Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tổng BT Nguyễn Phú Trọng có thực sự trong sạch hay không - Tại sao công cuộc đốt "lò tôn" thất bại?

Trân Văn - Bắt đối kháng dằn mặt… đồng chí?


Quan sát phản ứng của công chúng trên mạng xã hội, đặc biệt là phản ứng của những người tranh đấu cho tự do, dân chủ ở Việt Nam, có thể thấy việc bắt giữ thêm ông Nguyễn Tường Thụy (70 tuổi, ngụ ở Hà Nội) hôm 23 tháng 5, không những không đạt tác dụng “răn đe, giáo dục” mà còn ngược lại.

Ông Nguyễn Tường Thụy (phải) trong một lần biểu tình chống Trung Quốc. Nguồn: Reuters
Tại sao trước đây công an Việt Nam không sử dụng các biện pháp hình sự để “ngăn chặn” những nhân vật như Nguyễn Tường Thụy, Phạm Chí Thành (Phạm Thành hay Bà Đầm Xòe), Trần Đức Thạch,… mà để họ tự do chỉ trích hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam trong một thời gian dài?

Có hai lý do: Đó là những cá nhân này thuộc nhóm… bất trị và thời thế đã khác nên không… dễ trị! Tình thế từng buộc hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam phải… “đổi mới” và hội nhập, buộc hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam phải chứng tỏ có… thiện chí đối với… luật chơi chung của thiên hạ về nhân quyền.

Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam không thích luật chơi chung, không ít lần chà đạp luật chơi chung nhưng cũng không ít lần buộc phải tự chùi rửa, đôi khi còn tự kiểm rồi thề sẽ… thăng tiến nhân quyền. Tôn trọng nhân quyền không… dễ chịu nhưng không chịu thì… kiệt quệ về nội lực. Kinh tế suy sụp là tự sát về chính trị.

Hội nhập còn tạo ra cơ hội tiếp cận, chia sẻ thông tin, ý kiến. Dân chúng không chỉ biết nhiều hơn để so sánh, ngẫm nghĩ nhiều hơn mà còn chia sẻ thông tin, ý kiến mạnh mẽ hơn. Số lượng cá nhân… bất trị đông hơn. Từ chỗ chỉ thì thầm, rồi lên tiếng theo kiểu bóng gió xa gần, giờ, thường dân thi nhau bày tỏ sự bất bình ra mặt.

Trong bối cảnh bắt đối kháng rõ ràng là tối kỵ về đối ngoại, khi hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương rùng rùng dắt díu nhau chạy theo dư luận, điều chỉnh đủ thứ chủ trương, chính sách bị chỉ trích là bất nhân, bất trí, có lẽ chẳng viên chức nào tin rằng, bắt đối kháng có thể đạt tác dụng “răn đe, giáo dục” trong đối nội.

Vậy thì tại sao lại xảy ra hiện tượng bắt hàng loạt đối kháng? Có những dấu hiệu khá rõ ràng cho thấy, những vụ bắt giữ đối kháng từ cuối năm ngoái đến gần đây liên quan mật thiết đến việc lựa chọn – sắp đặt nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương của nhiệm kỳ tới.

***

Cho dù thể chế chính trị ở Việt Nam là độc đảng, song đảng cầm quyền là tổ chức nhiều phe nhóm. Cũng vì vậy, lựa chọn – sắp đặt nhân sự lãnh đạo nhiệm kỳ kế tiếp chưa bao giờ suôn sẻ, an ổn. Thời điểm trước các đại hội đảng luôn luôn là giai đoạn phức tạp vì các phe nhóm tìm đủ mọi cách để giành ảnh hưởng, thâu tóm quyền lực.

Sự khác biệt giữa trước với nay chỉ nằm ở chỗ, mâu thuẫn giữa các phe nhóm đã đến mức không thể thỏa hiệp. Tám năm trước, các phe nhóm còn có thể nhân nhượng nhằm duy trì lợi ích chung là bảo đảm quyền lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện của đảng, qua đó bảo vệ lợi ích riêng của mình, cho nên lịch sử đảng mới mọc ra… “đồng chí X”!

Nay, “lò” đã thiêu rụi cả truyền thống lẫn khả năng thỏa hiệp ấy. Khi chống tham nhũng “không có ngoại lệ, không có vùng cấm” nhưng dứt khoát không công bố tài sản của các viên chức trong diện phải kê khai tài sản và Ủy ban Kiểm tra của BCH TƯ đảng độc quyền chọn “củi” theo định hướng, sẽ có bao nhiêu đồng chí cả tại chức lẫn đã nghỉ hưu ngồi yên chờ đến lượt bị đốt thành tro, đặc biệt… nghịch lý là nhiều đồng chí khác đáng ra tro hơn lại vô sự, thậm chí còn được qui hoạch để đảm nhận vai trò lựa… “củi”?

Do đặc điểm của thể chế chính trị ở Việt Nam, chắc chắn nhiều đồng chí sẽ chế tạo đạn rồi chủ động cung cấp đạn cho công chúng tiêu diệt các đồng chí khác. Chưa rõ từ nay cho đến lúc diễn ra Đại hội Đại biểu đảng toàn quốc lần thứ 13 vào quý một năm tới, có diễn đàn điện tử nào kiểu như Quan Làm Báo chào đời hoặc hồi sinh hay không (?) nhưng vừa qua, số người gửi loại bài này cho một số diễn đàn điện tử có nhiều người xem hoặc cung cấp thông tin cho một số cá nhân được công chúng tin cậy đang tăng.

Xu hướng đó không chỉ đe dọa nỗ lực qui hoạch nhân sự, cách lựa chọn thông tin, trình bày vấn đề của một số bài viết như đã kể mà còn khác trước ở chỗ người viết, người cung cấp thông tin cố gắng chứng minh đảng chỉ là tập hợp những cá nhân bất xứng tới mức cần hủy diệt. Phải chăng đó cũng là lý do, sau khi dựng “lò”, đảng bắt đầu xác định “tự diễn biến, tự chuyển hóa” là nguy cơ, xem chuyện đảng viên vạch áo cho người xem lưng, bày tỏ sự nghi ngại, bất bình với chủ trương, đường lối của đảng là đại kỵ?

Ông Trọng – người từng nói rất nhiều về công tác cán bộ, về qui hoạch nhân sự – lại vừa nói thêm về lựa chọn, sắp đặt cán bộ: Đừng tưởng đỏ là chín! Cho dù tái xác định quy hoạch là nhiệm vụ then chốt của then chốt phải có con mắt tinh đờiđể chọn đúng người, bố trí đúng chỗ nhưng chính ông lại lưu ý cần thống nhất quan điểm là không quá cầu toàn, không quá tuyệt đối hóa (1). Đồng bào có thể hoang mang về những mâu thuẫn trong chỉ đạo của ông nhưng ông không nói với đồng bào, ông nói với… đồng chí!

Đối kháng đã trở thành thực tế mà hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam bất lực, không thể triệt tiêu. Đối kháng có sự ủng hộ càng ngày càng mạnh mẽ của đồng bào. Bắt đối kháng để dọa chính họ hay dọa đồng bào dường như bất khả nhưng trước đại hội đảng, trước hiện tượng đồng chí đã hoặc đang tính đến việc dựa vào đối kháng để phá hỏng qui hoạch nhân sự, có vẻ như bắt đối kháng là một cách nhằm ngăn chặn đảng viên cậy đến đối kháng tố đảng.

Trân Văn

--------------
Chú thích

(1) https://www.nhandan.com.vn/chinhtri/item/44245102-mot-so-van-de-can-duoc-dac-biet-quan-tam-trong-cong-tac-chuan-bi-nhan-su-ðai-hoi-xiii-cua-ðang.html

(Blog VOA)

Jörg Lau - Donald đấu khủng long


Xung đột giữa Washington và Bắc Kinh không phải là một cuộc Chiến tranh Lạnh mới. Trung Quốc đang khéo léo tận dụng các điểm yếu của siêu cường đang loạng choạng.

"Chiến tranh lạnh" Hoa Kỳ - Trung Quốc.
Về mặt đấu khẩu thì Chiến tranh Lạnh với Trung Quốc đã bắt đầu từ lâu rồi, nhưng ngay cả khi người ta lấy thước đo dùng cho Donald Trump để xét, thì sự leo thang hiện nay là đầy kịch tính. Trong mấy tuần qua, tổng thống Mỹ đã leo hết nấc này đến nấc khác mỗi khi đề cập đến Bắc Kinh: Lúc ban đầu Trump muốn đòi bồi thường thiệt hại "hàng trăm tỷ đô la" vì đại dịch. Sau đó, ông ta đề xuất Hoa Kỳ „có thể đơn giản là đình chỉ trả nợ“ cho Trung Quốc (người chủ nợ lớn nhất của Mỹ). Và thứ Năm tuần trước, ông bất ngờ đe dọa trên kênh truyền hình Fox rằng „người ta có thể ngưng toàn bộ mối quan hệ với Trung Quốc" được.

Bắc Kinh cũng không vừa, sẵn sàng ăn miếng trả miếng. Truyền thông Trung Quốc công kích chính phủ Mỹ là "xấu xa", "điên rồ" và "vô liêm sỉ". Thậm chí họ còn nguyền rủa Ngoại trưởng Mỹ Pompeo là "kẻ thù của nhân loại". Một thế hệ ngoại giao trẻ của Tàu, những người tự gọi mình là "chiến lang" (theo tựa phim Wolf Warriors, một bộ phim hành động dân tộc) đang nổi lên nhờ thái độ không kiêng dè, thậm chí hung hăng, trong các phát ngôn bảo vệ hình ảnh Trung Quốc, không ngớt ví von về chiến thắng của Bắc Kinh trong "cuộc chiến nhân dân" chống lại con virus, ca ngợi mô hình chính trị của nước Tàu và đe dọa chế tài đối với mọi quốc gia dám đặt ra những câu hỏi phê phán với Bắc Kinh.

Những tháng tới sẽ rất ồn ào và bẩn thỉu, đó là điều chắc chắn. Cuộc ganh đua chiến lược giữa Washington và Bắc Kinh đang dần mở ra mọi lãnh vực chính trị - quân sự, kinh tế, tài chính, công nghệ, ý thức hệ.

Thậm chí đảng Cộng hòa Mỹ còn muốn đặt việc đấm đá Trung Quốc vào tâm điểm của chiến dịch tranh cử tổng thống sắp tới. Kế hoạch này - một bản ghi nhớ dài 57 trang- mới bị rò rỉ gần đây: "Ai muốn ngăn chặn Bắc Kinh, thì phải ngăn chặn Joe Biden" - Đảng của Trump muốn dùng khẩu hiệu này để thắng cuộc bầu cử tháng 11. Mưu mô này làm cho ông Biden rơi vào thế bị động. Biden phải tỏ ra chống Trung Quốc cứng rắn hơn nữa. Phe tranh cử của Biden đã tung ra các video clip chê bai chính sách Trung Quốc của Trump - vì quá yếu hèn.

Trong cuộc khủng hoảng Corona, mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đang trở thành điểm ảo cho hầu hết mọi cuộc tranh luận, về chính sách nội bộ hay ngoại giao. Câu hỏi trung tâm là: Con Virus sẽ làm thay đổi cán cân lực lượng toàn cầu như thế nào?

Cho đến nay, người ta thường có một định kiến trong đầu khi nói đến tác động địa chính trị của cuộc khủng hoảng virus: một "Chiến tranh Lạnh mới" đang đe dọa (hoặc đang triển khai), do Trump và Tập lãnh đạo. Thật vậy, gần như mỗi ngày chúng ta có thêm nhiều bằng chứng mới cho cuộc đối đầu Mỹ-Trung ngày càng tồi tệ hơn. Tuy nhiên thuyết Chiến tranh Lạnh mới là sai lệch.

Cuộc xung đột địa-chính trị trong thời đại của chúng ta không phải là sự tiếp nối vở tuồng của thế kỷ trước. Đây không phải là cuộc Chiến tranh Lạnh 2.0, ngay cả khi các đấu khẩu om xòm giữa Washington và Bắc Kinh đã tạo ra cảm tưởng đó. Chiến tranh Lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô cùng với các quốc gia chư hầu của hai phe, bắt đầu từ năm 1947 và tiếp tục cho đến khi Bức tường Bá Linh sụp năm 1989, là một trật tự thế giới, cho dù có việc chạy đua vũ trang chết người. Nó đã cấu trúc thế giới, chia ra thành các phe, các khối và tạo ra một trật tự vững – tuy rằng trật tự này có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào.

Nhưng ngày nay, chúng ta sống với nguy cơ mất dần trật tự chung, vì cả hai siêu cường -Hoa Kỳ đang đi xuống và Trung Quốc đang trỗi dậy- đều quá yếu để có thể đặt ra các quy tắc và cũng quá yếu để điều hành các cơ chế. Một trong những chuyên gia nổi tiếng nhất về Trung Quốc trong lãnh vực chính trị quốc tế, và cũng từng là Thủ tướng của Úc, ông Kevin Rudd đã đánh giá: „Tình hình đang có nguy cơ –từ từ nhưng chắc chắn- đi vào một tình trạng vô trật tự thế giới".

Dưới áp lực của đại dịch, một thế trận mới địa-chính trị đang dần dần lộ ra. Một nhà ngoại giao cấp cao ở Berlin đã tóm tắt những quan sát của ông như sau: Washington và Bắc Kinh đang đấu đá với nhau, làm như thể thế nào cũng có kẻ thắng người thua trong cuộc xung đột này. Nhưng con virus đã làm nát bét cuộc tranh giành quyền lực này giữa đương kim siêu cường và cường quốc đang lên. Trong bối cảnh của đại dịch, tình trạng của hai phe trông ra rất thiểu não: Mỹ thì bị tê liệt bởi sự quản lý chính trị bê bết và chia rẽ xã hội, còn Tàu thì quá gây phản cảm với chính sách trù dập người khác chính kiến, với xuyên tạc thông tin và tính hung hãn về ngoại giao. Không bên nào có được một mô hình đáng thuyết phục để đối phó với cuộc khủng hoảng.

Ngay từ trong trung tâm của quyền lực ở Bắc Kinh, người ta cũng đã nhận ra điều này. Hãng tin Reuters mới đây đã có trong tay một báo cáo nội bộ do Bộ An ninh Nhà nước giành cho Tập Cận Bình và các quan chức cấp cao. Tình báo Tàu đã báo động rằng hiện nay trên thế giới "các tình cảm chống Trung Quốc" đang lên cao nhất kể từ khi có đàn áp phong trào dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Theo đánh giá của họ thì cách thức chống dịch Corona đe dọa phá tan cái mô hình Trung Quốc: Tất cả có thể tạo ra một môi trường thù nghịch đối với mọi hoạt động toàn cầu của Trung Quốc.

Thế giới thời đại sau Mỹ


Sự leo thang khẩu chiến là một cố gắng rùm beng của đôi bên, đổ lỗi cho nhau để đánh lạc hướng khỏi sự thất bại của chính mình, Kevin Rudd nói. Đó là lý do tại sao Mỹ và Tàu cáo buộc lẫn nhau, đối phương đã mang con virus vào thế giới. Nhà ngoại giao trưởng của châu Âu Josep Borrell cũng nói một cách rõ ràng "cái trò chỉ tay đổ lỗi lẫn nhau của Hoa Kỳ và Trung Quốc là quá rẻ tiền và trong thực tế, nó đang đặt câu hỏi về tính cách lãnh đạo toàn cầu của họ".

Tuy nhiên các nhà quan sát đã bỏ sót một điều rất quan trọng: Nếu cuộc khủng hoảng Corona đưa đến một thế bế tắc ngang ngữa giữa Mỹ và Tàu, thì thật ra đó đã là một thành công lớn cho Bắc Kinh rồi. Giới lãnh đạo Trung Quốc không muốn (và không thể) thay thế vị trí của người sen đầm quốc tế - ngay bây giờ và ở đây. Trung Quốc chỉ muốn mọi người thấy là mình đang trụ một cách vững chải, trong khi ông siêu cường số một thì đang lung lay tận gốc rễ. Và trớ trêu thay, tất cả đều do một con virus xuất phát từ ngay giữa lòng nước Tàu.

Trong tình huống này Mỹ không thể thắng được với các công thức cũ của thời Chiến tranh Lạnh. Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày nay đã lồng vào nhau quá chặt, nên Mỹ không tài nào cô lập và ngăn đe Trung Quốc như đã từng làm với Liên Xô. Vào cuối thời Chiến tranh Lạnh, Hoa Kỳ chỉ nhập khẩu hàng hóa từ Liên Xô giá trị khoảng 800 triệu USD. Năm 2018, các nhập khẩu từ Trung Quốc vào Hoa Kỳ trị giá hơn 500 tỷ USD. Liên Xô là một đế chế lạc, hậu chỉ cai trị các nước chư hầu bằng vũ lực. Trung Quốc ngày nay, tuy cũng đang thực hiện uy quyền của mình một cách tàn bạo - như đối với người dân Duy Ngô Nhĩ và Tây Tạng - nhưng nó cũng là một nền văn minh cổ đại với bản sắc dân tộc mạnh mẽ, đang trổi dậy như một quyền lực công nghệ toàn cầu trong tay một đảng quyền biến nhậm lẹ một cách đáng kinh ngạc. Trung Quốc nắm giữ khối dự trữ đô la lớn nhất trên toàn thế giới. Đơn giản là: Mỹ không đủ khả năng để "ngắt quảng" Tàu về mặt kinh tế, như ông tổng thống và phe diều hâu của Mỹ vẫn thích hô hào.

Tình hình phức tạp nhiều hơn những gì mà cụm từ Chiến tranh lạnh mới làm chúng ta liên tưởng đến. Toàn bộ trật tự thế giới hiện đang bị con virus Corona làm căng thẳng hơn bao giờ hết. Tại thời điểm hiện nay thật khó để nói rằng ai vượt qua được phép thử stress test và ai không qua nổi. Nhưng trong những ngày này, nếu ai có dịp nói chuyện với các nhà ngoại giao, các chuyên gia trong những Thinktank, các nhà chính trị và các sử gia –thường là qua các hội nghị video- thì chúng ta sẽ thấy được một mẫu số chung: Tất cả họ đều cho rằng nếu mọi thứ tiếp diễn như lâu nay, thì thế giới chúng ta có nguy cơ trở nên dân túy hơn, hỗn loạn hơn - và nghèo nàn hơn.

Các diễn đàn quốc tế, trước đây dùng để giải quyết các xung đột, nay không hoạt động được nữa: Liên Hợp Quốc đã trở nên câm nín –chỉ một lần một, Hội đồng Bảo an đã họp bàn về Covid-19 nhưng không lấy được quyết định nào. G7 đã không thể đưa ra một giải pháp vì lúc bấy giờ Mỹ cứ khăng khăng đòi dùng cụm từ "virus Vũ Hán". G20, hồi 2008 từng là một thành phần đắc lực để giải quyết khủng hoảng tài chính toàn cầu, nay chỉ họp một hội nghị video duy nhất với những lời kêu gọi chung chung. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã trở thành quả bóng trong cuộc ganh đua quyền lực lớn. Trong tương lai, nó sẽ bị Mỹ cắt bớt tiền vì Donald Trump cho rằng WHO quá thân thiện với Trung Quốc.

Trong thời Chiến tranh Lạnh cũ, Hoa Kỳ đã tạo ra một mạng lưới các cơ chế, liên minh và hiệp ước, tuy rằng không phải là không có tư lợi. Ngày nay Mỹ đang từng bước từ bỏ vai trò lãnh đạo của mình và rút ra khỏi các cam kết với thế giới.

Khi dịch bệnh Ebola bùng phát ở Tây Phi vào năm 2014, chính quyền Obama đã cử quân đội lập cầu không vận, xây dựng nhà thương và đóng góp hơn một nửa số tiền viện trợ của cả thế giới. Sáu tháng sau, ổ dịch đã được dẹp tắt. Ngày nay, chính Hoa Kỳ là quốc gia bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi đại dịch.

Và những thất bại về chính sách nội trị chắc chắn sẽ để lại các hậu quả trong chính sách đối ngoại: Sau thế Chiến thứ Hai, sức mạnh của Hoa Kỳ không phải chỉ dựa vào sự vượt trội của vũ khí Mỹ, mà còn dựa trên sức mạnh chính trị và sự thịnh vượng kinh tế thông qua năng lực quản trị đất nước nữa. Một quốc gia mà không thể bảo đảm an toàn cho chính công dân của mình, thì gần như chắc chắn sẽ mất cái hào quang của một siêu cường thế giới.

Cuộc khủng hoảng Corona là cuộc xung đột lớn đầu tiên trong thế giới của thời đại sau Mỹ. Trước những múa may quay cuồng và sự bất tài bất trí của ông chủ Nhà Trắng thì ngay cả trong số các đối tác xuyên Đại Tây Dương cũng không ai lời hô hào gì cho sự lãnh đạo của Mỹ nữa. Cái mới là: với người tổng thống này, các bạn bè của Hiệp Chủng Quốc không những sẽ không chờ đợi một sự dấn thân nào cả, thậm chí họ còn rất ái ngại trong lòng mỗi khi thấy Mỹ muốn nhúng tay vào.

Đúng ở lỗ hổng chiến lược đó, Trung Quốc đang chen chân vào. Hôm 18/5 vừa qua, Tập Cận Bình đã đích thân tham gia hội nghị video của WHO và cam kết cấp thêm 2 tỷ đô la để chống dịch. Bắc Kinh mở chiến dịch cung cấp áo quần bảo hộ cho nhiều quốc gia thiếu thốn, đồng thời rêu rao khắp thế giới câu chuyện về tính quyết đoán và sự tài ba của đảng CS trong việc xử lý đại dịch. Bất cứ ai đặt ra những câu hỏi hóc búa với nước Tàu, chẳng hạn như chính phủ Úc, đòi hỏi một cuộc điều tra quốc tế về nguồn gốc của virus, thì sẽ bị trả đủa ngay về mặt thương mại. Tuần trước, việc nhập khẩu thịt bò Úc vào Trung Quốc đã bị cắt giảm.

"Tiếp cận thị trường như là một vũ khí"


Các nền kinh tế khác đang hướng tới Trung Quốc - như Đức - phải lấy đó làm ví dụ. "Các chuyên gia chúng tôi đã có một thuật ngữ cho vấn đề này", Mikko Huotari, người đứng đầu viện nghiên cứu Mercator Institute for China Studies Berlin (Merics) nói: "Chúng tôi nói về weaponization of access, xem tiếp cận thị trường như một vũ khí." Bất cứ ai chỉ trích Trung Quốc quá nhiều, đều không thể làm ăn với Trung Quốc được nữa.

Có thể có ai đó coi Donald Trump là một một người tồi dỡ, nhưng không phải vì vậy mà người ta nên vui mừng khi thấy trọng lượng ngoại giao của Mỹ bị sụt giảm trên toàn cầu: Tình huống này làm cho Liên Âu, bao gồm cả nước Đức, tiến thoái lưỡng nan về mặt chiến lược.

Theo luân phiên, Đức sẽ bắt đầu nhiệm kỳ Chủ tịch Hội đồng EU vào tháng Bảy này. Từ lâu rồi, ngay cả trước cuộc khủng hoảng Corona, Thủ tướng Angela Merkel đã chọn vấn đề quan hệ với Trung Quốc làm chủ đề chính trong nhiệm kỳ Chủ tịch của Đức. Dự kiến trong một hội nghị thượng đỉnh giữa EU và Trung Quốc tại Leipzig vào tháng 9, Đức mong muốn trình làng một Liên hiệp châu Âu hợp nhất trước Bắc Kinh.

Nhưng nay con Coronavirus đang làm cản trở kế hoạch này. Xây dựng sự nhất trí trong Liên Âu đối với Trung Quốc luôn là một việc khó khăn vì những lợi ích khác biệt giữa các nước thành viên. Nay cuộc khủng hoảng Corona còn làm cho việc này rắc rối thêm lên. Trung Quốc đã tìm ra những kẻ hở mới để chia rẻ người châu Âu với nhau – như việc viện trợ vật tư y tế cho vài nước hoặc cho tiếp cận thị trường đối với nước nào có hành vi thân thiện với mình. Dù đó là một nghịch lý, khi chúng ta biết các sai lầm của Bắc Kinh, nhưng có lẽ sau cuộc khủng hoảng này Trung Quốc sẽ trổi lên mạnh mẽ hơn.

Chuyên gia Trung Quốc Mikko Huotari giải thích như thế này: Theo dự đoán, nền kinh tế Đức sẽ suy sụp 7% trong năm nay, cho nên với một tăng trưởng từ 1 đến 2%, Trung Quốc có vẻ có vị trí tốt hơn. Đảng CS Trung Quốc sẽ chỉ tay về phía các nền kinh tế đang chao đảo trên thế giới để vỗ ngực cho mình là một "đảng xử lý khủng hoảng" thành công. Huotari cũng bày tỏ sự kinh ngạc của mình, khi thấy đảng CS Tàu đã hung hăng và quyết liệt như thế nào để nắm bắt cơ hội của họ ngay giữa đại dịch. Họ đã tận dụng mọi khó khăn và các bất tài của những chính phủ phương Tây.

Cuộc tấn công tuyên truyền của Trung Quốc trong vài tuần qua đã được tung ra nhằm lúc mà công luận ở phương Tây đang đến một điểm ngoặt. Ngày 18/5 vừa qua, quỹ Körber-Stiftung, một tổ chức nghiên cứu về chính trị và xã hội có trụ sở tại Berlin, đã công bố kết quả một cuộc thăm dò dân ý, mà nếu Bắc Kinh nghe được thì họ sẽ khui rượu sâm banh ăn mừng ngay. Các nhà nghiên cứu nhận ra đang có một "chuyển hướng trong sự đánh giá của dân chúng Đức có lợi cho Bắc Kinh: Trong khi 37% dân Đức vẫn muốn gắn bó chặt chẽ với Hoa Kỳ, thì 36% cho hay họ thấy quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc là quan trọng hơn".

Ngay việc người Đức muốn nước mình có quan hệ gắn bó xấp xỉ ngang nhau với cả Mỹ lẫn Tàu, đó đã là một thắng lợi cho Bắc Kinh rồi. Còn cho EU -đang bị ném vào giữa vòng tranh chấp quyền lực của các siêu cường- thì đó là một thách thức cực lớn. Bởi vì mục đích thành lập ra EU là không phải để như vậy. EU được xây dựng trên sự cân bằng, hợp tác và thỏa hiệp. Các mục tiêu này thực ra vẫn quan trọng hơn bao giờ hết trong việc tổ chức nội bộ. Nhưng trong quan hệ đối ngoại thời buổi hôm nay, EU đang cần những kỹ năng hoàn toàn khác: Đó là ý chí độc lập, lòng can đảm và quyết tâm chống lại các nỗ lực o ép của Trung Quốc.

EU sẽ phải đối phó với cả hai diễn biến quốc tế: một bên là sự thất bại của Hoa Kỳ và bên kia là áp lực mới của Trung Quốc. Điều hướng được 27 quốc gia để đồng lòng đối phó với tình hình này, đó là công việc làm thêm cho bà Merkel trong sáu tuần tới, trước ngày tiếp nhận vai trò Chủ tịch Hội đồng EU. Thật ra đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên do lịch trình luân phiên mà thôi. Tuy vậy, bởi vì không có quốc gia nào được hưởng lợi nhiều từ sự bảo vệ của Mỹ và từ thị trường Trung Quốc như nước Đức, cho nên nhiệm kỳ Chủ tịch này của Đức cũng có thể được coi là hợp thời hợp cảnh.

Jörg Lau

Nguyễn Văn Vui chuyển ngữ

Nguồn:Jörg Lau: Donald gegen den Drachen. Die Zeit, 19.05.2020
 

(Dân Luận)

Hoàng Châu Anh - Đằng sau tuyên bố trồng rau tại Phú Lâm của Trung Quốc


Tờ Glolal Times (Thời báo Hoàn cầu) vừa cho biết Trung Quốc mới thu hoạch 1,5 tấn rau tại căn cứ quân sự ở đảo Phú Lâm (Trung Quốc gọi là Vĩnh Hưng) thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đợt thu hoạch vừa qua được xem là “một chiến thắng to lớn” của Bắc Kinh trong cuộc chiến tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.

Hình minh hoạ. Quân đội Trung Quốc đi tuần ở đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa hôm 19/1/2016
Trong bài viết đăng ngày 20/5, Global Times đưa tin hải quân Trung Quốc vừa lần đầu tiên thu hoạch được rau trồng bằng công nghệ mà các chuyên gia cho rằng có thể hỗ trợ các cộng đồng trên đảo. 7 loại rau, bao gồm bắp cải Bok Choy và rau diếp, đã được thu hoạch trên một cánh đồng thí nghiệm " biến cát thành đất màu" trên đảo Vĩnh Hưng ở thành phố Tam Sa, thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc vào ngày 12/5. Một sĩ quan hải quân cho biết: "Công nghệ này sẽ được triển khai trên quy mô lớn, có thể giải quyết vấn đề của lực lượng quân đội và dân thường trên các đảo thiếu rau xanh".

Dự án canh tác trên nền cát ở đảo Phú Lâm là một dự án của quân đội Trung Quốc phối hợp với trường Đại học Giao thông Trùng Khánh. Nhóm nghiên cứu đã thành công trong việc biến cát thành đất màu” để tạo môi trường màu mỡ cho thảm thực vật, mở đường cho nông nghiệp với khả năng tự cung tự cấp” trên các đảo, đá mà Trung Quốc có tuyên bố chủ quyền xung đột với các nước khác.

Global Times dẫn lời Chen Xiangmiao, trợ lý nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu biển Hoa Nam, nói sự đột phá này đã phản bác lại các lý thuyết quốc tế, bao gồm phán quyết của Tòa trọng tài quốc tế năm 2016, cho rằng các đảo ở biển Hoa Nam (Biển Đông) không thể hỗ trợ chính các cộng đồng dân cư trên đảo. Chen lưu ý: Bây giờ, khả năng của Trung Quốc hỗ trợ dân thường trên các đảo sẽ cho phép nhiều người sống trên đảo hơn".

Nhiệt độ cao, độ ẩm cao và hàm lượng muối cao đã khiến việc canh tác trở nên vô cùng khó khăn trên các đảo Biển Đông: "Trồng được rau sẽ giúp có thể thực hiện bước tiếp theo, chẳng hạn như nuôi lợn hoặc gà. Gây dựng được chu kỳ sinh thái, các đảo sẽ là nơi thích hợp hơn cho con người sống sinh sống trên đó  lâu hơn. Trong tương lai, mỗi hòn đảo có thể tạo thành một cộng đồng độc lập nhỏ.”

Tuy nhiên, tuyên bố này của phía Trung Quốc lại hàm ý rõ ràng rằng, trước đây không thể trồng rau tại đây được.
Ý đồ của Trung Quốc

Trong những năm gần đây, Trung Quốc không ngừng nỗ lực thực hiện các dự án cải tạo đất khổng lồ trên các thực thể tranh chấp ở quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với mục đích thiết lập các căn cứ và thúc đẩy các yêu sách chủ quyền sâu rộng của họ trên Biển Đông.

Theo quy định tại Điều 121 của Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển (UNCLOS), thì:

1. Một đảo là một vùng đất tự nhiên có nước bao bọc, khi thủy triều lên vùng đất này vẫn ở trên mặt nước.

2. Với điều kiện phải tuân thủ khoản 3, lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa của hòn đảo được hoạch định theo đúng các quy định của Công ước áp dụng cho các lãnh thổ đất liền khác.

3. Những hòn đảo đá nào không thích hợp cho con người đến ở hoặc cho một đời sống kinh tế riêng, thì không có vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa.

Khoản 3 Điều 121 đã tạo ra rất nhiều cuộc tranh luận khác nhau. Trung Quốc luôn khẳng định tất cả các thực thể nằm trên biển Đông đều là đảo, do đó, bởi vì Trung Quốc sở hữu các thực thể đó cho nên Trung Quốc có cả các quyền tại các vùng nước xung quanh các thực thể đó. Thậm chí cả các bãi san hô luôn chìm dưới mặt nước biển, Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền đối với các thực thể đó. Điều này là trái với luật biển quốc tế. Nguyên tắc “đất thống trị biển” quy định rõ, chỉ những thực thể nào đáp ứng được yêu cầu là “đảo” thì mới có thể có vùng đặc quyền và thềm lục địa kèm theo.

Tuy nhiên, cho dù không có cơ sở pháp lý, Trung Quốc vẫn muốn thuyết phục công luận quốc tế rằng các “đảo nhân tạo” mà Trung Quốc đã bồi lấp tại Hoàng Sa và Trường Sa đáp ứng được yêu cầu là “đảo” nên sẽ có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa.

Phán quyết năm 2016 của Toà Trọng tài trong vụ Philippines đã làm rõ các tranh cãi khác nhau này. Theo Phán quyết năm 2016, không có thực thể nào của Trường Sa có thể đáp ứng được yêu cầu này bởi vì điều kiện thích hợp cho đời sống kinh tế của con người hoặc có một đời sống kinh tế riêng đối với các thực thể này phải là từ tự nhiên sẵn có chứ không phải do sự thay đổi nhân tạo. Và điều đó đồng nghĩa với việc không có căn cứ quân sự và “đảo nhân tạo” nào của Trung Quốc trên Biển Đông đáp ứng tiêu chuẩn này. Vì vậy, tất cả các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng nhằm khẳng định chủ quyền đều bị cho là “đá” hoặc các thực thể “không phải là đảo” trong phán quyết của Tòa Trọng tài năm 2016.

Biến các đảo nhân tạo và các rạn san hô được khai hoang ở Biển Đông thành nơi con người có thể sinh sống là vấn đề được Trung Quốc coi là “sống còn”, vì các khu định cư mà Trung Quốc đã xây dựng ở đó thiếu nước ngọt và không có loại đất nào thích nghi cho trồng trọt. Bắc Kinh đã thất bại trong việc cung cấp đủ lương thực cho các đồn bốt được duy trì trên các căn cứ như đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa và Đá Chữ Thập ở Trường Sa.
Đảo Phú Lâm – mô hình thí điểm cho chiến lược của Trung Quốc

Trung Quốc đang đối mặt với vấn đề sa mạc hóa do tập quán canh tác kém và thiếu nước ngầm. Khoảng 20% diện tích của nước này là sa mạc, nên Trung Quốc đang cung cấp các khoản tài chính khẩn cấp cho các nỗ lực khoa học để ngăn chặn tình trạng sa mạc xâm lấn các vùng đất màu mỡ.

Sự phát triển của đảo Phú Lâm thường được xem là kế hoạch thí điểm cho sự phát triển của các thực thể khác ở Biển Đông. Thời gian gần đây, đó là điều đáng chú ý nhất trên Đảo Cây ở quần đảo Hoàng Sa. Mô hình đảo Phú Lâm có thể sẽ được (hoặc đã được) mở rộng sang các căn cứ đảo nhân tạo của Trung Quốc tại Quần đảo Trường Sa.
Trường hợp Đài Loan

Trung Quốc không phải là bên yêu sách duy nhất ở Biển Đông khẳng định các thực thể mà nước này chiếm đóng là các đảo và đã thử các cách để cho thấy con người có thể sinh sống trên những đảo này để có thể “hợp pháp hóa” theo những điều khoản trong UNCLOS.

Đài Loan hiện đang chiếm giữ thực thể lớn nhất ở Trường Sa, đó là đảo Ba Bình - cũng bị coi là “đá” theo phán quyết của trọng tài năm 2016. Đầu năm 2016, trước khi Toà Trọng tài vụ Philippines kiện Trung Quốc, Chính quyền Tổng thống Mã Anh Cửu đã ra tuyên bố khẳng định Ba Bình có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa kèm theo.

Cho đến đầu năm 2019, Quân đội Đài Loan vẫn tuyên bố có nước ngọt trên đảo này.

Điều này tiếp sức” cho lập luận của Đài Loan rằng Ba Bình là hòn đảo có giá trị pháp lý, vì việc thiếu nguồn cung cấp nước ngọt đã được Tòa Trọng tài viện dẫn là một lý do khiến đảo Ba Bình không thể được coi là như vậy. Đài Loan đã trồng nhiều loại thực vật trên đảo Ba Bình như chuối, dừa và bí, mà không chuyển đất từ nơi khác đến hoặc sử dụng các phương pháp biến cát thành đất” như Trung Quốc.
Việt Nam và Philippines

Việt Nam cũng đang nỗ lực tăng cường xây dựng các thực thể tại Trường Sa mà Việt Nam đang chiếm giữ. Theo thông tin chính thức phía Việt Nam đưa ra, Việt Nam đang kiểm soát 21 thực thể tại Trường Sa, trong đó có một số thực thể đã được xây dựng và phát triển rất bề thế như Song Tử Tây, Trường Sa Lớn…

Philippines cũng đã cố gắng phát triển nguồn thực phẩm bền vững trên đảo Thị Tứ, thực thể mà Manila đang kiểm soát, nhưng ít khẩn trương và cũng ít thành công hơn. Truyền thông trong nước đưa tin Philippines dự kiến trong năm nay sẽ cho xây dựng trên đảo Thị Tứ các nhà máy khử muối để biến nước biển thành nước ngọt.

Tuy nhiên, khác với việc Trung Quốc và Đài Loan tích cực cải tạo các thực thể trong sự kiểm soát của họ nhằm “chứng minh” các thực thể này có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa kèm theo. Việt Nam và Philippines mặc dù có cải tạo các thực thể của họ nhưng trong các tuyên bố và văn bản chính thức luôn thể hiện tuân thủ Phán quyết năm 2016 như một phần của UNCLOS và luật biển quốc tế. Thậm chí trong Công hàm ngày 30/3/2020 của Việt Nam còn mở rộng phạm vi áp dụng cho Hoàng Sa là tất cả các thực thể của Hoàng Sa đều không thể có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa.

Hoàng Châu Anh

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
(RFA)

Gấp rút điều tra, xét xử các vụ án tham nhũng trước Đại hội Đảng 13


Hình minh hoạ. Cuộc họp của Thường trực Ban Chỉ đạo về phòng, chống tham nhũng ở Hà Nội hôm 26/5/2020
Thường trực Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Việt Nam hôm 26/5 vừa đưa ra yêu cầu tập trung điều tra cho xong và xét xử các vụ án tham nhũng lớn trong năm 2020, ngay trước kỳ Đại hội Đảng lần thứ 13 dự kiến diễn ra vào tháng 1 năm tới.

Theo truyền thông trong nước, nhiệm vụ mà Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng đưa ra bao gồm: “phấn đấu” trong năm 2020 các cơ quan chức năng kết thúc điều tra 13 vụ án; ra cáo trạng 17 vụ; xét xử sơ thẩm 21 vụ; xét xử phúc thẩm 7 vụ; kết thúc xác minh, xử lý 18 vụ việc theo kế hoạch của Ban chỉ đạo.

Trong số những vụ án lớn được thúc đẩy điều tra có 5 vụ đại án được chỉ đạo phải “tập trung điều tra, xử lý nghiêm minh sai phạm của các tổ chức, cá nhân có liên quan”. Đó là vụ án tại công ty Nhật Cường và một số đơn vị liên quan ở Hà Nội; sai phạm tại dự án cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi; tham ô ở Tổng Công ty Nông nghiệp Sài Gòn (Sagri); vi phạm quy định về quản lý đất đai tại Sabeco; vụ án xảy ra ở Công ty Gang thép Thái Nguyên.

Theo nội dung kết luận được đưa ra tại cuộc họp của Ban chỉ đạo dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - Trưởng Ban chỉ đạo, 4 tháng qua, các cơ quan tố tụng đã kết thúc điều tra 8 vụ án với 49 bị can, ra cáo trạng 4 vụ án, 30 bị can; xét xử sơ thẩm 6 vụ án với 17 bị cáo; phúc thẩm 3 vụ án với 34 bị cáo; thu hồi gần 7.600 tỷ đồng. Ngoài ra cơ quan điều tra còn tạm giữ, kê biên, phong toả tài khoản, ngăn chặn giao dịch các tài sản có giá trị hơn 700 tỷ đồng, hơn 2 triệu đô la, 34 bất động sản.

Trong số những quan chức bị kỷ luật vừa qua có một Uỷ viên Bộ Chính trị, một nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, hai nguyên cấp thứ trưởng.

(RFA)

Buồn lo nhưng ‘không bỏ cuộc’, dân Hong Kong ‘mong thế giới thức tỉnh’


Ngày Trung Quốc công bố việc thiết lập luật an ninh mới, nhà lập pháp Tanya Chan gọi đó là "ngày buồn thảm nhất trong lịch sử Hong Kong." 

Buồn lo nhưng ‘không bỏ cuộc’, dân Hong Kong ‘mong thế giới thức tỉnh’
Trong khi đó, đồng nghiệp của bà, ông Dennis Kwok nói luật này, khi được áp dụng sẽ là ''sự cáo chung của Hong Kong."

Trả lời phỏng vấn của BBC News Tiếng Việt hôm 24/5 từ Hong Kong, luật sư Wilson Leung, một thành viên của nhóm Progressive Lawyer Group, cho biết không khí Hong Kong lúc này ''đau buồn, chán nản và đầy lo lắng.''

''Điều này cực kỳ gây sốc, và dấu hiệu cho thấy nó là đòn chí tử giáng xuống chính sách 'một quốc gia, hai hệ thống'' và sự tự trị của Hong Kong. Kế hoạch của Bắc Kinh là áp đặt khái niệm rất hà khắc về an ninh quốc gia của Đại lục lên Hong Kong.'' LS Wilson Leung chia sẻ.

Luật an ninh sắp được Trung Quốc thông qua sẽ cấm bốn hành động gọi là "phản quốc, ly khai, dụ dỗ và lật đổ". Luật sư Wilson Leung cho rằng tất cả những điều này ''sẽ được dùng để bóp chặt tiếng nói của người dân''.

''Cái sốc đầu tiên là cách mà Bắc Kinh làm điều đó, họ trực tiếp đưa ra một nghị định cho Hong Kong, thay vì hội đồng lập pháp riêng của Hong Kong tự mình làm ra luật.''

''Đây là việc sức đáng quan tâm, vì nó cho thấy Bắc Kinh thản nhiên nói chúng ta sẽ làm luật tại Bắc Kinh, rồi sau đó ra lệnh cho Carrie Lam thi hành.''

''Điều này vi phạm Luật Cơ Bản, quy định là Bắc Kinh chỉ có thể làm những luật liên quan đến quốc phòng, đối ngoại và các vấn đề nằm ngoài sự tự trị của Hong Kong. Khi được thiết lập Luật Căn Bản chứa một bảo đảm ngăn chặn hành động ban hành luật trực tiếp như luật an ninh đang được đưa ra. Vấn đề là Bắc Kinh là bên phải thực thi luật này, nhưng họ đang cứ phớt lờ bộ luật này đi.'' Ông nhận định.

Phản ứng trước sự kiện này, một thành viên của Hong Kong Civil Assembly Team, tự xưng là Victor W. (tên đã được đổi), nói với BBC News Tiếng Việt hôm 23/5
:

''Chúng tôi vẫn nghĩ là Luật An ninh Quốc gia sớm hay muộn cũng sẽ được ban hành. Quyết định đưa ra điều đó ngay lúc này cho thấy đảng Cộng sản Trung Quốc không có cách nào khác để đối phó với các cuộc biểu tình của Hong Kong hơn là sử phải dụng các biện pháp cực đoan. Điều này cho thấy chương trình nghị sự thực sự đằng sau cái gọi là ''Một quốc gia, Hai hệ thống''. Tôi hy vọng thế giới sẽ hiểu rằng đảng CSTQ không định giá cao lời hứa của mình và tiếp tục gây áp lực lên Trung Quốc.''

Bản quyền hình ảnh AFP Image caption Chính trị gia Tanya Chan (Trần Thục Trang) (giữa) nói rằng
Thế giới có giúp được gì?

Nói đến ảnh hưởng thế giới, ông Wilson Leung phân tích:

''Rất không may, theo cách Luật Cơ Bản được thiết lập, nếu Đại biểu Nhân dân Trung quốc quyết định điều gì, không có ai có thể ngăn cản được họ, bởi vì theo hệ thống này, họ có quyền tối thượng để diễn bất cứ điều khoản nào của Luật Cơ Bản theo bất cứ cách nào họ muốn.''

''Dường như Bắc Kinh nghĩ rằng thế giới bị tàn phá bởi Covid-19, vì vậy họ nghĩ rằng thế giới không chú ý và ngay cả nếu chú ý, thế giới sẽ không phản đối họ, vì tất cả đều dựa vào Trung Quốc cho những thiết bị bảo vệ.''

Bản quyền hình ảnh Facebook Image caption Luật sư Wilson Leung: ''Chúng tôi hy vọng thế giới sẽ thức tỉnh và gây áp lực cực kỳ mạnh mẽ lên Bắc Kinh để Bắc Kinh đừng giết chết Hong Kong.''

''Chúng ta đã thấy hành động hung hăng của Trung Quốc ở eo biển Đài Loan với chiến đấu cơ, ở Biển Đông với các tàu chiến. Tôi nghĩ kế hoạch của Bắc Kinh bây giờ là hành động quyết liệt nhất có thể và họ đánh cược rằng thế giới sẽ nhượng bộ như thường lệ.''

''Chúng tôi hy vọng thế giới sẽ thức tỉnh và gây áp lực cực kỳ mạnh mẽ lên Bắc Kinh để Bắc Kinh đừng giết chết Hong Kong, đừng giết chết Hong Kong như một trung tâm tài chính quốc tế.'' Ông bộc bạch.

''Các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đã bắt đầu thực hiện một số động thái, cũng đã có một tuyên bố chung lên án Trung Quốc và nói về các biện pháp trừng phạt có nhiều người ký, nhưng hồ sơ của phần còn lại của thế giới rất đáng tiếc là không quá ấn tượng.''

Và vạch ra:

''Rất không may, Vương quốc Anh đã phần lớn vắng mặt trong việc đứng lên bảo vệ Hong Kong, mặc dù đó là nước đã trao Hong Kong cho Trung Quốc và là nước đã ký Tuyên bố chung với Trung Quốc về số mệnh của Hong Kong. Anh quốc đã đưa ra những tuyên bố khá ôn hòa và không làm được gì cả, còn EU thì dường như chưa thức dậy để có bất kỳ lập trường mạnh mẽ nào chống lại Trung Quốc.''

Tâm trạng người Hong Kong


Được hỏi về tâm trạng người dân Hong Kong lúc này, thành viên HKCAT Victor W. nói: ''Hong Kong khác biệt với đại lục vì ở đây chúng tôi có tự do ngôn luận và thông tin không bị kiểm duyệt.''

''Nhưng sau khi luật an ninh Trung Quốc được ban hành, đảng CSTQ có thể cấm bất cứ điều gì nhân danh an ninh quốc gia. Sẽ không còn chút tự do phát biểu nào nữa. Chúng tôi lo lắng rằng Hong Kong sẽ trở thành một thành phố hạng hai khác của Trung Quốc, không còn hấp dẫn được các nhà đầu tư nước ngoài.''

Luật sự Wilson Leung tỏ lộ:

''Nhiều người Hong Kong lúc này đang ở trong tâm trạng khốn khổ, đã khốn khổ nhiều từ năm ngoái với sự đàn áp dữ dội lên các người biểu tình. Nhưng bây giờ thì chúng tôi đang hết sức lo buồn, tôi đọc được ở đâu đó rằng số lượng truy cập trên internet về từ ''nhập cư'' đã gia tăng đáng kể, và cuộc thảo luận giữa nhiều người dân Hong Kong là, có phải đã đến lúc phải rời Hong Kong?''

Theo trang Hongkongfp, số người truy cập thông tin về từ ''nhập cư'' tăng lên hơn nhiều chục lần trong mấy ngày qua. Chuyên gia phân tích dữ kiện Joe Lee cho biết có tương quan chặt chẽ giữa truy cập về nhập cư với ''luật an ninh quốc gia Trung Quốc''.

Trong khi đó một công ty dịch vụ di trú nói với trang Hongkongfp rằng số người gọi đến văn phòng họ để hỏi về việc di chuyển qua Đài Loan trong cuối tuần qua đã tăng gấp 10 lần.

Janice Ho (không phải tên thật), một thành viên chuyên thiết kế những posters của phòng chat Telegram 'Kwan Kung Temple - Hongkongers' Press Room', cho BBC News Tiếng Việt là gia đình cô cũng đang ''tìm đường ra khỏi Hong Kong''.

''Ba mẹ tôi nhắm đến Đài Loan vì Đài Loan gần Hong Kong, cũng nói tiếng Trung Hoa và có thể chế dân chủ.''

''Tôi không nói gì với họ, nhưng thâm tâm thì không muốn bỏ những người bạn cùng chí hướng. Làm sao có thể xuôi tay để mặc cho Hong Kong bị tước mất quyền tự trị được? Hong Kong lẽ ra phải được độc lập cho đến năm 2047. Bắc Kinh đang muốn thu ngắn 27 năm chỉ bằng một bộ luật.''

'Không bỏ cuộc'


''Ngay sau khi luật an ninh mới có hiệu lực, những tài liệu ''nhạy cảm'' trên internet sẽ bị cấm, và sau đó những phòng chat như LIHGK và Telegram cũng sẽ bị cấm.'' Victor W. tiên đoán.

Được hỏi về dự định tương lại, Victor W. trả lời:

''Chúng tôi hiện chưa có một kế hoạch cứng nhắc gì ngay bây giờ. Nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ không bao giờ đầu hàng và tiếp tục tổ chức các sự kiện đòi năm yêu cầu và cố gắng tìm sự hỗ trợ của quốc tế.

''Vâng, chúng tôi sẽ tiếp tục với cuộc chiến của mình.'' Victor W. khẳng định.


Chính những khẳng định không bỏ cuộc như của Victor W. và Janice Ho khiến nhiều người lo lắng. Luật sư Wilson Leung bày tỏ ưu tư:

''Luật an ninh Trung Quốc sẽ có một ảnh hưởng cực kỳ khắc nghiệt với những điều bạn nói và nơi bạn có thể nói, vì chúng ta biết rằng Bắc Kinh áp dụng khái niệm an ninh quốc gia mông lung này để đè bẹp bất kỳ ý kiến trái chiều nào.''

''Sẽ rất nguy hiểm cho bất cứ ai bày tỏ sự chống đối với chính quyền Hong Kong và nhất là chống đối với Bắc Kinh, vì chúng ta đã thấy họ sẽ bị gán tội ''lật đổ chính quyền.'' Họ đã kết tội này cho nhà hoạt động Lưu Hiểu Ba và bắt ông chịu án tù 11 năm, trong khi điều duy nhất ông làm là soạn một thỉnh nguyện thư để đề nghị cho dân Trung Quốc được dân chủ hơn.''

''Tôi sợ rằng sau này các cuộc biểu tình lớn sẽ phải đối mặt với sự đàn áp tàn bạo và bạo lực khó hình dung được.''

''Điều đáng quan tâm là Hong Kong có rất nhiều người trẻ can đảm quyết tâm là họ sẽ nhất định đấu tranh cho đến hơi thở cuối cùng. Tôi phục sự can đảm của họ, nhưng lo rằng trong trường hợp này, việc chống đối có dẫn đến đổ máu. Điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào quyết định muốn hành xử thế nào của Bắc Kinh.''

Ông một lần nữa nhắc lại mong ước của mình, và có lẽ cũng của nhiều người dân Hong Kong khác:

''Vì vậy chúng tôi hy vọng thế giới sẽ thức tỉnh để làm nhiều hơn những gì họ đã làm trong quá khứ.''

Nhưng liệu thế giới có thức tỉnh?

Nguồn : https://www.bbc.com/

Michael Rubin - Mỹ phải đánh bại Trung Quốc với trò chơi của chính họ ở Biển Đông


Những hình ảnh thể hiện việc Trung Cộng bồi đắp đảo nhân tạo, xây dựng căn cứ quân sự trái phép trên Biển Đông khiến cả cộng đồng quốc tế lên án, phản đối.

Mỹ phải đánh bại Trung Quốc với trò chơi của chính họ ở Biển Đông
Di sản lớn nhất của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo là một nhà ngoại giao đầu tiên dám đứng lên chống lại một cách có hệ thống sự tuyên truyền của Trung Cộng, những hành động bất chính của Bắc Kinh, nạn ăn cắp tràn lan tài sản của thế giới trị giá hàng trăm tỷ USD của chế độ cộng sản và xem thường những giá trị quốc tế. Những chính quyền trước đây của Mỹ đôi khi có nặng lời với Trung Cộng, nhưng rất ít được duy trì hoặc vượt quá những lời hoa mỹ. Sức mạnh kinh tế của Trung Cộng, tầm quan trọng thương mại và tiềm lực quân sự của họ đã khiến những chính quyền trước phải tạm chùn bước. Tất cả họ đều biết cần phải làm gì, nhưng cũng giống như những viên chức Hoa Kỳ từng đặt hy vọng vào các nhà cải cách Iran, không bao giờ bận tâm về một canh bạc như vậy chưa bao giờ được đền đáp, và họ đặt hy vọng vào ý tưởng sự thay đổi chính trị sẽ tiếp theo sau một tự do hóa kinh tế.

Sự che giấu nguồn gốc của đại dịch “Virus Vũ Hán” là một dấu hiệu của nền văn hóa chính trị Trung Cộng, nhưng nó chỉ là phản ứng đối với một cuộc khủng hoảng chứ không phải là chiến lược chủ động. Tuy nhiên, không thể kết luận tương tự đối với các hành động của Trung Cộng ở Biển Đông, nơi mà họ đang ngày càng chiếm đoạt lãnh hải. Nếu Tập Cận Bình thành công trong tham vọng biến đổi các bãi cạn và mỏm đá với thủy triều thấp thành các đảo và tuyên bố chủ quyền lãnh hải không chỉ có 12 hải lý mà còn là vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, thì toàn bộ lãnh thổ mà Trung Cộng hiện đang tìm cách kiểm soát sẽ bằng với những gì mà các đế quốc thế kỷ XIX của các cường quốc Âu Châu đã đạt được.

Cơ sở lịch sử và pháp lý về những đòi hỏi của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Cộng) đối với Biển Đông là không có cơ sở lịch sử, luật pháp quốc tế hoặc về địa chất. Trung Cộng biện minh cho các yêu sách của mình bắt nguồn từ cái gọi là Đường Chín Đoạn xuất hiện lần đầu tiên trên bản đồ vào năm 1947, trong khi bản đồ Trung Cộng từ nhiều thế kỷ trước hoàn toàn không hề ghi nhận. Để chứng minh các yêu sách của mình, nhà cầm quyền Trung Cộng đã lập luận rằng khu vực nằm trong Đường Chín Đoạn là ngư trường truyền thống của Trung Cộng. Lập luận này càng tỏ ra vô nghĩa khi người Việt Nam, người Philippines và ngư dân Malaysia cũng đã hành nghề ngư phủ trong vùng biển này từ lâu đời trong lịch sử.

Một số nhà ngoại giao cúi nhằm tạo sự hòa giải đối với kẻ đối diện. Lịch sử, tuy nhiên, không uyển chuyển như vậy. Hiệp ước Paris năm 1898 chấm dứt Chiến tranh Mỹ-Tây Ban Nha, Tây Ban Nha đã bán Philippines cho Hoa Kỳ với giá 20 triệu đô la. Cả Madrid và Washington đều coi Rạn san hô Mischief và Bãi cạn Scarborough là lãnh thổ của Philippines. Tương tự như vậy, khi Philippines giành được độc lập hoàn toàn vào ngày 4 tháng 7 năm 1946, họ nắm quyền kiểm soát cả hai thực thể này. Vấn đề rất đơn giản là khi tòa trọng tài phán quyết, Trung Cộng không có khiếu nại pháp lý hoặc lịch sử hợp lệ nào. Gần đây Trung Cộng chiếm đóng đảo Mischief và sau này bãi cạn Scarborough bất kể phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực chống lại những yêu sách của Bắc Kinh.

Câu chuyện tương tự tiếp tục trên Biển Đông. Tài liệu vô giá của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến lược và Minh bạch Hàng hải Châu Á được phổ biến và hình ảnh phân tích vệ tinh về các đảo, mỏm đá và các thực thể thủy triều thấp trên Biển Đông đã chỉ rõ chiến lược “cắt lát salami” (gặm nhấm kiểu xúc xích) phát hiện được của Trung Cộng biến các rạn san hô và bãi đá thành đảo nhân tạo và xây dựng các căn cứ quân sự, các cơ sở phòng không và trạm quan sát.

Trong khi ý tưởng của ông Pompeo được hoan nghênh khi ông sẵn sàng tiếp nhận tuyên truyền của Trung Cộng, một câu hỏi được đặt ra là liệu sự chiến thắng trước dư luận có đủ để thay đổi hành vi của Trung Cộng hay không. Ngoại giao chỉ có giá trị cho một giải pháp khi cả hai bên có cùng một mục đích. Tuy nhiên, trong một thời gian dài, Bộ Ngoại Giao Trung Cộng đã dùng ngoại giao như một sách lược chiến tranh để trói tay các đối thủ trong khi vẫn phát triển vị thế quân sự.

Hoa Kỳ coi Biển Đông là vùng biển quốc tế, từ chối không công nhận các rạn san hô và mỏm đá thủy triều thấp là những hòn đảo với vùng đặc quyền kinh tế. Tuy nhiên, có lẽ, đã đến lúc nên tạo ra một ngoại lệ.

Việc Trung Cộng tuyên bố những mỏm đá, bãi cát và đá ngầm mà họ chiếm giữ bất hợp pháp là những hòn đảo là sự sai lầm rõ rệt. Tuy nhiên, có một nơi đặc biệt ở Biển Đông đáp ứng với các tiêu chuẩn của một hòn đảo. Đó là đảo Itu Aba mà Đài Loan là sở hữu chủ, trong khi Trung Cộng, Việt Nam và Philippines tranh chấp nhau. Đảo Itu Aba (đảo Taiping), là một thực thể đất đai lớn nhất trong chuỗi Spratley. Đài Loan từ lâu đã tuyên bố rằng Itu Aba là một hòn đảo có vùng đặc quyền kinh tế của riêng mình, mặc dù, năm 2016, một hội đồng trọng tài được triệu tập theo yêu cầu của Philippines cho thấy Itu Aba chỉ là một hòn đá và chỉ xứng đáng có lãnh hải 12 hải lý. Phán quyết, tuy nhiên, là một thiếu sót. Một trong những đặc điểm chính của đảo là nó có nước ngọt để duy trì sự sống. Cư dân trên Itu Aba đã tồn trữ nước mưa và họ có đủ nước ngọt để tạo ra một nền kinh tế có ý nghĩa. Sự phán quyết tòa thường trực quốc tế năm 2016 có thể bị rút lại và loại bỏ cho đảo Itu này.

Để đánh bại Trung Cộng với chính trò chơi của họ và để bảo vệ tốt hơn quyền tự do hàng hải, Ngoại Trưởng Mike Pompeo nên công nhận hai vị thế: Itu Aba là một đảo và Đài Loan có chủ quyền. Nhiều kẻ chỉ trích nói rằng Trung Cộng cũng sẽ có hành động như vậy để biện minh cho yêu sách đảo của mình, nhưng chính Bắc Kinh đã đang làm như vậy. Sự khác nhau giữa sự thừa nhận của Hoa Kỳ đối với đảo Itu Aba của Đài Loan với các rạn san hô và đảo nhân tạo mà Trung Cộng hiện chiếm đoạt là Itu Aba có địa chất đúng tiêu chuẩn của một đảo. Công nhận Itu Aba như một hòn đảo không phải để đánh đồng với các nơi do Trung Cộng chiếm đóng, mà chỉ đơn giản là chấm dứt một tình trạng trung lập gây phản tác dụng đối với một đồng minh lớn của mình (là Đài Loan).

Các viên chức Hoa Kỳ có thể bắt đầu đến thăm Itu Aba. Hãy tưởng tượng rằng một lát gặm nhấm, Trung Cộng sẽ không mạo hiểm gây chiến tranh khi một phụ tá trợ lý bộ trưởng quốc phòng Mỹ vào một buổi chiều thăm sân bay, khu bảo tồn thiên nhiên hoặc một bệnh viện. Trung Cộng thường dùng các lý do khoa học làm vỏ bọc cho các kỹ sư quân sự của họ. Một lát gặm nhấm thứ hai sẽ là đưa các nhà địa chất, kỹ sư và sinh vật học người Mỹ đến đảo. Có lẽ Itu Aba có thể lập văn phòng của Viện Hoa Kỳ Đài Loan để đón tiếp họ. Một lát thứ ba sẽ là cung cấp radar và hỏa tiễn đất đối không giúp bảo vệ hòn đảo khỏi những kẻ săn mồi trong khu vực, điều mà các kỹ sư nói trên có thể giúp. Cuối cùng, Đài Bắc và Washington có thể kỷ niệm lịch sử quan hệ chiến lược lâu dài bằng những chuyến ghé thăm đảo. Rốt cuộc, hành động của họ Tập giúp phóng dịch bệnh “Virus Vũ Hán” từ một ổ dịch cục bộ trở thành đại dịch toàn cầu. Du lịch là chuyện khó khăn, nhưng sự cô lập của đảo Itu Aba làm cho nó trở thành một nơi nghỉ ngơi và du lịch hoàn hảo và an toàn cho quân đội Hoa Kỳ.

Cho đến nay, ngoại giao đã không đẩy lùi được hành động của Trung Cộng ở Biển Đông, và cho đến khi nào Trung Cộng vẫn còn tin vào hành động gặm nhấm (cắt lát salami) của họ. Để có hiệu quả và báo hiệu sự hỗ trợ các đồng minh và bảo vệ quyền tự do hàng hải của mình đã đến lúc Washington nên cùng Bắc Kinh tham gia một cuộc chơi picnic ngoài trời với chủ đề cắt lát salami, tức là hành động gặm nhấm kiểu xúc xích.

Michael Rubin

(Báo Quốc Dân)

Ts Nguyễn Văn Trần - Bài học thất bại của những nhà cách mạng ái quốc ở Nam kỳ


"Ngày 21-8-1945, Mặt trận Quốc gia Thống nhất tổ chức một cuộc biểu tình biểu dương lực lượng tại Sài Gòn. Trong tháng 8 các đảng phái trong Mặt trận Quốc gia Thống nhất và Việt Nam Quốc Dân Đảng tổ chức hội nghị quân sự thành lập: 

Bài học thất bại của những nhà cách mạng ái quốc ở Nam kỳ
Dân Quân Cách mạng Đệ Nhứt Sư đoàn do giới cựu chiến binh trong quân Nhật và Bình Xuyên đảm trách.

Dân Quân Cách mạng Đệ Nhị Sư đoàn do Cao Đài đảm trách (Nguyễn Thành Phương, Trình Minh Thế đều xuất thân từ tổ chức này).

Dân Quân Cách mạng Đệ Tam Sư đoàn do Nguyễn Hòa Hiệp đảm trách (Nguyễn Hòa Hiệp là đảng viên Quốc Dân Đảng miền Nam, lúc đó đã có sẵn tổ chức Dân Quốc Quân, cùng liên kết với các tổ chức khác để hình thành Đệ Tam Sư đoàn).

Dân Quân Cách mạng Đệ Tứ Sư đoàn do Phật giáo Hòa Hảo đảm trách, với tổ chức Bảo An được quy nạp.

Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, các đảng phái thuộc Mặt trận Quốc gia Thống nhất yêu cầu ông Trần Văn Giàu đại diện Việt Minh cải tổ Ủy ban hành chính Nam Bộ do Việt Minh lãnh đạo. Sau đó, một số lãnh đạo đảng phái, tôn giáo tại miền Nam đã tham gia vào Ủy ban hành chính. Sau tổ chức này chống lại Việt Minh, một số thành viên hợp tác hay gia nhập Việt Minh."

I - Mặt Trận Quốc gia Thống nhứt

Năm 1945, thấy người Nhựt đảo chánh Pháp cho quyền lợi của người Nhựt và viễn ảnh Pháp sẽ trở lại tái chiếm Đông dương vì Nhựt sẽ thua trận trước sức mạnh của Đồng Minh, các đảng phái quốc gia và tôn giáo ái quốc ở Nam kỳ vận động kết hợp lại thành một tổ chức lớn để chuẩn bị chống thực dân pháp giành độc lập thật sự cho Việt Nam dưới danh xưng “Mặt trận Quốc gia Thống nhứt”. Những nhà cách mạng đặt lại vấn đề thống nhứt đất nước. Khẩu hiệu của Mặt trận đưa ra hoàn toàn chống thực dân “chống đế quốc pháp, tai ách thực dân, để duy trì trật tự và thanh toán những phần tử phản động”.
Mặt trận Quốc gia Thống nhứt gồm những tổ chức chánh trị và tôn giáo nam kỳ như Đảng Quốc gia Độc lập của Nguyễn văn Sâm, Thanh niên Tiền phong của Bs Phạm Ngọc Thạch, trí thức, Tổng Liên Đoàn Công chức, Cư sĩ Tịnh độ, Phật giáo Hòa hảo, Cao Đài, nhóm Đệ IV báo La Lutte của Nguyễn An Ninh, cán bộ lãnh đạo của Đại Việt Quốc dân đảng và Việt nam Quốc dân đảng (1) .

Trong lúc Mặt trận Quốc gia Thống nhứt tự đặt câu hỏi về khả năng và đường lôi hoạt động và tương lai của mình đối với Đồng minh thì nhómTrần văn Giàu, mệnh danh là “ Nhóm Khởi nghĩa”, họp tại nhà Ông Nguyễn văn Trấn ở Chợ đệm để nghiên cứu những điều kiện có thể cướp chánh quyền, không cần chờ chỉ thị của Hà Nội (2) . Tối 20 tháng 8, Việt Minh mết-tinh ở rạp hát Nguyễn văn Hảo, đường Trần Hưng Đạp, để ra mắt công chúng Sài gòn vì lúc đó Việt Minh là tổ chức yêu nhứt ở Nam kỳ, chưa được nhiều người biết tới (3) . Trước khí thế hùng hậu của các đảng phái quốc gia, họ lo sợ sẽ bị mất thế trong cuộc tranh đấu khi Đồng Minh thừa nhận Mặt trận Quốc gia Thống nhứt .

Những ngày trước khi Mặt trận Quốc gia Thông nhứt ra đời

Những nhà cách mạng ái quốc Việt Nam thấy Nhựt đưa ra khẩu hiệu lớn “Khu vực thịnh vượng chung Đại Đông Á” nên suy nghĩ phải chăng chủ trương đó không hàm ý một thứ ” Đế quốc Nhựt trên toàn cõi Đống Á“? Nhưng Nhựt tới mà Pháp vẫn còn cai trị. Việt Nam bị kẹt trong thế “một cổ hai tròng”. Trước tình thế đó, những nhà tranh đấu Việt Nam đành phải chấp nhận nếu phải đi với Nhựt là để mượn tay Nhựt hất cẳng Pháp trước đã vì Pháp đã bị Đức chiếm thì không còn có thể kéo dài chế độ thực dân ở Việt Nam nữ . Nếu giải pháp thành công thì ít ra cũng cởi bỏ được một cái ách đã mang từ 80 năm qua. Nhưng Nhựt chưa thấy cần ra tay để thay đổi tình hình.

Khi thấy Pháp ở đây rục rịch tổ chức lại hàng ngũ để dựa thế Đồng minh chống lại Nhựt thì Nhựt mới lật đổ Pháp trên ba nước Đông dương vào ngày 9 tháng 3/1945 . Cuộc đảo chánh này hoàn toàn do Nhựt chủ động, không có sự hợp tác của các đảng phái cách mạng Việt Nam, cả với những tổ chức hay những người thân Nhựt .

Nhựt tuyên bố trao trả chủ quyền Việt Nam cho Hoàng Đế Bảo Đại nhưng trên thực tế Nhựt nắm chặt bộ máy cai trị Việt Nam nên Chánh phủ Trần Trọng Kim không có thật quyền như Chánh phủ của một nước Việt Nam độc lập . Viên chức nhựt đến thay thế các quan chức pháp chớ không trao chánh quyền qua tay người Việt Nam để người việt nam tự mình cai trị chính mình .

Cụ thể Cụ Trần văn Ân là người bạn của Nhựt, được giới chức cao cấp của Nhựt tại Việt Nam tín nhiệm. Vậy mà Cụ vẫn bị người nhựt, đúng vào thời điểm đó, đưa qua Singapour để ” tránh bị thực dân pháp bắt ” . Sau này hiểu ra thì Nhựt muốn tránh một tình huống khó xử lý về vấn đề chủ quyến của Việt Nam sau khi được độc lập. Tới cuối tháng 5/1945, ở Singapour, được tin bà vợ qua đời ở Long Xuyên, Cụ yêu cầu Nhựt cho Cụ về xứ chịu tang vợ và giải quyết chuyện gia đình, với 5 người con còn nhỏ dại . Thái độ của Nhựt lúc đó cho thấy Nhựt không muốn có người việt nam can thiệp vào chuyện của Nhựt ở Việt Nam.

Về việc Nhựt đảo chánh Pháp, Cụ Trần văn Ân kể lại là phía những người Việt Nam tranh đấu không có chuẩn bị để có thể “ăn có ” khi tình hình xảy ra (4) .

Tuy nhiên, sau ngày 9/3/1945, tình hình Việt Nam thuận lợi cho những sanh hoạt chánh trị hơn vì Pháp không còn để bố ráp bắt bớ những người hoạt động chống Pháp nữa. Những nhà ái quốc xuất ngoại vì lý do chánh trị như Cụ Trần Trọng Kim, Dương văn Giáo, Trần văn Ân, …lần lượt trở về . Đồng thời, tù cộng sản ở Côn đảo như Phạm văn Đồng, Lê Duẩn, Tôn Đức Thắng, …cũng được thả ra . Điều này mới thật sự là tai họa cho dân tộc kéo dài cho tới ngày nay .

Mặt trận Quốc gia Thống nhứt ra đời

Tại Sài gòn, các tổ chức chánh trị, tôn giáo trao đổi ý kiền, xiết chặc hàng ngũ để đối phó với những biến chuyển của tình hình mới . Nhứt thời, ngày 18/3/45, đảng Quốc gia Độc lập hợp tác với Cao Đài tổ chức biểu tình tại Vườn Ông Thượng (Tao Đàn sau này) để tưởng niệm và tri ân những nhà cách mạng, những chiến sĩ đã hi sanh vì Tồ quốc, đồng thời, truy điệu Cụ Dương Bá Trạc đã mất ở Singapour, hài cốt vừa được Cụ Trần văn Ân đem về nước . Cuộc biểu tình tổ chức lần đầu tiên, do thuận lợi của tình hình,qui tụ được cả 50 000 người tham dự . Ban tổ chức cũng nhơn đó muốn bày tỏ với Chánh quyền Nhựt lòng khao khát tự do độc lập của người dân việt nam sau thời gian dài bị thực dân đô hộ, các quyền căn bản bị tước đoạt . Trên diển đàn, các ông Hồ văn Ngà, Trần Quang Vinh, Nguyễn Vỉnh Thạnh (chỉ huy lực lượng Cao Đài) nói chuyện với quần chúng về tình hình Việt Nam và công cuộc tranh đấu mới với thế hùng hậu của quần chúng.

Từ sau Nhựt đảo chánh Pháp, tình hình ở Sài gòn diễn biến dồn dặp . Cụ Trần văn Ân vừa về tới nhà ở Long Xuyên, chưa kịp lau khô nước mắt khóc vợ, chưa kịp thu xếp hành trang, chuyện nhà, thì một phái đoàn gồm các ông Trần văn Thạch, Nguyễn văn Lịnh (Đệ Tứ), Nguyễn Thạnh Cường và một người nữa ( Cụ Ân quên tên) từ Sài gòn xuống tìm Cụ, yêu cầu Cụ trở lên Sài gòn liền . Ông Trần văn Thạch là bạn thân của Cụ Trần văn Ân nói ngay là do sáng kiến của Giáo chủ Phật Giáo Hòa Hảo nhờ anh em xuống rước Cụ trở lên Sài gòn gấp vì thời cuộc đi quá mau . Để lập Mặt trận Quốc gia Thống nhứt .

Thế là Cụ Ân đành gạt lệ, để 5 người con thơ ở lại nhà mà trở lên Sài gòn với anh em .

Tại đường Miche ( nay là Phùng Khắc Khoan), nơi Đức Giáo chủ Phật giáo Hòa hảo ngụ và làm việc, các đảng phái ái quốc, các tôn giáo Phật giáo Hòa Hảo, Cao Đài và cả Thanh niên Tiền phong, họp nhau để thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhứt . Cụ Trần văn Ân lãnh nhiệm vụ viết bản Tuyên ngôn .

Theo Cụ Ân thì lúc từ Singapour về tới Sài gòn, Cụ được tin là Thanh niên Tiền phong bị cộng sản lũng đoạn, Bs Phạm Ngọc Thạch là người của cộng sản Hà Nội. Cụ có nói qua điều này với ông Kha Vạng Cân và ông Lida, Lãnh sự Nhựt, người có trách nhiệp thành lập Thanh niên Tiền phong, rồi ai cũng bỏ qua vì thời cuộc qua mau quá (5).

Sau khi Nhựt đầu hàng và Nội các Trần Trọng Kim giải tán, các tổ chức tranh đấu ở Sài gòn đưa ra 2 quyết định có tính chiến lược quan trọng và tiến hành thực hiện gấp rút:

- Thành lập 4 Sư đoàn Dân quân Cách mạng,

- Công khai Mặt trận Quốc gia Thống nhứt để đi vào hoạt động, quan hệ với Nhựt để tiếp nhận võ khí trước khi Đồng Minh tới giải giới.

Sơ lược về 4 Sư đoàn Dân quân đó như sau : Sư đoàn I gồm chiến sĩ Bình Xuyên và một số cựu quân nhơn người việt nam của Pháp và Nhựt rả ngũ, Sư Đoàn II của lực lượng Cao Đài nhờ có sẳn 3000 chiến sĩ được Nhựt huấn luyện trước kia (Heiho), Sư Đoàn III là Dân Quốc quân do ông Nguyễn Hòa Hiệp, Việt nam Quốc dân đảng, lãnh đạo và Sư Đoàn IV thuộc Phật giáo Hòa Hảo. Tất cả được võ trang thô sơ như tầm vong vạt nhọn, gươm giáo và một ít sùng lấy được của Tây hay Nhựt cho .

Cộng sản có mặt trong Mặt trận Quốc gia Thống nhứt qua Thanh niên Tiền phong, trong một buổi họp, đề nghị với Mặt trận: “Để Việt Minh đại diện quan hệ với Nhựt tiếp nhận võ khí . Để các tổ chức khác có thành tích thân Nhựt e Đồng Minh nghi ngờ mà từ chối đi . Dầu sao, Đồng Minh đã biết Mặt trận Việt Minh là lực lượng chống Pháp kháng Nhựt từ mấy năm nay. Khi chúng ta có võ khí thì công cuộc tranh đấu cho độc lập của chúng ta chắc chắn sẽ thành công” . Các đảng phái đều đồng ý cho rằng Việt Minh nói có lý. Nếu không, sẽ mất độc lập (6).

Nhân đây nhắc lại câu chuyện Nhựt cho súng. Cụ Trần văn Ân, còn có tên nhựt bổn là Shabita, là người bạn của Nhựt, có liên hệ nhiều với Nhựt do Cụ là Tổng Thư ký Việt nam Phục quốc Đồng minh Hội của Hoàng thân Cường Để nên Nhựt đề nghị với Cụ là Nhựt sẽ cho các tổ chức quân sự Việt Nam súng đạn nhưng đừng chống lại Nhựt. Cộng sản có mặt trong các tổ chức tranh đấu, nhận súng xong, quay lại giết Nhựt để Nhựt đừng giao thêm súng đạn cho những người khác. Thế là Nhựt không giao súng đạn nữa mà đem hủy hoại (7).

Trong tình hinh mới, sự ra đời của 4 Sư đoàn và Mặt trận Quốc gia Thống nhứt đã lập tức làm nức lòng dân chúng. Việt Nam sẽ thống nhứt và độc lập thật sự như vừa hiện ra trước mắt họ.

Ngày 21 – 08 – 1945, Mặt trận Quốc gia Thống nhứt tổ chức tại Sài Gòn cuộc biểu tình qui tụ hơn 200 000 người tham dự gồm đủ thành phần xã hội và tuổi tác . Với thế mạnh đó, Mặt trận Quốc gia Thống nhứt lại không nắm lấy chánh quyền nên không khác gì Mặt trận chỉ khơi động tinh thần tranh đấu ái quốc, sự phấn khởi ở quần chúng, tạo điều kiện thuận lợi cho kẻ khác cướp lấy chánh quyền. Vì lúc bấy giờ, ai nắm lấy chánh quyền để đem lại độc lập thì dân chúng đều ngã theo hết cả.

Sau này, Cụ Trần văn Ân và ký giả Nguyễn Kỳ Nam nhận xét “Lãnh đạo Mặt trận Quốc gia Thống nhứt thừa thiện chí mà thiếu sách lược” . Ông Hồ văn Ngà, người đứng đầu Tổ chức viết:

“Việc nước là việc chung của quốc dân, không ai có quyền bảo quốc gia này là ” Hương hỏa” riêng của một đảng phái nào.

Riêng chúng tôi, từ giờ nào cũng vẫn thiết tha với vấn đề độc lập của nước nhà . Bấy lâu nay mỗi hành vi cử động của chúng tôi chỉ nghĩ đến sự độc lập, phải độc lập đã .

Trong lúc này, chứng tôi thấy rằng phải cần có chánh phủ hợp pháp mạnh mẽ . Thế nên, người Việt nam nào đảm đương được và có hi vọng thành công, chúng tôi sẳn lòng tán trợ .

Nghĩa là lúc nào chúng tôi cũng vẫn đặt nền độc lập quốc gia lên vấn đề ” địa vị ” .

Ai bảo khôn, ai bảo dại, ai chê hèn yếu, chúng tôi nhận lãnh cả . Miển tránh được sự đổ máu giữa đồng bào, để dành bầu máu nóng ấy, mai sau hi sanh cho đúng chổ hi sanh ” (8)

Làm chánh trị, làm cách mạng, mà không chủ trương giành chánh quyền thì phải nói không còn ai lãng mạn hơn những người Nam kỳ trí thức và ái quốc!

Bài học thất bại của những người ái quốc Nam kỳ

Chỉ 4 ngày sau, cờ đỏ sao vàng rộ lên như nấm sau cơn mưa. Việt Minh tiếp nhận võ khí, tổ chức các Ủy ban nhân dân địa phương bắt đầu thay thế bộ máy chánh quyền cũ, tăng cường Thanh niên Tiền phong để lấn át các tổ chức khác không cộng sản.

Nhơn danh đại diện các đoàn thể các đảng phái, Việt Minh, ngày 22/08/1945, từ Hà Nội, gởi điên tín vào Huế yêu cầu Hoàng Đế Bảo Đại thoái vị. Lễ thoái vị cử hành ngày 25/08/1945 tại Ngọ Môn để vị vua cuối cùng của Nhà Nguyễn bày tỏ lòng yêu nước trước quốc dân “làm dân một nước độc lập”.

Cùng ngày, tại Sài gòn, truyền đơn ký tên Việt Minh tung ra như trấu với lời kêu gọi dân chúng biểu tình ủng hộ Việt Minh, nội dung như sau:

” Việt Minh đã từng sát cánh bên cạnh đồng Minh, đánh Tây, chống Nhựt .

Đối với Nga là bạn .

Đối với Tàu như răng với môi .

Đối với Huê kỳ, chủ trương thương mãi, nên không có mưu đồ xâm lăng .

Đối với Anh, Nội các Attlee mới lên nắm chánh quyền khuynh tả .

Vì vậy bề ăn nói của chúng ta rất dễ dàng “ (9) .

Chúng ta ở đây là Việt Minh cộng sản Đệ III do Hồ Chí Minh rước về và đại diện làm nghĩa vụ quốc tế, công tác đầu tiên là cướp công Mặt trận Quốc gia Thống nhứt về cho cộng sản, ra tay sát hại dã mang những người ái quốc trong Mặt trận.

Bài học xương máu và nước mắt về tranh đấu ái quốc này đã xảy ra trên đất nước Việt Nam hơn nửa thế kỷ. Thế mà ngày nay vẫn không ít người Việt Nam đã từng chạy trốn cộng sản thục mạng lại ngoan ngoãn “về hợp tác, làm ăn, xây dựng đất nước theo chủ trương hà nội hoà hợp, hòa giải dân tộc”.

Người viết chỉ khuyên những người này nên rửa cổ mình cho thật sạch, khử trùng cho thật kỷ, để chờ ngày đón lấy lưỡi mã tấu khoan hồng của đám cộng sản cầm quyền ngày nay ở Hà nội, thừa hưởng từ Hồ Chí Minh .

Nguyễn Văn Trần

(Báo Quốc Dân)

Điểm Tin Thứ Tư 27/05/2020


BREAKING NEWS

"Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài" (Lý Đông A)

"Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống"
  • VNTB – Dũng khí Ngài Phó thủ tướng (VNTB) - Siêu Nhiên (VNTB) – Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan trong bài chia sẻ trên trang tin điện tử Vnexpress đã đề cậ đến hối tiếc nhất của ông khi về hưu là “có những chuyện sai trái rõ mười mươi mà mình không làm gì được để đẩy lùi nó, như vậy là mình thiếu dũng khí, thậm chí còn hèn.” Lâu nay câu chuyện quan đương chức chỉ thích ‘gật gù’ cho qua chuyện còn giữ an toàn cho bản thân, đến lúc hưu mới lên tiếng không còn là chuyện quá xa lạ. Có nhiều cách giải thích khác nhau, như do cơ chế lợi ích nhóm, nghị quyết vốn nặng tư tưởng từ trên áp xuống để tạo đồng thuận trong bộ máy tổ chức đảng, nhà nước.
  • Bắt Phạm Thành, Nguyễn Tường Thụy: Những giọt nước tràn ly (BoxitVN) - Lập Quyền Dân - Chiến dịch trấn áp thẳng tay các nhà báo độc lập để “trong sạch hoá địa bàn”, chuẩn bị sàn đấu cho một “Hoa sơn luận kiếm” tại đại hội 13 sắp tới, hay đây là cuộc ra đòn cấp tập để “vỗ mặt” các nhà đấu tranh dân chủ? Có thể là cả hai, vì trước sau ĐCSVN cũng sao chép cái chủ trương mà Quốc hội Trung cộng đang thảo luận về Luật An ninh cho Hong Kong trong những ngày nóng bức này.
  • Chỗ đứng của Đô đốc Tư lệnh Hải quân (BoxitVN) - Phạm Đình Trọng - MỘT. Là tư lệnh thứ tám quân chủng Hải quân, ông quan võ chỉ huy sức mạnh bảo vệ biển lâu năm nhất trong các tư lệnh Hải quân, 11 năm, tư lệnh Nguyễn Văn Hiến là Đô đốc thứ hai của Hải quân Việt Nam. Những ngày này ông Đô đốc thứ hai của lịch sử đương đại Việt Nam Nguyễn Văn Hiến đang phải phơi mặt ở bục bị cáo trước tòa án binh.
  • Sau khi Mỹ rút khỏi hiệp ước Bầu trời mở, sẽ đến lượt New Start ? (RFI) - Thụy My - Tổng thống Mỹ muốn rút lui khỏi hiệp ước « Bầu trời mở » cho phép bay qua các lãnh thổ liên quan với mục đích hòa bình. Donald Trump cho rằng Nga vi phạm hiệp ước, đe dọa đến lợi ích Hoa Kỳ. Các chuyên gia quốc phòng giờ đây lo ngại cho số phận của hiệp ước New Start. Hoa Kỳ hôm thứ Sáu 22/05/2020 đã chính thức thông báo quyết định rút khỏi hiệp ước Bầu trời mở (Open skies), tố cáo Nga đã vi phạm thỏa thuận quốc tế được 35 nước ký kết và có hiệu lực từ năm 2002. Hiệp ước này quy tụ tất cả các quốc gia châu Âu, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ và Hoa Kỳ, cho phép bay qua không phận các nước ký kết để giám sát các hoạt động quân sự và kho vũ khí, với mục đích hòa bình
  • Mất cân bằng trong kinh tế toàn cầu: Khối Euro (Eurozone) (Bài 23) (BoxitVN) - Đoàn Hưng Quốc - Liên minh Châu Âu (European Union, viết tắt: EU) gồm 27 quốc gia, trong đó có 19 quốc gia dùng chung đồng Euro. 19 quốc gia này được gọi là Eurozone (Khối Euro). Khối Euro được hình thành trong mục đích thúc đẩy mậu dịch khi không còn phải hoán chuyển giữa các đơn vị tiền tệ riêng lẻ của mỗi nước thành viên. Ít ai ngờ rằng chính lợi thế này của đồng Euro lại trở thành sợi dây lòi tói cột chặc nhiều nước chết chùm trong cơn khủng hoảng!
  • Bầu tổng thống Mỹ: Virus corona gây trở ngại cho đại hội đảng Cộng Hòa (RFI) - Thụy My - Tại Hoa Kỳ, đại dịch virus corona gây bất định cho việc tổ chức đại hội đại biểu toàn quốc, sự kiện long trọng theo truyền thống để mỗi đảng chính thức chỉ định ứng cử viên tổng thống của đảng mình. Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 25/05/2020 đe dọa sẽ tổ chức đại hội đảng Cộng Hòa tại một tiểu bang khác, nếu thống đốc Bắc Carolina không bảo đảm là sẽ diễn ra tại thành phố Charlotte vào cuối tháng Tám như dự kiến.
  • Giới y bác sĩ thế giới: G20 chấn hưng kinh tế phải "tôn trọng môi trường" (RFI) - Trọng Thành - Hai trăm tổ chức, đại diện cho 40 triệu người làm nghề y trên toàn cầu hôm 25/05/2020, gửi thư ngỏ đến các lãnh đạo khối G20, các cường quốc kinh tế chiếm 90% GDP toàn cầu, kêu gọi chấn hưng kinh tế theo hướng « tôn trọng môi trường » và để cho Trái đất còn là môi trường « sống được ». Theo AFP, những người ký tên vào thư ngỏ nhấn mạnh, trong đại dịch Covid-19 đang diễn ra, những người làm nghề y là « các nhân chứng trực tiếp » của những thảm cảnh mà các cộng đồng xã hội phải gánh chịu, đặc biệt trong lĩnh vực y tế, môi trường. Các y bác sĩ toàn cầu khẩn thiết kêu gọi sự chú ý của giới lãnh đạo thế giới về tình trạng « chết chóc, bệnh tật và đau khổ tinh thần đã đạt đến mức độ nghiêm trọng » mà họ kết luận là « chưa từng thấy từ hàng chục năm nay ».
  • Nga : Tổng thống Putin tái xuất hiện sau thời gian tránh dịch (RFI) - Thụy My - Tổng thống Nga Vladimir Putin hôm 25/05/2020 đã tái xuất hiện tại điện Kremlin, sau hai tháng vắng mặt do đại dịch virus corona lên đến đỉnh điểm, trong bối cảnh Nga chuẩn bị dỡ bỏ dần biện pháp phong tỏa. Phủ tổng thống loan báo ông Putin hôm qua đã tiếp tổng giám đốc công ty đường sắt Nga Oleg Belozerov ở điện Kremlin, tuy nhiên không khẳng định tổng thống Nga sẽ lại làm việc toàn thời gian tại đây hay không.
  • VNTB – Con đường tự hủy hoại của Trung Quốc bắt đầu tại Hồng Kông (VNTB) - Khánh An dịch (VNTB) – Mối đe dọa thực sự của Trung Quốc không phải là sự trỗi dậy của quốc gia này, mà là sự sụp đổ. Bởi vì tự do dễ truyền cảm hứng. Nhìn lại, những hành động chống lại Hồng Kông của Tập Cận Bình có vẻ như là xử lý vấn đề không dúng cách. Washington Post đưa tin, Tập Cận Bình sẽ sớm thắt chặt dây thòng lọng ở Hồng Kông, chấm dứt thỏa hiệp gần 1/4 thế kỷ mà Anh và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa dựa trên nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” để trao trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc vào năm 1997. Tập Cận Bình là một kẻ siêu quyền lực, hiện thân của chủ nghĩa đế quốc và là kẻ chống lại các quyền tự do cơ bản
  • Luật an ninh và cơ hội cuối cùng để chiến đấu cho tự do của Hồng Kông (BoxitVN) - Trong đám đông có cả trẻ em, những cặp vợ chồng trẻ và người cao niên, họ bày tỏ sự phẫn nộ trước đạo luật được coi là cây đinh mới đóng vào cỗ quan tài Hồng Kông, ngày càng ít tự do hơn. Một nữ sinh viên nói với Libération: «Trung Quốc bắt các khuôn mặt dân chủ để gây tác động đến chúng tôi, nhưng họ không chịu hiểu rằng phong trào không có người cầm đầu và giới trẻ căm ghét chế độ Bắc Kinh». Một người khác nói thêm: «Chúng tôi không làm gì được trước chế độ cộng sản, nhưng ít nhất cũng phải nắm lấy cơ hội cuối cùng này để bảo vệ quyền tự do biểu lộ ý kiến trên đường phố».
  • Tự do và dân chủ Hồng Kông : Thành lũy chống chế độ độc tài Trung Quốc (RFI) - Thùy Dương - Chiếm trọn trang nhất báo Libération là bức hí họa Tập Cận Bình và Donald Trump, theo hướng người ngược, kẻ xuôi, mỗi người giang tay dạng chân ôm một nửa Trái đất, miệng há thật to ngoạm sâu từng miếng. Bên dưới bức hình là hàng tựa lớn « Hoa Kỳ và Trung Quốc, đó là cuộc chiến lớn ». Quan hệ giữa hai siêu cường thế giới xuống cấp rõ rệt từ khi Donald Trump nắm quyền lãnh đạo nước Mỹ, và xung đột song phương vẫn kéo dài, nhất là với cuộc khủng hoảng Covid-19
  • Vì sao Trung Quốc muốn áp đặt luật an ninh với Hồng Kông ? (RFI) - Minh Anh - Thứ Năm ngày 28/05/2020, Quốc Hội Trung Quốc cho biết sẽ thông qua dự luật nhằm « bảo vệ an ninh quốc gia tại vùng đặc khu hành chính Hồng Kông ». Ý định này của Bắc Kinh đã làm hàng ngàn người dân Hồng Kông phẫn nộ, xuống đường phản đối, bất chấp các biện pháp nghiêm cấm tụ tập để chống dịch Covid-19. Câu hỏi đặt ra : « Vì sao Trung Quốc lại muốn áp đặt luật an ninh với Hồng Kông » vào lúc này ?
  • Virus corona : Tổ Chức Y Tế Thế Giới tạm ngưng thử nghiệm chloroquine (RFI) - Thụy My - Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) hôm 25/05/2020 loan báo tạm thời ngưng các cuộc thử nghiệm lâm sàng chữa Covid-19 với thuốc hydroxychloroquine, ba ngày sau khi tạp chí y học uy tín The Lancet đăng bài viết đặt vấn đề về hiệu quả của thuốc, thậm chí có thể nguy hiểm. Thuốc hydroxychloroquine tiếp tục gây tranh cãi cho dù tổng thống Mỹ đã sử dụng trong hai tuần để ngừa bệnh, và phương pháp của giáo sư Didier Raoult vẫn được nhiều người tin tưởng ở Pháp
  • Covid-19 : Brazil không bỏ chloroquine, bất chấp quyết định của WHO (RFI) - Trọng Thành - Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) vừa quyết định « đình chỉ » sử dụng dược phẩm chloroquine trong các thử nghiệm thuốc trị Covid-19, do các hậu quả nguy hiểm. Tuy nhiên, chính quyền Brazil hôm qua, 25/05/2020, khẳng định sẽ không từ bỏ loại thuốc này. Theo AFP, sau quyết định của Tổ Chức Y Tế Thế Giới, đại diện bộ Y Tế Brazil trong một cuộc họp báo cho biết quốc gia này sẽ không có bất cứ thay đổi nào trong chính sách sử dụng thuốc hydroxychloroquine, một dẫn xuất của chloroquine, trong việc điều trị người mắc virus corona chủng mới.
  • Trung Quốc thay đổi gì sau đại dịch Covid-19 ? (RFI) -
    RFI - Trung Quốc từ bỏ đặt mục tiêu tăng trưởng của năm 2020. Thủ tướng Trung Quốc đã công bố trong báo cáo hàng năm trước Quốc Hội. Ông Lý Khắc Cường thừa nhận nền kinh tế thứ 2 thế gới đang chật vật khởi động sau khủng hoảng dịch bệnh. Trong hoàn cảnh thế giới đầy bất trắc, Bắc Kinh đặt cược vào phát triển kỹ thuật số và các công ty tư nhân và có nguy cơ khuấy lại khủng hoảng Hồng Kông. RFI phỏng vấn chuyên gia Mathieu Duchâtel, giám đốc chương trình châu Á, viện tư vấn chính trị Montaigne của Pháp
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑