Tin Tức Cập Nhật 24/7
CHANNEL MACLAM'S KITCHEN (MỚI) Heo quay da giòn Pork Belly Roasted?

Tượng ‘Nữ thần tự do’ ở Sa Pa sẽ sửa thành người H’Mông cầm khèn


Sau nhiều ngày ồn ào trên mạng xã hội, chủ cơ sở đã chính thức lên tiếng xác nhận sửa bức tượng ‘Nữ thần tự do’ thành hình ảnh người đàn ông H’Mông cầm khèn để phù hợp với văn hóa bản địa.

Tượng ‘Nữ thần tự do’ ở Sa Pa sẽ sửa thành người H’Mông cầm khèn

Những ngày gần đây, dư luận đang dành sự quan tâm đặc biệt đến bức tượng Nữ thần tự do phiên bản “đột biến” ở Sa Pa. Sau nhiều ngày gây ồn ào, chủ nhân điểm du lịch có bức tượng này đã có những động thái chỉnh sửa.

Theo thông tin trên Vietnamnet, ông Nguyễn Ngọc Đông, chủ điểm du lịch có bức tượng Nữ thần tự do cho biết, đơn vị sẽ tiến hành sửa bức tượng theo hướng gần gũi hơn với văn hóa bản địa. Ý tưởng được đưa ra là, tượng sẽ được sửa thành hình ảnh của một người đàn ông H’Mông cầm khèn.

Phần vương miện của bức tượng cũ sẽ được thay thế bởi chiếc mũ nồi đặc trưng của đàn ông H’Mông. Ngoài ra, đuốc trên tay Nữ thần tự do sẽ chuyển thành chiếc khèn, một loại nhạc cụ dân tộc gắn liền với truyền thống, văn hóa địa phương.

Nói về điều này, ông Đông chia sẻ: “Điểm check-in của tôi đặt ở Sa Pa, nơi có tỷ lệ đồng bào H’Mông chiếm số đông. Vì vậy, việc chỉnh sửa bức tượng từ Nữ thần Tự do sang hình ảnh một người đàn ông người H’Mông gần gũi, phù hợp với văn hóa bản địa”.

Tuy nhiên ông Đông cũng khẳng định rằng, việc khu du lịch quyết định chỉnh sửa bức tượng không phải vì bị dư luận ném đá mà là muốn nơi đây được hoàn thiện, đẹp đẽ hơn.

“Nếu chỉ vì lời khen chê mà tôi phải chỉnh sửa thì chẳng khác nào ‘đẽo cày giữa đường’”, ông Đông cho biết.

Theo tờ Dân Sinh, trước đó, trước việc hình ảnh tượng “Nữ thần tự do” được mô phỏng bức tượng thật ở Mỹ xuất hiện tại Sa Pa (Lào Cai) gây nhiều tranh cãi. Chủ tịch Thị xã Sa Pa Vương Trinh Quốc cho biết, vừa có văn bản đề nghị chủ cơ sở điểm check in AnSaPa tạm dừng việc xây dựng các hạng mục của điểm check in và không được đón khách tham quan, chụp ảnh cho đến khi có quyết định mới.

UBND thị xã Sa Pa cho biết, qua kiểm tra, điểm du lịch có tượng Nữ thần Tự do thuộc tổ 4, phường Phan Si Păng, thị xã Sa Pa, Lào Cai. Khu check in có diện tích 1,7 ha (trong đó 300m2 đất thổ cư, còn lại là đất rừng sản xuất).

Các mô hình chụp ảnh bao gồm: Bức tượng bán thân nữ thần tự do (kích cỡ 7m x 9m), mô hình tháp Eiffel (cao 9m), tượng bốn vị tổng thống Mỹ (phiên bản núi Rushmore), mô hình tháp nghiêng Pisa (cao 8m), dòng chữ biểu tượng “Hollywood”, mô hình hai bàn tay đang trong quá trình xây dựng (cao 2m)…

Qua kiểm tra hồ sơ và thực tế tại điểm check in AnSaPa, đội liên ngành của UBND thị xã đã kết luận, điểm check in AnSaPa là điểm check in tự phát, nhiều hạng mục vẫn chưa hoàn thiện, chưa đảm bảo các điều kiện để đón khách du lịch tham quan và chụp ảnh. Các mô hình mỹ thuật đã xây dựng trong khu check in không đảm bảo quy định của pháp luật cũng như tiêu chuẩn về mỹ thuật.

Bắc Kinh tiếp tục bị chỉ trích vì hành vi đàn áp tôn giáo, nhân quyền


Vào ngày 21/4, Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ đã công bố báo cáo thường niên năm 2021. Báo cáo chỉ ra rằng, Trung Quốc là một trong những quốc gia “vi phạm nghiêm trọng” quyền tự do tôn giáo trên thế giới.

Bắc Kinh tiếp tục bị chỉ trích vì hành vi đàn áp tôn giáo, nhân quyền

Báo cáo năm nay không chỉ nêu bật sự đàn áp của Bắc Kinh nhắm vào chính người dân của họ, mà còn chỉ rõ rằng chính quyền TQ gây ảnh hưởng tiêu cực lên tự do tôn giáo và nhân quyền ở khắp nơi trên thế giới.

Báo cáo nêu rõ: “Các chiến thuật bao gồm sách nhiễu, đe dọa và giam giữ các nhà hoạt động nhân quyền, các nhóm dân tộc thiểu số và tôn giáo, cũng như các nhà phê bình và bất đồng chính kiến ​​khác”.

Nhiều nước đã nhượng bộ trước áp lực của Bắc Kinh, họ chọn cách im lặng trước cuộc đàn áp nhân quyền của chính quyền Trung Quốc tại Tân Cân, thậm chí hồi hương những người tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Trung Quốc.

Ông Tony Perkins, Phó chủ tịch Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ, trong một cuộc họp báo trực tuyến vào ngày 21 tháng 4 nói rằng: Các vi phạm tự do tôn giáo của ĐCSTQ và các mối đe dọa ngày càng tăng của Bắc Kinh ở nước ngoài “đại diện cho những diễn biến đáng lo ngại nhất mà chúng tôi đã thấy vào năm 2020”.

Theo báo cáo, chính quyền Trung Quốc cũng đang buộc các công ty nước ngoài, bao gồm cả các công ty Hoa Kỳ, phớt lờ các hành vi vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc, đồng thời đe dọa các giám đốc điều hành công ty “lựa chọn giữa việc tuân thủ luật pháp Hoa Kỳ và luật pháp Trung Quốc”.

Ông Perkins nói với The Epoch Times rằng việc các công ty Hoa Kỳ thu lợi từ các sản phẩm hoặc dịch vụ đến từ lao động cưỡng bức ở vùng Tân Cương của Trung Quốc là điều “đáng trách”.

Báo cáo cũng cho biết về hoạt động “phổ biến mô hình đàn áp” của Bắc Kinh ra nước ngoài.

Báo cáo viết: “Đáng báo động là Trung Quốc cũng đã và đang xuất khẩu cả mô hình quản trị internet, công nghệ và thiết bị giám sát tiên tiến sang các nước — như Belarus, Venezuela và Zimbabwe — nơi các chính phủ độc tài tích cực bắt bớ và đàn áp các nhà hoạt động nhân quyền và các đối thủ chính trị”.

Theo báo cáo, các chế độ đàn áp trên toàn thế giới đang tìm cách tái tạo “mô hình Trung Quốc” và nhập khẩu “chủ nghĩa chuyên chế kỹ thuật số”. Bắc Kinh dùng công nghệ của Huawei, ZTE cho việc đàn áp nhân quyền.

Phát biểu tại cuộc họp báo trực tuyến, Ủy viên Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ Nury Turkel nói rằng các quốc gia ở Trung Á như Kazakhstan và Tajikistan ngày càng “sử dụng các phương pháp của Trung Quốc để đàn áp chính trị và đàn áp tôn giáo”. Một số quốc gia khác, chẳng hạn như Triều Tiên, Venezuela và Iran, cũng đang sử dụng công nghệ giám sát của Trung Quốc để đàn áp các tôn giáo và dân tộc thiểu số.

Phó Chủ tịch Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ, bà Anurima Bhargava, cho biết ảnh hưởng của chính quyền Trung Quốc cũng đang lan rộng ở những nơi như Miến Điện, và các nước láng giềng khác.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, một nhóm vận động hàng đầu, vào tháng 1/2021 đã tuyên bố rằng Trung Quốc “vẫn là mối đe dọa lớn nhất đối với nhân quyền toàn cầu” vào năm 2020.
ĐCSTQ Cưỡng bức Thu hoạch nội tạng.

Cuộc bức hại kéo dài hơn hai thập niên của ĐCSTQ đối với các học viên Pháp Luân Công cũng được nhắc tới trong báo cáo năm nay.

Ủy ban Tự do Tôn giáo Hoa Kỳ nêu rõ: “Theo báo cáo, hàng nghìn học viên Pháp Luân Công đã bị sách nhiễu và bắt giữ trong năm 2020 vì thực hành đức tin của họ, và một số có khả năng đã chết do bị ngược đãi và tra tấn khi bị giam giữ. “Một số báo cáo quốc tế đáng tin cậy cho thấy rằng cưỡng bức thu hoạch nội tạng, bao gồm cả của các học viên Pháp Luân Công, có thể vẫn đang diễn ra”.

Theo ông Turkel, hoạt động cưỡng bức mổ cướp nội tạng của ĐCSTQ “được báo cáo là mở rộng sang các tù nhân Duy Ngô Nhĩ”, trong đó có cả những người bị giam giữ trong trại tập trung. Ông nói trong cuộc họp báo:

“Họ thậm chí đang tiếp thị nội tạng của người Duy Ngô Nhĩ ở các quốc gia có đa số người Hồi giáo. Họ có một bệnh viện đặc biệt ở Bắc Kinh. Họ quảng bá bệnh viện đó thông qua các tin nhắn video, nói rằng các cơ quan nội tạng của người Hồi giáo có sẵn”.

Dựa trên các báo cáo, ông nói thêm, thời gian chờ đợi cho một số ca cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc đã rút ngắn đáng kể, chỉ còn 48 giờ.
Chính sách của Mỹ về tự do tôn giáo

Năm ngoái, chính quyền Trump đã ưu tiên tự do tôn giáo trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Vào tháng 2 năm 2020, Hoa Kỳ đã thành lập Liên minh Tự do Tôn giáo Quốc tế lần đầu tiên, hiện có 32 quốc gia thành viên. Và vào tháng 6 năm 2020, Tổng thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp về thúc đẩy tự do tôn giáo quốc tế và tích hợp vấn đề này vào chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ và các chương trình hỗ trợ nước ngoài.

Vào tháng 1, chính quyền Trump tuyên bố việc ĐCSTQ đàn áp các nhóm thiểu số Hồi giáo ở Tân Cương là “tội diệt chủng”.

Chính quyền Biden cũng tuyên bố chính quyền Trung Quốc diệt chủng người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ và trừng phạt các quan chức Trung Quốc vì vi phạm nhân quyền vào tháng 3. Tuy nhiên, dường như chính quyền Biden đã không coi tự do tôn giáo quốc tế trở thành ưu tiên trong chính sách đối ngoại.

Ông Perkins trao đổi với The Epoch Times rằng, Ủy ban Tự do Tôn giáo Hoa Kỳ thực sự vẫn không biết chính xác chính quyền Biden sẽ hành động như thế nào về vấn đề tự do tôn giáo trong chính sách đối ngoại. Ông nói:

“Để duy trì tự do tôn giáo quốc tế như một động lực chính trong các ưu tiên chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ, Ủy ban Tự do Tôn giáo Hoa Kỳ mạnh mẽ kêu gọi chính quyền Biden thực hiện các hành động riêng đối với từng quốc gia bị xác định là cần quan tâm đặc biệt, chịu trách nhiệm về các vi phạm tự do tôn giáo và thực hiện các báo cáo khác trong báo cáo”.

Đối mặt khủng hoảng dân số, ĐCSTQ khuyến khích tự do hóa sinh sản


Trung Quốc đang đối mặt với việc dân số già đi nhanh chóng và tỷ lệ sinh giảm mạnh. Trong bối cảnh này, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐSCTQ) đã gửi đi tín hiệu kêu gọi khuyến khích người dân sinh đẻ. Tuy nhiên một số chuyên gia chỉ ra rằng, ngoài việc chuẩn bị về kinh tế và chuẩn bị toàn diện cho chiến tranh, Tập Cận Bình có thể một lần nữa đi theo đường lối của Mao Trạch Đông và hoàn toàn tự do hóa sinh sản.

Đối mặt khủng hoảng dân số, ĐCSTQ khuyến khích tự do hóa sinh sản

Ngày 14/4, tài khoản chính thức WeChat của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã xuất bản một bài báo với nội dung về “Nhận thức và các biện pháp đối phó với quá trình chuyển đổi nhân khẩu học”.

Bài báo nhấn mạnh rằng so với các nước phát triển, dân số Trung Quốc đang già đi nhanh hơn và tỷ lệ sinh giảm nghiêm trọng hơn. Tình hình nhân khẩu học ở Trung Quốc đã thay đổi. Giáo dục và tiến bộ của khoa học công nghệ cũng không thể bù đắp cho sự suy giảm dân số. Vì vậy, cần toàn diện giải phóng, kích thích tỷ lệ sinh sản.
Tỷ lệ sinh giảm và tỷ lệ lão hóa của Trung Quốc vượt xa châu Âu và châu Mỹ

Theo định nghĩa của WHO, khi tỷ lệ người từ 65 tuổi trở lên đạt 7% tổng dân số thì được gọi là “xã hội già hóa” (aging society); khi chiếm 14% tổng dân số thì được gọi là “xã hội già” (aged society); khi chiếm 20% được gọi là “xã hội siêu già” (super- aged society).

Báo cáo của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc chỉ ra, dân số già của Trung Quốc đứng đầu thế giới trong một thời gian dài, tốc độ già hóa nhanh, vượt xa các nước phát triển ở châu Âu và Mỹ.

Số liệu do bài báo cung cấp cho thấy năm 2000, dân số Trung Quốc từ 65 tuổi trở lên là 88,27 triệu người, chiếm 7% tổng dân số. Trong giai đoạn này, Trung Quốc bước vào giai đoạn xã hội già hóa. Năm 2019, dân số từ 65 tuổi trở lên tăng lên 176 triệu người, chiếm cho 12,6% tổng dân số. Người ta ước tính rằng tỷ lệ này sẽ vượt quá 14% vào năm 2022 và nước này sẽ bước vào giai đoạn xã hội già.

Một so sánh cho thấy Trung Quốc chỉ mất 22 năm để đi từ xã hội già hóa bước vào xã hội già, nhanh hơn nhiều so với Pháp (140 năm) Thụy Điển (85 năm), và Hoa Kỳ (72 năm).

Hiện tượng giảm tỷ lệ sinh ở Trung Quốc thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Từ năm 1950 đến năm 2019, Trung Quốc nhanh chóng chuyển từ nước có mức sinh cao thành nước có mức sinh thấp, mức sinh toàn diện giảm từ 6,71 con/ phụ nữ xuống 1,70 con/ phụ nữ, giảm 5,01 so với cùng kỳ. Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh và Pháp chỉ giảm lần lượt 1,28; 2,08; 0,33 và 1,00.

Sau khi bài báo của Ngân hàng Trung ương được công bố, ngày 16/4, Nhậm Trạch Bình (Ren Zeping), nhà kinh tế trưởng của công ty Soochow Securities, đã ra mắt một báo cáo với tựa đề “Tỷ lệ sinh giảm và lão hóa đang tăng tốc, tự do hóa hoàn toàn là cấp thiết”. Báo cáo khuyến nghị nới lỏng hoàn toàn chính sách về sinh sản và khuyến khích sinh con.

Cả bài báo của Ngân hàng Trung ương và báo cáo của Nhậm Trạch Bình đều thừa nhận rằng việc thực hiện kế hoạch hóa gia đình trong thời gian dài của ĐCSTQ đã đẩy nhanh tốc độ giảm sinh, dẫn đến tỷ lệ sinh giảm mạnh và mức độ sẵn sàng có con giảm mạnh. Phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ từ đạt đỉnh đang giảm xuống, dân số già hóa và tỷ lệ sinh giảm gia tăng.
ĐCSTQ làm “kế hoạch hóa gia đình”, khiến dân số Trung Quốc giảm đi 400 triệu

ĐCSTQ bắt đầu thực hiện chính sách hạn chế dân số vào năm 1971, khuyến khích các cặp vợ chồng sinh ít hơn và thực hiện nghiêm túc chính sách một con từ cuối những năm 1970. Theo số liệu chính thức của Bộ Y tế ĐCSTQ (nay là Ủy ban Y tế Quốc gia), từ năm 1971 đến tháng 3/2013, Trung Quốc đã thực hiện 336 triệu ca phá thai và 196 triệu ca triệt sản. Kể từ những năm 1990, mỗi năm Trung Quốc có 7 triệu phụ nữ đã phá thai trong Trung Quốc mỗi năm. Gần 2 triệu người đàn ông và phụ nữ trải qua các cuộc phẫu thuật triệt sản.

Năm 2015, Địch Chấn Vũ (Zhai Zhenwu), viện trưởng Viện Nghiên cứu Dân số và Xã hội tại Đại học Nhân dân Trung Quốc, dự đoán chính sách kế hoạch hóa gia đình của ĐCSTQ đã làm giảm 400 triệu dân số của Trung Quốc.
Sau khi thực hiện chính sách sinh con thứ hai, số ca sinh giảm thay vì tăng

Báo cáo của Nhậm Trạch Bình chỉ ra, sau khi ĐCSTQ thực hiện chính sách hai con toàn diện năm 2016, đỉnh sinh không những không xuất hiện mà thay vào đó xuất hiện sự đứt đoạn về sinh sản. Mặc dù khi bắt đầu thực hiện chính sách này, dân số đã tăng lên 17,86 triệu người năm 2016, nhưng sau đó tỷ lệ sinh đã giảm mạnh, xuống còn 17,25 triệu trẻ vào năm 2017, 15,23 triệu trẻ năm 2018 và 14,65 triệu trẻ năm 2019.

Số trẻ sinh năm 2020 chưa được công bố, nhưng số liệu của Bộ Công an Trung Quốc cho thấy, số trẻ sơ sinh đăng ký năm 2020 chỉ là 10,035 triệu trẻ, giảm mạnh khoảng 15% so với năm 2019. Năm 2019, số trẻ sơ sinh được đăng ký với Bộ Công an Trung Quốc chiếm 80,5% so với tỷ lệ dân số sinh của Tổng cục Thống kê. Theo tỷ lệ này, số trẻ sơ sinh năm 2020 có thể giảm hơn 2 triệu trẻ so với với năm 2019.

Đổng Ngọc Chỉnh (Dong Yuzheng), chuyên gia dân số kiêm Giám đốc Viện Nghiên cứu Phát triển Dân số tỉnh Quảng Đông, cho biết trong một cuộc phỏng vấn với China Business News ngày 18/4 rằng theo xu hướng hiện nay, dân số sinh hàng năm trong thời kỳ “Kế hoạch 5 năm lần thứ 14” có thể giảm xuống dưới mốc 10 triệu. Kết quả là, trong vài năm tới, tổng dân số Trung Quốc có thể tăng trưởng âm.

Sự chậm trễ của ĐCSTQ trong việc công bố kết quả của cuộc điều tra dân số lần thứ bảy năm ngoái đã làm dấy lên sự nghi ngờ trong ngoại giới. Ban đầu chính quyền dự định công bố kết quả điều tra dân số vào đầu tháng 4, nhưng vào 16/4, Cục Thống kê Quốc gia đã tuyên bố rằng sự chậm trễ này là do nhu cầu “công bố nhiều thông tin hơn nhiều và chi tiết hơn,” nhưng không cho biết ngày công bố cụ thể.

Để tăng tỷ lệ sinh, năm 2018, các đại biểu Quốc hội từng đề nghị thực hiện toàn diện chính sách sinh 3 con. Gần đây, Nhậm Trạch Bình đã đăng trên Weibo rằng không [nên] chỉ cho sinh ba con, việc sinh 4-5 con có thể được thưởng. Ông dự đoán rằng chính sách mức sinh có thể được điều chỉnh trong thời kỳ “Kế hoạch 5 năm lần thứ 14”.
Phân tích: Khuyến khích sinh sản hay chuẩn bị cho chiến tranh

Lữ Mỹ (Li Yanming), một nhà bình luận chính trị ở Hoa Kỳ và là chuyên gia về các vấn đề Trung Quốc, đã phân tích rằng lợi ích nhân khẩu học của Trung Quốc đang biến mất. Tuyên bố chính thức mới nhất của ĐCSTQ cho thấy rằng cuộc khủng hoảng nhân khẩu học sắp xảy ra, có tác động lớn đến xã hội, nền kinh tế và năng lực cạnh tranh quốc tế.

Mặt khác, chính quyền của ĐCSTQ đã mở rộng ra toàn cầu. Tham vọng bá quyền quân sự ngày càng rõ ràng, và đường lối của Mao Trạch Đông có thể sẽ được áp dụng ở Trung Quốc. Do đó, ĐCSTQ có khả năng sẽ làm theo cách tiếp cận của Mao trong những ngày đầu ĐCSTQ thành lập chế độ, và thực hiện các chính sách khuyến khích và thậm chí bắt buộc sinh con, để cung cấp lực lượng mới cho tham vọng đạt được chuẩn bị toàn diện cho chiến tranh và thống trị thế giới.

Trước khi thành lập ĐCSTQ, cựu Ngoại trưởng Mỹ Acheson từng tuyên bố, dân số Trung Quốc đã tăng gấp đôi trong thế kỷ 18 và 19, và không chính phủ nào ở Trung Quốc có thể giải quyết vấn đề lương thực.

Vào tháng 9 năm 1949, Mao Trạch Đông, lãnh đạo đảng đầu tiên của ĐCSTQ, đã phản bác lại quan điểm của ông Acheson trong bài báo “Sự phá sản của chủ nghĩa duy tâm lịch sử”. Trong đó Mao nói “Dân số đông của Trung Quốc là điều tốt, và có một biện pháp để tăng lên gấp nhiều lần nữa. Biện pháp ấy chính là sinh đẻ [thêm]”

Tài liệu rò rỉ tiết lộ những ca phản ứng phụ của vắc-xin Trung Quốc


Theo các tài liệu nội bộ do tờ The Epoch Times thu thập được gần đây, những người tiêm vắc-xin do Trung Quốc sản xuất đã phải trải qua một loạt các phản ứng phụ, bao gồm sốt, buồn nôn và tiêu chảy.
 
Tài liệu rò rỉ tiết lộ những ca phản ứng phụ của vắc-xin Trung Quốc

Các tài liệu này cũng tiết lộ trường hợp của một người đàn ông Trung Quốc đã được tiêm vắc-xin đầy đủ, nhưng nhiều lần dương tính với COVID-19 sau đó.

Một tài liệu có tiêu đề “Bảng Thống kê Các Phản ứng phụ của Vắc-xin COVID-19” do trung tâm y tế cộng đồng quận Lai Thủy, thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc (phía bắc Trung Quốc) phát hành ngày 8/4 cho thấy người dân địa phương tiêm vắc-xin do Trung Quốc sản xuất đã trải qua nhiều phản ứng phụ khác nhau như phát ban, sốt, buồn nôn, tiêu chảy, tức ngực và khó thở.

Một tài liệu khác do văn phòng của Tập thể Lãnh đạo thành phố Bảo Định về Ứng phó Dịch bệnh phát hành vào ngày 3/3/2021, trong đó ghi lại trường hợp một người dân địa phương đã bị chính quyền cách ly trong 47 ngày sau khi được tiêm chủng đầy đủ.

Theo tài liệu này, Sui, một cư dân ở quận Liên Trì, thành phố Bảo Định, đã tiêm 2 liều vắc-xin do Trung Quốc sản xuất vào tháng 12/2020. Sau đó, Sui đã đến Đức vào tháng 1/2021. Khi quay trở lại Bảo Định vào ngày 11/1/2021, người đàn ông này đã bị cách ly tập trung.

Tài liệu cho biết Sui đã trải qua các cuộc kiểm tra toàn diện về COVID-19 đến tận 5 lần trong thời gian cách ly, bao gồm các xét nghiệm máu thông thường, chụp CT, xét nghiệm huyết thanh và axit nucleic. Kháng thể IgM của Sui có trong xét nghiệm huyết thanh đều cho kết quả dương tính, và người đàn ông này đã bị cách ly trong 47 ngày, tính đến ngày tài liệu trên được phát hành.

Theo tài liệu, do thời gian dài bị cách ly, nên Sui “rất dễ bị kích động”. Người đàn ông này đã nhiều lần gọi điện cho các cơ quan chính phủ khác nhau. Do đó, văn phòng của Tập thể Lãnh đạo thành phố Bảo Định về Ứng phó Dịch bệnh đã yêu cầu sự tham vấn từ các chuyên gia cấp tỉnh về trường hợp của Sui.

Liên quan đến việc cách ly của Sui, một nhân viên thuộc Văn phòng Đối ngoại của Chính quyền Thành phố Bảo Bình nói với tờ The Epoch Times như sau: “Chính sách quy định rằng những người có xét nghiệm IgM dương tính phải bị cách ly tại một địa điểm cách ly tập trung, và chỉ khi kết quả chuyển sang âm tính thì họ mới được đưa ra khỏi khu vực cách ly”.

“Về cơ bản, chúng tôi có các chuyên gia tư vấn về trường hợp của Sui mỗi tuần một lần, và kết luận của mọi cuộc tư vấn đều là tiếp tục cách ly Sui.”


Theo các chuyên gia, kháng thể IgM xuất hiện trong giai đoạn đầu của COVID-19 ở người. Sau khi được tiêm chủng và cách ly trong 47 ngày, sẽ rất bất thường nếu các kháng thể IgM có kết quả dương tính.

Nhân viên cũng tiết lộ rằng các chuyên gia đã tư vấn về trường hợp của Sui cho biết kết quả IgM dương tính có thể liên quan đến việc tiêm vắc-xin của người đàn ông này. Các tác dụng phụ phụ thuộc vào tình trạng thể chất của mỗi cá nhân. Sau khi tiêm chủng, một số người có thể dương tính với IgM trong nửa năm, trong khi những người khác có kết quả âm tính.

Chất lượng và hiệu quả của vắc-xin do Trung Quốc sản xuất đã và đang gây ra những mối lo ngại trên toàn thế giới. Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Trung Quốc Cao Phúc (Gao Fu) đã thừa nhận tại Hội nghị Y tế và Tiêm chủng Quốc gia của Trung Quốc diễn ra vào ngày 10/4 vừa qua rằng vắc-xin của Trung Quốc có “hiệu quả thấp” và ông đang cân nhắc việc pha trộn các loại vắc-xin sử dụng các công nghệ khác nhau.

Trước đó, ông từng tuyên bố rằng có thể phải cần đến liều thứ 3 để vắc-xin do Trung Quốc sản xuất phát huy tác dụng, trước sự việc một bác sĩ có kết quả dương tính sau khi tiêm chủng đầy đủ gây xôn xao cả nước.

Một tài liệu nội bộ khác có tên là “Thông báo về việc tăng cường quản lý an toàn hơn nữa đối với vấn đề tiêm vắc-xin COVID-19” do Văn phòng Tập thể Lãnh đạo chính quyền tỉnh Hà Bắc về Ứng phó với Dịch bệnh phát hành vào ngày 6/4/2021. Tài liệu này được đánh dấu là “đặc biệt khẩn cấp và không được tiết lộ cho công chúng”, trong đó kêu gọi việc tăng cường giám sát những người gặp phản ứng phụ. Các sở y tế và quản lý dược phẩm từ cấp thành phố trở lên phải tiến hành điều tra và xử lý một cách thích đáng với bất kỳ trường hợp nào tử vong, tàn tật nặng do vắc-xin, hoặc các phản ứng phụ khác có thể gây ảnh hưởng lớn đến xã hội.

Theo tài liệu này, các cơ quan chính phủ được yêu cầu tăng cường việc giám sát và xử lý các “phản ứng phụ có thể gây ra tác động tiêu cực đến xã hội trên quy mô lớn.”

Khủng hoảng Myanmar, lãnh đạo Thái Lan và Philippines sẽ không tham dự Hội nghị ASEAN


Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte và Thủ tướng Thái Lan Prayuth Chan-ocha sẽ không tham gia hội nghị thượng đỉnh ASEAN vào thứ Bảy tuần này ở Jakarta để bàn về cuộc khủng hoảng ở Myanmar, AFP đưa tin.

Khủng hoảng Myanmar, lãnh đạo Thái Lan và Philippines sẽ không tham dự Hội nghị ASEAN

Thay thế cho ông Duterte sẽ là Bộ trưởng Ngoại giao Teodoro Locsin Jr. Trong khi đó, ông Duterte được cho biết sẽ ở lại Philippines để đối phó với cuộc khủng hoảng COVID của đất nước mình, theo một tuyên bố của Bộ Ngoại giao. Philippines đã ghi nhận số ca nhiễm hàng ngày tăng kỷ lục trong những tuần gần đây.

Bất chấp sự vắng mặt của ông Duterte, Philippines cho biết họ “ủng hộ mạnh mẽ” cuộc họp.

Lãnh đạo quân đội Myanmar, Thống tướng Min Aung Hlaing sẽ tham dự hội nghị thượng đỉnh, một phát ngôn viên của quân đội nói với Nikkei Asia hôm thứ Tư. Thủ tướng Malaysia Muhyiddin Yassin và Thủ tướng Campuchia Hun Sen cũng sẽ tham dự, nhưng một số quốc gia vẫn chưa công bố liệu các lãnh đạo cao nhất của họ có tham gia hay không.

Tờ CNA nhận xét, bởi ASEAN thường tuân thủ chính sách không can thiệp vào công việc nội bộ của các thành viên, khả năng cuộc họp sẽ đạt được các bước tiến thực chất là không chắc chắn, đặc biệt khi nó không có sự hiện diện đầy đủ của tất cả các nhà lãnh đạo khối.

Ông Duterte vẫn chưa lên tiếng để bày tỏ quan điểm về cuộc khủng hoảng Myanmar sau cuộc đảo chính quân sự vào ngày 1 tháng 2. Kể từ cuộc đảo chính, nhà lãnh đạo dân sự của đất nước Aung San Suu Kyi đã bị bắt giữ, hàng trăm người bị giết và hàng nghìn người bị bắt trong các cuộc biểu tình trên đường phố, theo Hiệp hội hỗ trợ tù nhân chính trị AAPP.

Vào tháng 3, Ngoại trưởng Philippines Locsin đã kêu gọi “thả ngay lập tức” bà Suu Kyi và nói rằng Manila “quan ngại sâu sắc” về các diễn biến này.

“Tổng thống, thông qua Bộ trưởng Locsin, sẽ truyền đạt cam kết của Philippines đối với các nỗ lực chung của ASEAN trong việc giải quyết các mối đe dọa và thách thức đối với hòa bình và ổn định trong khu vực”, tuyên bố của Manila hôm thứ Năm cho biết.


Hôm thứ Năm, Thủ tướng Thái Lan Prayuth cũng quyết định sẽ không tham dự hội nghị thượng đỉnh trong bối cảnh đất nước này cũng đang hứng chịu sự gia tăng các trường hợp nhiễm COVID-19.

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Thái Lan Don Pramudwinai sẽ đại diện cho Thủ tướng Prayuth tham dự hội nghị thượng đỉnh.

Thái Lan, nước láng giềng của Myanmar, cho biết họ “rất lo ngại” về việc đổ máu leo ​​thang, nhưng mối quan hệ chặt chẽ với quân đội Myanmar và lo ngại về một làn sóng người tị nạn khiến các nhà phân tích cho rằng tiếng nói của Thái Lan không có khả năng đi xa hơn những nước đang quyết liệt muốn gây sức ép lên chính quyền quân sự như Indonesia, Malaysia và Singapore.

Theo nhóm hoạt động Hiệp hội Hỗ trợ Tù nhân Chính trị (AAPP), 738 người đã bị lực lượng an ninh Myanmar giết hại kể từ sau cuộc đảo chính. Ít nhất 6 dân làng đã bị binh lính giết vào hôm thứ Ba tại Yinmarpin thuộc vùng phía bắc Sagaing.

Các chính trị gia ủng hộ dân chủ bao gồm các thành viên quốc hội bị lật đổ khỏi đảng của bà Suu Kyi hôm thứ Sáu tuần trước đã tuyên bố thành lập Chính phủ Thống nhất Quốc gia (NUG).

NUG cho biết họ là cơ quan hợp pháp và đã yêu cầu sự công nhận của quốc tế và được tham dự cuộc họp ASEAN thay cho nhà lãnh đạo quân đội.

Phạm Trần - Việt Nam có kiểm soát nổi ma túy không?


 Phạm Trần: -Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.

Phạm Trần - Việt Nam có kiểm soát nổi ma túy không?

Bằng chứng: “Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch là nội dung cơ bản, hệ trọng, có ý nghĩa sống còn của công tác xây dựng, chỉnh đốn Ðảng; là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của cả hệ thống chính trị, của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Trong giai đoạn hiện nay, để tăng cường và không ngừng nâng cao hiệu quả công tác này, cần nhận diện rõ bối cảnh mới, những âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch, phản động, từ đó đề ra định hướng, giải pháp phù hợp.” (theo GS,TS Nguyễn Xuân Thắng, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, ngày 07/04/2021)

Lý do ông Nguyễn XuânThắng viết như thế vì đảng CSVN đang bị tấn công từ trong nội bộ bởi cao trào “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” của một số không nhỏ cán bộ, đảng viên. Thành phần “chệch hướng” tư tưởng quay lưng chống đảng vì đảng tiếp tục duy trì Chủ nghĩa Mác-Lenin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh đã lỗi thời.

Những người, từng một thời là những đảng viên Cộng sản có vai vế trong đảng, còn chỉ trích đội ngũ lãnh đạo chi muốn đổi mới kinh tế để tồn tại và làm giầu, nhưng lại chống đổi mới chính trị để cướp quyền làm chủ đất nước của dân thông qua bầu cử tự do và dân chủ.

Dù vậy, người đứng đầu ngành Lý luận của đảng, GS Nguyễn Xuẫn Thắng, vẫn tự ca rằng sau 35 năm đổi mới thì: ”Văn hóa, xã hội, con người phát triển toàn diện. Đời sống vật chất và tinh thần của mọi người dân được cải thiện…Đặc biệt, trong thời gian qua, nhờ có sự lãnh đạo nhạy bén, đúng đắn của Đảng, sự chỉ đạo, điều hành quyết liệt, kịp thời của Chính phủ, sự vào cuộc đồng bộ, tích cực của cả hệ thống chính trị; sự đồng tình, hưởng ứng, ủng hộ mạnh mẽ của nhân dân cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài, chúng ta đã khắc phục, vượt qua được những khó khăn rất lớn, những tác động tiêu cực do dịch bệnh, thiên tai, bão lụt, hạn hán liên tiếp xảy ra.”

Ông Thắng nói tự mãn: ”Đó là minh chứng hết sức sinh động, khẳng định tính ưu việt của chế độ ta, truyền thống đoàn kết, yêu nước, lòng nhân ái và ý chí kiên cường của nhân dân ta; càng trong khó khăn, thử thách, truyền thống và ý chí đó càng được nhân lên gấp bội, là nguồn lực và động lực to lớn, không một thế lực nào có thể ngăn cản nổi, để xây dựng Đảng ta ngày càng vững mạnh, đất nước ta tiếp tục đi lên, dân tộc ta phát triển cường thịnh, trường tồn.

Sự lạc quan bằng câu chữ không có bắng chứng khoa học chứng minh của ông Thắng chỉ có thể ru ngủ những người nhẹ dạ, nhưng không thể che giấu được sự thật là Việt Nam vẫn chưa vượt qua được 4 nguy cơ đã được đảng thừa nhận từ năm 1994, đó là:” Tụt hậu về kinh tế, chệch hướng XHCN, tham nhũng và các tệ nạn xã hội, âm mưu “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.”

Trong số 4 “nguy cơ” vẫn tồn tại này, theo lời Nguyên Trưởng ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng (nay là Bí thư Thường trực Trung ương), “có mặt còn gay gắt hơn.”

TỆ NẠN MA TÚY

Vì vậy, muốn “cường thịnh, trường tồn”, Việt Nam cần phải thay đổi toàn diện và mọi mặt trong đời sống chính trị, kinh tế vả văn hóa-xã hội.

Đất nước không thể phát triển hài hòa và vững bền với một chế độ phi dân chủ và độc tài như hiện nay. Xã hội không thể thăng tiến nếu người dân không được tự do phát triển khả năng trong dân chủ và công bằng. Và đời sống của người dân chỉ có hạnh phúc khi an ninh cá nhân và trật tự xã hội của cộng đồng được bảo vệ.

Và, tất nhiên Thanh niên không thể cường tráng về thể xác và minh mẫn về tình thần để là “rường cột của Tổ quốc” nếu thuốc phiện và các loại ma túy vẫn ra vào Việt Nam như chỗ không người như bây giờ.

Vậy, những người chỉ quen “lý luận” xơ cứng như ông GS Nguyễn Xuân Thắng, hay Tổng Bí thư giáo điều Nguyễn Phú Trọng đã nghĩ gì, và có ray rứt không khi đọc Tựa đề một bài viết trên báo Nhân Dân ngày 11/06/2020 :”Mỗi năm Việt Nam có thêm mười nghìn người nghiện ma túy”

Nhân Dân viết tiếp:”Không số lượng, mà độ tuổi của người nghiện ma túy ở nước ta đang có xu hướng tăng nhanh. Đó là thông tin được công bố tại Hội thảo chia sẻ về công tác cai nghiện ma túy, do Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội tổ chức ngày 11-6 (2020).

Dự và chủ trì Hội thảo, Thứ trưởng Lao động, Thương binh và Xã hội Nguyễn Thị Hà cho biết: Thực trạng các vụ buôn bán ma túy ở nước ta ngày càng trở nên phức tạp, số vụ việc bị phát hiện đang gia tăng, hình thức buôn bán, tàng trữ ma túy tinh vi hơn.

Theo báo cáo của bà Nguyễn Thị Hà thì:”Thống kê sơ bộ cho thấy, mỗi năm, nước ta có thêm mười nghìn người nghiện ma túy và đáng lo ngại là tiếp tục có xu hướng trẻ hóa. Thậm chí, có những trường hợp nghiện ma túy là học sinh THCS (Trung học cơ sở, sau Tiểu học).

Tính đến tháng 4-2020, cả nước có 95 cơ sở cai nghiện nghiện ma túy công lập và 16 cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện được cấp phép hoạt động. Tổng số học viên đang được quản lý tại các cơ sở cai nghiện này là khoảng gần 35 nghìn người.”

Báo cáo viết tiếp: ”Tình hình người nghiện ma túy diễn biến phức tạp, gia tăng về số lượng, tính chất, mức độ; đặc biệt, có sự thay đổi về loại ma túy sử dụng, người nghiện sử dụng đồng thời nhiều loại ma túy ngày càng phổ biến, gây khó khăn trong công tác tổ chức cai nghiện.”

Theo thống kê của Bộ Công an: ”Tính đến tháng 12/2020, cả nớc có trên 235.000 người nghiện ma túy có hồ sơ quản lý, tỷ lệ sử dụng ATS chiếm khoảng 70 – 80% trong số người nghiện, ở các tỉnh miền Trung và miền Nam, tỷ lệ sử dụng ATS lên đến 80 – 90% trng tổng số người nghiện. Đáng báo động việc sử dụng ma túy tổng hợp và các chất hướng thần gây rối loạn tâm thần, “ngáo đá” dẫn đến các hành vi vi phạm pháp luật và các vụ án giết người gây bức xúc, lo lắng trong nhân dân.” (ATS:Amphetamine Type Stimulants, chất dạng amphetamine, gây loạn tâm trí)

Thực tế Công an và Chính phủ CS Việt Nam không biết chính xác có bao nhiêu con nghiện đang sống vất vưởng ở Việt Nam. Con số người nghiện “có hồ sơ quản lý bởi Công an” là số người chính phủ biết được, nhưng cũng chỉ là “sơ bộ” (sơ khởi). Đa số còn lại trong xã hội, do gia đình không báo cáo hay không bị nhận diện được dự đoán cao hơn nhiều so số thống kê chính thức.

Bằng chứng được báo chí trong nước loan tin: ”Bộ Công an dự báo trong thời gian tới, tình hình tội phạm ma túy trong nước cũng như trên thế giới tiếp tục diễn biến phức tạp, khó lường; thủ đoạn hoạt động ngày càng tinh vi, xảo quyệt, không dừng ở phạm vi lãnh thổ một quốc gia mà có tính toàn cầu, có sự móc nối xuyên quốc gia, hoạt động theo kiểu “xã hội đen”. “

NHỮNG CON SỐ KHÔNG LỜI

Trong khi đó Trang tin phapluat.com cho biết: “Tình hình sử dụng trái phép chất ma túy ở nước ta có diễn biến phức tạp, ma túy sử dụng chủ yếu là Heroin và ma túy tổng hợp, xu hướng sử dụng ma túy tổng hợp ngày càng tăng. Hình thức sử dụng phong phú, đa dạng từ hút, hít sang tiêm chích, uống, ngậm (ma túy tổng hợp, thuốc hướng thần)….

Theo thống kê của Bộ Công an, trong giai đoạn từ năm 2009 đến năm 2018, trên phạm vi cả nước có tổng số 365.293 người sử dụng trái phép chất ma túy, trong số này có 56.122 người sử dụng trái phép chất ma túy vi phạm pháp luật, phạm tội (chiếm 15,36%), có 5.337 người sử dụng trái phép chất ma túy gây bất ổn về tình hình an ninh, trật tự, có 27.655 người đã từng sử dụng trái phép chất ma túy đang chấp hành án tại các trại giam, trại tạm giam, nhà tạm giữ.”

Thống kê cũng cho thấy: ”Tại Việt Nam, tính đến 15/12/2019, cả nước có 246.500 người nghiện có hồ sơ “quản lý”, trong đó: 38.244 người đang cai nghiện bắt buộc trong các cơ sở cai nghiện ma túy; gần 80% có sử dụng ATS và chất hướng thần mới. Đặc biệt, tại một số địa phương, tỷ lệ người nghiện sử dụng ATS và chất hướng thần rất cao (Đồng Nai 87%, Đà Nẵng 85%, Trà Vinh 90,7 %). Ngoài ma túy truyền thống, ATS thì các loại ma túy khác như: cần sa, “cỏ Mỹ”… xuất hiện ngày càng nhiều.”

MA TÚY RA VÀO VIỆT NAM

Bộ Công an cũng xác nhận các đường xâm nhập Ma túy vào Việt Nam nhiều nhất từ ngả Cao Miên (Campuchea) qua các Tỉnh An Giang, Đồng Tháp, Tây Ninh.

Lộ trình này, xuất phát từ vùng Tam Giác Vàng (Golden Triangle – là khu vực rừng núi hiểm trở nằm giữa biên giới ba nước Lào, Thái Lan, Myanmar,(Burma Miến Điện) đi qua Thái Lan, sang Cao Miên rồi vào miền Nam Việt Nam.

Ngõ thứ hai, cũng phát xuất từ khu Tam Giác Vàng, qua Lào rồi chuyển vào miền Trung Việt Nam, trong đó có Tỉnh Nghệ An. Hai tỉnh tiếp biên giới với Lào là vùng đồng báo Dân tộc thiếu số ở Tỉnh Điện Biên và Lai Châu cũng là những cửa ngõ đưa Ma Túy các loại vào Việt Nam.

Tuy nhiên không có bất cứ thống kê nào cho biết mỗi năm đã có bao nhiêu ký-lô các loại Ma túy đã lọt vào Việt Nam. Riêng năm 2019, theo báo Nhân Dân ngày 20/12/2019, thì:

“Theo Cục CSĐT (Cảnh sát điều tra) tội phạm về ma túy, năm 2019 Cục đã chủ trì, phối hợp các đơn vị, địa phương phát hiện, bắt giữ 86 vụ, 283 đối tượng phạm tội về ma túy thu giữ 612,5 kg heroin; 120,54 kg cocain; hơn hai tấn và 231.814 viên ma túy tổng hợp, cùng nhiều vật chứng liên quan. Lực lượng Công an đã chủ trì, phối hợp các lực lượng chức năng phát hiện, xử lý hơn 23.328 vụ, với hơn 36.222 đối tượng phạm tội về ma túy, thu giữ hơn 1.222 kg heroin; 6.253 kg và 1.053.099 viên ma túy tổng hợp, hơn 614 kg thuốc phiện và 768 kg cần sa. Đáng lưu ý là số lượng ma túy tổng hợp (MTTH) tăng đột biến, cao hơn gấp năm lần so năm 2018, là năm thu giữ lượng ma túy nói chung, MTTH nói riêng lớn nhất từ trước đến nay.”

Trong khi đó, theo tin của báo ViệtNam Express thì: ”Trên tuyến biên giới Việt Nam – Lào, tình trạng mua bán, vận chuyển trái phép ma túy tăng mạnh, nhất là MTTH, lực lượng chức năng đã phát hiện, bắt giữ nhiều vụ mua bán, vận chuyển ma túy trái phép với số lượng rất lớn. Đây là tuyến chịu tác động trực tiếp của tình hình sản xuất, mua bán trái phép ma túy từ khu vực “Tam giác vàng”. Tội phạm ma túy có xu hướng dịch chuyển mạnh sang các địa bàn miền trung, Tây Nguyên, nhiều đường dây mua bán, vận chuyển trái phép ma túy lớn được thiết lập có sự cấu kết của các đối tượng người Việt Nam với các đối tượng người nước ngoài để vận chuyển ma túy từ Lào vào Việt Nam tiêu thụ hoặc tiếp tục vận chuyển sang các nước khác. Tội phạm ma túy trên tuyến này hoạt động hết sức manh động, chúng sẵn sàng sử dụng vũ khí “nóng” tấn công lực lượng chức năng khi bị phát hiện, truy bắt.” (VNEXPRESS, ngày 8/5/2019)

Vẫn theo VNExpress thì: ”Hoạt động mua bán, vận chuyển ma túy từ khu vực “Tam giác vàng” qua Lào, Campuchia vào Việt Nam (vào các tỉnh Tây Bắc, miền trung lên các tỉnh biên giới phía bắc như Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai) để đưa sang Trung cộng tiêu thụ vẫn diễn biến phức tạp.

Trên tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia, gia tăng hoạt động mua bán ma túy từ khu vực “Tam giác vàng” qua Thái Lan, Lào, Campuchia vào Việt Nam, một số đường dây từ Bắc Mỹ, châu Phi quá cảnh Campuchia về Việt Nam, đưa đi các tỉnh phía bắc và sang Trung Quốc tiêu thụ.

Khu vực phía nam, nhất là tại địa bàn TP Hồ Chí Minh, tội phạm ma túy có liên quan đến người nước ngoài diễn biến đặc biệt phức tạp, trở thành “điểm nóng” ma túy của Việt Nam trong năm qua. Xuất hiện tình trạng các đối tượng người nước ngoài, chủ yếu là người Đài Loan, Trung Cộng.”

VIỆT NAM LÀ TỤ ĐIỂM

Đó là lý do tại sao đại tá Vũ Văn Hậu (Phó Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, Bộ Công an) cho hay: “Hiện, nhiều đường dây ma tuý quốc tế đã chọn Việt Nam là điểm trung chuyển. Chúng tôi đủ hồ sơ chứng minh số ma tuý này được chuyển từ Tam Giác Vàng về để đưa đi nước thứ ba tiêu thụ“.

Báo chí Việt Nam đưa tin ông Hậu tiết lộ:”Ma tuý từ Tam Giác Vàng được đưa đến Lào, sau đó vượt biên giới vào Việt Nam. “Hàng” sau khi được tập kết ở Việt Nam sẽ chia một số lượng nhỏ tiêu thụ trong nước; còn lại phần lớn sẽ xuất đi các nước khác trên thế giới.”

Theo cuộc tọa đàm do Cổng thông tin điện tử Chính phủ tổ chức năm 2019,ông Hậu nói:” Tội phạm ma túy quốc tế chọn Việt Nam vì đường biên giới dài, nhiều cảng biển, giao thông kết nối nhanh với các nước. Tuy nhiên, Việt Nam chỉ là một mắt xích nhỏ trong đường dây buôn ma tuý “cực khủng xuyên thế giới”.

Đồng quan điểm, đại tá Đỗ Ngọc Cảnh, Phó Cục Phòng chống ma túy (Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng) cho rằng:” Các trùm ma túy chọn Việt Nam làm điểm trung chuyển còn do phát hiện có những “lỗ hổng” trong hải quan đường biển.

“Chúng thường trà trộn ma tuý vào hàng rồi chuyển bằng container nên rất khó để lực lượng chức năng kiểm soát. Từng có 276 kg ma tuý lọt qua hải quan cảng Cát Lái (quận 2, TP HCM) để xuất đi Philippines, rất may công an đã kịp thời phối hợp với Philippines bắt giữ thành công“, ông Cảnh nói.

Ông Cảnh đánh giá:”Việt Nam đang phải chịu “áp lực” tiếp nhận ma tuý từ nước ngoài khi một năm khu vực Tam Giác Vàng sản xuất ra khoảng 250 tấn ma tuý đá, 500 tấn heroin, 3 tỷ viên ma tuý tổng hợp; bên cạnh đó nhu cầu trong nước cũng rất lớn.”

Như vậy, phía Việt Nam đã làm gì để chống trả những kẻ đã đem Ma Túy vào phá hoại con người Việt Nam, nhất là thế hệ trẻ?

Bằng chứng, theo báo Tuổi Trẻ ngày 13/11/2020 thì: ”Người sử dụng ma túy chủ yếu là thanh thiếu niên, có độ tuổi từ 18-35 chiếm đến 60%. Những trường hợp này đa số thích cách sống đua đòi, thể hiện “đẳng cấp” nhưng nhận thức mơ hồ về ma túy.”

Tuổi Trẻ viết tiếp: ”Theo Công an TP.HCM, tính đến tháng 9-2020, trên địa bàn TP.HCM có khoảng 27.000 người nghiện ma túy. Trong đó, người nghiện có mặt tại địa phương hơn 11.590 người (chiếm hơn 43%), đang cai nghiện ở tại cơ sở chữa bệnh 14.200 người (chiếm tỉ lệ hơn 52%), vi phạm pháp luật hình sự đang bị giam, giữ tại các trại tạm giam, nhà tạm giữ hơn 1.130 người (chiếm tỉ lệ hơn 4,2%).

Tuy nhiên, con số khoảng 27.000 người nghiện chưa thật sự chính xác, số người nghiện chưa được thống kê còn tiềm ẩn rất lớn. Qua khảo sát cuối năm 2018, ghi nhận tỉ lệ sót lọt có thể lên đến 80% (số người nghiện đã được thống kê chỉ chiếm tỉ lệ 20%), nghĩa là có khả năng số người nghiện, người sử dụng ma túy trên địa bàn TP.HCM có thể lên đến gần 100.000 người.“

Những con số ở Sài Gòn không làm ai ngạc nhiên vì báo cáo chính thức cho biết số con nghiện và tái nghiện đã gia tăng khắp nước.

Do đó, báo cáo chính thức cho biết: ”Tính đến hết tháng 12/2020, các cơ sở cai nghiện ma túy trên cả nước đã điều trị, cai nghiện cho 93.724 người, trong đó số chuyển từ năm 2019 sang 38.244 người, tiếp nhận mới năm 2020 là 55.480 người, số đối tượng tái hòa nhập cộng đồng 51.729 người, hiện đang quản lý 41.019 người, trong đó: học viên cai nghiện bắt buộc theo quyết định của Tòa án 31.480 người, học viên cai nghiện tự nguyện 4.718 người, người nghiện chờ lập hồ sơ đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc 3.845 người. 16 cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện đang điều trị cho 976 người.”

Tình hình Ma túy ở Việt Nam đen tối như thế mà chưa thấy có đề xuất nào từ Chính phủ hay Quốc hội được nói đến một giải pháp chống trả cấp quốc gia cho phòng, chống Ma túy như “chống giặc”.

Ngược lại đảng và nhà nước CSVN lại đang hô hào cả nước học tập và thi hành những mục tiêu đã được Đại hội đảng XIII chấp thuận, trong đó có ba nhiệm vụ then chốt là: Kiên định Chủ nghĩa lỗi thời Mác Lenin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh; tuyệt đối trung thành với Đảng và tiếp tục công tác Xây dựng đảng độc quyền mãi mãi.

Thử hỏi có sự lãng phí tiền bạc và thời giờ nào của dân đáng lên án hơn không? -/-

https://vietbang-

Phạm Phú Khải - Xung đột Mỹ – Trung là về giá trị hay quyền lực?


 Cuộc gặp gỡ giữa hai phái đoàn Mỹ - Trung tại Anchorage, Alaska vào hai ngày 18, 19 tháng Ba cho thấy sự đối đầu ngày càng leo thang giữa hai cường quốc. Chính sách ngoại giao mềm mỏng thông thường đã nhường bước; chính sách tố cáo, công khai chỉ mặt điểm tên, đã lên ngôi. Động cơ của sự xung đột đối đầu trên bề mặt là quyền lực. Nhưng bên dưới là sự khác biệt, hay đối nghịch, về nguyên tắc và giá trị. Nhất là giá trị về quyền con người.

Phạm Phú Khải - Xung đột Mỹ – Trung là về giá trị hay quyền lực?

Như đã trình bày trong bài trước, trước buổi gặp mặt này, chính quyền Biden đã dồn Bắc Kinh vào góc chân tường: từ cuộc họp thượng đỉnh Bộ tứ QUAD, cho đến việc bổ nhiệm Kurt Campbell, và các tuyên bố thẳng thừng và không khoan nhượng của Mỹ về tình trạng nhân quyền của Trung Quốc tại Hồng Kông và Tân Cương, gọi là tội diệt chủng, cũng như các trò hiếp đáp cưỡng bức kinh tế của Trung Quốc với Úc và bao nước khác. Chính quyền Biden cũng đã trừng phạt 24 viên chức Trung Quốc và Hồng Kông về sự vi phạm nhân quyền trước buổi họp. Ngay từ giây phút đầu của cuộc gặp gỡ, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken đã thẳng thừng tấn công và cảnh báo Trung Quốc ở những vấn đề nhạy cảm nhất của họ.

Vì thế, không có gì ngạc nhiên khi thấy sự lên gân và phản ứng gay gắt từ phái đoàn Trung Quốc. Nhà ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc Dương Khiết Trì đã cảnh báo Mỹ không nên can thiệp vào "công việc nội bộ" của Trung Quốc, vu khống Mỹ là "nhà vô địch" của các cuộc tấn công mạng, chế nhạo sự ổn định trong nước của Mỹ và thách thức hồ sơ riêng của Mỹ về nhân quyền v.v…

Dường như phái đoàn Mỹ cũng đã tiên liệu phản ứng này. Theo một viên chức cao cấp của Mỹ, phái đoàn Mỹ đến gặp phái đoàn Trung để khẳng định các nguyên tắc, lợi ích và giá trị thúc đẩy cam kết đối với Bắc Kinh, chứ không phải để có những lời thuyết trình cường điệu nhắm vào khán giả trong nước.

Tuy nhiên, để đáp trả phái đoàn Bắc Kinh, Blinken trình bày các điểm chính sau đây: Mỹ luôn quan niệm, từ thời lập quốc đến nay, rằng cung cách lãnh đạo của Mỹ đối với quốc gia là một nhiệm vụ không ngừng để xây dựng một hiệp chủng quốc hoàn hảo hơn. Điều đó có nghĩa là, thừa nhận những điểm không hoàn hảo của chúng tôi, thừa nhận rằng chúng tôi không hoàn hảo. Vâng, Mỹ mắc phải sai lầm. Có lúc nước Mỹ có những bước lùi. Nhưng những gì Mỹ đã làm trong suốt lịch sử của mình là đương đầu với những thách thức đó - một cách công khai, công cộng, và minh bạch – chứ không cố gắng phớt lờ chúng, không cố gắng giả vờ như chúng không tồn tại. Blinken ghi nhận đôi khi nó đau đớn, đôi khi nó xấu xí, nhưng mỗi lần vượt qua được thử thách đó thì nước Mỹ trở nên mạnh mẽ hơn, tốt hơn, đoàn kết hơn, với tư cách là một quốc gia.

Người trưởng phái đoàn Mỹ Antony Blinken chứng tỏ sự khiêm tốn, nhưng luôn thể hiện sự tự tin và tự trọng trong tư duy và hành động. Đây là điểm khác biệt lớn lao trong cách nhìn nhận, thái độ, cung cách lãnh đạo và giải quyết vấn đề của Mỹ so với Trung Quốc.

Giới lãnh đạo Trung Quốc hiếm khi nào, nếu không phải là không bao giờ muốn và không hề thừa nhận những sai lầm lớn lao của họ về mặt đối nội hay đối ngoại, ngay cả khi chứng cớ quá rõ ràng. Thừa nhận sai lầm, trong tư duy họ, là phơi bày sự yếu đuối của mình. Là mất mặt. Và mất chính nghĩa. Vì tư duy này mà họ không thể chấp nhận các ý kiến phê bình công khai, hay các phiên bản lịch sử nào bất lợi đối với họ. Đó cũng là lý do mà họ tìm mọi cách để kiểm soát thông tin/ngôn luận, kiểm soát giáo dục, và nhất là kiểm soát và kiểm duyệt mọi vấn đề liên quan đến lịch sử Trung Quốc.

Trong khi đó, quan niệm của Mỹ là họ không hoàn hảo, nên phải cố gắng cải tiến không ngừng. Mỗi thế hệ phải nỗ lực cải thiện và củng cố, chứ không phải chỉ dựa vào thành quả có sẵn. Họ không an phận, hay tự hào và tự kiêu quá thái. Họ công khai thừa nhận lỗi lầm như thực tế và thử thách để đối diện giải quyết, thay vì giấu diếm và lường gạt người dân.

Chẳng hạn, về vấn đề nhân quyền. Khi thực hiện các bản báo cáo về nhân quyền trên thế giới hàng năm, Văn phòng Dân chủ, Nhân quyền và Lao động của Bộ Ngoại giao Mỹ có một dàn nhân sự chuyên môn và hùng hậu, gồm hàng trăm biên tập viên, 11 biên tập viên cao cấp, một tổng biên tập và một cố vấn. Văn phòng đã sử dụng thông tin từ các đại sứ quán và lãnh sự quán Hoa Kỳ ở nước ngoài, các quan chức chính phủ nước ngoài, các tổ chức phi chính phủ và quốc tế, luật gia và chuyên gia pháp lý, nhà báo, học giả, nhà hoạt động lao động và các báo cáo đã xuất bản. Trong khi đó, các bản báo cáo của Trung Quốc về tình trạng nhân quyền của Mỹ thì thiếu hẳn tính chuyên môn, và mục tiêu chủ yếu là để trả đũa Mỹ phê bình nhân quyền mình. Vì thế học giả Fareed Zakaria mới phê bình các báo cáo của Trung Quốc trích dẫn các số liệu không liên quan đến vi phạm nhân quyền như số thất nghiệp, số người nghèo, sở hữu súng, v.v… Zakaria đề nghị chính phủ Trung Quốc nên để báo cáo cho các học giả nghiêm túc của Trung Quốc thực hiện, mà Zakaria tin là có nhiều người, chứ không phải là bộ phận tuyên truyền của Đảng Cộng sản, nơi dường như đã viết báo cáo.

Quan niệm về nhân quyền của Mỹ và Trung khác nhau một trời một vực. Định nghĩa nhân quyền của Bắc Kinh thì chỉ phục vụ cho mục tiêu chính trị và quyền lực của họ.

Trong khi đó, cách trình bày về nhân quyền của Ngoại trưởng Blinken rất khác, như sau.

Thứ nhất, một trong những nguyên tắc cốt lõi của quyền con người là chúng có tính phổ quát. Tất cả mọi người đều được hưởng những quyền này, bất kể họ sinh ra ở đâu, họ tin gì, họ yêu ai hoặc bất kỳ đặc điểm nào khác. Quyền con người cũng được bình đẳng; không có hệ thống phân cấp nào làm cho một số quyền quan trọng hơn những quyền khác.

Thứ hai, quyền con người cũng phụ thuộc lẫn nhau. Nếu bạn không thể tập hợp nhau một cách hòa bình, làm thế nào bạn có thể tổ chức một công đoàn hoặc một đảng đối lập, hoặc thực hiện quyền tự do tôn giáo hoặc tín ngưỡng của bạn? Nếu bạn bị từ chối quyền tiếp cận công việc hoặc giáo dục bình đẳng, vì màu da hoặc tính giới của bạn, làm thế nào bạn có thể đạt được sức khỏe và hạnh phúc cho bản thân và gia đình?

Thứ ba, tôn trọng nhân quyền có nghĩa là đứng về tự do và công lý cho tất cả mọi người. Không chỉ ở trong nước Mỹ, mà còn trên khắp thế giới. Blinken cho biết, Mỹ nhận được phản hồi từ một số quốc gia, như thường lệ, rằng Mỹ không có quyền chỉ trích họ vì Mỹ cũng có những thách thức riêng phải đối phó. Blinken xác nhận Mỹ vẫn có nhiều việc phải làm trong nước về nhân quyền. Điều đó bao gồm giải quyết những bất bình đẳng sâu sắc, bao gồm cả phân biệt chủng tộc có hệ thống. Nhưng Mỹ không giả vờ như những vấn đề này không tồn tại hoặc cố gắng che giấu chúng dưới tấm thảm. Mỹ sẽ đối phó với chúng trong ánh sáng ban ngày, với sự minh bạch hoàn toàn.

Rõ ràng quan niệm về nhân quyền (và quyền lực) giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ như hai thái cực: dân chủ và độc tài; tự do và toàn trị.

Mỹ vĩ đại vì Mỹ, tuy không hoàn hảo, nhưng là một cường quốc hàng đầu của thế giới vì sức mạnh của Mỹ đã được xây dựng trên sự cạnh tranh một cách tự do nhất trong khuôn khổ pháp luật, của phần lớn xã hội (tất nhiên người da màu và những thành phần khác trong xã hội như phụ nữ, chẳng hạn, đã và vẫn còn đang bị phân biệt đối xử). Đây là nơi mà mọi sáng kiến và nhân tài trên toàn cầu về mọi lĩnh vực hội tụ để thi thố tài năng. Lịch sử của nước Mỹ cho thấy, khi Mỹ không phải cạnh tranh ý thức hệ hay quyền lực một sống một còn với cường quốc khác, như từ khi Chiến Tranh Lạnh chấm dứt đến nay, thì sự tiến bộ của Mỹ có giới hạn. Nhưng trước thách thức ngày càng lớn từ Trung Quốc, nếu các chính quyền Mỹ có thể giải quyết các vấn đề nội bộ, thì không có điều gì mà quốc gia này không thể làm. Cạnh tranh về quyền lực, hay nhân quyền, sẽ là động cơ để nước Mỹ tiến lên. Kể cả sự cải thiện về nhân quyền trong nước Mỹ cũng như nhân quyền trên thế giới.

https://www.voatiengvie

Mới lên thủ tướng, Phạm Minh Chính liền về Miền Tây hợp sức cùng Ba Dũng


 Phạm Minh Chính và Nguyễn Tấn Dũng vốn rất gần gũi nay lại gần gũi hơn

Mới lên thủ tướng, Phạm Minh Chính liền về Miền Tây hợp sức cùng Ba Dũng

Việc Phạm Minh Chính phớt lờ đề xuất của nhóm lợi ích Hà Tĩnh gạt Đặng Quốc Khánh chọn Nguyễn Thanh Nghị cho ghế bộ trưởng Bộ Xây Dựng thì rõ ràng, Phạm Minh Chính đã ngầm ủng hộ ai rồi.

Việc Phạm Minh Chính càng ngày càng tỏ thái độ ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng ắt hẳn làm cho ông Nguyễn Phú Trọng khó chịu, tuy nhiên thế lực của ông Phạm Minh Chính hiện nay không phải là thế lực mà ông Nguyễn Phú Trọng có thể làm gì được. Cũng tựa như thời Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng, thì thời ông Phạm Minh Chính cũng vậy, cũng là thế lực ngang ngửa với thế lực Nguyễn Phú Trọng chứ không hề kém cạnh. So với Nguyễn Xuân Phúc, ông Phạm Minh Chính hơn rất xa.

Thế lực Thanh Hóa có 6 ủy viên trung ương đảng, trong đó có một ủy viên Bộ Chính trị chính là ông Phạm Minh Chính. Tuy nhiên, ông Phạm Minh Chính thì rất mạnh. Trong các ủy viên trung ương đảng gốc Thanh Hóa, có ông Lê Ngọc Quang làm tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam. Ông này rất quan trọng, đài truyền hình Việt Nam là một trong 4 ông lớn của truyền thông nhà nước trong đó có Báo Nhân Dân, Đài Tiếng Nói Việt Nam, Đài Truyền Hình Việt Nam VTV và Thông Tấn Xã Việt Nam. Mỗi bước đi chiến lược của Phạm Minh Chính đều được dọn đường bởi đài truyền hình Việt Nam. Đây là lợi thế.

Thanh Hóa là địa phương thuộc miền Bắc, như vậy nhóm lợi ích Thanh Hóa được làm đại biểu quốc hội đại diện cho miền bắc mang thông điệp của thủ tướng truyền đến chính quyền mà những người này đại diện. Còn miền nam xa xôi, ông Phạm Minh Chính cần phải nắm những địa phương này để sức ảnh hưởng của ông Chính trải đều khắp đất nước. Đó là điều cần thiết. Khi còn làm thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đại diện cho Hải Phòng để nắm thành phố phía Bắc này, thì tương tự hiện nay ông Phạm Minh Chính cũng muốn làm đại diện cho đơn vị hành chính miền nam để gây ảnh hưởng của ông lên khu vực này.

Cần Thơ là thành phố lớn thứ nhì ở Miền Nam sau TP. HCM

Nếu nói TP. HCM là trái tim của cả miền nam thì Cần Thơ là trái tim miền tây nam bộ. Cả khu vực miền nam chỉ có 2 thành phố trực thuộc trung ương, đó là Sài Còn (chính quyền Việt Nam gọi là TP.HCM) và thành phố Cần Thơ.

Thành Phố HCM bị thế lực Nguyễn Phú Trọng chiếm, ông Nguyễn Văn Nên là người của ông Trọng. Vì vậy, Phạm Minh Chính không thể làm đại diện cho dân TP.HCM được. Cũng tương tự như trước đây, Hà Nội bị ông Nguyễn Phú Trọng nắm, nên ông Nguyễn Tấn Dũng mới làm đại biểu cho thành phố lớn thứ hai miền bắc – Hải Phòng.

Với lại trước đây thành phố Hồ Chính Minh nếu ông Nguyễn Phú Trọng không nắm thì nó cũng nằm trong tầm kiểm soát của ông Trương Tấn Sang, mà ông Trương Tấn Sang thì không ưa Nguyễn Tấn Dũng và bất cứ ai thuộc phe Nguyễn Tấn Dũng.

Trước đây bà Nguyễn Thị Kim Ngân, một đàn em thân tín của ông Nguyễn Tấn Dũng được phân công làm đại biểu Quốc hội đại diện cho Thành Phố Cần Thơ. Vùng Cà Mau – Kiên Giang thì thuộc quyền kiểm soát trực tiếp của cha con ông Nguyễn Tấn Dũng, còn thành phố cần thơ với bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm đại diện thì thuộc quyền cũng thuộc quyền kiểm soát của Nguyễn Tấn Dũng nhưng là kiểm soát gián tiếp.

Hiện nay có tin ông Thủ tướng Phạm Minh Chính ứng cử đại biểu Quốc hội ở Cần Thơ. Nghĩa là ông Phạm Minh Chính thay vai trào của bà Nguyễn Thị Kim Ngân trước đây.

Sau cái gọi là Hội nghị hiệp thương lần thứ ba, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng làm đại biểu Cần Thơ, ông Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc làm đại biểu TP. HCM, ông Thủ tướng Phạm Minh Chính làm đại biểu Cần Thơ và ông Chủ tịch Quốc Vương Đình Huệ làm đại Hải Phòng. Bốn người chia nhau cát cứ ở 4 thành phố trực thuộc trung ương.

Như vậy, cùng kết hợp với gia đình ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Phạm Minh Chính sẽ kiểm soát khá tốt khu vực miền tây nam bộ.

Phạm Minh Chính về miền tây Ba Dũng lợi gì?

Ông Thủ tướng Phạm Minh Chính được giới thiệu ứng cử tại TP Cần Thơ thay vai trò bà Nguyễn Thị Kim Ngân trước đây. Khi ông Chính đại diện cho Cần Thơ, ông sẽ điều khiển được thành phố này. Được biết, đây là lần đầu tiên người đứng đầu Chính phủ về ứng cử tại một địa phương ở vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long sau nhiều lần ngã giá giữa các phe nhóm với nhau, ông Phạm Minh Chính đã về Miền Tây Nam bộ hợp sức cùng Ba Dũng.

Một chi tiết đáng lưu ý là một đồng hương Thanh Hóa của ông thủ tướng Phạm Minh Chính là ông Bộ trưởng Tư pháp Lê Thành Long ứng cử tại Kiên Giang. Ông Lê Thành Long như là cầu nối giữa Phạm Minh Chính và Nguyễn Tấn Dũng mỗi khi về Kiên Giang làm việc. Có thể nói, qua kỳ phân chia khu vực đại diện để ứng cử Quốc Hội, ông Phạm Minh Chính đã cùng đồng hương của ông vào Nam và kết nối chặt chẽ với Nguyễn Tấn Dũng. Một liên minh mới hình thành trông rất gần gũi.

Theo cơ cấu đại biểu được phân bổ, TP.HCM có 30 đại biểu thì có 13 ứng viên Trung ương gửi về, Hà Nội có 12/29 ứng viên từ các cơ quan Trung ương, Thanh Hóa có 7/14 đại biểu ở Trung ương, Nghệ An, Đồng Nai, Bình Dương có lần lượt 13, 12, 11 đại biểu thì mỗi tỉnh có 6 ứng viên Trung ương…

Nói là cơ cấu, nhưng thực chất là cũng đấu giành và dàm phán mớ có được trật tự cuối cùng. Qua hội nghị hiệp thương ăn chia ghế đại biểu quốc hội thì thực tế đã rõ lên một điều là, sợi dây kết nối giữa Phạm Minh Chính và Nguyễn Tấn Dũng ngày càng chặt chẽ, điều này tạo nên một liên minh Phạm Minh Chính – Nguyễn Tấn Dũng. Liên minh này sẽ là liên minh này khi mạnh lên, Nguyễn Thanh Nghị sẽ thay cha liên minh với Phạm Minh Chính ăn chia lợi ích của cả miền tây nam bộ và cả chính phủ nữa.

Được biết lần này ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ứng cử tại thủ đô Hà Nội. Đây là lần thứ 5 liên tiếp ông đại diện cho địa phương này. Nhóm lợi ích Hà Nội có đến 20 ủy viên trung ương đảng và ông Nguyễn Phú Trọng là ngôi sao dẫn dắt nhóm này. Cùng với Vương Đình Huệ nắm Hải Phòng, xem như ông Nguyễn Phú trọng nắm chặt khu vực miền Bắc. Đối trọng với ông Nguyễn Phú Trọng thì Nguyễn Tấn Dũng và Phạm Minh Chính đang nắm chắc khu vực Miền Tây Nam bộ.

Võ Văn Thưởng cũng đang âm thầm tạo ảnh hưởng

Đáng chú ý là Thường trực Ban Bí thư Võ Văn Thưởng ứng cử tại TP Đà Nẵng thay vì ở Đồng Nai như khóa trước. Được biết trước đây, Võ Văn Thưởng làm bí thư tỉnh ủy tỉnh Quảng Ngãi. Nay ông Thưởng làm đại diện cho thành phố lớn nhất miền trung xem ra ông Thưởng cũng rất không ngoan. Ông Phạm Minh Chính muốn nắm miền tây nam bộ, ông Nguyễn Phú Trọng kết hợp với Vương Đình Huệ đang nắm vững khu vực miền bắc, niền trung còn trống ông Võ Văn Thưởng liền trám vào.

Thống kê cho thấy có 17/18 ủy viên Bộ Chính trị tham gia ứng cử đại biểu Quốc hội. Ủy viên Bộ Chính trị duy nhất không tham gia ứng cử là Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Văn Nên. Để trám vào vị trí ông Nên, Nguyễn Xuân Phúc về thành phố này đại diện, ông Phúc đã hết quyền lực, ông có đại diện cho dân thành phố này thì ông cũng không thể kiểm soát được thành phố này, mà quyền kiểm soát đó sẽ vẫn là trong tay ông Nguyễn Văn Nên.

Được biết, có 11 đại biểu được giới thiệu ở khối cơ quan Đảng; khối Chủ tịch nước, Phó chủ tịch nước, Văn phòng Chủ tịch nước có 3 người; các cơ quan của Quốc hội, cơ quan thuộc Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Văn phòng Quốc hội (đại biểu Quốc hội hoạt động chuyên trách ở Trung ương) 130 đại biểu; Chính phủ, cơ quan thuộc Chính phủ (bao gồm cả Bộ trưởng Quốc phòng và Công an) có 15 đại biểu; lực lượng vũ trang là 14 đại biểu; TAND tối cao, VKSND Tối cao, Kiểm toán Nhà nước mỗi cơ quan 1 đại biểu; Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và các tổ chức thành viên 29 đại biểu.

Như vậy là mâm quyền lực cuối cùng cũng đã chia xong. Quan chức nào đại diện cho địa phương nào đã được an bài. Một lần nữa cho thấy chính trường Việt Nam đang phân cưc mạnh mẽ. Nguyễn Phú Trọng và Vương Đình Huệ kiểm soát phía Bắc, Phạm Minh Chính kết hợp với cha con ông Nguyễn Tấn Dũng kiểm soát Miền Tây Nam Bộ, Võ Văn Thưởng tranh thủ kiểm soát miền trung, còn Nguyễn Xuân Phúc thì về TP. HCM ngồi cho có chứ không kiểm soát được gì. Thời của Nguyễn Xuân Phúc xem như đã hết.



https://thoibao.
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑