Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tin khẩn Bãi Tư Chính: Tàu Hải Quân VN đánh bật TQ ra khỏi Bãi Ngầm Mỹ Hải giành lại chủ quyền

Lời kêu gọi chống Trung Quốc xâm lược, khởi kiện TQ gây hấn, xâm chiếm biển đảo của VN trên Biển Đông


Lời kêu gọi chống Trung Quốc xâm lược, khởi kiện TQ gây hấn, xâm chiếm biển đảo của VN trên Biển Đông
Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán. Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC. Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Trong tình hình đó, các quan chức cao cấp Việt Nam liên tục sang làm việc với Trung Quốc nhưng không hề có một lời tuyên bố phản đối nào cụ thể. Thậm chí Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam còn ca ngợi sự hợp tác nhân dân, quân đội hai nước. Người dân lên tiếng phê phán, phản đối lại bị bắt bớ, hành hung, bỏ tù với tội danh gây rối, phản động, chống phá tình hữu nghị, đảng, nhà nước…

Chúng tôi hoan nghênh chính phủ Việt Nam vừa qua đã lên án Trung Quốc xâm phạm vào quyền chủ quyền của Việt Nam khi Trung Quốc đưa tàu Hải Dương vào EEZ và thềm lục địa trong khu vực Bãi Tư Chính.

Lịch sử dân tộc đã nhiều lần chỉ ra rằng, mỗi khi người dân chán ghét, không quan tâm đến vận nước (nước là của vua, của đảng), thì đất nước suy yếu, sụp đổ, rơi vào tay ngoại bang. Và lịch sử Việt Nam cũng khẳng định rằng dù tổ quốc nguy khốn đến đâu, nếu được nhân dân ủng hộ thì khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.

Để bảo vệ tổ quốc, chống Trung Quốc cướp nước, trước hết là huy động sức mạnh của toàn dân tộc (ở trong và ngoài nước) và sự hỗ trợ của các quốc gia yêu chuộng công lý, hòa bình trên thế giới.

Chúng tôi gồm những tổ chức, cá nhân người Việt trong và ngoài nước lên tiếng kêu gọi toàn thể người Việt hãy hành động cho một Việt Nam, độc lập, tự do, dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, phát triển lành mạnh, văn minh, tiến bộ.

Việc làm ngay: Khởi kiện hành động xâm chiếm, gây hấn của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông, trước mắt là vi phạm quyền chủ quyền của Việt Nam theo UNCLOS ở bãi Tư Chính.

Quốc hội và Chính phủ cần ra tuyên bố Trung Quốc đã và đang xâm lược biển đảo Việt Nam. Chính phủ phải trả tự do cho các tù nhân bị bắt vì tham gia chống Trung Quốc xâm lược với tội danh ngụy tạo: phản động, chống phá cách mạng…

Cụ thể:

1/ PHÁP LÝ:
Chính phủ Việt Nam yêu cầu Trung Quốc và Việt Nam ngồi lại với nhau để giải quyết với sự chứng kiến của các nước có tranh chấp chủ quyền ở khu vực rộng hơn là Biển Đông như Mã Lai, Phi Luật Tân, Brunei, Indonesia và các tổ chức quốc tế liên quan.
Nếu Trung Quốc từ chối, chính phủ Việt Nam phải đưa Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài của Liên Hợp Quốc. Chính phủ mau chóng nộp hồ sơ kiện cho Tòa Luật Biển đúng vào lúc Trung Quốc có hành vi gây tranh chấp như khi khởi sự đục khoét thềm lục địa Việt Nam (Toà sẽ có thẩm quyền bó buộc, dù Trung Quốc không ra hầu Toà). Việt Nam chỉ có ít ngày để theo dõi và bắt quả tang Trung Quốc và kiện gấp kịp thời. Như vậy Việt Nam sẽ có bản án quốc tế chấm dứt hành động bắt nạt của Trung Quốc và tránh khỏi tự trách mình là kiện bóng ma trước một sự đã rồi.

Phải coi việc khởi kiện Trung Quốc là ưu tiên số một hiện nay.

2/ NGOẠI GIAO: Liên kết với các nước tự do dân chủ, văn minh, tiến bộ không có âm mưu xâm lược Việt Nam.

Chấm dứt “Giao lưu học tập” với Trung Quốc kiểu đàn em giao lưu học tập đàn anh trong các lãnh vực: quân sự, công an, thanh niên, phụ nữ, tuyên giáo, đảng, chính quyền… những thứ hình thành tâm thức thua kém, đàn em, cam tâm làm đầy tớ cho đại Hán man rợ.

3/ QUÂN SỰ: Vì nhu cầu tự bảo vệ, quyền tự do hàng hải trên Biển Đông, vì hoà bình và an ninh chung trong khu vực, Việt Nam có quyền tìm và nhận sự hợp tác của bất cứ quốc gia đối tác nào, như việc đặt mua hay tiếp nhận vũ khí từ các nước như Mỹ, Nga, Úc, Nhật, Tây Âu, Do Thái, Ấn độ, v.v., tập trận chung với các quốc gia không tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải với Việt Nam. Vũ khí, khí tài, quân phục… của lực lượng vũ trang Việt Nam phải không giống với Trung Quốc XHCN…

Những việc trên đây thuộc trách nhiệm của ba vị: Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng chính phủ.

CUỐI CÙNG: Mọi người dân Việt yêu nước tùy cách nhìn, hoàn cảnh phải được hành động cho sự tồn vong của tổ quốc Việt Nam yêu quí, vì hạnh phúc của người dân, không ai có quyền cấm cản, hành hung, bắt giam, kết án, đày ải người dân yêu nước cùng nắm tay nhau chống Trung Quốc xâm lược.

Việt Nam, ngày 16 tháng 8 năm 2019

Các tổ chức, cá nhân khởi xướng:

TỔ CHỨC:

Đợt 1
Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, đại diện: ông Lê Thân
Diễn đàn XHDS, đại diện: TS Nguyễn Quang A
Ban Vận động thành lập Văn đoàn Độc lập Việt Nam, đại diện: nhà văn Nguyên Ngọc
Diễn đàn Bauxite Việt Nam, đại diện: GS Phạm Xuân Yêm
Hội Bầu Bí Tương Thân, đại diện: ông Nguyễn Lê Hùng
Phong trào Lao Động Việt, đại diện: ông Đoàn Huy Chương

Đợt 2
Giáo xứ Mỹ Khánh, Giáo phận Vinh, đại diện: Linh mục Đặng Hữu Nam
Hội Anh Em Dân Chủ, đại diện Ls Nguyễn Văn Đài
Nhóm Hoạt động ủng hộ Quốc Dân Việt, đại diện: Đoàn Văn Lập, San Jose, California, Hoa Kỳ



CÁ NHÂN:

Đợt 1

  1. Lê Thân, cựu tù Côn Đảo, chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng, TP HCM
  2. Nguyễn Khắc Mai, Trung Tâm Minh Triết, Lập Quyền Dân, Hà Nội
  3. Chu Hảo, PGS, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Đà Nẵng
  4. Nguyễn Viện, nhà văn, Sài Gòn
  5. Nguyễn Quang A, TS, Hà Nội
  6. Nguyên Ngọc, nhà văn, Hội An
  7. Đào Công Tiến, PGS TS, nguyên Hiệu trưởng Đại học Kinh tế TP HCM
  8. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do, Sài Gòn
  9. Trần Thanh Vân, kiến trúc sư, Hà Nội
  10. Đào Tiến Thi, nhà nghiên cứu ngôn ngữ và văn học, nguyên UV BCH Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội
  11. Nguyễn Ngọc Lanh, nguyên GS – NGND ĐH Y Khoa Hà Nội, Hà Nội
  12. Kha Lương Ngãi, nguyên phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  13. Nguyễn Xuân Diện, TS, Hà Nội
  14. Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt
  15. Bùi Minh Quốc, nhà thơ, nhà báo, Đà Lạt
  16. Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn phim tài liệu và truyền hình, Hà Nội
  17. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội Người Việt Nam tại Nhật Bản
  18. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang
  19. Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn
  20. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, hưu trí, TP HCM
  21. Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên Phó Tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ, Hội An
  22. Nguyễn Tường Thụy, nhà báo độc lập, Hà Nội
  23. Nguyễn Quang Nhàn, hưu trí, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
  24. Trần Minh Thảo, viết văn, CLB Phan Tây Hồ, Bảo Lộc, Lâm Đồng
  25. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  26. Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
  27. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège (Bỉ), Sài Gòn
  28. Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập Báo Lao Động, Hoa Kỳ
  29. Trần Ngọc Sơn, kỹ sư, Pháp
  30. Nguyễn Thanh Hằng, dược sĩ, Pháp
  31. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu
  32. Nguyễn Gia Hảo, chuyên gia tư vấn độc lập, Hà Nội
  33. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
  34. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
  35. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
  36. Trần Đức Quế, nghỉ hưu, Hà Nội
  37. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
  38. Nguyễn Phương Quân, lao động tự do, Thụy Khuê, Tây Hồ, Hà Nội
  39. Nguyễn Mai Oanh, Th.S Kinh tế phát triển, Sài Gòn
  40. André Menras – Hồ Cương Quyết, nhà giáo Pháp – Việt, Cộng hòa Pháp
  41. Phạm Gia Minh, TS Kinh tế, Hà Nội
  42. Võ Minh Trí (Việt Khang), Hoa Kỳ
  43. Nguyễn Thị Tuyết Lan, nội trợ, Nha Trang
  44. Lê Công Định, luật sư, Sài Gòn
  45. Nguyễn Thị Thái Lai, Nha Trang
  46. Mạnh Kim, nhà báo tự do, Sài Gòn
  47. Ngô Thị Thứ, giáo viên hưu trí, Sài Gòn
  48. Nguyễn Đình Thục, linh mục Giáo phận Vinh
  49. Nguyễn Công Thanh, Sài Gòn
  50. Lê Ngọc Thanh, linh mục DCCT, Nhà thờ Sáu Bọng, Cần Thơ
  51. Chí Thảo, nhà báo tự do, Sài Gòn
  52. Lê Thăng Long, doanh nhân, cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn
  53. Chiêu Anh Nguyễn, nhà thơ, Sài Gòn
  54. Lê Thị Kiều Oanh, nội trợ, Sài Gòn
  55. Nguyễn Ngọc Sơn, bác sĩ, Bà Rịa Vũng Tàu
  56. Nguyễn Vũ Bình, nhà báo, Hà Nội
  57. Đoàn Thị Thu Hương, Sài Gòn
  58. Hồ Ngọc Nhuận, nhà báo, Sài Gòn
  59. Hồ Hiếu, nguyên chánh Văn phòng Ban Dân vận Thành ủy TP HCM, cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn
  60. Hoàng Hưng, nhà thơ, dịch giả, Sài Gòn
  61. Nguyễn Nghĩa Trí, Sài Gòn
  62. Lê Xuân Lộc, linh mục Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn
  63. Vũ Thạch, kỹ sư, Sài Gòn
  64. Đặng Bích Phượng, hưu trí, Hà Nội
  65. Đoàn Hòa, phiên dịch, Cộng hòa Séc
  66. Nguyễn Đăng Cao Đại, Th.S Xây dựng, Sài Gòn
  67. Đỗ Trung Quân, nhà thơ, Sài Gòn
  68. Lê Hoàng, nhân viên kỹ thuật Cty điện tử Hanel, Hà Nội
  69. Nguyễn Văn Hải, blogger Điếu Cày, California, Hoa Kỳ
  70. Phan Vân Bách, Đống Đa, Hà Nội
  71. Lê Quốc Thăng, linh mục, Tổng Giáo phận Sài Gòn
  72. Đoàn Huy Chương, Phó chủ tịch Phong Trào Lao Động Việt
  73. Nguyễn Khanh, nhà báo, Washington D.C, Hoa Kỳ
  74. Nguyễn Thị Kim Chi, NSƯT, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  75. Đặng Đình Mạnh, luật sư, Sài Gòn
  76. Nguyễn Văn Đề, Hà Nội
  77. Phạm Thành, nhà báo, nhà văn, Hà Nội
  78. Nguyễn Đăng Vũ, kinh doanh, Sài Gòn
  79. Lê Thúy Bảo Nhi, chuyên viên tư vấn tâm lý, Sài Gòn
  80. Phạm Bảo Ân, phóng viên, Sài Gòn
  81. Đào Thu Huệ, giảng viên, Hà Nội
  82. Lê Nguyễn Phương Trâm, BTV- PTV Amentv, Sài Gòn
  83. Nguyễn Thanh Tịnh, linh mục Tòa Giám mục Giáo phận Hà Tĩnh
  84. Võ Văn Thôn, nguyên GĐ Sở Tư Pháp TP HCM, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  85. Nguyễn Thế Hùng, GS TS, Đại học Đà Nẵng, Phó Chủ tịch Hội Cơ học thủy khí Việt Nam
  86. Tô Lê Sơn, kỹ sư, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  87. Trần Đình Sử, GS Văn học, Hà Nội
  88. Nguyễn Thị Bích Hoa, nội trợ, Long Điền, Bà Rịa Vũng Tàu
  89. Vũ Trọng Khải, PGS TS, chuyên gia độc lập về chính sách nông nghiệp, TP HCM
  90. Nghiêm Ngọc Trai, kỹ sư Xây dựng, hưu trí, Đống Đa, Hà Nội
  91. Đinh Đức Long, TS BS, Sài Gòn
  92. Nguyễn Trí Nghĩa, lao động tự do, Sài Gòn
  93. Ngô Trường An, Thăng Bình, Quảng Nam
  94. Phạm Minh Hoàng, hưu trí, Paris, Cộng hòa Pháp
  95. Trần Vũ Anh Bình, nhạc sĩ, cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn
  96. Đàm Ngọc Tuyên, nhà báo độc lập, Quảng Ngãi
  97. Nguyễn Tiến Trung, Th.S, cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn
  98. Huỳnh Công Thuận, nhà báo tự do, Sài Gòn
  99. Trần Đức Nguyên, chuyên gia cao cấp, nghỉ hưu, Hà Nội
  100. Chu Vĩnh Hải, nhà báo độc lập, Vũng Tàu
  101. Lê Đính Kim Thoa, nội trợ, Sài Gòn
  102. Lê Dũng, nhà báo độc lập, Đài truyền hình CHTV Vietnam, Hà Nội
  103. Dương Thị Tân, nhà hoạt động xã hội, Sài Gòn
  104. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
  105. Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo, Hà Nội
  106. Phạm Đức Nguyên, PGS TS, Hà Nội
  107. Hà Dương Tường, nhà giáo nghỉ hưu, Pháp
  108. Nguyễn Mạnh Hùng, mục sư, Sài Gòn
  109. Nguyễn Duy Tân, linh mục, Xuân Lộc, Đồng Nai
  110. Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hoá học, Sài Gòn
  111. Trần Bang, kỹ sư, cựu chiến binh chống Trung Quốc, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  112. Lê Công Bằng, lao động tự do, Sài Gòn
  113. Hà Quang Vinh, hưu trí ở Sài Gòn
  114. Tô Oanh, giáo viên nghỉ hưu, TP Bắc GIang
  115. Trần Nghi Hoàng, nhà văn, nhà báo, Pennsylvania, Hoa Kỳ
  116. Khánh Phương, nhà văn, nhà báo, Pennsylvania, Hoa Kỳ
  117. Lê Thị Thập, nội trợ, Sài Gòn
  118. Hoàng Thị Hà, giáo viên hưu trí, Hà Nội
  119. Ngô Văn Đích, điêu khắc, Quế Võ, Bắc Ninh
  120. Nguyễn Văn Lịch, kỹ sư Cơ khí nghỉ hưu, Đống Đa, Hà Nội
  121. Lã Hiếu Thiên, sinh viên, Sài Gòn
  122. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, hiện sống tại TP HCM
  123. Đợt 2
  124. Đặng Hữu Nam, linh mục Giáo phận Vinh, Giáo xứ Mỹ Khánh
  125. Nguyễn Phạm Kim Sơn, nguyên Trưởng đài viễn thông liên kết ICS Hoa Kỳ trước 1975, Đà Nẵng
  126. Phan Văn Phong, Cử nhân Tài chính, làm việc tự do, Hoàn Kiếm, Hà Nội
  127. Trung Dũng Kqđ, hoạ sĩ, TP HCM
  128. Nguyễn Lê Tuấn, kiến trúc sư, Lausanne, Thụy Sĩ
  129. Lê Thị Sáu, công nhân, Lausanne, Thụy Sĩ
  130. Nguyễn Thị Kim Hồng, kế toán (hưu trí), Lausanne, Thụy Sĩ
  131. Bùi Ngọc Lan Hương, dược sĩ, Sài Gòn
  132. Nguyễn Văn Dũng, TS Vật Lý, nguyên cán bộ thuộc Viện Khoa học Việt Nam, Hoa Kỳ
  133. Nguyễn Xuân Nghĩa, TS, nhà giáo, Sài Gòn
  134. Nguyễn Lương Thịnh, Thủ Đức, TP HCM
  135. Uông Đình Đức, kỹ sư Cơ khí, TP HCM
  136. Trần Thi Kim Phụng, thường dân, Tân Bình, Sài Gòn
  137. Vũ Tất Đạt, làm việc tự do, Tân Định, Sài Gòn
  138. Nguyễn Hồng Kiên, nghiên cứu viên, Hà Nội
  139. Đặng Xuân Thanh, kỹ sư cơ khí, Hà Nội
  140. Trần Rạng, nhà giáo, Sài Gòn
  141. Nguyễn vũ Hằng lao động tự do Đông Anh, Hà Nội
  142. Phan Quốc Tuyên, kỹ sư Tin học, Genève, Thụy Sĩ
  143. Phan Thị Châu, nhà báo tự do, TP HCM
  144. Nguyễn Thị Hồng Phượng, cử nhân, Hà Nội
  145. Đoàn Khắc Xuyên, nhà báo, Sài Gòn
  146. Hồ Vĩnh Trực, kỹ thuật viên, Sài Gòn
  147. Ngô Văn Hiền, kỹ sư Xây dựng, Nhà Bè, Sài Gòn
  148. Trà Thành, hưu trí, TP HCM
  149. Nguyễn Minh Tấn, kiến trúc sư, Sài Gòn
  150. Phan Thị Tuyết Hoa, nội trợ, Đà Nẵng
  151. Đỗ Đình Tú, công nhân lao động, TP Cẩm Phả, Quảng Ninh
  152. Nguyễn Đình Dũng, giáo viên, Hà Nội
  153. Nguyễn Tuệ-Hải, hưu trí, Canberra, Australia
  154. Phạm Lưu Vũ, nhà văn, Hà Nội
  155. Huỳnh Quang Minh, cử nhân kinh tế, Quảng Nam
  156. Pham Xuân Thu, luật gia, doanh nhân, Berlin, CHLB ĐỨC
  157. Bùi Công Trường, hưu trí, Hà Nội
  158. Nguyễn Lân Thắng, Hà Nội
  159. Nguyễn Phương Hưng, Bình Chánh, Sài Gòn
  160. Đỗ Đăng Giu, nguyên Giám đốc Nghiên cứu CNRS, Đại học Paris XI, Cộng hòa Pháp
  161. Vũ Thế Khôi, Nhà giáo Ưu tú, Ba Đình, Hà Nội
  162. Nguyễn Quang Thạch, khởi xướng Chương trình Sách hoá Nông thôn Việt Nam, Hà Nội
  163. Lê Văn Oanh, kỹ sư Xây dựng, Hà Nội
  164. Nguyễn Đình Cống-GS, hưu trí ở Hà Nội
  165. Trương Chí Tâm, cử nhân y khoa, cựu chiến binh chiến trường Campuchia, TP HCM
  166. Nguyễn Thành Phước giáo viên hưu trí, Hà Nội
  167. Nguyễn Thanh Nguyện, hưu trí, TP Vũng Tàu
  168. Vũ Văn Trường, hưu trí, Hoàn Kiếm, Hà Nội
  169. Bạch Duy Ngà, nhiếp ảnh, Nghi Xuân, Hà Tĩnh
  170. Nguyễn Xuân Hùng, bác sĩ, Hà Tĩnh
  171. Văn Hiền, lập trình viên, Bình Thuận
  172. Dương Sanh, cựu giáo chức, Nha Trang, Khánh Hòa.
  173. Nguyễn Trọng Nhân, Vilnius, Lithuania
  174. Đinh Thị Bích Ngọc, nhân viên văn phòng, TP HCM
  175. Đặng Doan, kinh doanh, Gia Nghĩa, Đak Nông
  176. Nguyễn Tuấn Anh, cựu sỹ quan chống Trung Quốc tại Vị Xuyên, Việt Trì, Phú Thọ
  177. Nguyễn Xuân Lâm, nghề tự do, Nghi Hòa, Nghi Lộc, Nghệ An
  178. Nguyễn Nam Cường, thạc sỹ, lao động tự do, nguyên Vụ trưởng, chuyên viên cao cấp Văn phòng Chính phủ, nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Savannkhet, CHDCND Lào.
  179. Nguyễn Kế Quang, kỹ sư, TP Quy Nhơn, Bình Định
  180. Dương Trọng Chiến, làm tự do, Hà Nội
  181. Đỗ Quốc Minh, lính chiến trường B2 1971-1976, Biên Hoà, Đồng Nai
  182. Lê Phước Sinh, dạy học, Sài Gòn
  183. Phùng Chí Kiên, designer, Hai Bà Trưng, Hà Nội
  184. Ngô Phương Trạch, cán bộ nghỉ hưu, Bà Rịa Vũng Tàu
  185. Nguyễn Thu Giang, luật sư, nguyên Phó Giám đốc Sở Tư pháp, TP HCM
  186. Cấn Văn Tiến, Ba Đình, Hà Nội
  187. Trương Nghiêm, hưu trí, Sài Gòn
  188. Phạm Thái Sơn, Hoàng Mai, Hà Nội
  189. Phạm Dũng, Hàng buồm, Hà Nội
  190. Doãn Quốc Khoa, kiến trúc sư, Hà Nội
  191. Kiều Hồng Sơn, nhà báo, Bắc Hà, Hà Tĩnh
  192. Nguyễn Mạnh Hải, Bayern, CHLB Đức
  193. Đào Minh Đức, quận 7, TP HCM
  194. Nguyễn Văn Phong, Thạch Thất, Hà Nội
  195. Trần Quốc Trọng, đạo diễn, NSƯT, Hà Nội
  196. Nguyễn Văn Tường, bác sĩ, Phan Thiết, Bình Thuận
  197. Đỗ Đình Tú, công nhân TP Cẩm Phả, Quảng Ninh
  198. Vũ Anh Tú, hưu trí, Hoàn Kiếm, Hà Nội
  199. Lê Thân, hưu trí, Hà Nội
  200. Nguyễn Thu Nga, Hoàng Mai, Hà Nội
  201. Lê Đức Thanh, Thái Nguyên
  202. Đào Thanh Thủy, hưu trí, Hà Nội
  203. Trịnh Dzương Minh, hồi hưu, Canada
  204. Pham Cường, đạo diễn phim, Hamburg, CHLB Đức
  205. Đinh Nam Thắng, kỹ sư, Cộng hòa Séc
  206. Vũ Linh Huy, bác sĩ y khoa, Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ.
  207. Trần Thanh Tuấn, giảng viên trường Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội
  208. Bùi Công Tự, hưu trí, Sài Gòn,
  209. Nguyễn Thị Ngọc Trai, nhà văn, nhà báo, Hà Nội
  210. Phan Bá Phi, thạc sĩ Tin học, chuyên viên cấp cao, hưu trí, Hoa Kỳ
  211. Hoàng Vũ, công nhân, Hoa Kỳ
  212. Hà Dương Tuấn, kỹ sư CNTT, đã nghỉ hưu, Cộng hòa Pháp
  213. Nguyễn Vũ Phúc, bảo vệ, quận 7, TP HCM
  214. Nguyễn Trọng Hùng, hưu trí, TP Thanh Hóa
  215. Nguyễn Tuấn Khoa, kỹ sư, Sài Gòn
  216. Nguyễn Văn Trường, HQ/VNCH, Sài Gòn
  217. Nguyễn Tiến Đạt, nhân viên kỹ thuật tại FPT shop, Sài Gòn
  218. Trần Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy TP Đà Lạt, Lâm Đồng
  219. Trương Lê Khanh, lao động tự do, quận Tân Phú, TP HCM
  220. Phạm Xuân Hảo, nghiên cứu sinh, Atlanta, Hoa Kỳ
  221. Ngô Văn Hoa, bác sĩ, Đà Nẵng
  222. Raymond Addington, phóng viên Cộng Đồng, Hoa Kỳ
  223. Kha Lương Lợi, thương binh chiến tranh biên giới Tây Nam, cán bộ hưu trí, Sài Gòn
  224. Dương Thị Thu Liễu, nội trợ, Giáo xứ Gia Ray, Đồng Nai
  225. Võ Thị Vân, hưu trí, An Giang
  226. Lê Chí Thành, nông dân, Đồng Hới, Quảng Bình
  227. Trịnh Văn Thái, lái xe, Hà Nội
  228. Nguyễn Đình Duy, lao động tự do, Vinh, Nghệ An
  229. Nguyễn Hữu Quý, cán bộ hưu trí, TP Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk
  230. Cát Toàn Thắng, kỹ sư, Đại học Bách Khoa Hà Nội, TP Hà Nội
  231. Lưu Châu, kế toán, Sài Gòn
  232. Nguyễn Trạch Công, lao động tự do, Nghệ An
  233. Nguyễn Trần Hải Quan, sinh viên, Bình Chánh, TP HCM
  234. Nguyễn Văn Đài, luật sư, đang tị nạn cộng sản tại CHLB Đức
  235. Uông Đại Bằng, giáo chức hưu trí, TP HCM
  236. Quảng Tánh Trần Cầm, nhà thơ, Hoa Kỳ
  237. Lê Xuân Hòa, kỹ sư Dầu khí, Thành phố Vũng Tàu
  238. Đoàn Phú Hòa, phiên dịch, Cộng hòa Séc
  239. Nguyễn Xuân Lâm, nghề tự do, Nghệ An
  240. Phạm Kỳ Đăng, làm thơ, viết báo, dịch thuật, Berlin, CHLB Đức
  241. Nguyễn Chí Trung, Dân Xã Đảng, Sài Gòn
  242. Trương Thị Hoàng Nghiêm, Sài Gòn
  243. Phùng Ân Hưng, giáo viên, quận Gò Vấp, TP HCM
  244. Nguyễn Quốc Huy, Manchester, London
  245. Phạm Công Nhiệm, bác sĩ, Hà Nội
  246. Hoàng Châu, hưu trí, Hà Nội

Tổ chức, cá nhân tham gia ký tên KÊU GỌI xin gửi Họ tên, chức danh, nghề nghiệp, tỉnh, thành phố cư trú, với người ở nước ngoài chỉ cần ghi quốc gia.

Hộp thư nhận chữ ký: chongtqxamluocvn@gmail.com

Bức thư của người em họ NV Nguyễn Quang Thiều lấy chồng Trung Quốc


“CHÚNG EM SẼ RỜI TRUNG QUỐC, VÌ HỌ XÂM LƯỢC VIỆT NAM”

NV Nguyễn Quang Thiều
Anh Thiều kính mến,

Vậy là gần năm năm nay anh em mình không gặp nhau. Hè năm ngoái em về Việt Nam có ghé nhà anh nhưng chị Trang nói anh lại đang ở nước ngoài. Chị Trang có tặng em mấy cuốn sách của anh. Em vô cùng sung sướng tuy không xin được chữ ký của anh để làm kỷ niệm. Em đọc đi đọc lại nhiều lần cuốn Mùi Của Ký Ức. Cuốn sách viết về những món ăn của vùng sông Đáy quê mình làm em nhớ nhà vô cùng.

Trong những ngày này, em đang sống trong một trạng thái vừa buồn vừa nổi giận khi chính quyền Trung Quốc đưa tàu vào bãi Tư Chính. Em đã nói chuyện với chồng em về sự kiện đó và nói thẳng với anh ấy rằng đó là hành động xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hơn mười năm sống với chồng và gia đình nhà chồng, em đã nhiều lần tranh luận với họ về các hành động xâm lược trắng trợn biển đảo Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc. Đã có những ngày, em tưởng vợ chồng em sẽ phải chia tay nhau. Nhưng anh ấy yêu em và các con, hơn nữa, anh ấy là một tiến sỹ nên có hiểu biết và nhận thức của riêng mình. Chính lý do đó mà sau này anh ấy đã chia sẻ với em rất nhiều. Anh ấy đã âm thầm nghiên cứu những tài tiệu liên quan đến lãnh thổ Việt Nam và Trung Quốc để có chính kiến của mình. Khi Trung Quốc cho tàu vào bãi Tư Chính thì anh ấy đã nói với em là đây thực sự là một cuộc xâm lược. Anh ấy bảo anh ấy là người Trung Quốc nhưng trong lòng anh ấy phản đối hành động xâm lược đó. Khi nói vậy với em, anh ấy đã khóc. Chính vì tình yêu của anh ấy với em và vì sự dày vò lương tâm của anh ấy mà em yêu anh ấy. Em đã nhiều lần nói với anh ấy hãy rời bỏ Trung Quốc đến một nơi nào đó để sống. Những lần đầu, anh ấy phản đối em dữ dội. Có lúc anh ấy thét lên bảo em hãy về Việt Nam mà ở. Nhưng đến bây giờ, anh ấy đang tìm cách để đưa vợ con rời khỏi Trung Quốc. Nếu chồng em không hiểu đúng lịch sử và không tôn trọng sự thật thì chắc chúng em đã chia tay từ lâu rồi.
…………………………………………………………..
Khi người dân Hồng Công biểu tình chống lại dự luật dẫn độ, vợ chồng em đều ủng hộ người dân Hồng Công. Vì sao hầu hết người dân Hồng Công đều là gốc người Trung Quốc mà họ lại sẵn sàng chết để không trở thành người Trung Quốc thì chắc anh quá hiểu. Cũng như người Đài Loan thà chết chứ không chịu trở về với Trung Quốc. Tất cả chỉ là do chính sách của chính phủ Trung Quốc anh ạ.
……………………………………………………………..
Anh Thiều ơi, có một điều làm em lúc nào cũng sợ hãi là những đứa trẻ Trung Quốc trong đó có các con em thường xuyên bị nhồi sọ là Việt Nam đã chiếm biển, chiếm đảo của người Trung Quốc, đã phản bội Trung Quốc. Cách tuyên truyền phi sự thật và thâm hiểm này đang gieo rắc lòng hận thù Việt Nam vào lòng những đứa trẻ Trung Quốc trong đó có các con em. Một lần, con gái lớn của em đi học về hỏi em vì sao Việt Nam lại cướp biển đảo của Trung Quốc và muốn giết người Trung Quốc. Nghe xong, em choáng váng. Đêm đó, nhìn các con ngủ em đã khóc anh Thiều ạ. Hóa ra bao lời đẹp đẽ về tình hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc mà những người Trung Quốc được nghe, được đọc chỉ là những điều giả dối. Em đã từng hỏi chồng em vì sao nhà cầm quyền Trung Quốc hết đời này đến đời khác cứ tìm cách xâm lược Việt Nam ? Chồng em đã không trả lời được câu hỏi của em.
………………………………………………
Bây giờ em là dâu của một gia đình Trung Quốc và mang quốc tịch Trung Quốc, nhưng anh hãy tin rằng em mãi mãi là người Việt Nam và sẽ tranh đấu bằng cách của mình cho sự thật. Mỗi lần về nước, em đều tìm mua tất cả những cuốn sách nói về lịch sử Việt Nam và liên quan đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam để nói cho chồng em biết và sau này nói cho các con em. Nếu không làm được như thế thì em vô tình trở thành người phản bội tổ quốc mình.
…………………………………………
Có lẽ vợ chồng và các con em sẽ không sống ở Trung Quốc lâu dài. Chúng em phải rời bỏ nơi này anh ạ. Trước khi đi đến quyết định hôn nhân với chồng em, em đã hỏi ý kiến anh. Em nhớ lúc đó anh im lặng rồi nói em hãy nghe lòng mình và quyết định. Cho đến bây giờ, em thấy quyết định hôn nhân với một người đàn ông Trung Quốc không có gì phải ân hận. Nhưng em phải có quyết định mới cho cuộc đời em và đặc biệt là các con em.

Em lúc nào cũng mong được đón anh ở Trung Quốc, nhưng có lẽ ngày đó sẽ không có vì trước sau vợ chồng em cũng đi định cư ở một nước khác trong thời gian sớm nhất có thể. Hơn nữa, mấy năm trước anh viết thư cho em thông báo anh sẽ sang Trung Quốc theo lời mời của một trường đại học. Vợ chồng em đã lên kế hoạch lái xe đi đón anh. Nhưng sau đó anh lại thông báo cho em không sang vì Trung Quốc đã cho tàu chiến ngang nhiên xâm chiếm một số đảo của Việt Nam. Anh nói với em không bao giờ anh đến Trung Quốc cho dù trước kia anh muốn đến thăm đất nước của nền văn hóa Trung Hoa.
…………………..

(FB Nguyễn Quang Thiều)

Vụ Bãi Tư Chính: Mỹ sẽ giúp Việt Nam ngăn chặn Trung Quốc trên Biển Đông?


Tướng Mỹ thăm Hà Nội giữa lúc Trung Quốc bị cáo buộc xâm phạm chủ quyền Việt Nam khi liên tục điều nhóm tàu Hải Dương 8 tiến vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của nước này.


Bình luận về hoạt động phi pháp của tàu Trung Quốc ở khu vực Bãi Tư Chính và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam cùng nhiều diễn biến căng thẳng mới đây trên Biển Đông, Tham mưu trưởng Không quân Mỹ David Goldfein khẳng định Mỹ tôn trọng các quyết định và hành động của Việt Nam nhằm tự vệ và phòng vệ chính đáng.

Mỹ tôn trọng chủ quyền và sẵn sàng hợp tác với Việt Nam

Ngày 18/8, Đại tướng David Goldfein, Tham mưu trưởng Không quân Mỹ và Đại tướng Charles Brown Jr, Tư lệnh Không quân Hoa Kỳ tại khu vực Thái Bình Dương đã có chuyến thăm lịch sử đến Hà Nội.

Trong chuyến thăm kéo dài hai ngày 18 và 19/8, lãnh đạo cấp cao của Lực lượng Không quân Mỹ đã gặp gỡ phát biểu trước báo chí về tình hình Biển Đông và vấn đề hợp tác quân sự quốc phòng giữa Mỹ và Việt Nam.

Lần đầu tiên Việt Nam đón Tham mưu trưởng Không quân Mỹ kể từ thời điểm chấm dứt chiến tranh Việt Nam năm 1975.

Tại buổi gặp gỡ báo chí, hai vị tướng Mỹ đều bày tỏ quan điểm thẳng thắn của mình về những diễn biến gần đây trên Biển Đông, đặc biệt là hành động ngang ngược, coi thường luật pháp quốc tế của Trung Quốc, khi nhóm tàu Hải Dương 8 của nước này liên tục xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam.

Tham mưu trưởng Không quân Mỹ nhấn mạnh quan điểm nhất quán của Hoa Kỳ về việc tăng cường sự hiện diện của quân đội nước này trên Biển Đông cũng như nhắc lại hàng loạt tuyên bố trước đó của lãnh đạo ngành ngoại giao về “thói hung hăng”, gây căng thẳng cho khu vực của Trung Quốc:

“Tôi nhấn mạnh lại tuyên bố rất mạnh mẽ của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã đưa ra. Đó là chúng tôi phản đối mạnh mẽ các hoạt động gây ảnh hưởng và thách thức những quyền lợi chính đáng cũng như chủ quyền của Việt Nam trong khu vực”, tướng David Goldfein phát biểu. Theo đó, Ngoại trưởng Hoa Kỳ chỉ trích mạnh mẽ hoạt động của Trung Quốc khi xâm phạm chủ quyền các nước láng giềng, có chung lãnh thổ tranh chấp trên Biển Đông. Mỹ muốn đảm bảo tất cả các quốc gia đều có quyền tiếp cận vùng biển và không phận quốc tế. Khi các nước tuân thủ nguyên tắc chung sẽ đi đến đồng thuận, thống nhất và ngày càng thịnh vượng. Phát ngôn này ám chỉ, Bắc Kinh cũng không phải ngoại lệ.

Bình luận về việc Trung Quốc liên tục đã 2 lần trong một tháng điều tàu trở lại vùng đặc quyền kinh tế, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền biển đảo của Việt Nam, Tham mưu trưởng David Goldfein khẳng định:

“Trước hết Mỹ tôn trọng các quyết định và hành động của Việt Nam. Chúng tôi luôn luôn ủng hộ quyền tự vệ và phòng vệ chính đáng của Việt Nam. Chúng tôi sẽ quan sát chặt chẽ các diễn biến để sẵn sàng hợp tác với Việt Nam”.

Ông cũng nhấn mạnh vai trò chuyến thăm và mong muốn nhìn thấy một Hà Nội thịnh vượng, đóng góp nhiều hơn vào ổn định của khu vực.

“Một lần nữa, sự hiện diện của chúng tôi ở đây là một thông điệp cho cam kết về mối quan hệ gắn bó giữa hai nước”.

Về phần mình, Đại tướng Brown tuyên bố, Mỹ quan sát rất kỹ nhất cử nhất động của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông. Có thể thấy, qua những diễn biến gần đây, chính quyền Bắc Kinh hoàn toàn đi ngược lại những gì mình đã cam kết trước cộng đồng quốc tế, khác xa mục tiêu mà Washington hướng đến đó chính là giữ cho khu vực châu Á-Thái Bình Dương rộng mở và tự do.

Theo quan điểm của Tư lệnh Không quân Hoa Kỳ ở khu vực này, hành động của Trung Quốc tác động rất lớn và gây ra nhiều hệ lụy không mong muốn, xâm phạm đến vùng đặc quyền kinh tế của các nước.

Xuyên suốt cuộc họp báo, hai vị tướng Mỹ đều đồng loạt lên án phản đối hành động đối ngược với nguyên tắc tự do hàng hải và hàng không trong khu vực.

“Đối với khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương, mong muốn lớn nhất của chúng tôi là tất cả các quốc gia có thể tiếp cận khu vực biển cũng như không phận quốc tế, tuân thủ luật pháp quốc tế, để tất cả các nước đều được hưởng lợi ích chung”, ông Goldfein, Tham mưu trưởng Không quân Mỹ khẳng định.

Đồng ý với quan điểm này, Đại tướng Brown cũng nhấn mạnh phần quan trọng trong chính sách của Hoa Kỳ là đảm bảo một khu vực Ấn Độ- Thái Bình Dương rộng mở, tự do:

“Một trong những phần quan trọng đảm bảo việc này là làm sao duy trì vận hành tàu thuyền, máy bay trong bất kỳ khu vực nào mà luật pháp quốc tế cho phép, đảm bảo chủ quyền và quyền lợi hợp pháp của không chỉ riêng Việt Nam mà tất cả các nước khác trong các hoạt động ở Ấn Độ-Thái Bình Dương”, ông Brown cho biết.

Về mưu đồ của Trung Quốc khi thiết lập Vùng nhận diện phòng không (ADIZ), ông Brown cho biết, nếu thực tế này xảy ra, Bắc Kinh đã không tuân thủ trật tự và nguyên tắc luật pháp của quốc tế. Việc áp đặt ADIZ làm tăng thêm căng thẳng tại khu vực vốn nhạy cảm trên Biển Đông, gây ảnh hưởng đến quan hệ với Nhật Bản, Hàn Quốc và nhiều nước khu vực Đông Nam Á.

“Với tư cách một phi công đã có hoạt động trên máy bay bay qua khu vực trên không ở Biển Đông, tôi biết rằng Trung Quốc không thích máy bay, không quân của các nước bay qua khu vực này (dựa trên những cuộc gọi đàm thoại qua radio của chúng tôi với Trung Quốc), song chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục các hoạt động này. Mục tiêu của chúng tôi là sẽ tiếp tục cho tàu thuyền vận hành ở khu vực trên biển cũng như trên không để chứng tỏ thông điệp là chúng tôi sẽ tiếp tục hoạt động này ở khu vực”, tướng Brown khẳng định.

Mỹ làm gì để hỗ trợ Việt Nam trên Biển Đông?

Báo giới đặt khá nhiều câu hỏi về chính sách hành động của Mỹ tại khu vực trước thói hung hăng, coi thường luật pháp quốc tế của Trung Quốc, gây bất ổn và căng thẳng leo thang trên Biển Đông, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam. Đặc biệt là động thái điều nhóm tàu Hải Dương 8 quay trở lại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam để tiến hành các hoạt động thăm dò địa chất. Nhiều chuyên gia đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ Trung Quốc có thể tấn công và đánh chiếm những thực thể hiện không thuộc quyền kiểm soát của bất cứ quốc gia nào theo luật quốc tế.
Biển Đông

Phát biểu về vấn đề này, Tham mưu trưởng Không Quân Mỹ bày tỏ:

“Với tư cách tư lệnh không quân Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, nhiệm vụ của chúng tôi là viết ra những phương án để các lãnh đạo đưa ra quyết định dựa trên phương án mà chúng tôi đề xuất. Những hướng đi có thể đệ trình, chúng tôi sẽ có trao đổi với Việt Nam, cũng như phù hợp với những lợi ích của các nước trong khu vực mà các hoạt động diễn ra ở khu vực Biển Đông”.

Hai vị tướng 4 sao của Hoa Kỳ đều nhắc lại cam kết của Mỹ nhằm xây dựng và phát triển quan hệ tốt đẹp với Việt Nam.

Tham mưu trưởng Không quân Mỹ, ông Goldfein tiết lộ Việt Nam là chặng dừng vô cùng quan trọng của ông trong lịch trình công tác năm nay với nhiều lý do chủ quan và khách quan, công việc chuyên môn lẫn quan hệ cá nhân.

“Tôi rất tự hào vì đây là chuyến thăm đầu tiên của một Tham mưu trưởng Không quân Mỹ đến Việt Nam kể từ khi chiến tranh kết thúc. Tôi đến đây để thăm một đối tác rất quan trọng và có nhiều lợi ích cũng như mối quan tâm của chúng tôi. Sự hiện diện của hai Đại tướng Không quân Mỹ thể hiện cam kết mạnh mẽ của Mỹ với Việt Nam nói riêng và khu vực nói chung”.

Vị tướng Hoa Kỳ luôn nhấn mạnh đến thông điệp của Tổng thống Donald Trump, ngoại trưởng Mike Pompeo về mong muốn thấy một Việt Nam hùng mạnh, thịnh vượng.

Chuyến thăm Hà Nội lần này vô cùng có ý nghĩa với cá nhân hai vị tướng David Goldfein và Charles Brown Jr vì trước đây cha của họ đều từng là quân nhân, phục vụ trong quân đội Mỹ và đều từng tham chiến tại Việt Nam trong cuộc chiến khốc liệt.

Tham mưu trưởng không quân Mỹ cho hay, việc quan trọng nhất là xây dựng và phát triển quan hệ hợp tác vững chắc, bền chặt, cả hai bên cùng có lợi với Việt Nam:

Mỹ điều tàu chiến, quyết không để Trung Quốc “tự tung tự tác” ở Biển Đông

“Chúng tôi muốn đề cập đến việc xây dựng nhận thức trong khu vực không chỉ về mặt hàng hải mà còn là hàng không. Chỉ có nhận thức đúng đắn, hiểu rõ những khó khăn thách thức phải đối mặt trong một khu vực thì mới có cách ứng phó tốt nhất”, tướng Hoa Kỳ khẳng định.

Về xử lý hậu quả chiến tranh, ông Goldfein cũng nhắc lại cam kết của Mỹ nỗ lực giúp Việt Nam giải quyết vấn đề này. Đồng thời, Hoa Kỳ có tể giúp đào tạo, nâng cao kỹ năng trình độ cho sĩ quan Việt Nam.

“Chúng tôi hoan nghênh và mong muốn chào đón thêm sĩ các quan trẻ từ Việt Nam tới các trường quân sự, học viện không quân ở để học tập và đào tạo”, Đại tướng Goldfein cho biết.
Quân đội Mỹ cam kết duy trì hiện diện quân sự, tuần tra trên Biển Đông

Trả lời báo chí Philippines trong chuyến thăm Manila ngày 16/8 vừa qua, Tham mưu trưởng Không quân Mỹ, ông David Goldfein tái khẳng định cam kết của Washington ở Biển Đông và toàn bộ khu vực châu Á- Thái Bình Dương.

“Mỹ không ngừng duy trì sự sẵn sàng và khả năng điều chiến hạm hoặc máy bay tuần tra tại bất cứ khu vực hoặc bất cứ thời điểm nào chúng tôi cần”, ông Goldfein tuyên bố.

Chuẩn đô đốc Karl Thomas, chỉ huy nhóm tác chiến 70 của tàu sân bay USS Ronald Reagan, ngày 9/8 vừa qua, cũng khẳng định “hải quân Mỹ sẽ tiếp tục hiện diện tại Biển Đông để đảm bảo an ninh và tự do hàng hải”.

Theo người phát ngôn Bộ ngoại giao Mỹ Morgan Ortagus:

“Việc Trung Quốc tiến hành cải tạo và quân sự hóa các tiền đồn ở Biển Đông, cùng với các hành động khác nhằm khẳng định những đòi hỏi bất hợp pháp của Bắc Kinh ở vùng biển này, bao gồm cả việc sử dụng quân sự trên biển để đe dọa các quốc gia khác, là hành động làm xói mòn hòa bình và an ninh khu vực”.

Đáng chú ý, việc điều nhóm tàu Hải Dương 8 của Trung Quốc tiến hành các hoạt động thăm dò địa chất tại vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đang can thiệp trực tiếp vào việc thăm dò và sản xuất dầu mỏ, khí đốt mà Hà Nội đã tiến hành từ lâu, tuân thủ đúng luật pháp quốc tế.

Tàu Haiyang Dizhi 8 (Hải Dương 8) lần đầu tiên vào khu vực biển tranh chấp dưới sự hộ tống của Lực lượng Bảo vệ bờ biển Trung Quốc vào tháng 7 nhằm thực hiện cuộc khảo sát địa chấn tại các vùng biển. Đến ngày 7/8, tàu thăm dò địa chất này đã rời Bãi Tư Chính đến cảng Fiery Cross Reef (Đá Chữ Thập) sau hơn một tháng căng thẳng diễn ra giữa các bên liên quan.

Tranh chấp lãnh thổ Biển Đông

Tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông gồm các tranh chấp về đảo và vùng biển. Quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa là hai quần đảo trên các rạn san hô ở Biển Đông, trong đó quần đảo Hoàng Sa đang là nơi tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam, Trung Quốc và Đài Loan. Quần đảo Trường Sa là nơi tranh chấp chủ quyền của 6 quốc gia và lãnh thổ: Trung Quốc, Đài Loan, Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei; các quốc gia này tuyên bố chủ quyền toàn bộ hay một phần quần đảo Trường Sa.

(Sputnick)

Hội Đồng Bảo An : Cachemire là vấn đề riêng giữa Ấn Độ và Pakistan


Hôm qua 16/08/2019, Hội Đồng Bảo An họp bàn về tình hình vùng Cachemire hiện đang có tranh chấp giữa Ấn Độ và Pakistan. Cuộc họp kín kết thúc mà không có bất kỳ quyết định nào được đưa ra. Hội Đồng Bảo An cho rằng Cachemire là vấn đề chỉ liên quan đến hai nước Ấn Độ và Pakistan.
Hội Đồng Bảo Anh thảo luận về tình hình Cachemire. Ảnh minh họaLOEY FELIPE / SC CHAMBER / AFP

Từ New York, thông tín viên RFI Loubna Anaki giải thích :

« Khi đề nghị Hội Đồng Bảo An tổ chức cuộc họp này, Pakistan, vốn được Trung Quốc ủng hộ, hy vọng vụ việc được nâng lên tầm quốc tế. Nhưng cuối cùng thì đa phần thành viên Hội Đồng Bảo An cho rằng đây là vấn đề song phương và do hai nước Ấn Độ - Pakistan tự giải quyết.

Không có tuyên bố chung, và như vậy, cũng không có quyết định nào được đưa ra. Nhưng ít nhất thì đây cũng là một cuộc họp mang tính lịch sử. Lần gần đây nhất Hội Đồng Bảo An thảo luận về vùng Cachemire là vào năm 1971, cách nay gần 50 năm. Điều này có thể là do các nước thành viên Hội Đồng Bảo An không mặn mà với việc can thiệp, vào thời điểm này, vào cuộc khủng hoảng giữa hai cường quốc nguyên tử khu vực.

Đại sứ Pakistan tại Liên Hiệp Quốc hoan nghênh việc tiếng nói của người dân vùng Cachemire đã được lắng nghe. Còn đại diện Trung Quốc cho biết lo ngại về tình hình và khả năng xảy ra các vi phạm nhân quyền tại vùng Cachemire. Đại sứ Ấn Độ tại Liên Hiệp Quốc, người bác bỏ những cáo buộc nói trên, thì nở nụ cười tươi, chắc chắn vì hài lòng về kết quả cuộc họp.

Kể từ khi xóa bỏ quy chế đặc biệt của vùng Cachemire cách nay 12 ngày, New Delhi luôn cho rằng không cần có sự can thiệp của cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên, điều này không ngăn cản Donald Trump kêu gọi chính quyền hai nước đối thoại. Tổng thống Mỹ đã điện đàm với thủ tướng Pakistan. Hồi tháng 07, ông Donald Trump đã từng đề nghị đứng ra làm trung gian hòa giải giữa New Delhi và Islamabad ».

Thùy Dương 

(RFI)

Ngô Nhân Dụng - Bài học Hương Cảng cho Bắc Kinh


Gần hai tháng biểu tình ở Hồng Kông khiến đảng Cộng Sản Trung Hoa bối rối. Không những họ chịu bó tay không can thiệp, họ còn thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho nên Bắc Kinh chưa biết phải đối phó cách nào.

Hôm Thứ Sáu, 16 Tháng Tám, 2019, người dân Hồng Kông tiếp tục xuống đường biểu tình ủng hộ dân chủ, bất chấp sự răn đe của Bắc Kinh. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Trong khi dân Hồng Kông đi biểu tình ở tòa nhà nghị viện, ở trụ sở cảnh sát và ở phi trường, thì Trung Cộng cho chiếu hình lính tráng kéo về túc trực, với những xe nhà binh xếp hàng chờ ở Thẩm Quyến, bên kia biên giới. Dương oai diễu võ đe dọa.


Nhưng cùng trong thời gian đó, Trung Cộng cũng đưa hàng ngàn “nhà nghiên cứu” vô Hồng Kông tìm gặp những người dân địa phương thuộc đủ các thành phần. Họ gặp các giáo sư đại học, các thương gia xưa nay không bao giờ bày tỏ ý kiến chính trị, các sinh viên, nhà báo, vân vân, để hỏi những câu giản dị, như: Dân Hồng Kông muốn cái gì? Tại sao người ta lại nổi giận dữ vậy?


Trung Cộng cũng đã làm giống như vậy lần trước. Năm 2003, sau khi nửa triệu người biểu tình chống một dự luật an ninh với mục đích thắt chặt ách kiểm soát đời sống dân cư, làm nghị viện phải hủy bỏ không bàn nữa, Bắc Kinh đã từng đưa hàng ngàn “nhà nghiên cứu” qua Hồng Kông để tìm hiểu. Chắc chắn những điều tra viên này đã làm báo cáo đầy đủ và trung thực những gì họ được nghe.


Nhưng năm nay, Bắc Kinh vẫn lâm tình trạng bất ngờ. Vì chính những người vẫn báo cáo tin tức cho Trung Ương Đảng và Bộ Công An cũng không nhìn thấy tâm trạng thật của người dân cựu thuộc địa.


Bốn tháng trước, cả Bắc Kinh không ai nghĩ trước rằng một dự luật về dẫn độ tội phạm qua Đài Loan, nhân vụ một thanh niên Hồng Kông giết cô bạn gái trong khi du lịch ở Đài Bắc, lại đưa tới các biến cố lạ lùng như thế này!


Một tháng trước ngày dân bắt đầu biểu tình, Phó Thủ Tướng Trung Cộng Hàn Chính (Han Zheng, 韩正) mới tiếp các đại biểu Quốc Hội từ Hồng Kông tới họp, ông nói rất tự tin: “Tình hình Hương Cảng đang tốt đẹp hơn… Hồng Kông đang phát triển đúng đường lối.”


Vì niềm tin tưởng sai lầm đó, cho nên khi hàng chục ngàn dân chúng bắt đầu biểu tình phản đối dự luật dẫn độ, ông Hàn Chính còn khuyến khích dân Hồng Kông hãy ủng hộ dự luật này và tác giả là bà Lâm Quách Nguyệt Nga (Carrie Lam), vị hành chánh trưởng quan do Bắc Kinh chỉ định.


Hàn Chính không hiểu gì về dân Hồng Kông. Khi số người biểu tình lên tới 130,000, ngày 28 Tháng Tư, Bắc Kinh vẫn coi đó là chuyện nhỏ. Ngay trong lục địa, mỗi năm vẫn có hàng trăm ngàn cuộc biểu tình chống chính quyền các địa phương, có sao đâu?


Ngày 9 Tháng Sáu, nhìn cảnh một triệu người xuống đường, đủ các thành phần và mọi lớp tuổi, họ mới ngạc nhiên. Một tuần sau, sau khi bà Nguyệt Nga đã phải lên ti vi chính thức rút bản dự luật vô thời hạn, vẫn có hai triệu người tập họp bầy tỏ ý kiến tưng bừng như ngày hội lớn!


Giới lãnh đạo ở Bắc Kinh không hiểu nổi. Dân Hồng Kông không chỉ phản đối một bản dự luật. Họ muốn chống tất cả hệ thống lãnh đạo lãnh thổ này, chống những người cai trị bưng tai bịt mắt trước các nguyện vọng sâu xa của người dân. Nguyện vọng rất giản dị: Chúng tôi không muốn bị cai trị như cảnh người dân Trung Quốc đang phải chịu đựng.


Bắc Kinh đã cho quân đội biểu diễn thị uy, nhưng vô hiệu, dân vẫn tiếp tục biểu tình. Khi cảnh sát Hương Cảng mới thử dùng bạo lực, dân càng phản đối mạnh hơn. Họ kéo đến làm phi trường tắc nghẽn hai ngày liền. Họ không hề sợ hãi!


Nhưng sau cùng, những người dân phản kháng hăng hái nhất lại ngoan ngoãn giải tán. Chỉ vì ban giám đốc đưa chuyện này ra tòa và một vị chánh án đã phán quyết bắt phải ngưng (court injunction) các cuộc biểu tình ngăn cản hoạt động của phi trường.


Bây giờ giới lãnh đạo Trung Cộng có thể hiểu thêm một điều về dân Hương Cảng: Họ đã có thói quen sống trong luật pháp.


Ngay hôm sau, Tân Hoa Xã ở Bắc Kinh đã viết một bài, tựa đề: Cách duy nhất giải quyết vụ Hương Cảng là “Bảo vệ tinh thần pháp trị” (dịch tiếng Anh: Upholding rule of law). Bài báo nêu danh các chuyên gia, như ông Hàn Đại Nguyên (Han Dayuan,韓大元), khoa trưởng Luật Khoa Đại Học Nhân Dân, Bắc Kinh.


Trong một cuộc họp báo do nhà nước tổ chức, Giáo Sư Hàn Đại Nguyên nói rằng trước mối lo ngại bạo động, chỉ có một cách giải quyết vấn đề Hồng Kông là quay trở lại với khuôn khổ cai trị bằng luật pháp (rule of law). Hệ thống cai trị dựa trên pháp luật của Hồng Kông sẽ bảo vệ chủ quyền quốc gia, an ninh, và phát triển; giúp Hồng Kông giữ được trật tự và phồn thịnh; bảo vệ các quyền và tự do của người dân Hồng Kông ghi trong bản “Luật căn bản,” là hiến pháp tạm thời của mảnh đất này.


Không cần sử dụng bạo lực, chỉ cần dùng luật pháp. Đó là bài học quan trọng nhất giới lãnh đạo cộng sản Bắc Kinh mới học được từ dân Hồng Kông.


Nhưng một điều mà ông Hàn Đại Nguyên không nói rõ, và Bắc Kinh cũng không muốn nhấn mạnh, là Hồng Kông theo một hệ thống tư pháp khác hẳn trong lục địa. Thượng tôn pháp luật, theo lối Trung Cộng là thẳng tay đàn áp những người không đồng ý với đảng và nhà nước. Quan tòa ở trong lục địa do đảng Cộng Sản chỉ định và sai khiến. Dân Hồng Kông đã sống và nghĩ theo truyền thống tư pháp của Anh quốc, khác hẳn. Luật pháp rõ ràng, quan tòa độc lập.


Ngay từ khi người Anh cai trị thuộc địa này, các quyền tự do căn bản của dân chúng vẫn được tôn trọng. Tự do phát biểu ý kiến, giúp cho báo, đài đủ mọi khuynh hướngmở mang. Tự do hội họp để bày tỏ ý kiến tập thể, cho nên hai triệu người có thể biểu tình trong trật tự. Tự do suy nghĩ, tự do tôn giáo, tự do kinh doanh, tự do cư trú nhờ không bị trói buộc bằng hộ khẩu, vân vân.


Bản Luật Căn Bản, do Anh và Trung Cộng ký kết bảo đảm thi hành trong 50 năm, vẫn tiếp tục cho dân hưởng các quyền tự do đó. Dưới chế độ của đế quốc Anh, dân Hồng Kông không có dân chủ nhưng được tự do.


Nhưng thế giới đã thay đổi. Người dân bắt đầu đứng lên đòi thêm các quyền dân chủ. Các tổ chức sinh viên, các hội đoàn nghề nghiệp đang vận động đòi quyền trưc tiếp bầu cử người hành chánh trưởng quan, đứng đầu guồng máy cai trị. Họ cũng đòi số đại biểu do dân trực tiếp bầu phải tăng lên trong nghị viện, thay vì đa số vẫn là những người do triều đình Bắc Kinh chọn và chỉ định.


Hai đại biểu đòi dân chủ trong nghị viện, Lương Quốc Hùng (Leung Kwok-hung,梁國雄), và Chu Khải Hồi (Eddie Chu Hoi-dick朱凱廸), 63 tuổi và 32 tuổi, cuối tuần này sẽ bắt đầu những cuộc biểu tình đòi cho người dân Hồng Kông được bỏ phiếu trực tiếp bầu những người cai trị mình.


Điều mà Cộng Sản Trung Quốc lo sợ nhất là dân chúng trong lục địa sẽ nhìn tấm gương của dân Hồng Kông và tự hỏi: Tại sao mình không được tự do như họ?


Đây sẽ là thử thách lớn đối đối với Trung Cộng trong những năm sắp tới.


Ngô Nhân Dụng

(diendantheky.net)

An Viên - Vsmart Live hay lòng yêu nước giá rẻ?



Một hình ảnh chụp lại Quyết định của Chủ tịch tập đoàn Vingroup, kỷ luật và sa thải các nhân viên vi phạm chính sách ưu đãi nội bộ cho nhân viên với hành vi rao bán lại xe Vinfast trên mạng xã hội.
 Vsmart Live hay lòng yêu nước giá rẻ

Đây là chính sách nội bộ công ty và không nhiều phê phán liên quan đến nó. Tuy nhiên, trong nội dung thông báo quyết định kỷ luật có nhắc đến ý chí “Mãnh liệt tinh thần Việt Nam”, “tự hào về các sản phẩm “Made in Việt Nam”.

Giống như Bphone của ông CEO BKAV Nguyễn Tử Quảng, Vinfast và các sản phẩm “công nghệ” khác của Vingroup được không ít quan chức cấp cao trong bộ máy chính quyền Việt Nam coi là “niềm tự hào của Việt Nam”, là “cảm hứng của tinh thần Made in Vietnam”. Và trong buổi trải nghiệm xe Vinfast tại Khu công nghiệp Đình Vũ (Cát Hải, Hải Phòng) vào tháng 6.2019, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ví công cuộc sản xuất ô-tô của Vingroup như là cuộc hành trình của quân Tây Sơn thần tốc, là kỳ tích của ngành ô-tô Việt Nam.

Vingroup là tập đoàn tư nhân, và khát vọng họ vươn tầm thành một tập đoàn bền vững liên quan đến mảng công nghệ, hơn là bất động sản là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, cho đến nay tập đoàn này vẫn được xem xét dưới góc độ vận động hành lang chính sách trong “đổi đất” và “giàu lên từ đất”. Đối với mảng ô-tô, xe đạp điện, và thậm chí là cả điện thoại sắp ra mắt, Vingroup chỉ được coi là “mãnh liệt” hơn là “tinh thần Việt”, và nhấn mạnh tự hào sản phẩm Vingrroup hơn là về các sản phẩm Made in Vietnam.

Tại sao lại nói như vậy?

Mới đây, điện thoại Vsmart Live – vốn được cho là sản phẩm công nghệ của tập đoàn bị tố là phiên bản đổi tên của điện thoại Trung Quốc (Meizu 16Xs). Kết cấu hoàn toàn giống nhau, chỉ khác mỗi ký tự ngôn ngữ trên viên pin. Trả lời về vấn đề này, trên trang công nghệ Genk.vn, Vsmart cho biết cả Vsmart và Meizu đều có chung một nhà thiết kế IDH và đây là “việc phổ biến của thị trường công nghệ”. Điểm khác duy nhất mà Vsmart chỉ ra là hệ điều hành được tùy biến từ Android, tương tự như cách ông Nguyễn Tử Quảng áp dụng với Bphone.

Và nếu nói như cách Vsmart, thì yếu tố “giữ bản quyền thiết kế” trong thời đại mà bản quyền đã trở thành cốt lõi của các công ty, nhà sản xuất là thứ không tồn tại. Chỉ “phổ biến thị trường công nghệ” khi và chỉ khi một nhà buôn nhập về số lượng lớn và đánh tráo bằng ký tự ngôn ngữ để đánh lừa người tiêu dùng.

Nói cách khác, Vingroup đang đi theo đường của BKAV, trong đó áp dụng White Label (Nhãn trắng), được sử dụng khi một sản phẩm hoặc dịch vụ được mua bởi một người bán lại, người đó đổi tên sản phẩm hoặc dịch vụ để tạo ấn tượng rằng chủ sở hữu mới đã tạo ra sản phẩm hoặc dịch vụ đó.

Vingroup không làm ra sản phẩm, nhưng Vingroup sử dụng bàn tay marketing quyền lực để biến sản phẩm gần như là nhập trở thành một sản phẩm Made in Vietnam. Meizu 16Xs với cấu hình tương tự và khác mỗi hệ điều hành được tùy biến, được rao bán trên trang mạng tao bao. com (Trung Quốc) với giá 1499 tệ (tương đương 5,1 triệu đồng Việt Nam).

Vingroup không sai khi tìm cách kinh doanh, nhưng nếu đặt đường kẻ về mặt đạo đức và cái tâm trong kinh doanh thì Vingroup đã sai hoàn toàn. Sẽ khó chấp nhận một điện thoại được mô tả là “Made in Vietnam”, được cho là “mãnh liệt tinh thần Việt”, được nhấn mạnh là phải “tự hào về lòng yêu nước” chỉ là một đứa em sinh đôi từ bên Trung Quốc sang.

Và cái giá “lòng yêu nước”, “tinh thần Việt” của Bphone hay Vsmart Live rẻ như cái giá của người anh em sinh đôi của nó ở bên Trung Quốc vậy.

Phạm Văn Tam, CEO Asanzo có lẽ sẽ biết chớp lấy cơ hội này để biện minh cho cái gọi là “Made in Vietnam” theo kiểu thay ký tự ngôn ngữ trên bề mặt.

Chúng ta sẽ cổ súy và ủng hộ những sản phẩm Việt, chúng ta hoan nghênh các ông bà doanh nghiệp người Việt, nhưng chúng ta cũng cần lên án những mác kinh doanh dùng lòng yêu nước như một phương thức thời thượng để kích cầu kinh doanh, bởi đó là một hành vi đốn mạt.

Sự đốn mạt này tồn tại như một trạng thái mê sảng về lòng yêu nước.

Bạch Thái Bưởi, dù không phải là nhà tư sản giàu nhất trong lịch sử Việt Nam. Nhưng ông lại chính là nhà buôn nổi danh nhất và được nhiều người kính trọng, ngưỡng mộ nhất, bởi doanh nhân này, đã thực sự phát huy thực tế lòng yêu nước đến từ những dịch vụ mang bản chất của người Việt. Trên cả, ông đáp ứng được lòng chân thực, chân thành, và liêm chính.

Rõ ràng, để cung cấp dịch vụ hay sản phẩm thực, thì một doanh nghiệp có tài và đức cần phải thêm một cái gì đó mà không thể được mua hoặc đo bằng tiền, và đó là sự chân thành và liêm chính.

Từ sự vụ Vsmart Live, Vingroup đã vô tình trả lời cho câu hỏi, tại sao những sản phẩm của tập đoàn này, được bán với giá ưu đãi cho nhân viên, lại bị chính nhân viên đem bán lại thay vì trải nghiệm sản phẩm Made in Vietnam như một sự tự hào về “lòng yêu nước”.

A.V.

Theo Bauxite Việt Nam

Điểm tin thế giới ngày Chủ nhật 18 tháng 8 năm 2019


Nhật Bản tìm cách “đối đầu” với Trung Quốc ở châu Phi

Cuộc cạnh tranh lâu dài giữa Trung Quốc và Nhật Bản một lần nữa diễn ra ở châu Phi, khi Tokyo có kế hoạch đổ thêm viện trợ vào lục địa và đầu tư vào các dự án cơ sở hạ tầng ở đó, theo SCMP.

Trước đây, Nhật Bản đã sử dụng các cuộc họp để chỉ trích các hoạt động cho vay của Trung Quốc ở châu Phi. Năm nay, các nhà phân tích dự đoán Tokyo sẽ sử dụng hội nghị quốc tế về phát triển châu Phi lần thứ bảy (TICAD) để nói rõ cách tiếp cận phát triển châu Phi có “khác biệt đáng kể” so với Trung Quốc.

Ông Eric Olander, quản lý biên tập của Dự án tại châu Phi của Trung Quốc cho biết Nhật Bản thường tìm cách định vị các chương trình viện trợ, và phát triển một chương trình thay thế cho Trung Quốc bằng cách nhấn mạnh sự minh bạch hơn trong các thỏa thuận cho vay, các dự án cơ sở hạ tầng chất lượng cao hơn và tránh làm phiền các quốc gia có quá nhiều nợ.

Người biểu tình chống chính phủ ở Hồng Kông đổ về Công viên Victoria

SCMP cho biết, một ngày sau khi hàng chục ngàn người biểu tình đổ xuống đường ở Hồng Kông, một cuộc biểu tình rầm rộ khác đang diễn ra tại Công viên Victoria ở Vịnh Causeway vào chiều Chủ nhật.

Các cuộc biểu tình kết thúc tương đối hòa bình vào thứ Bảy (17/8), không có bắn hơi cay như những lần trước. Nhưng cảnh sát chỉ cho phép biểu tình trong Công viên Victoria.

Người triệu tập Mặt trận Nhân quyền Dân sự Jimmy Sham cho biết trong khi những người biểu tình phản đối dự luật dẫn độ, cảnh sát Hồng Kông đã tiến hành đàn áp theo kiểu của chính quyền Trung Quốc.

“Người dân Hồng Kông đang phẫn nộ với chính phủ và cảnh sát”, ông Jimmy nói. Ông nói rằng cuộc chiến sẽ không kết thúc ngay cả khi cuộc biểu tình kết thúc vào ngày hôm nay.

Vụ đánh bom tự sát trong đám cưới ở Afghanistan làm 63 người thiệt mạng, giữa lúc có hy vọng đàm phán

Bộ Nội vụ cho biết một kẻ đánh bom tự sát đã giết chết 63 người và làm bị thương 182 người khi tấn công nhắm vào tiệc cưới ở thủ đô Afghanistan vào tối thứ Bảy, theo Reuters.

Vụ tấn công xảy ra khi Taliban và Hoa Kỳ đang cố gắng đàm phán một thỏa thuận về việc rút lực lượng Hoa Kỳ để đổi lấy cam kết của Taliban về các cuộc đàm phán an ninh và hòa bình với chính phủ do Mỹ hậu thuẫn.


Taliban từ chối trách nhiệm và lên án vụ nổ tại sảnh cưới phía tây Kabul. Người phát ngôn Bộ Nội vụ Nasrat Rahimi hôm Chủ nhật cho biết phụ nữ và trẻ em là một trong số những người thương vong.

Ấn Độ tái lập phong trào kiềm chế sau các cuộc đụng độ

Reuters đưa tin, chính quyền Ấn Độ xem xét lại các hạn chế di chuyển ở các khu vực chính của thành phố lớn nhất Kashmir, Srinagar vào Chủ nhật, sau một đêm đụng độ dữ dội giữa người dân và cảnh sát, trong đó hàng chục người bị thương, hai quan chức cấp cao và nhân chứng cho biết.

Trong 24 giờ qua, đã có một loạt các cuộc biểu tình phản đối việc hủy bỏ ngày 5/8 của New Delhi về quyền tự trị của khu vực. Điều này theo sau một sự nới lỏng trong kiềm chế di chuyển vào sáng thứ Bảy.

Hai quan chức chính phủ cao cấp nói với Reuters rằng ít nhất hai chục người đã được đưa vào bệnh viện do bị thương sau khi các vụ đụng độ dữ dội nổ ra ở thành phố cổ vào tối thứ Bảy.

Cháy rừng ở Quần đảo Canary phải sơ tán một thị trấn nhỏ
Một trận cháy rừng ở Quần đảo Canary, Tây Ban Nha buộc một thị trấn nhỏ ở đảo Gran Canaria phải sơ tán hôm thứ Bảy, theo Reuters

Cháy rừng bắt đầu ở thị trấn Valleseco, và cũng cảnh báo khẩn cấp cho các đô thị ở Moya và Tejeda. Sau đó, hầu hết 1.900 người đã được sơ tán để phòng những vụ việc đáng tiếc xảy ra, chính quyền khu vực cho biết.

Bảy máy bay trực thăng cũng như lính cứu hỏa trên mặt đất đang chiến đấu với ngọn lửa. Tejeda, Tây Ban Nha đã được sơ tán vào tuần trước khi một vụ cháy rừng khác ảnh hưởng đến khu vực này.

Võ Thái Hà tóm lược

Phạm Chí Dũng - Việt Nam có còn cơ hội kiện Trung Quốc?


Cứ mỗi năm ở Biển Đông, mỗi tháng ở Hoàng Sa và mỗi ngày ở bãi Tư Chính trôi qua, cơ hội của “đảng em” Việt Nam để kiện “đảng anh” Trung Quốc ra tòa án quốc tế lại càng thêm ít ỏi và khó thắng.

Một chiếc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm trên biển Đông. (Hình: Getty Images)
Mưu tính nào sau cáo buộc Việt Nam?

Sau ba lần lên tiếp xâm phạm bãi Tư Chính vào Tháng Bảy 2017, Tháng Ba 2018 và Tháng Bảy 2019, rõ ràng là giới chóp bu Bắc Kinh có mối lo ngại về việc chính quyền Việt Nam sẽ kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về “đường lưỡi bò 9 đoạn” và vụ tàu Hải Dương 8, chứ không phải như một số tờ báo của Bắc Kinh luôn cho rằng Trung Quốc không hề sợ Việt Nam hay một quốc gia nào đó kiện cáo.

Vào cuối Tháng Bảy 2019, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc là Hoa Xuân Oánh đã lên tiếng cáo buộc Việt Nam “vi phạm quyền chủ quyền của Trung Quốc đối với bãi Tư Chính kể từ Tháng Năm,” “Trung Quốc đã thể hiện quan điểm của mình và đang liên lạc với phía Việt Nam” và “Chúng tôi kêu gọi phía Việt Nam xử lý phù hợp vụ việc.”

Tuyên bố trên được đưa ra chỉ một ngày sau khi phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam là Lê Thị Thu Hằng cho biết Hà Nội đã “trao công hàm phản đối cho phía Trung Quốc, yêu cầu rút ngay khỏi vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam,” một cử chỉ can đảm mang tính quá hiếm muộn của giới chóp bu Việt Nam về thế buộc phải đối đầu với “thiên triều.”

Cách thức tuyên bố trên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc là rất tương đồng với chiến thuật lấn dần từng bước vào Biển Đông và biến các vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, đặc biệt là những vùng biển có trữ lượng dầu khí lớn mà Việt Nam đang tự khai thác hoặc liên doanh với những đối tác nước ngoài để khai thác, thành vùng “tranh chấp chủ quyền” giữa Trung Quốc và Việt Nam.

Cách tuyên bố mang tính khẳng định về vùng chủ quyền của Trung Quốc tại khu vực bãi Tư Chính có thể sẽ khiến một số quốc gia trên thế giới – vốn không am hiểu lắm về lịch sử chủ quyền vùng biển của Việt Nam và những mưu tính lắt léo trong “đường lưỡi bò 9 đoạn,” tỏ ra dè dặt hơn nếu những nước này có ý muốn ủng hộ Việt Nam tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, hoặc tại một tòa án quốc tế trong trường hợp Việt Nam dám kiện Trung Quốc ra trước thế giới, cho dù Việt Nam được đặt vào ghế “thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc” vào năm 2019.

Tuyên bố về “chủ quyền bãi Tư Chính” của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc còn cho thấy một ý định quá đáng sợ của Bắc Kinh mà khiến “đảng em” Việt Nam mất ngủ: Trung Quốc chưa hề có ý định rút tàu khỏi khu vực bãi Tư Chính.

Thậm chí Trung Quốc còn có thể điều động thêm những tàu thăm dò địa chất và kể cả điều động một giàn khoan khồng lồ như cái cách của Hải Dương 981 vào năm 2014, vào khu vực bãi Tư Chính để khoan dầu, như một cách ăn cướp cực kỳ trắng trợn tài sản ngay trong nhà của người khác.

Việt Nam “thế nước đang lên…”

Vào năm 2014, Hải Dương 981 đã chỉ rút khỏi Biển Đông sau hơn 2 tháng ngự trị và đã “làm tình làm tội” giới chóp bu Việt Nam chưa đánh đã sợ đến mức “đái ra quần.”

Nhưng đến năm 2019, quy mô chiến dịch gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông còn được đẩy lên một mức cao hơn so với vụ giàn khoan Hải Dương 981, đồng thời với việc tung ra một số lượng lớn từ 35-80 tàu hải cảnh, dân quân biển và tàu thương mại dân sự bên cạnh tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8, Trung Quốc đang cấp tốc triển khai cấp tốc thiết lập một căn cứ quân sự hải quân lớn tại Campuchia, nằm sát lãnh thổ Việt Nam.

Những thông tin trên, tất nhiên không được cho biết bởi chế độ “chống giặc bằng cờ, chống ngập bằng lu, đứa nào nói đảng ngu là thằng phản động,” mà từ giáo sư người Úc (Carlyle Alan Thayer) công bố trên trang Twitter của ông.

Trong khi đó, phía Việt Nam chỉ có khoảng một chục tàu. “Thế nước đang lên” của Việt Nam – như bài ca tự sướng của giới tuyên giáo đảng – so với Trung Quốc là hoàn toàn chổng ngược…

Đã có thể khớp nối thông tin về căn cứ hải quân của Trung Quốc ở Campuchia với một phát ngôn công khai gần đây của quan chức bộ trưởng quốc phòng Việt Nam là Ngô Xuân Lịch về “chủ động đánh giá đúng tình hình biên giới Tây Nam.” Theo đó, giới quân sự Việt Nam đang phải cấp tốc điều quân đội và khí tài quân sự nhằm đối phó với “mặt trận thứ hai” của Trung Quốc tại vùng biên giới Campuchia-Việt Nam.

Một dự luật về tình trạng tổng động viên cũng đang được Quốc Hội Việt Nam gấp rút xem xét. Tiêu chí đầu tiên của hành động này là tình trạng chiến tranh và tình trạng nguy cấp về quốc phòng.

Nhưng vẫn là thói ươn hèn mãn tính?

Vào năm 2014, vụ giàn khoan Hải Dương 981 rốt cuộc chỉ là cú răn đe của Bắc Kinh đối với Bộ Chính Trị Việt Nam, nhằm mục đích tranh cướp các lô dầu khí ở Biển Đông.

Khi đó, Trung Quốc cũng cho nhiều tàu hải cảnh, dân quân biển và tàu thương mại dân sự chạy vòng quanh giàn khoan Hải Dương 981, cùng xịt vòi rồng và đâm va ở mức độ nhẹ với tàu Việt Nam.

Khoảng hơn hai tháng sau, trong lúc giới chóp bu Việt Nam vẫn hoàn toàn bất lực về đối sách với Trung Quốc và cũng chẳng dám có hành động mạnh mẽ nào trước Trung Quốc, Bắc Kinh chợt tuyên bố rút giàn khoan Hải Dương 981 về nước vì “đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Nhưng vụ bãi Tư Chính năm 2019 có vẻ không chỉ là dọa dẫm như năm 2014. Cho tới nay, tàu Hải Dương 8 và một số tàu hải cảnh của Trung Quốc vẫn “khiêu vũ” ngay trước mũi Bộ Chính Trị Việt Nam và trước một quân chủng hải quân có đến 6 tàu ngầm lớp Kilo mua của Nga, nhưng giờ chẳng biết bỏ đâu (có ý kiến cho rằng chắc các tàu ngầm này còn phải lo chống ngập ở Hà Nội và Sài Gòn).

Tình trạng vuốt mặt không thèm nể mũi trên đã kéo dài hơn một tháng, nếu không muốn nói là đã hơn hai tháng kể từ khi Trung Quốc điều tàu gây hấn tại mỏ Lan Đỏ – dự án liên doanh giữa Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam với Tập Đoàn Dầu Khí Rosneft của Nga.

Cũng cho tới nay và rất tương đồng với tinh thần “hèn với giặc, ác với dân” của năm 2014 và tại nhiều thời điểm khác, chính quyền và giới quân sự Việt Nam vẫn “rúc mặt” mà không dám hành động mạnh mẽ trước Trung Quốc. Vào lần này, kịch bản mà có lẽ được giới chóp bu Việt Nam kỳ vọng nhất là đành chấp nhận một phần hải phận cho tàu Trung Quốc khai triển và thực thi chiến thuật” vờn tàu,” chờ cho đến khi “bạn vàng” phải tự động rút tàu, chủ yếu do gánh nặng chi phí.

Nhưng đó chỉ là tính toán chủ quan của những kẻ bất lực, trong khi chẳng có gì bảo đảm là Trung Quốc sẽ rút hết tàu sau 2 tháng, thậm chí sau 3 tháng ngự trị ở khu vực bãi Tư Chính.

Và thậm chí cho tới thời điểm này, Trung Quốc còn tạm thời giành được một lợi thế trên phương diện quan hệ quốc tế: Hội Nghị Các Bộ Trưởng ASEAN diễn ra ở Thái Lan vào cuối Tháng Bảy, đầu Tháng Tám 2019 đã chỉ đề cập khá chung chung và “quan ngại” về tình hình Biển Đông mà không hề nhắc đến cái tên Trung Quốc.

Trong khi đó, Hoa Kỳ, đối trọng duy nhất của Trung Quốc trên thế giới, cũng là quốc gia đầu tiên và có lẽ duy nhất lên tiếng gián tiếp ủng hộ chính quyền Việt Nam phản đối Trung Quốc can thiệp vào bãi Tư Chính, đã trở nên dè dặt hẳn về những phát ngôn và hành động tiếp theo, sau khi chứng kiến giới chóp bu Việt Nam vẫn như bị vẹo xương sống trước “người đồng chí tốt.”

Chưa có gì rõ ràng về triển vọng hàng không mẫu hạm USS Ronald Reagan của Hải Quân Mỹ, đang tiến hành tuần tiễu ở Biển Đông, sẽ can thiệp trực tiếp vào vụ bãi Tư Chính.

Nếu khả năng tàu Trung Quốc kéo dài vụ xâm nhập bãi Tư Chính xảy ra, mà xác suất của khả năng này đang được giới phân tích chính trị cho là ngày càng lớn, Việt Nam sẽ phải đối phó ra sao? Tiếp tục phát cờ cho ngư dân để “thuyền ra biển lớn” và làm rộ lên câu vè dân gian “Chống giặc bằng cờ, chống ngập bằng lu, đứa nào nói đảng ngu là thằng phản động”? Hay tiếp tục kêu gọi quốc tế mau chóng can thiệp? Liệu Hải Quân Việt Nam có dám nổ súng nếu tàu Trung Quốc gây hấn? Và nếu nổ súng, Bộ Quốc Phòng Việt Nam đã chuẩn bị ra sao cho những kịch bản đen tối không thể tránh khỏi cho một cuộc xung đột quân sự ở quy mô nhỏ hoặc vừa, hay thậm chí là chiến tranh thực sự với Trung Quốc?

Thói ươn hèn mãn tính là tác nhân của căn bệnh nhũn não dài hạn và mất đứt lãnh thổ. Ngay cả lúc bị kẻ cướp xông vào nhà mà còn không dám kiện thì làm sao tránh khỏi thân phận Trần Ích Tắc!

Phạm Chí Dũng

(Người Việt)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑