang cái quan niệm này về áp dụng cho đất nước, thì đó là mầm họa loạn lạc của dân tộc đưa đến mất nước.

“Sự loạn lạc đó đã và đang được chứng minh qua hoạt động chính trị của một số người trong các cộng đồng Việt Nam trên thế giới, không có quyền, không có tài chính, chỗ nào cũng phân hóa chia năm xẻ bảy, phe này “choảng” phe kia hằng ngày.

“Chỗ nào có chút thực quyền và lợi ích như hội đồng thành phố thì nạn chụp mũ, phân hóa như đang xảy ra ở Westminster, làm ô nhục cộng đồng gốc người Việt.

“Đa đảng dân chủ kiểu này mang về áp dụng cho Việt Nam thì đất nước sẽ loạn, nước ngoài sẽ lợi dụng phân hóa, nguy cơ mất nước không còn là giả thuyết.

“Vì thế tôi kêu gọi các bạn trẻ hãy cảnh tỉnh cao độ trước cảnh đa đảng, dân chủ loạn cào cào này, vì đó sẽ là sự tiêu vong của dân tộc Việt.”

Lên tiếng về bài viết

Được chương trình Nửa Vòng Trái Đất phỏng vấn ông Nguyễn Hữu Chánh đảng Dân Tộc cho biết ông phải lên tiếng vì bài viết đã xúc phạm đến tổ chức của ông, đến những người đấu tranh và những người hoạt động cộng đồng.

Ông Chánh cho biết đảng Dân Tộc và những người chống cộng đều là những người yêu nước.

Ngược lại, Hoàng Duy Hùng “thiếu đạo đức chính trị” phản lại lời thề trung thành với đảng Đại Việt Cách Mạng, với Chủ Tịch đảng ông Hà Thúc Ký đã đỡ đầu chính trị cho ông Hùng. Ông Hùng ngây thơ tin rằng “buông đao thành Phật” có khả năng thuyết phục nhà cầm quyền Hà Nội thay đổi.

Ông Hùng phản bội cộng đồng người Việt quốc gia, tuyên truyền cho nhà cầm quyền cộng sản nhằm thực hiện Nghị Quyết 36.

CÁI TÔI của ông Hùng

Trên diễn đàn PhobolsaTV ông Hùng cho biết trước đây ông như con tàu nhỏ “đối đầu” với con tàu lớn cộng sản, còn ngày nay ông thay đổi chiến thuật áp sát con tàu nhỏ của ông vào chiếc tàu lớn để đẩy nó đi đúng hướng.

Ông Hùng không phải là thuyền nhân tỵ nạn, chưa từng lênh đênh trên biển nên không lượng được sức của con tàu nhỏ chỉ cần va nhẹ vào tàu lớn là vỡ tan tành.

Ông Hùng cũng chưa từng sống với cộng sản nên chưa biết trên con tàu cộng sản chỉ vì không làm vừa lòng tầng lớp lãnh đạo nhiều đảng viên bị thanh trừng, đến đời con, đời cháu vẫn còn bị ảnh hưởng. Nhiều người bị thủ tiêu hay bị chết trong tù.

Bởi thế đến nay người dân vẫn tiếp tục rời bỏ con thuyền cộng sản liều chết tìm cách thay đổi cuộc đời, như trường hợp 39 nạn nhân trên chuyến xe tìm đường sang Anh Quốc.

Ông Hùng may mắn từ nhỏ được cha mẹ đưa sang Mỹ một xứ sở tự do muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói miễn là tôn trọng luật pháp Hoa Kỳ.

Nhưng việc ông Hùng công khai cộng tác với báo Nhân Dân và nhà cầm quyền Hà Nội cho thấy giá trị của tự do mà các thế hệ trước đây phải hy sinh bảo vệ nay bị CÁI TÔI của ông Hùng phản bội.

Chính trị người Mỹ…

Ông Hùng cho rằng người Việt hải ngoại khi có chút thực quyền và lợi ích là xảy ra phân hóa như đang xảy ra tại hội đồng thành phố Westminster.

Là người học ngành luật có tham gia chính trị Mỹ, ông Hùng quên rằng chuyện phân hóa đang xẩy ra ngay tại Hạ Viện Liên Bang nơi Tổng thống Trump đang bị tiến hành luận tội và đang xảy ra ở nhiều nơi khác trên đất Mỹ.

Tranh cãi, luận tội và truất phế dân cử là thủ tục dân chủ tuyệt vời được những nhà lập quốc Hoa Kỳ nghĩ ra và ghi vào Hiến Pháp.

Nhờ đó nước Mỹ mới giảm thiểu được tệ nạn lạm quyền, tránh được độc đảng và độc tài xảy ra ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là tại Việt Nam.

Sinh hoạt người Việt hải ngoại

Sau 30/4/1975, người Việt bỏ nước ra đi, nơi nào có đông người Việt nơi đó có các sinh hoạt cộng đồng dựa trên tinh thần và nguyên tắc bất vụ lợi hay không vì quyền lợi cá nhân.
Các sinh hoạt cộng đồng bao gồm các tổ chức tôn giáo, từ thiện, đồng hương, đồng nghiệp, phụ nữ, cao niên, dạy tiếng Việt, hướng đạo, văn nghệ, võ thuật, văn hóa, yểm trợ đấu tranh… và hầu hết người Việt hải ngoại đều có đóng góp tốt cho các sinh hoạt nói trên.

Đương nhiên chính trị là lý do người Việt phải bỏ nước ra đi, chính nhờ ý thức chính trị luôn gắn liền với sinh hoạt cộng đồng của người Việt hải ngoại, mà hơn 44 năm qua đảng Cộng sản đã tốn bao công sức nhưng vẫn không kiểm soát được người Việt tự do.

Nghị Quyết 36 tự nó chính là một dấu hiệu nhìn nhận sự thất bại của nhà cầm quyền Hà Nội trong việc kiểm soát người Việt hải ngoại.

Chính Nghị Quyết 36 đã cho người Việt tự do thấy rõ hơn Hà Nội luôn rình mò mọi sinh hoạt của họ và vì thế càng phải chống cộng và yểm trợ đấu tranh quốc nội ngày một tích cực hơn.

Cách mạng và chính trị.

Một tỷ lệ rất nhỏ những người sinh hoạt cộng đồng tham gia vào các đảng phái hay tổ chức cách mạng hải ngoại.

Các tổ chức như đảng Đại Việt Cách Mạng, đảng Việt Tân, đảng Dân Tộc, bao gồm đảng Cộng sản đều là các đảng cách mạng.

Bản chất các đảng cách mạng là đối đầu hay đối kháng đến cùng nên đương nhiên đa đảng cách mạng dễ dẫn đến loạn lạc chiến tranh. Lịch sử tranh quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đã chứng minh điều này.

Bài viết của ông Hùng trên báo Nhân Dân là một bằng chứng mới nhất. Cộng tác với đảng Cộng sản, ông Hùng sẵn sàng tập trung vào góc nhìn tiêu cực nhất của các đảng cách mạng quốc gia để chỉ trích sinh hoạt chính trị của người Việt hải ngoại.

Nếu đảng Cộng sản không thay đổi tiếp tục đối đầu với dân chúng thì cuối cùng số phận của nó cũng như số phận của các đảng Cộng sản ở Nga và Đông Âu.

Và nếu các đảng cách mạng quốc gia không chịu thay đổi để trở thành các đảng chính trị, tiếp tục chủ trương đối đầu tranh giành quyền lực thì cũng sẽ bị lịch sử đào thải.

Bỏ Điều 4 Hiến Pháp Cộng sản

Trên diễn đàn PhobolsaTV ông Hùng cho biết tổ chức Phục Hưng đấu tranh ôn hòa đòi bỏ Điều 4 Hiến Pháp nên trong bài viết khi chưa bị kiểm duyệt ông có ý muốn nói tốt cho tổ chức này nhưng bị báo Nhân Dân cắt bỏ.

Báo Nhân Dân không đăng phần này là vì trong Cương Lĩnh tổ chức Phục Hưng đã nói rõ “…chủ trương tiến hành công cuộc phục hưng đất nước trên căn bản xây dựng Dân Chủ Hiến Định, Pháp Trị và Đa Nguyên...” như thế Việt Nam cần có một hiến pháp mới, do một quốc hội lập hiến được toàn dân bầu lên và soạn thảo.

Mục đích của tổ chức Phục Hưng là Việt Nam phải có tự do chính trị, còn đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp chỉ là mục tiêu đấu tranh ngắn hạn.

Ông Hùng đã lầm lẫn giữa mục tiêu và mục đích nên mới bị báo Nhân Dân kiểm duyệt đục bỏ phần này.

Kết luận

Mục đích của bài ông Hùng viết là chứng minh đa đảng gây phân hóa chia năm xẻ bảy, phe này “choảng” phe kia, không có lợi gì cho dân tộc, đất nước sẽ loạn, đưa đến việc mất nước.

Bài viết được đăng trên báo Nhân Dân, cơ quan tuyên truyền chính thức của đảng Cộng sản, xưa nay chỉ được cán bộ đảng viên xem.

Người dân nhất là người trẻ không đọc báo Nhân Dân, như thế bài viết không phải để “cảnh tỉnh cao độ” các bạn trẻ “đa đảng là rối loạn” như câu cuối cùng của bài viết.

Mà mục tiêu chính là để Hà Nội răn đe và ngăn cản cán bộ đảng viên đang tự diễn biến, tự chuyển hóa đòi đa nguyên dân chủ dẫn đến sụp đổ thể chế độc đảng cộng sản tại Việt Nam.

Nguyễn Quang Duy

(Tin tức Hàng ngày)

TT Trump tuyên bố sẽ tăng mạnh thuế nếu không ký được thỏa thuận với TQ


Trong bài phát biểu được nhiều người trông đợi tại Câu lạc bộ Kinh tế New York, Tổng thống Mỹ Donald Trump bày tỏ lạc quan rằng Mỹ và Trung Quốc sẽ sớm ký kết thỏa thuận thương mai giai đoạn một, nhưng nếu không được thì ông sẽ đánh thuế rất mạnh lên hàng hóa của Trung Quốc.

TT Trump tuyên bố sẽ tăng mạnh thuế nếu không ký được thỏa thuận với TQ
“Nếu chúng ta không có thỏa thuận với Trung Quốc, chúng ta sẽ tăng thật mạnh thuế nhập khẩu lên hàng hóa của Trung Quốc”, ông Trump nói trong bài phát biểu hôm 12/11.

Nhiều người đã kỳ vọng rằng ông Trump sẽ có phát ngôn tích cực về thỏa thuận với Trung Quốc sau khi thị trường chứng khoán Mỹ liên tiếp phục hồi và tăng trưởng phá kỷ lục.

“Bây giờ mọi người nhận ra rằng “thỏa thuận giai đoạn một” thực sự chưa chắc chắn”, Art Hogan, chiến lược gia trưởng tại công ty đầu tư National Securities tại New York nói với Reuters.

“Vài tuần qua người ta có cảm tưởng rằng thỏa thuận này gần như sắp xong rồi và giờ thì những phát ngôn này đã đặt chúng tôi trở về vị trí ban đầu.”

Tuy nhiên thị trường chứng khoán Mỹ thể hiện vững vàng trước những tín hiệu nhiễu đã quá thường xuyên xuất hiện về cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung. Đóng phiên giao dịch hôm 12/11, các chỉ số Dow Jones và Nasdaq còn tăng điểm, đạt tới kỷ lục chưa từng có.

Trước đó, ông Trump từng “dội gáo nước lạnh” vào kỳ vọng sớm gỡ bỏ hàng rào thuế quan mà các quan chức Trung Quốc tiết lộ với truyền thông, khẳng định rằng ông chưa có bất kỳ quyết định nào mặc dù Trung Quốc rất mong mỏi.

Trong bài phát biểu, ông Trump liên tục nhắc tới việc Trung Quốc đã “lừa gạt” Mỹ từ những năm 2001, khi nước này gia nhập WTO.

“Đặc biệt kể từ khi Trung Quốc tham gia vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2001, không ai giỏi thao túng con số hoặc lợi dụng chúng ta hơn họ. Tôi sẽ không dùng chữ “lừa gạt”, dù không ai lừa đảo giỏi hơn Trung Quốc, nhưng tôi sẽ không nói thế..” ông Trump nói.

“Nhưng tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc. Tôi quy trách nhiệm cho những lãnh đạo của chúng ta, bởi vì họ không làm được gì cả. Chúng ta không phòng vệ, không có lãnh đạo.

“Trong rất nhiều năm, giới lãnh đạo của Mỹ chỉ có ngồi không. Có thể họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thật không thể tin được, họ cứ để điều đó xảy ra, và nó ngày càng tệ hơn. Nhưng nay chúng ta đã thay đổi nó.”

Sự đánh cắp việc làm và tài sản của nước Mỹ đã kết thúc. Họ hiểu điều đó. Chính phủ của tôi đã có những hành động cứng rắn nhất để đương đầu với việc lạm dụng thương mại của Trung Quốc. Chúng ta đang thu về hàng tỷ đô tiền thuế mà Trung Quốc phải trả… Họ đang phải chịu một năm kinh tế tồi tệ nhất trong hơn 57 năm, hơn một nửa thế kỷ. Chuỗi cung ứng của họ đang vỡ ra từng mảnh và họ đang muốn ký thỏa thuận đến chết. Họ là người quyết định xem chúng ta có đạt thỏa thuận hay không. Chúng ta đang rất gần.” ông Trump nói.

“Thỏa thuận giai đoạn một trọng đại có thể xảy ra. Nó có thể sớm xảy ra. Nhưng chúng ta sẽ chỉ chấp nhận thỏa thuận nếu nó tốt đẹp cho nước Mỹ, cho người lao động và các công ty tuyệt vời của chúng ta.

Trọng Đức

(Trí thức VN)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑