Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tổng BT Nguyễn Phú Trọng có thực sự trong sạch hay không - Tại sao công cuộc đốt "lò tôn" thất bại?

LS. Đặng Đình Mạnh - Thông tin mới nhất về ông Trương Duy Nhất



Tuần qua, ba trong số bảy luật sư bào chữa cho ông Trương Duy Nhất đã vào Trại tạm giam T16 – Bộ Công an tại Thanh Oai, Hà Nội để làm việc, chuẩn bị cho phiên tòa phúc thẩm.

Tháng 03/2020, tại phiên tòa sơ thẩm, ông đã bị tuyên với mức án 10 năm tù về tội danh “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Cáo trạng truy tố ông đã đặt ra khá nhiều vấn đề gây tranh cãi, thậm chí, có vấn đề mâu thuẫn với đường lối xét xử trong các vụ án hình sự khác có liên quan đến ông Phan Văn Anh Vũ tại Đà Nẵng, hoặc ngay trong chính vụ án của ông về việc xác định giá trị thiệt hại vào thời điểm gây án hay thời điểm phát hiện ra vụ án.

Đơn cử : Với các cựu lãnh đạo báo Đại Đoàn Kết được định giá thiệt hại vào thời điểm năm 2007 là chỉ hơn 300 triệu đồng. Với mức thiệt hại đó, nên họ được miễn tố vì đã quá thời hiệu. Trong khi đó, cùng vụ án, cùng thời điểm bị cho là gây án, cùng tài sản bị thiệt hại, nhưng với ông Nhất thì lại bị định giá thiệt hại vào thời điểm năm 2018 với số tiền lên đến hơn 13 tỷ đồng. Ông lãnh mức án 10 năm tù.

Công khai tại tòa và qua làm việc với các luật sư, ông Nhất cho rằng mình là nạn nhân của “đòn thù chính trị”. Khi chúng tôi tò mò hỏi thêm về tác giả của “đòn thù chính trị”, ông khẳng định “vì họ đã không mua được tôi” rồi nghẹo cổ về bên phải một cách đầy ẩn ý.

Nhiều ngày qua, do thời tiết Hà Nội quá nóng, cộng với điều kiện sinh hoạt của trại giam đã làm ảnh hưởng ít nhiều đến sức khỏe của ông Nhất : Ông bị mất ngủ và ngứa ngáy, toàn thân nổi dấu đỏ như muỗi cắn. Tuy nhiên, với đúng chất của mình như những ngày còn tự do, ông vẫn giữ nguyên giọng nói sang sảng, rành mạch, khúc chiết, tinh thần mạnh mẽ.

Đến nay, đã có bảy luật sư hoàn tất thủ tục đăng ký bào chữa trong phiên tòa phúc thẩm cho ông Trương Duy Nhất : Luật sư Nguyễn Hà Luân, Hà Huy Sơn, Nguyễn Văn Miếng, Ngô Ngọc Trai, Lê Văn Luân và hai luật sư đã tham gia từ cấp sơ thẩm : Ngô Anh Tuấn, Đặng Đình Mạnh.

Bị cáo, nguyên là blogger, tác giả nổi tiếng của trang “Một góc nhìn khác” đầy góc cạnh … gởi lời thăm hỏi và cảm ơn đến những người quan tâm đến ông.

Saigon, ngày 06/07/2020
LS. Đặng Đình Mạnh 

(FB LS. Đặng Đình Mạnh )

Tuấn Khanh - Phật Giáo Hòa Hảo, tôn giáo dạy biết yêu đất nước


Ngày 18 tháng 5 âm lịch hàng năm là ngày mà những tín đồ đạo Phật giáo Hoà Hảo (PGHH) vẫn làm lễ lớn, để tưởng nhớ Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ đã sáng lập ra hệ phái tín ngưỡng này. PGHH có tên gọi này, bởi được ghép từ hai ý nghĩa hiếu hoà và giao hảo để tạo nên chính lý. Sự có mặt của PGHH là một trong những chi tiết vô cùng độc đáo của lịch sử Việt Nam giai đoạn kháng Pháp, và xiển dương chủ nghĩa dân tộc chống độc tài.


Tuấn Khanh - Phật Giáo Hòa Hảo, tôn giáo dạy biết yêu đất nước


Trong khi ở phía Bắc nổi lên Việt Nam Quốc Dân Đảng, thì ở phía Nam sự có mặt của PGHH là những lực lượng khiến cho người Pháp vô cùng lo ngại, và cũng là những cái gai trong mắt của tổ chức Việt Minh, tiền thân của đảng Cộng sản Việt Nam. Lý do đơn giản là PGHH tham gia tranh đấu với tiêu chí dứt khoát là dùng đạo nghĩa của người Việt để đoàn kết tương trợ lẫn nhau, và giành độc lập cho người Việt Nam, nước Việt Nam chứ không phụ thuộc vào một lý tưởng chính trị nào bên ngoài, và dứt khoát không chấp nhận độc tài.

Với những người không phải là tín đồ PGHH, chỉ riêng việc thu hút và thành công trong việc tạo ra một tập hợp rộng lớn, từ một vị thanh niên nho nhã, lúc chỉ mới 19 tuổi đã là một sự kỳ lạ đáng nể. Vào lúc khai đạo năm 1939, số người miền Nam theo đạo Phật Giáo Hoà Hảo đâ lên đến vài trăm ngàn người. Có những buổi thuyết giảng, dân chúng kéo đến nghe đã chục ngàn người, khiến người Pháp ghép ông vào tội truyền bá chính trị và đưa đi giam lỏng ở Sa Đéc, Cần Thơ, Bạc Liêu… nhưng bất kể nơi nào có tin Đức Thầy đến, dân chúng tấp nập kéo về xin nghe thuyết giảng và xin được làm tín đồ.

Những lời kêu gọi yêu nước thương nòi như tố cáo hiện trạng của Đức Thầy, khiến người Pháp tức giận giam Đức Thầy vào nhà thương điên Chợ Quán. Tương tự như cách đã áp dụng với chí sĩ Phan Bội Châu, khi bắt cóc cụ ở Thượng Hải và đem về Hà Nội xử án (1925), người Pháp chuẩn bị bí mật đưa Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ qua Lào để tiêu diệt một nhân vật có ảnh hưởng đến phong trào đòi độc lập ở An Nam thì tin này bị lộ ra ngoài, nên các tín đồ PGHH đã tập trung đi giải vây cho ngài. Khí thế lúc ấy rất mạnh, không khác gì khi dân Việt Nam nghe tin Pháp định xử tử cụ Phan Bội Châu, thậm chí còn mạnh hơn vì có hiến binh Nhật tham gia.

Nhưng vì lý lẽ gì mà PGHH lại có thể thu hút lượng tín đồ nhanh và mạnh mẽ như vậy? Ngoài tài diễn thuyết, thuyết pháp bằng thơ văn, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ còn đề ra những tiêu chí, kêu gọi mọi người phải luôn ghi nhớ bốn trọng ân của một người Việt, mà ngài nói rằng đã có từ thời Đức Thầy Tây An (tức người đã lập ra giáo phái Bửu Sơn Kỳ Hương – một người yêu nước và cải cách việc tu tập Phật giáo không cầu kỳ và hình thức).

Bốn trọng ân đó, còn gọi là Tứ Ân Đức, gồm
1. Ơn tổ tiên cha mẹ.
2. Ơn đất nước.
3. Ơn Tam bảo
4. Ơn đồng bào và nhơn loại.
Thoạt nhìn, Tứ ân đức là những quy ước tu tâm, nhưng thật ra, ẩn sâu trong đó là chủ nghĩa dân tộc duy nhất. Phối hợp với việc giản đơn trong thờ cúng và màu nâu phục trang, đạo nghĩa làm người đúng với tinh thần của người Việt đã khiến sự thuyết phục người người kéo nhau đến tham gia.

Chuyện kể rằng có một người gốc Hoa vì quá hâm mộ Đức Thầy nên xin theo đạo, nhưng lại không thể ăn chay được. Ông này đến vấn ý và khóc nói rằng không hiểu vì sao không nhịn ăn thịt nổi theo lời dạy. Đức Thầy bèn hỏi rằng ông ta một tháng ăn được mấy ngày; vị này nói mỗi ngày chỉ ăn được một buổi thôi. Đức Thầy cười và nói “vậy chú đã ăn được đến 15 ngày trong tháng rồi, vậy cũng là tốt quá so với nhiều người, nên có gì là buồn?”. Kể vậy, để biết sự đơn giản và gần gũi của PGHH từ ngày ấy rất thích hợp với người Nam Bộ, nên đã thu hút được rất nhiều người.

Tư tưởng Tứ ân đức, ngay từ đầu, đã khác biệt với lý tưởng hy sinh cho quốc tế cộng sản của Việt Minh đã khiến cho PGHH và Việt Minh đi vào chỗ xung đột một mất một còn. Năm 1945, sau khi tiếm quyền từ vua Bảo Đại, những người cộng sản đã ra sức tiêu diệt những ai bị coi là đối thủ, vì không muốn mất sức cho công cuộc nhất nguyên về sau. Nhiều cuộc ám sát hay xử tử công khai là chuyện đã xảy đến với không ít người Việt trí thức, yêu độc lập, một cách vô lý và bất ngờ. Chẳng hạn như ở ngoài Bắc, Nguyễn Bá Trác (1881-1945) bị Việt Minh lôi ra xử bắn ở Bình Định vì tội làm việc với người Pháp. Ở trong Nam, em trai của Đức Thầy là Huỳnh Thanh Mậu, anh họ của học giả Nguyễn Hiến Lê là Nguyễn Xuân Thiếp bị kết tội muốn lật đổ Việt Minh nên bị xử bắn ở Cần Thơ. Tất cả những vụ như vậy, chỉ có lời kết án của toà án cách mạng, và không có nạn nhân nào được quyền biện hộ.

Nhưng vì sao giữa PGHH và Việt Minh, và sau đó là Cộng sản, lại có những xung đột dữ dội như vậy? Đơn giản là từ đầu, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ đã xác định Việt Minh là một nhánh của Đệ Tam Cộng Sản. Vốn có một lực lượng vũ trang được hình thành cho việc kháng Pháp,sự hùng mạnh của PGHH cũng trở thành một đối thủ, mà Việt Minh cần phải dẹp bỏ bằng bất cứ giá nào.

Chính vì vậy, ngày 8 tháng 9/1945, nhìn thấy khuynh hướng độc đảng của Việt Minh, PGHH đã có một biểu tình – là cuộc biểu tình đầu tiên trong lịch sử Việt Nam không chấp nhận thể chế độc tài cộng sản, đòi hỏi một chế độ dân chủ – tại Cần Thơ. Theo báo chí lúc đó, đã có khoảng 20.000 người tham gia để biểu thị một tinh thần ôn hoà đòi độc lập và một chế độ dân chủ. Nhưng ngay sau đó, những tín đồ PGHH đã bị đáp trả: hàng ngàn người bị Việt Minh chận bắt hoặc giết chết.

Theo lời kể nhà văn Hứa Hoành, tác giả các sách như Biên Hùng Liệt Sử, Những Phú Hộ Lừng Danh Nam Kỳ, Các Giai Thoại Nam Kỳ Lục Tỉnh… thì khi đối mặt với Trần Văn Giàu, người đứng đầu Lâm Uỷ Hành Chánh của Việt Minh ở miền Nam, ông có hỏi rằng “Sao cách mạng thành công rồi mà còn giết quá nhiều người có tài, có đức?” Thì Trần Văn Giàu trả lời rằng “Cách mạng cần đức để làm gì? Có cuộc cách mạng nào mà không giết người?”.

Một ngày sau, ngày 9-9-1945, Việt Minh tổ chức vây bắt Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ ở số 8 Sohier, góc đường Miche nhưng không thành công. Từ đó, sự xung đột giữa Việt Minh và PGHH ngày càng lên cao, đặc biệt khi các lực lượng vũ trang của PGHH bắt đầu ăn miếng trả miếng các cuộc tấn công này, đặc biệt khi Trần Văn Giàu tung tin tuyên truyền là PGHH chuyện giết người ăn thịt.

Năm 1947, vì muốn hoá giải sự xung đột đẫm máu này, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ đến Đồng Tháp Mười, để gặp Bửu Vinh, đại diện của phía Việt Minh để bàn hòa ước. Lúc đi, ngài chỉ mang theo 4 người hộ vệ, chèo xuồng vào nơi họp. Chuyện xảy ra lúc khoảng 8g tối, khi cuộc thảo luận chưa dứt, đột nhiên xuất hiện 8 người của bên Việt Minh xông vào đâm, bắn. Duy chỉ có một hộ vệ duy nhất là anh Phan Văn Tỷ thoát được, là người kể lại sự việc lúc ấy. Anh Tỷ còn thấy trong lúc hỗn loạn, chính trị viên đại đội 66 của Việt Nam giơ súng ngắn nhắm vào Đức Thầy, nhưng Đức Thầy đã nhanh tay hất tắt ngọn đèn khiến trong phòng tối om, không còn ai biết gì sau nữa. Hôm đó là 16-4-1947.

Người cộng sản sau đó không xác nhận mình đã giết Đức Thầy, còn phía tín hữu PGHH thì cũng không tin Đức Thầy đã chết. Đó là một bí ẩn lịch sử mà chắc nhiều thập niên nữa mới có lời đáp. Người PGHH còn tin rằng, với sự kiêu ngạo của cộng sản lúc ấy, nếu giết được Đức Thầy, họ sẽ trưng ra bằng chứng để bóp chết mọi niềm hy vọng của gần 2 triệu tín đồ Hoà Hảo lúc ấy.

Người thân của mình bị giết, tín đồ của mình bị hãm hại… đã có nhiều giả thuyết cho là nếu Đức Thầy còn sống, ắt ngài sẽ rất tức giận và trả thù, hoặc khuyến khích sự trả thù. Thế nhưng ngược lại, vào giai đoạn 1946-1947, khi mâu thuẫn lên cao, lòng người PGHH phẫn uất đòi đánh trả mạnh hơn, chính Đức Thầy có để lại hai câu thơ khuyên can rằng:


“Hãy thương lấy những Việt Minh
Đó là mặt trận của mình ngày sau”.

Đó là lịch sử. Và lịch sử cần được kể đúng, nghĩ đúng. Vì lịch sử không phục vụ cho một ai, hay cho một chế độ nào, mà lịch sử là bài học cho một Việt Nam tương lai, bất luận đau đớn hay phũ phàng thế nào.

https://nhacsituankhanh.wordpress.com/

Đỗ Ngà - EVN kẻ phá hoại được bảo kê


Hình minh họa
Hôm nay ngày 5 tháng 7, trên Báo Sài Gòn Giải Phóng có bài viết “Bụi, tiếng ồn gần Trung tâm Điện lực Vĩnh Tân vượt ngưỡng cho phép” cho biết, nhà máy nhiệt điện công nghệ lạc hậu của Trung Cộng đầu tư tại đây lại tiếp tục gây ô nhiễm, lần này là ô nhiễm tiếng ồn. Trước đây nhà máy này cũng từng xin đổ hàng triệu chất thải xuống biển và bị xã hội phản đối, thế nhưng sau đó nhà máy này đã vứt nó đi đâu thì cũng chẳng ai biết.

Ngày 19 tháng 12 năm 2019, trên báo Hải Quan Online cơ bài viết “Việt Nam sẽ nhập khẩu 2,1 tỷ kWh điện từ Trung Quốc trong 2020” đã cho biết nhu cầu điện trong nước đang thiếu và EVN phải mua điện từ Tàu và Lào để bù vào. Điện thiếu như thế nhưng hiện nay EVN đang gây khó khăn với dự án Điện khí LNG Bạc Liêu (xem bài “Dự án điện khí LNG Bạc Liêu: vẫn vướng mắc giá bán điện” đăng trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn ngày 5 tháng 7 năm 2020). Được biết dự án này do công ty Delta Offshore Energy Pte. Ltd đến từ Singapore muốn đầu tư 4 tỷ đô dưới dạng FDI. Điều kiện để được phê duyệt dự án đầu tư là, nhà đầu tư phải đàm phán giá bán điện với EVN. Nếu đàm phán thành công thì được đầu tư, nếu không thành công thì “cút xéo”. Đây là một nút thắt vô cùng phi lí, ĐCS đã trao cho EVN quyền này chẳng khác nào cho phép muốn làm gì thì làm. Công ty nào muốn đầu tư nhà máy điện tại Việt Nam phải quỳ lạy EVN. Những nhà đầu tư nào không chi mạnh để đổ vào mõm quan chức EVN thì khó mà đặt chân vào Việt Nam để đầu tư.

Trong hoàn cảnh đất nước thiếu điện mà EVN lại muốn chặn một dự án đầu tư nhà máy điện dùng khí hóa lỏng (loại công nghệ sạch hơn điện than rất nhiều) thì điều này cho thấy, trong vấn đề này có khúc mắc. Trong khi đó EVN lại mời Tàu Cộng vào xây rất nhiều dự án nhà máy điện than vừa ô nhiễm, vừa lạc hậu? Thật không thể hiểu nổi. Chỉ có thể là EVN là cánh tay nối dài của Tàu Cộng, hoặc là đòi ăn quá dày chăng?

Để trả lời cho vấn đề bất cập này tất nhiên EVN sẽ lấy lý do “giá” điện để bào chữa. Khi mà Tàu dùng công nghệ “ve chai” để đầu tư thì tất nhiên giá điện rẻ rồi?! Với những thứ công nghệ lạc hậu đó, họ muốn mang vứt đi thì phải tốn tiền cho bên xử lý rác, thế nhưng nhét cho quan chức EVN và các quan chức CS ở cấp cao hơn một ít tiền là họ đồng ý rước thứ của nợ này ngay. Thay vì phải tốn tiền để thanh lí nó, Tàu Cộng lại mang nó qua Việt Nam vừa bán điện kiếm tiền vừa nhả hàng triệu tấn chất thải hàng năm đầu độc dân Việt. Ngày 29 tháng 1 năm 2018 trên báo Dân Trí có bài viết “Trung Quốc sắp “từ mặt” nhiệt điện than” đã cho biết, nước này đang muốn tống khứ thứ công nghệ lạc hậu và đầy ô nhiễm này, và tất nhiên họ mang đi đâu chắc không cần nói ai cũng hiểu. Chính EVN tiếp nhận nó một cách dễ dàng.

Hiện nay điện mặt trời và điện gió ở Việt Nam đang bị EVN bóp chết bằng cái quyền được độc quyền giá điện. EVN vừa độc quyền giá mua và độc quyền luôn cả giá bán: Độc quyền giá mua giúp họ có quyền sinh quyền sát với các nhà đầu tư ngành điện vào Việt Nam. Họ gật đầu thì được đầu tư, họ lắc đầu là phải biến ra khỏi Việt Nam. Và chính cái đặc quyền quái đản này họ đã hoặc đuổi cổ hoặc bóp chết những nhà đầu tư năng lượng sạch. Tống sạch mời bẩn, EVN đã gián tiếp đầu độc dân Việt; Còn độc quyền giá bán thì lại giúp cho EVN trấn lột dân bao nhiêu tùy thích.

Để EVN tồn tại với nhiều đặc ân quái đản như vậy, đất nước Việt Nam và dân Việt Nam đã phải thiệt thòi quá nhiều. EVN chính xác là một kẻ phá hoại được bảo kê bởi nhà nước.

Đỗ Ngà

Tham khảo:





(FB Đỗ Ngà)

Phạm Minh Vũ - Chạnh lòng


Thủ tướng Ấn Độ đến thăm vùng biên
Mới đây trên mạng xã hội Ấn Độ có chia sẻ một video 10 đứa trẻ ở Uttar Pradesh trong tay không có vũ khí, dũng cảm đi đến biên giới Trung – Ấn và nói rằng “muốn dạy Trung Quốc một bài học” vì đã giết chết các binh sĩ Ấn Độ. Trong video, một cậu bé tên là Karan khi được hỏi các em đã đi đâu và tại sao lại tới đây, em trả lời: “Chúng cháu đến biên giới Trung Quốc để báo thù cho những binh lính đã chết”. Qua vài câu hỏi thì viên cảnh sát động viên rằng: các binh sĩ đã chết sẽ sớm được trả lại công bằng, và yêu cầu các em về nhà và tập trung vào việc học tập.

Cuộc đụng độ giữa Ấn Độ và Trung Quốc tại Thung lũng Galwan ở Ladakh vào ngày 15/6 mới đây đã khiến 20 binh lính Ấn Độ thiệt mạng. Đây được xem là cuộc đối đầu nghiêm trọng nhất trong lịch sử quan hệ ngoại giao giữa hai nước trong 500 năm trở lại đây.

Căng thẳng hiện vẫn chưa có dấu hiệu giảm xuống, nhất là mới đây Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đã có chuyến thăm bất ngờ tới một căn cứ quân sự ở Ladakh, khu vực phía bắc Himalaya và giáp với biên giới Trung Quốc.

Chuyến thăm của ông Modi diễn ra trong bối cảnh căng thẳng trong nước, và chính trong nội bộ quốc gia tỷ ba dân số đang bùng lên làn sóng tẩy chay TQ từ A-Z và phẫn nộ dữ dội. Tại Ladakh, ông Modi cùng hai tướng quân đội t Ấn Độ tháp tùng sẽ đánh giá lại tình hình dọc biên giới tranh chấp.

Nhìn qua hành động nhiệt huyết của 10 em bé người Ấn này đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ về cái gọi là YÊU NƯỚC, nhìn đến Nguyên thủ quốc gia của người Ấn càng để lại trong tôi một sự trân trọng sâu sắc với tên gọi là LÃNH ĐẠO QUỐC GIA.

Ở nơi tôi sống, hành động chống TQ như các em ấy rất dễ bị đảng cầm quyền quy vào hành động chống nhà nước, nếu mà bày tỏ mạnh mẽ chút nữa không khéo phạm cả tội phản quốc.

Khi Trung cộng xâm lược VN ngoài Biển đông, chúng gây hấn chúng đem đủ mọi loại tàu quân sự vào xâm lược thì trong bờ nhà cầm quyền bố ráp bắt bớ các nhà hoạt động thường lên kế hoạch xuống đường chống TQ, mời làm việc những ai có đeo khẩu trang NoU, tịch thu áo NoU vì có biểu tượng xóa ‘đường lưỡi bò’ cũng như là biểu tượng chống TQ.

Khi TQ đâm chìm tàu cá, bắt bớ đánh đập, cướp tài sản ngư dân VN, thậm chí chúng xây các đảo Hoàng sa, Trường Sa nhưng lãnh đạo đảng, nhà nước VN chưa ai một lần bước chân ra chủ quyền nơi mà Cha ông bao năm gây dựng mà có được. Kiện thôi mà cũng lấp liếm, lừa lọc nhân dân bao năm nay bằng những ngôn từ sáo rỗng, kiện mà cũng không dám kiện thì chúng có tư cách gì nói về lòng yêu nước, làm sao chúng bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Nhìn những em bé người Ấn mà không thể không chạnh lòng, khi nghĩ về Lê Đức Anh và bộ chính trị Việt Nam ngày đó đã ra lệnh ‘không được nổ súng’’ để Gạc Ma từ đó rơi vào tay TQ, chúng sát hại 64 chiến sĩ ta dưới họng súng man rợ.

Nhìn thủ tướng Ấn Độ đến thăm vùng biên bảo vệ từng mét đất mà không thể không chạnh lòng khi nghĩ tới Nhà cầm quyền VN cúi đầu dâng đất cho giặc trong Hiệp định phân định Biên giới, VN mất hẳn Ải Nam Quan, một nửa thác Bản giốc và hàng ngàn cây số vuông.

Mà không thể không chạnh lòng khi TQ chúng nghênh ngang trên lãnh thổ ta mua đứt 162.000 ha đất mà hỏi Tô Lâm thì Tô Lâm nói không biết, hỏi Trần Hồng Hà thì cũng nhận lại cục lơ là chưa nghe chưa hề biết. Không thể không chạnh lòng khi TQ thì tàn phá quê hương bằng những âm mưu thủ đoạn đầu độc bằng các dự án mua đứt các vùng xung yếu quốc phòng, mà lãnh đạo từ người to nhất tới thấp cấp cũng xem TQ là bạn vàng, là an hem, mà không một chút mảy may đề phòng đằng sau đó có âm mưu gì.

Không chạnh lòng sao được khi TQ đem giàn khoan vào vùng chủ quyền nước ta, nó đòi cắm mũi khoan như nhà của nó, mà Lãnh tụ cộng sản Nguyễn Phú Trọng chỉ biết làm lơ để yên ổn mà tổ chức đại hội đảng cho xong. Modi đâu cần yên ổn để tổ chức đại hội? 10 trẻ em người Ấn kia đâu nghĩ rằng chính phủ, nhà nước sẽ lo là xong? Hơn hết thái độ của họ đều xuất phát từ lòng Ái Quốc, chứ không phải là ươn hèn, ác độc và lộ rõ là hành động phản quốc như nhà cầm quyền VN.

Trung cộng đang tập trận ở Hoàng Sa, trên vùng chủ quyền nước ta đấy.

Không biết giờ này Nguyễn Phú Trọng đã sắp xếp nhân sự 13 ổn chưa?

Phạm Minh Vũ

(FB Phạm Minh Vũ)

Dương Quốc Chính - Đảng CSVN có tinh thần dân tộc không?



Nhiều người thắc mắc chỗ này, còn cho là đảng ta, bác ta thực ra chỉ là một đảng dân tộc, chỉ mượn Chủ nghĩa CS để giải phóng dân tộc mà thôi. Nhận xét chung chung thế là không chính xác đâu mà phải chia ra các giai đoạn. Mỗi giai đoạn thì đảng, bác lại đổi màu, như con tắc kè, cho phù hợp với thời thế. Đoạn bên dưới là comment mình viết chỗ khác, nay chuyển thành stt cho rộng đường dư luận:

CSVN không hề thuần chủng, nó có lai dân tộc, TQ cũng vậy. Nhưng không vì thế mà nó không có tý Marxist nào!

Nếu thuần dân tộc thì nó sẽ không đấu tranh giai cấp. Vì đấu tranh giai cấp là làm hại dân tộc.

Muốn đánh giá đúng về CSVN thì phải chia ra các giai đoạn.

Giai đoạn 1 từ 1930-1940, lúc đó là CS thuần đỏ rực kiểu Liên Xô đấy, với 4 ông TBT Phú, Phong, Tập, Cừ, chấm dứt bởi khởi nghĩa Nam Kỳ thất bại. Giai đoạn này ông Nguyễn Ái Quốc bị thất sủng, Stalin nghi ngờ là chỉ đội lốt CS, nên tuy có công sát nhập 3 đảng (thực ra là có 2 thôi), nhưng Quốc tế Cộng sản 3 lại không cho làm TBT đầu tiên.

Giai đoạn 2, từ 1941-1946 là giai đoạn team ông Hồ, Đồng, Chinh, Giáp nắm quyền, do các ông trước bị Pháp hốt sạch sẽ do Nam kỳ khởi nghĩa thất bại. Team này không sao vì chủ yếu hoạt động bên Tàu, thỉnh thoảng sáng ra bờ suối tối vào hang Pắc Bó. Anh em đừng lầm tưởng là từ năm 1941 là bác về ở hẳn Pắc Bó nhé. Chỉ chạy qua chạy lại thôi, chứ vẫn ở bên Tàu, tiện nghi hơn.

Giai đoạn này thì đảng ta thập thò giữa dân tộc và giai cấp, do Quốc tế Cộng sản 3 thoái trào và giải tán do Liên Xô bị Đức đánh, không đỡ được cho CS đàn em. Thậm chí lúc đó CS còn liên hiệp với Tư bản giãy chết để chống phe trục. Tuy nhiên, tính dân tộc trong giai đoạn này được đề cao hơn, mục tiêu chính là đánh Pháp, đuổi Nhật, chứ không phải là đấu tranh giai cấp.

Giai đoạn 3, từ 1946-1950 là giai đoạn ẩn mình, đảng còn giải tán, thành Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác! Giai đoạn 1941-1950 này tính dân tộc mạnh nhất và ít bị lệ thuộc Liên Xô, TQ nhất.

Giai đoạn 4, 1950-1954 đảng ta là đệ của Tàu Mao nên mới thực sự đỏ rực, mới đấu tranh giai cấp, chỉnh huấn, chỉnh quân, CCRĐ tạo tiền đề cho nhà nước công nông kiểu Tàu. Giai đoạn này tính dân tộc bị đẩy xuống dưới, do Mao chỉ đạo, không theo thì không có viện trợ.

Giai đoạn 5, 1954-1964, đảng CS vẫn núp bóng dưới cái tên Lao động, đã tạo lập mô hình nhà nước y chang Tàu Mao chả còn dân tộc gì hết. Lúc này LX chưa hỗ trợ VN trực tiếp đâu. Đỉnh cao của đấu tranh giai cấp giai đoạn này là CCRĐ long trời lở đất, tiêu diệt địa chủ, thương gia.

Giai đoạn 6, 1964-1975 là giai đoạn đu dây giữa LX và TQ, cũng chả dân tộc gì cả. Vì 2 thằng anh có dân tộc đâu, ti toe nó cắt cơm thì nhịn giải phóng miền Nam.

Giai đoạn 7, từ 1976-1989 là nhà nước Cộng sản kiểu LX, lúc đó bỏ Tàu rồi. Đương nhiên cũng không dân tộc. Lúc này VN húng chó lắm, lộ rõ tư tưởng Cộng sản nên đổi tên đảng thành Cộng sản, đổi tên nước là CHXHCN VN (trước đó ẩn mình nên tên đảng là Lao Động, tên nước là DCCH). Đặt tên nước kiểu này chỉ có LX. Ngay cả TQ, Bắc Triều Tiên, Campuchia dân chủ (Khmer đỏ) còn không dám đặt quốc hiệu là XHCN, chỉ là dân chủ nhân dân thôi.

Năm 1990 là giai đoạn bâng khuâng đứng giữa 2 dòng nước, một là tự diễn biến như Nga, hai là ôm chân Tàu.

Giai đoạn 8, năm 1991 đến nay đảng ôm chân Tàu, copy mô hình kinh tế, chính trị của Tàu, là CS lai dân tộc. Đặng Tiểu Bình đã cứu CSTQ thoát chết nhờ thuyết mèo trắng, mèo đen, cứ biết bắt chuột là được.

Vì tư tưởng CS thuần nhất bây giờ khó mà thuyết phục được đa số như xưa nên đảng ta mới khuếch trương tinh thần dân tộc và tư tưởng Hồ Chí Minh (học tập tấm gương đạo đức).

Tư tưởng Marxist chân chính là coi tính giai cấp cao hơn tất cả, tinh thần quốc gia, dân tộc là thứ yếu. Vì thế đừng có nói đảng ta, bác ta chỉ có tinh thần dân tộc, mà được LX, TQ giúp đỡ.

Dương Quốc Chính

(FB Dương Quốc Chính)

Tưởng Năng Tiến – Những Cây Đàn Vỡ



Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn quá nhiều những tô phở quốc doanh – không người lái – thế thôi!

Thưở sinh thời – khi vui miệng – có lần soạn giả Nguyễn Phương đã kể lại lúc đưa đám cô Năm Phỉ, và chuyện ông Chín Trích đập vỡ cây đàn:

“Ngày cô Năm Phỉ mất, người đến viếng tang nghe nhạc sĩ Chín Trích đàn ròng rã mấy ngày liên tiếp bên quan tài… Ông vừa đờn vừa khóc. Đến lúc động quan, trước khi đạo tỳ đến làm lễ di quan, nhạc sĩ Chín Trích đến lậy lần chót, ông khóc lớn:’ Cô Năm đã mất rồi, từ nay Chín Trích sẽ không còn đờn cho ai ca nữa…’ Nói xong ông đập vỡ cây đờn trước quan tài người quá cố.

“Việc xảy quá đột ngột và trong hoàn cảnh bi thương của kẻ còn đang khóc thương người mất, mọi người im lặng chia sẻ nỗi đau của gia đình người quá cố và của nhạc sĩ Chín Trích. Khi hạ huyệt thì người nhà của cô Năm Phỉ chôn luôn cây đàn gãy của nhạc sĩ Chín Trích xuống mộ phần của cô Năm Phỉ.” (Thời Báo USA, số 321, 18/02/2011, trang 67)

Cô Năm Phỉ Năm qua đời năm 1952, vì tai biến mạch máu não, khi đang trình diễn ở rạp Nam Quang. Cái chết đột ngột của cô, ngay trên trên sân khấu của ghánh hát Nam Phi, được tất cả các tờ nhật báo ở miền Nam trang trọng loan tin, đã khiến cho khán giả mộ điệu bốn phương bàng hoàng nuối tiếc!

Thập niên 50 và 60 là thời vàng son của nền cổ nhạc, vẫn theo như lời kể của soạn giả Nguyễn Phương:

“Saigon và các tỉnh thành ở miền Nam Việt Nam, có nhiều đoàn hát cải lương như đoàn hát Nam Đồng Ban, Huỳnh Kỳ, Trần Đắc, Phước Cương, Văn Hí Ban, Văn Võ Hí Ban, Tân Thinh, Hữu Thành, Phụng Hảo, Nam Hưng, Kỳ Quan, Tập Ích Ban, Thái Bình, Tiến Hóa, đoàn cải lương Hậu Tấn – Năm Nghĩa, Hậu Tấn – Bảy Cao, Việt Kịch Năm Châu, đoàn Mộng Vân, đoàn Sống Mới – Năm Nở, đoàn hát Phát Thanh, đoàn Tiếng Chuông … (còn nhiều nữa, kể không xiết…)”

Cùng lúc, đây cũng là thời mà “cái nghề nghiệp ca trù (bị ) truy nã tận cùng” – ở bên kia giới tuyến – theo như cách nói của Phùng Cung. Qua truyện ngắn Mộ Phách, tác giả đã kể lại chuyện đập vỡ một cây đàn khác (của một đôi nghệ sĩ khác) sau khi thời thế đã buộc họ phải bỏ nghề:

“Vợ chồng kép Chản, đào Khuê lặng buồn, trăn trở thầm kín, nuối tiếc không phải là sự thất thoát lưng cơm, manh áo, mà là sự đổi thay từ dáng dấp đến vẻ mặt, đến lời ăn tiếng nói của cả vợ chồng. Tư Chản rầu rĩ thương nghề, thương vợ mà không một lời phàn nàn ra miệng.

“Ngày nào ông cũng hai lần nâng tấm khăn, nhìn kỹ toàn cây đàn. Sóc, vọng hai lần mỗi tháng; vào buổi tối, ông đều lau bụi, và bàn tay lại chạm khẽ lên dây tơ, lặng nghe tiếng xa xưa vọng lại. Ông đứng ngẩn ngơ, quên, nhớ mông lung. Trước khi quay lưng ông không quên chắp tay thành kính vái cây đàn đủ bốn vái.”

Sự “rầu rĩ thương nghề” của kép Chản, cũng như thái độ “thành kính” của ông với cây đàn – tất nhiên – không qua khỏi tai mắt nhân dân và (cuối cùng) đã lọt đến tai cậu con trai, đang đi bộ đội ở xa. Khi được về phép thăm nhà, cậu không bỏ lỡ cơ hội để “động viên” hai đấng sinh thành:

– “Bố mẹ bình tĩnh nghĩ xem, việc làm lạc hậu ấy, nó kìm hãm bước tiến của con. Có lẽ đâu gia đình của một quân nhân cách mạng lại như vậy. Bố mẹ vẫn tự cùm mình trong thành phần tiểu tư sản nông thôn. Con chậm kết nạp Đảng là vì vậy: là vì cây đàn!

Phùng Cung và bìa tác phẩm “Truyện Và Thơ”. Ảnh: RFI
Ông Chản như bị cứng lưỡi, không dám nhìn lại con, ngơ ngác; đi lùi lại hai bước; vẫn không cất nên lời. Thuyên giục bố:

– Bố cứ đập quách nó đi!

“Ông Chản nhìn lên cây đàn, mặt nhợt đi, miệng lắp bắp lạc giọng:

– Thôi! Mày đập đi Thuyên ạ!

– Vâng, để con! Mắt Thuyên long lên…

‘Choác!’ một tiếng trước cửa bếp.Thuyên mắm môi, quắc mắt, tay đập, chân đạp vào cần vào đáy đàn khiến cây đàn biến thành củi. Ngoài sân, ông Chản bưng tai như nghe sét đánh, liêu xiêu bước ra ngõ.

Bà Chản thoái dạ, ‘ối’ lên một tiếng. Trống ngực rộn rã như xẩy chân từ trên cao xuống, mắt hoa lên, mọi vật trước mắt quay cuồng, bà Chản phải chống hai tay xuống đất để giữ được thế ngồi ‘cóc vái giời.’ Bà cố định thần để nhận biết việc xẩy ra đã xẩy ra. Bà cúi mặt khóc rấm rứt. Nước mắt đứt, nối, kéo dài cả một quá khứ tiêu tan trong giây lát.” [Phùng Cung. “Mộ Phách.” Truyện Và Thơ (Chưa Hề Xuất Bản). Văn Nghệ: California, 2003].

“Mộ Phách,” theo nhận xét của nhà phê bình văn học Thụy Khuê: “Là bài điếu văn cho thi ca, cho âm nhạc trong một thời mà nghệ thuật đích thực không còn chỗ đứng.”

Nghệ Thuật Cách Mạng, rồi ra, cũng không “đứng” được lâu – theo như lời “phàn nàn” của tác giả Đặng Hữu Phúc:

“Hồi cuối tháng 8 vừa qua, show diễn hát theo yêu cầu của họ ở Nhà Hát Lớn giá 1 triệu rưỡi đến 1 triệu 7 cho 1 vé. Biểu diễn hàng nửa tháng trời mà vẫn kín chỗ, không có vé mà mua. Mà hình như họ ăn khách Thủ đô đến ngỡ ngàng, vượt cả sự tưởng tượng của chính họ, nên họ lại đã quảng cáo biểu diễn tiếp tại Nhà hát lớn sau Đại lễ 1000 năm.

Như vậy, ‘sự kiện âm nhạc’ nổi bật trong thời gian trước thềm Đại lễ lại là những đêm nhạc ‘Sến’ của Hương Lan, Tuấn Vũ (!!!) Những chuyện này trước đây không thể xảy ra. Còn nhớ năm 1970, dịp kỉ niệm 200 năm ngày sinh Beethoven, 10 đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông nghịt người.

Bây giờ chắc không thể được như thế, ngay mới đây thôi, hai tối 17&18/9/2010, chương trình hòa nhạc ‘VNSO Beethoven cycle Vol.5’ với nghệ sĩ piano nổi tiếng người Nhật Michie Koyama (Người đoạt cả 2 giải quốc tế vào loại lớn nhất : Chopin và Tchaikovsky) thì vắng người xem.

Hàng năm nghệ sĩ Đặng Thái Sơn thường có ít nhất 10-15 buổi concert tại Nhật, nhiều buổi tại Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc…và trên khắp thế giới , còn tại Việt Nam nếu tính đêm diễn trọn vẹn thì 3 hay 4 năm Sơn mới làm một concert tại Việt Nam. Đơn giản vì ngày nay không còn nhiều khán giả biết thưởng thức thứ âm nhạc chuyên nghiệp tinh hoa, và văn hóa nghe nhạc (im lặng tuyệt đối) còn rất thấp. Bây giờ thì số đông người ta chọn nghe Hương Lan – Tuấn Vũ. Vậy văn hóa Hà nội đang xuống cấp so với chính ta?”

Nói thiệt: không nhờ cái ông Phúc này thì phen này tui hố nặng. Ai mà dè rằng người Hà Nội chỉ sính nghe nhạc cổ điển tây phương, và những “đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông kìn kịt người” như thế. Vậy mà tui cứ tưởng là dân Hà Thành chỉ toàn nghe loại nhạc loa (giăng mắc khắp 36 phố phường) thôi chớ.

Tôi thực lấy làm tiếc vì sự hồ đồ của mình, và vô cùng cảm kích vì những thông tin rất qúi giá (và cũng rất qúi tộc) mà ông Đặng Hữu Phúc vừa cung cấp. Tôi chưa bao giờ có cơ duyên được đặt chân đến mảnh Đất Ngàn Năm Văn Vật. Một kẻ xa lạ (tới cỡ đó ) mà cứ tiếp tục huyên thuyên nói mãi về Hà Nội, và Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh – xem ra – cũng có hơi kỳ, nếu chưa muốn nói là … lố bịch!

Xin nhường lời lại cho một ông bạn cố tri, vốn người đất Tràng An, một tác giả sinh trưởng trong lòng cách mạng:

“Nơi em về trời xanh không em… ? Bên này vĩ tuyến 17 không có một câu hỏi thơ mộng, lãng mạn như vậy, còn các Vũ Hoàng Chương, Khái Hưng, Hàn Mặc Tử… đã bị đánh bật rễ khỏi người đọc, gom lại trong cái nghĩa địa văn hóa cổ, le lói trong ký ức người già. Các tay ‘yêu’ lừng lẫy một thời vẫn còn đấy, nhưng đã biến thành Xuân Diệu Xuân Xanh Xuân… Tóc đỏ.

Người ta đã tiêu thổ kháng chiến đến cả yêu đương. Nói đến ‘yêu’ cũng phạm húy, phải gọi là ‘tìm hiểu’, người yêu là ‘đối tượng tình cảm’ (đối tượng đoàn, đối tượng đảng, đối tượng của pháp luật )…Tình yêu không được thi ca ấp ủ, dẫn dắt, hướng thượng, thè lè đi ngoài đường trong những dịp quốc khánh, hội hè đông người để sờ mó, gỡ gạc lẫn nhau, ‘hủ hóa’ với nhau trong nhà kho công sở, hoặc nếu đúng đắn nghiêm chỉnh hơn thì đặt ra tiêu chuẩn ‘3B’ (Bôn sê vích, buồng ở, bia cung cấp) để ‘tìm hiểu’. Vì vậy những lời yêu đương được mở đầu bằng ‘Ðồng chí công tác ở cơ quan nào ?…” (Thế Giang. Thằng Người Có Đuôi. Nguời Việt: California, 1987).

Nghe mà ớn chè đậu!

Thảo nào, khi Hương Lan và Tuấn Vũ mang những bản nhạc sến của miền Nam ra trình diễn thì “họ ăn khách Thủ đô đến ngỡ ngàng.”

Trời, còn “ngỡ ngàng” cái con bà gì nữa?

Chớ (không lẽ) suốt ngày cứ bâng khuâng “nhớ đôi dép đơn sơ đôi dép bác Hồ,” suốt đêm cứ nằm mơ thấy “râu Bác dài, tóc Bác bạc phơ,” và suốt đời lúc nào cũng chỉ có mỗi một “nguyện vọng duy nhất” là được dịp “dâng lên cho Đảng cả niềm tin chiếu sáng ngời” sao?

Hát hò kiểu đó hoài, mắc cở chết mẹ, ai mà chịu được? Thỉnh thoảng cũng phải có Chuyện Tình Lan Và Điệp, Hoa Sứ Nhà Nàng, Giọt Lệ Đài Trang, Lâu Đài Tình Ái, Người Yêu Cô Đơn… này nọ – cho nó hợp với tính thật của mình, và đỡ ớn chút xíu – chớ, đúng không?

Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn quá nhiều những tô phở quốc doanh – không người lái – thế thôi!

Giản dị, và trần trụi, chỉ có “thế thôi” mà giáo sư âm nhạc Đặng Hữu Phúc đặt vấn đề rất trầm trọng (nghe) thấy ghê quá hà:

”Nếu ta cứ khuyến khích thế hệ trẻ nghe và ta cứ quảng bá những loại nhạc ‘rác’, nhạc bình dân, ca khúc quần chúng mãi, thì rồi sẽ đến một lúc họ sẽ quay lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin.. với Quan họ, Chèo, Ca trù… với văn hoá đích thực. Đó sẽ là chuyện tất yếu và đã xảy ra rồi.” (“Khi Đặng Thái Sơn không thể ‘địch’ lại Hương Lan, Tuấn Vũ” – Báo Mới 24/10/2010)

Coi: Đảng và nhà nước (ta) có “khuyến khích” và “quảng bá những loại nhạc rác” cũng như “nhạc vàng, nhạc sến” bao giờ đâu, hả Giời? Nói theo nguyên văn lời của Phùng Cung là chúng bị “truy nã đến tận cùng,” từ hơn nửa thế kỷ nay, nhưng vẫn (may mắn) thoát nạn đấy chứ. Chúng cũng bị hết bị nghị quyết này, đến nghị quyết khác (rắp tâm) chôn sống nhiều lần nhưng vẫn không (chịu) chết đấy thôi.

Và nếu (lỡ) quần chúng có quay “lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin.. với Quan họ, Chèo, Ca trù… với văn hoá đích thực” thì hãy chỉ mặt vào thủ phạm mà … chửi, chứ sao lại (tráo trở) đổ thừa cho nạn nhân – kỳ cục vậy cha nội?
 
Tưởng Năng Tiến
 
(Blog Tưởng Năng Tiến)

Điểm tin thế giới ngày Thứ Hai 06 tháng 7 năm 2020



67% người dân Đài Loan xác định họ là người Đài Loan, không phải người Trung Quốc

Tờ Taiwan News cho biết, kết quả một cuộc khảo sát mới nhất cho thấy, khoảng 67 phần trăm người dân Đài Loan xác định họ là người Đài Loan. Đây là tỷ lệ cao nhất kể từ khi cuộc khảo sát được tiến hành đầu tiên vào năm 1992.

Cuộc khảo sát cho thấy tỷ lệ những người nhận họ là người Đài Loan đã tăng mạnh từ 56,9% vào năm 2019 lên 67%. Những người coi mình là người Đài Loan và người Trung Quốc đã giảm xuống còn 27,5%, mức thấp nhất kể từ khi cuộc khảo sát được tiến hành đầu tiên vào năm 1992. Những người nhận họ là người Trung Quốc là 2,4%.

Ngoài ra, kết quả một cuộc khảo sát riêng biệt khác hỏi về tương lai của Đài Loan cho thấy, khoảng 27,7 phần trăm người dân ủng hộ việc duy trì tình trạng hiện tại và dần tiến tới độc lập, tỷ lệ cao nhất kể từ năm 1994.

Những người ủng hộ việc duy trì tình trạng hiện tại còn độc lập thì sẽ quyết định sau đã giảm xuống còn 28,7%, trong khi những người muốn duy trì tình trạng hiện tại vô thời hạn cũng đã giảm xuống còn 23,6%.

Đối tượng khảo sát là công dân Đài Loan từ 20 tuổi trở lên.

Ấn Độ sẽ ngừng mua 2.8 tỷ USD thiết bị điện từ Trung Quốc


Bloomberg ngày 3/7 đưa tin, trong một cuộc họp với các quan chức ngành năng lượng, Bộ trưởng Năng lượng Ấn Độ Raj Kumar Singh phát biểu rằng quốc gia Nam Á hoàn toàn có khả năng sản xuất mọi thiết bị điện.

Ông Singh tuyên bố Ấn Độ sẽ ngừng nhập toàn bộ thiết bị điện từ Trung Quốc và lên án việc Trung Quốc xâm nhập lãnh thổ Ấn Độ và khiến quân nhân Ấn Độ thiệt mạng. “Vậy mà chúng ta lại tạo ra công việc tại quốc gia đó mà không ở chính nước chúng ta. Điều này không thể xảy ra”.

Theo ông Singh, Trung Quốc xuất khẩu 210 tỷ rúp (2,8 tỷ USD) thiết bị điện sang Ấn Độ trong năm tài khóa kết thúc vào tháng 3/2019 trên tổng số 710 tỷ rúp thiết bị mà New Delhi nhập khẩu cho các dự án điện không tái tạo.

Tổng thống Trump ‘thách’ ông Biden kiểm tra nhận thức

“Ông ấy không thể vượt qua bài kiểm tra mà tôi đã đạt điểm tuyệt đối. Ông ấy nên thử thực hiện bài kiểm tra này”, Tổng thống Donald Trump viết trên Twitter hôm 3/7.

Trước đó, Tổng thống Trump từng hoài nghi về sức khỏe tinh thần của cựu phó Tổng thống Joe Biden – ứng viên tổng thống đảng Dân chủ. Ông Trump từng nhiều lần gọi ông Biden là “Joe Ngủ Gật”, thậm chí cho rằng cựu phó tổng thống Mỹ có chỉ số thông minh thấp.

Washington Post hồi tháng trước đưa tin Tổng thống Trump từng nói với một số trợ lý Nhà Trắng rằng, ông không tin ông Biden sẽ vượt qua bài kiểm tra nhận thức do bác sĩ Nhà Trắng từng đưa ra cách đây 2 năm để kiểm tra sức khỏe của ông.

Ông Biden năm nay 77 tuổi. Nếu giành chiến thắng trong cuộc bầu cử vào tháng 11 tới, ông sẽ trở thành Tổng thống Mỹ lớn tuổi nhất từng tuyên thệ nhậm chức trong nhiệm kỳ đầu tiên.

Mỹ: Tỷ lệ thất nghiệp giảm, thêm hàng triệu người có việc làm

Vào ngày 2/7, chính phủ Mỹ cho biết, nền kinh tế Hoa Kỳ có thêm 4,8 triệu việc làm trong tháng 6 dù phải chật vật phục hồi sau khi bị đóng cửa vì đại dịch Covid-19.

Văn phòng Thống kê Lao động Hoa Kỳ nói tỷ lệ thất nghiệp trong nước đã cải thiện, còn ở mức 11,1% vào tháng 6 so với con số chính thức 13,3% trong tháng 5.

Tổng cộng có tất cả 48,4 triệu lao động xin trợ cấp thất nghiệp trong thời gian 3 tháng rưỡi ghi nhận lây nhiễm virus corona tại Mỹ. Trước khi đại dịch đổ bộ lên bờ biển nước Mỹ, tỷ lệ thất nghiệp đã xuống mức thấp nhất trong gần 50 năm, ở mức 3,5%.

Hàng triệu người thất nghiệp hiện đã trở lại làm việc, nhưng những người vẫn chưa có việc làm đang đối mặt với những khó khăn tài chính mới, với việc chính phủ Mỹ ấn định vào cuối tháng 7 sẽ chấm dứt khoản trợ cấp thất nghiệp bổ sung là 600 USD/tuần.

Tổng thống Trump gọi biểu tình Mỹ là ‘chiến dịch xóa sạch lịch sử’


“Đó là chiến dịch xóa sạch lịch sử, phỉ báng các anh hùng, xóa bỏ những giá trị của chúng ta và cố gắng thay đổi suy nghĩ của con cháu chúng ta. Tình trạng bạo lực mà chúng ta chứng kiến là kết quả có thể dự đoán sau nhiều năm truyền bá tư tưởng cực đoan và thiên vị trong giáo dục, nền báo chí và các tổ chức văn hóa khác”, Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu hôm 3/7.

Bình luận được đưa ra trong chuyến thăm núi Rushmore ở bang Nam Dakota, nơi chân dung 4 Tổng thống Mỹ gồm George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln được khắc trên vách đá.

Trong chuyến thăm núi Rushmore, ông Trump cũng tuyên bố sẽ không bao giờ giải tán cảnh sát hoặc tước quyền mang vũ khí của người dân. “Họ muốn bịt miệng chúng ta, nhưng chúng ta sẽ không im lặng”, ông phát biểu, đồng thời cam kết thành lập “một công viên ngoài trời rộng lớn để đặt tượng của những người Mỹ vĩ đại nhất từng tồn tại”.

Mỹ bổ sung lực lượng tại Châu Á-Thái Bình Dương đối phó Trung Quốc


Đối mặt với điều mà một quan chức chính quyền Trump gần đây gọi là “thách thức địa chính trị quan trọng nhất kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh” tại khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, quân đội Mỹ sẽ bắt tay vào việc tái phân bổ lực lượng quân sự toàn cầu, theo Nikkei.

Vài ngàn binh sĩ hiện hiện đang đồn trú ở Đức dự kiến sẽ được tái phân bổ đến các căn cứ của Mỹ ở đảo Guam, Hawaii, Alaska, Nhật Bản và Úc.

Danh sách ưu tiên đã thay đổi. Trong Chiến tranh Lạnh, các chiến lược gia quốc phòng Mỹ cho rằng điều quan trọng là phải duy trì một lực lượng trên bộ quy mô lớn ở châu Âu để kiềm chân Liên Xô. Trong những năm 2000, trọng tâm chủ yếu tập trung vào Trung Đông khi Hoa Kỳ tiến hành “cuộc chiến chống khủng bố” tại Iraq và Afghanistan.

Bây giờ cuộc chơi tập trung vào Trung Quốc.

Đảng cầm quyền Nhật Bản kêu gọi hủy chuyến thăm của ông Tập Cận Bình


Các nhà lập pháp Đảng Dân chủ Tự do – Đảng cầm quyền tại Nhật Bản – cho biết hôm thứ Sáu (3/7) họ sẽ thúc giục chính phủ hủy bỏ chuyến thăm cấp nhà nước của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, viện dẫn mối lo ngại về việc Bắc Kinh đàn áp các nhà bất đồng chính kiến ở Hồng Kông theo luật an ninh quốc gia mới, theo Japan Times.

Các thành viên cấp cao của hai ủy ban đối ngoại đảng Dân chủ Tự do đã soạn thảo một dự thảo nghị quyết lên án luật an ninh được Bắc Kinh chính thức thực thi hôm thứ Ba (30/6).

Hai ủy ban dự kiến sẽ chính thức thông qua dự thảo dự thảo nghị quyết vào tuần tới và đệ trình lên văn phòng của Thủ tướng Shinzo Abe.

“Chúng ta không thể chỉ đứng nhìn. Chúng ta lên án mạnh mẽ [luật an ninh này]”, bản nghị quyết có ghi. “Chúng ta không thể không chất vấn việc liệu các giá trị cơ bản như tự do, nhân quyền và dân chủ có được duy trì” ở Hồng Kông hay không.

Cố vấn Nhà Trắng: “Các phần tử cực đoan” muốn “khởi xướng một cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc khác” tại Mỹ

Trên đài Fox News hôm thứ Bảy (4/7), Cố vấn Thương mại Nhà Trắng, ông Peter Navarro, cho biết có “những phần tử cực đoan” ở Mỹ, “về cơ bản muốn khởi xướng một cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc khác nhằm phá hủy văn hóa, thói quen, phong tục và tư duy của chúng ta”. Ông kêu gọi người dân Mỹ đoàn kết buộc Trung Quốc và Đảng Cộng sản Trung Quốc chịu trách nhiệm cho việc họ che giấu dịch Covid-19 khiến dịch bệnh cục bộ tại đại lục bùng phát thành đại dịch toàn cầu, thay vì hướng sự tức giận và sợ hãi của họ trước Covid-19, nền kinh tế và lệnh phong tỏa vào lẫn nhau, theo Breibart.

Ông Navarro cho biết, “Tôi nghĩ rằng, đêm qua, bài phát biểu của tổng thống Trump là một lời kêu gọi sự đoàn kết. Những gì tôi hiện đang nhìn thấy là sự bất bình của người dân Mỹ đối với tình trạng phong tỏa, sự bất an với nền kinh tế tương lai, và nỗi lo sợ bị nhiễm virus. Và những gì chúng ta đã làm là lấy tất cả năng lượng tiêu cực đó và hướng vào nhau, và sau đó chúng ta cũng có những phần tử cấp tiến cực đoan về cơ bản muốn khởi xướng một cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc khác để phá hủy văn hóa, thói quen, phong tục và tư duy của chúng ta, những gì Mao gọi là phá tứ cựu. Và những gì chúng ta phải làm là đoàn kết xung quanh sự thật chủ chốt này: Trung Quốc nói dối khiến người dân [thế giới] tử vong. ĐCSTQ nói dối khiến người Mỹ tử vong”.

Huawei đối mặt lệnh cấm 5G ở Anh trong vài tháng tới

Thủ tướng Anh Boris Johnson đang bắt đầu loại bỏ dần việc sử dụng công nghệ Huawei trong mạng lưới 5G của Anh ngay trong năm nay, trong một động thái mang tính bước ngoặt, tờ The Telegraph cho hay.

Cơ quan Tình báo tín hiệu Anh (GCHQ) đã sửa đổi đánh giá trước đây của mình, rằng các rủi ro do gã khổng lồ công nghệ Trung Quốc mang lại có thể được kiểm soát một cách an toàn.

Một báo cáo sẽ được trình lên Thủ tướng Anh trong tuần này, trong đó kết luận rằng các lệnh trừng phạt mới của Mỹ đối với Huawei sẽ buộc công ty này sử dụng các công nghệ không đáng tin cậy, khiến rủi ro vượt ngoài tầm kiểm soát nếu để Huawei thầu mạng 5G của Anh.

Trung Quốc đổi tên Viện Khổng Tử

Bắc Kinh đã đổi tên Viện Khổng Tử thành “Trung tâm Hợp tác và Giáo dục Ngôn ngữ” sau khi vấp phải một làn sóng phản đối mạnh mẽ trên toàn cầu., theo tờ Bưu điện Nam Hoa buổi sáng (South China Morning Post).

Các Viện Khổng Tử đã được lập ra trên khắp thế giới trong vòng 16 năm qua nhằm quảng bá ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc thông qua các lớp học và sách giáo khoa do viện này cấp. Tính đến năm 2018, đã có 548 học viện và gần 2.000 phòng học Khổng Tử ở 154 quốc gia, hầu hết đặt tại các trường đại học hoặc tổ chức nước ngoài.

Tuy bề mặt là một cơ sở quảng bá văn hóa Trung Quốc, nhưng mạng lưới Viện Khổng Tử là một công cụ quan trọng để Trung Quốc tăng cường sức ảnh hưởng chính trị và gieo thông tin lệch lạc “tẩy não” giới trẻ hòng can dự vào chính trường nước sở tại.
(Tin tức Hàng ngày)

Trịnh Khải Nguyên Chương - Campuchia, một phiên thuộc của Trung Quốc


Vị trí đảo Koh Kong (Ảnh Google Map)
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây sân bay, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.

Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”

Campuchia ngày nay sống nhờ Trung Quốc; chế độ thối nát, tham nhũng, cực quyền do Thủ tướng Hun Sen cai trị với những thủ đoạn bất lương của một băng đảng, hoàn toàn khống chế, bằng những biện pháp đàn áp thô bạo nhất, mọi tiếng nói đối lập, phản biện từ quần chúng. Hiến pháp Campuchia, cũng như Hiệp định Paris 1991, thỏa thuận chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài nhiều năm, và trên nguyên tắc, không cho phép bất cứ một thế lực ngoại bang nào thiết lập lực lượng quân sự trên đất nhà, thế nhưng những gì thực sự đã và đang xảy ra ngày nay phơi bày cho thế giới thấy một thực trạng hoàn toàn khác biệt.

Bắc Kinh từ nhiều năm là nguồn tài trợ to lớn đổ vào Campuchia, chính quyền Hun Sen tùy thuộc phần nhiều vào sự trợ giúp đó để tồn tại. Nhưng theo các phân tích viên quốc tế thì Hun Sen sẽ giẫm qua “lằn ranh đỏ,” ít nhất là trên mặt nổi, đối nội cũng như đối ngoại, nếu ông ta cho phép Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trú phòng. Lẽ đương nhiên, quan chức Campuchia và chính bản thân Hun Sen cực lực bác bỏ lời cáo buộc của tình báo Hoa Kỳ, họ gọi đó là “fake-news.” Nhưng theo nhiều tài liệu và văn kiện báo chí thế giới phanh phui được thì Trung Quốc và Campuchia đã ký kết một điều ước mật cho phép Trung Quốc đặt căn cứ hải quân tại Ream, một văn kiện khác tiết lộ một toán chuyên gia Trung Quốc đã xuống khảo sát hình thế, thi hành các công tác trắc địa tại đây.

Để trả lời câu hỏi của báo chí về các biến chuyển này, chính quyền Bắc Kinh và Phnom Penh lặp đi lặp lại luận điệu cố hữu: những dự án ấy nằm trong chương trình đầu tư và xây dựng hạ tầng cơ sở nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế thời bình. Với tham vọng bành trướng bá quyền càng ngày càng lộ rõ, không ai tin Trung Quốc bỏ cả tỉ bạc giúp Campuchia xây khu du lịch, đường sá, trường học cho trẻ em nghèo, v.v. Bằng chứng sáng tỏ như ban ngày là Trung Quốc đang xây căn cứ quân sự chứ không phải nhà nghỉ mát. Đường băng và hải cảng nước sâu ở tỉnh Koh Kong là bằng chứng hiển nhiên, rồi mô hình thiết kế khu du lịch nằm trên đảo Koh Rong cho thấy đây là một căn cứ quân sự chứ không phải khách sạn và sân chơi cho khách du lịch.

Đi ngược thời gian ít năm, chính xác là năm 2013, Chủ tịch Nhà nước Tập Cận Bình công bố một dự án khổng lồ lấy tên là Nhất Đới Nhất Lộ (Tây phương gọi là Belt and Road Initiative) – một dự án lên đến cả ngàn tỉ Mỹ kim. Sáng kiến Nhất Đới Nhất Lộ của Trung Quốc – một vành đai, một con đường – là dự án lấy danh nghĩa phát triển kinh tế đa quốc gia thông qua hai kế hoạch Con Đường Tơ Lụa và Đường Hàng Hải. Tuy nhiên, học viện Brookings của Hoa Kỳ, trong một bản tường trình hôm tháng 9 năm 2019 ghi nhận là, “Những dự án hạ tầng cơ sở này được xây dựng mau chóng và hoạt động dễ dàng hơn là các căn cứ quân sự. Để thiết lập và bảo trì ít tốn kém kinh phí hơn, và trên thực tế, chúng thuộc quyền sở hữu của Trung Quốc.”

Hơn nữa, hiệp thương kinh tế bao giờ cũng đi đôi với hiệp ước hỗ tương quân sự, mà cán cân thường ngả về phía quân sự nhiều hơn, như có lần bị Trung tâm Nghiên cứu Quốc phòng Cấp cao của Hoa Kỳ phanh phui năm 2017.

Đòn phép che mắt thế giới của Tập Cận Bình là tạo sự nhập nhằng giữa quân sự và dân sự. Bằng nghị quyết trung ương, Tập dần dà xóa bỏ lằn ranh giữa dân chính và quân chính. Đây là âm mưu thâm độc nhằm biến tiềm năng cả nước thành một lực lượng vũ trang kinh khiếp khi cần thiết. Điển hình là với những nghị quyết trung ương trong hai năm 2015 và 2016, thương thuyền của Trung Quốc từ nay trở đi phải đạt tiêu chuẩn quân sự. Có nghĩa là một chiếc thương thuyền chở hàng hóa có thể biến ngay thành một chiến thuyền trong trường hợp chiến tranh hay xung đột xảy ra. Tại biển Nam Trung Hoa, ngư thuyền Việt Nam và Philippines thường là những miếng mồi ngon cho khinh hạm bọc sắt ngụy trang tàu đánh cá của Trung Quốc.

Xuyên qua dự án Nhất Đới Nhất Lộ, nhất là tại các hải cảng và vùng duyên hải, chính quyền Trung Quốc hiện đang xây dựng cơ sở và căn cứ vững chãi tại các địa điểm chiến lược. Tay làm nhưng miệng vẫn chối bai bải: Chúng tôi nào có tham vọng quân sự, chúng tôi làm vì nhân đạo và hòa bình thế giới!

Quyền lợi kinh tế của Trung Quốc hiện nay nằm rải rác khắp nơi trên thế giới, và để bảo vệ, Trung Quốc sẽ phải đổ tiền vào xây dựng căn cứ quân sự. Các căn cứ này, từ khả năng phòng ngự lúc ban đầu sẽ nhanh chóng biến thành cứ điểm mạnh mẽ dùng cho tiềm lực tấn công chiến lược một khi chiến tranh xảy ra. Đây là chính sách Trung Quốc đã và đang áp dụng trên toàn vùng Đông Á.

Ở biển Nam Trung Hoa, Trung Quốc từ năm 1974 đã “thái dồi” xong quần đảo Hoàng Sa trong tay Việt Nam và ngang nhiên kéo những giàn khoan dầu nổi có cả hạm đội tàu chiến yểm trợ vào vùng biển mà Hà Nội vẫn xem là thuộc Việt Nam. Cùng một nước cờ, Trung Quốc cưỡng chiếm bãi đá ngầm Macclesfield Bank (Trung Quốc gọi là Trung Sa) và bãi cạn Scarborough Shoal (Trung Quốc gọi là Hoàng Nham Đảo) của Philippines. Trung Quốc cũng tiến chiếm một số các hòn đảo ám tiêu san hô thuộc quần đảo Trường Sa từ Việt Nam và các quốc gia khác trong vùng. Từ năm 2013, tại đây, Trung Quốc bất chấp công pháp quốc tế, thực hiện các công trình quy mô vét cát dưới lòng biển, đổ bê-tông, biến rạn san hô thành đảo nhân tạo rồi xây đường băng, đặt giàn tên lửa, v.v. Sau khi Tòa án Trọng tài Thường trực đưa ra phán quyết bác bỏ tính hợp pháp của tuyên bố chủ quyền “đường lưỡi bò chín đoạn” của Trung Quốc – đòi chủ quyền 90% lãnh hải biển Nam Trung Hoa, một vùng biển rộng cả triệu dặm vuông, hải sản và tài nguyên phong phú, và cũng là một hải tuyến giao thương quan yếu năm nghìn tỉ Mỹ kim hàng hóa qua lại mỗi năm – Trung Quốc vẫn tiếp tục xem thường công luận quốc tế, duy trì thái độ hung hăng cố hữu, không ngừng tập diễn quân sự tại các hòn đảo nhân tạo này, đồng thời tích cực vận động ngoại giao để lôi kéo đồng minh về phe mình.

Thoạt đầu họ tuyên bố mục đích chỉ để bảo vệ san hô đang bị môi trường hủy diệt, và trợ giúp tàu bè lâm nạn trên biển, nhưng khi hành vi trở nên quá lộ liễu thì họ thú nhận là có quân sự hóa nhưng chỉ nhằm vào mục tiêu thuần túy phòng ngự. Ngay cả khi đặt giàn tên lửa hành trình và chuyển đến một lực lượng chiến đấu cơ khá hùng hậu trên các hòn đảo ấy, Bắc Kinh vẫn trơ trẽn tuyên bố với thế giới rằng họ không hề có bất cứ một tham vọng quân sự nào!

Cùng một luận điệu, Bắc Kinh cũng đang biến Djibouti thành một căn cứ quân sự trọng yếu. Djibouti tọa lạc tại vùng đất thường được mệnh danh là Sừng Châu Phi. Nó canh gác hệ thống các hải cảng bên bờ biển Châu Phi, từ vịnh Ba Tư, góp phần hình thành nên hải tuyến thương mại quan trọng từ thời cổ đại trải dọc Ấn Độ Dương. Trung Quốc đã đầu tư vào đây từ năm 2000, họ lấy lòng chính quyền địa phương bằng cách cho vay nợ mà không cần trả. Năm 2016 chính quyền Djibouti tuyên bố thiết lập đặc khu và ký kết một điều ước 10 năm với Trung Quốc. Dĩ nhiên, Trung Quốc trấn an thế giới bảo đây chỉ là một căn cứ hậu cần sử dụng trong những công tác trợ giúp nhân đạo và chống hải tặc. Nhưng sự thật thì khác hẳn, không ảnh vệ tinh gần đây cho thấy những công trình xây dựng hiện rõ là một căn cứ hải quân khổng lồ có khả năng đón nhận tàu chiến và tàu ngầm nguyên tử.

Cùng một sách lược ấy, Trung Quốc đang dần dà biến Campuchia thành một phiên thuộc. Với nguồn tài trợ khổng lồ từ Bắc Kinh đổ vào, chính quyền Phnom Penh càng lúc càng trở nên độc tài, vi phạm nhân quyền một cách thô bạo để thỏa mãn những yêu sách của Bắc Kinh. Thủ tướng Hun Sen chỉ là kẻ thừa hành những chương trình do Trung Quốc đặt ra. Trận đại dịch Covid-19 cho thế giới thấy rõ Hun Sen là người như thế nào. Ngay sau khi Trung Quốc tuyên bố mở cửa, Hun Sen là nguyên thủ quốc gia đầu tiên bay lên Bắc Kinh chúc mừng Tập Cận Bình. Và, trong khi đại dịch vẫn đang hoành hành dữ dội, nhà nước Campuchia vẫn không ra lệnh đình chỉ các chuyến bay giữa hai quốc gia. Điều này chứng tỏ ông ta coi trọng đồng tiền của Bắc Kinh hơn sinh mạng người dân. Hun Sen còn giúp Trung Quốc tránh thuế thương chính của Hoa Kỳ trong trận thương chiến giữa hai quốc gia bằng cách cho phép Trung Quốc sử dụng đặc khu kinh tế do Trung Quốc làm chủ ở Sihanoukville để vận chuyển hàng hóa.

Có lẽ Hun Sen không có chọn lựa nào khác. Ngày nay Campuchia gần như bị cô lập trên chính trường quốc tế; dân chúng trong nước, nhất là giới trẻ, hoàn toàn mất tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của con người nhiều thủ đoạn và hèn kém ấy. Nhưng với sự hỗ trợ tích cực từ Trung Quốc, chính quyền Phnom Penh không từ bỏ bất cứ một biện pháp thô bạo nào nhằm bóp nghẹt tiếng nói của phe đối lập và báo chí. Tình trạng tham nhũng trong chính quyền và các thiết chế xã hội tràn lan khủng khiếp; sắc luật “Chống Tham nhũng” ban hành năm 2010 chỉ là một văn kiện khôi hài, thí dụ, kẻ thổi còi báo động tham nhũng (whistle-blower), nếu không trưng ra được bằng chứng cụ thể, sẽ bị sáu tháng tù! Không cần nói nhiều, những vi phạm nhân quyền như giết chóc, tra tấn những kẻ bị xem là nguy hiểm cho chế độ, kể cả trí thức và báo chí đối lập, xảy ra thường xuyên, đến nỗi năm 2018 Liên Hiệp Quốc đã phải lên tiếng cảnh báo. Đáng buồn nhất là ở Campuchia ngày nay tình trạng nô lệ vẫn còn tồn tại. Theo Chỉ số Nô lệ Toàn cầu (văn phòng chính ở Paris) công bố năm 2016 thì Campuchia có 256.800 người (tức 1,65% dân số) là nô lệ!

Trung Quốc đổ nguồn đầu tư vào Campuchia với danh nghĩa phát triển kinh tế, nhưng sự thật là những lợi ích chỉ dồn vào Hun Sen và tập đoàn thống trị của ông ta. Tại tỉnh Koh Kong (xem bản đồ) phía tây nam Campuchia, sân bay và hải cảng nước sâu không phải để giúp ngành du lịch quốc gia có thêm lợi nhuận, dân chúng có công ăn việc làm, mà được sử dụng như một căn cứ vĩ đại của hải quân Trung Quốc. Nhà nước Campuchia đã dâng cho Tập đoàn Liên hợp Phát triển Thiên Tân ít nhất 20% chiều dài toàn thể bờ biển quốc gia, gấp ba lần con số luật đất đai cho phép, để xây dựng căn cứ này. Theo điều ước 99-năm-nhượng-địa với cái giá rẻ hơn bèo 30 Mỹ kim một héc-ta, Trung Quốc sẽ làm chủ dải đất chiến lược này trong một thời gian rất dài. Không người Campuchia nào được phép làm bất cứ điều gì trên dải đất đó. Cả ngàn gia đình bị cướp đất, không một đồng xu bồi thường, và khi dân oan lên Phnom Penh khiếu kiện nhà nước thì bị cảnh sát bắt giam vào nhà tù.

Nắm giữ hải cảng nước sâu Koh Kong, Trung Quốc kiểm soát cửa ngõ biển Nam Trung Hoa ra Ấn Độ Dương, đi luồn qua eo biển Malacca nhỏ hẹp và trắc trở. Từ lâu các chiến lược gia thế giới đều đồng ý rằng ai kiểm soát eo biển đó sẽ kiểm soát luôn Đông Nam Á, và có lẽ cả Đông Á, bởi đa phần dầu khí dùng thắp đèn và chế tạo xăng nhớt cho ô-tô chạy ở Nhật Bản và Nam Hàn đều phải đi qua vùng biển này.

Đặt căn cứ quân sự tại Koh Kong, cùng với Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc tạo thành thế tam giác bao vây các quốc gia Đông Nam Á vào giữa, trong đó Việt Nam là cái đích dễ ngắm bắn nhất. Nếu chiến tranh toàn diện giữa hai quốc gia xảy ra (một điều không ai mong muốn, kể cả Trung Quốc), với tên lửa hành trình và một lực lượng phóng pháo / chiến đấu cơ tàng hình thế-hệ-thứ-năm J-20 tiên tiến, trong vòng 72 giờ, cả nước Việt Nam sẽ biến thành biển lửa, và “bài học” năm 1979 chỉ là cái “búng tai” thật nhẹ.

Chiến tranh có thể không xảy ra, nhưng trong lúc ngồi đàm phán, bạn chẳng thể nào ở thế thượng phong nếu khẩu súng to đùng của phe địch lúc nào cũng lăm lăm chĩa vào đầu bạn.

Ngoài Campuchia, các quốc gia khác trong vùng cho tới giờ phút này vẫn chưa bị Trung Quốc áp đặt một chế độ cho phép họ đem quân đội và vũ khí vào. Nhưng nếu cộng đồng thế giới làm ngơ vì quyền lợi nhỏ trước mắt để Trung Quốc tiếp tục sách lược “nói một đàng, làm một nẻo” thì sớm muộn Campuchia sẽ biến thành trạm gác của Trung Quốc. Sách lược ấy, họ không cần tìm kiếm đâu xa, mà chỉ cần giở lại thiên Kế sách trong binh pháp Tôn Tử. Cách đây hai nghìn năm trăm năm, Tôn Tử nói: “Binh giả, ngụy đạo dã.” Có nghĩa là: Dụng binh tác chiến là một hành vi ngụy tạo, giả trá, tấn công trong lúc đối phương không đề phòng, hành động ở chỗ đối phương không ngờ tới, mà mục đích cuối cùng vẫn luôn luôn là đánh thắng quân thù. Kỳ thực, xảo trá là tư tưởng chiến lược rất quan trọng xuyên suốt binh pháp Tôn Tử mà Tập Cận Bình cùng ban tham mưu của ông ta ngày nay áp dụng một cách triệt để trên chính trường thế giới.

Các nhà nắm chính sách của Hoa Kỳ chắc chắn biết như thế, và Hoa Kỳ vừa ngấm ngầm vừa công khai giúp các quốc gia nhỏ trong vùng như Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan, và Việt Nam những phương tiện kỹ thuật để rà soát mạng lưới an ninh hàng hải, bao gồm cả công tác dò thám hành động quân sự mật của Trung Quốc, và chia sẻ những thông tin này với Washington. Điều này trở nên cấp bách hơn bao giờ, và cần triển khai cho rộng lớn hơn. Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh nếu không kịp thời ngăn chặn Trung Quốc biến Campuchia thành một pháo đài tiền tuyến thì đó sẽ là gót chân của Achilles trong sách lược ngăn chặn hiểm họa làn sóng bá quyền của Trung Quốc đang ồ ạt bành trướng phủ trùm lên toàn cõi Đông Á. Thêm nữa, dân tộc Campuchia cần được hỗ trợ để họ giữ vững chủ quyền đất đai, đòi hỏi có bầu cử tự do và lương thiện, hầu phục hồi lại thể chế độc lập và trung lập trên xứ sở vốn trải qua không biết bao nhiêu tai ương khốc hại suốt gần thế kỷ qua.

Biết như vậy, Tổng thống Obama của Hoa Kỳ đã sớm “xoay trục” chính sách đối ngoại với chủ đích nhắm vào Á Châu nhiều hơn. Tuy nhiên, theo ông Pat Mulloy, cựu thành viên của Ủy ban Xét duyệt Kinh tế và An ninh Mỹ-Trung, thì sách lược “xoay trục” xem-quân-sự-là-chính của Nhà Trắng đã để lộ ra sự thiếu hiểu biết cơ bản của Hoa Kỳ về yêu cầu cấp thiết tái dựng sức mạnh quốc gia tổng hợp. Ông đưa ra nhận định sau: “Tổng thống bảo chúng ta phải xoay trục sang Á Châu vì Trung Quốc đang vươn lên. Nhưng Trung Quốc vươn lên chính vì chúng ta đã để cán cân mậu dịch nghiêng hẳn về phía Trung Quốc. Do đó, phải chăng sẽ hợp lý hơn nhiều nếu chúng ta quân bằng cán cân ấy bằng cách chấm dứt ngay tình trạng giới tiêu thụ Mỹ tiếp tục nuôi cho Trung Quốc đi lên? Đấy mới là phương cách xoay trục sang Á Châu thật sự thông minh.”

Câu nói của ông Mulloy nghe càng chua xót trong trận đại dịch Covid-19 khi người dân biết là 90% thuốc men của Hoa Kỳ là do Trung Quốc sản xuất và cung cấp!

Giáo sư Tiến sĩ Peter Navarro, hiện đang là cố vấn kinh tế cho Tổng thống Trump, thì đưa ra suy nghĩ sau về khó khăn này của Hoa Kỳ: “Để chống đỡ những thách đố khó khăn và các vấn đề kinh tế, an ninh nghiêm trọng gây nên bởi sự tiến bộ nhanh chóng của Trung Quốc, trước hết chúng ta phải có đồng thuận chính trị. Tuy vậy, rất khó đạt được sự đồng thuận như thế trong một thể chế dân chủ mở nơi những phe nhóm lợi ích tranh giành ảnh hưởng kinh tế chia nhau đặc quyền trong việc buôn bán với Trung Quốc, những nhóm “chính trị hành lang” sẽ tranh giành lẫn nhau chứ không chịu ngồi chung bàn để cùng hướng về một mục đích chung. Thêm nữa, trong khi chính quyền Cộng sản độc tài Trung Quốc có toàn quyền dùng báo chí, truyền thanh, truyền hình làm cái loa cho luận điểm của mình thì giới truyển thông Tây phương và các trường đại học Hoa Kỳ đều tự áp đặt một chế độ kiểm duyệt. Sự thật là “căn nhà chia rẽ” này đã từ lâu giải thích tại sao các nền dân chủ Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ, đã tỏ ra vô cùng chậm chạp khi phản ứng lại một Trung Quốc hận thù ấp ủ nhất quyết tiến lên chiếm lĩnh vai trò độc bá thế giới. Tuy nhiên, nếu tình trạng vùi-đầu-xuống-cát này tiếp diễn mãi thì kết cuộc của câu chuyện, tôi e là rất tệ.”

Lời lẽ của giáo sư Navarro rất đáng cho chúng ta suy ngẫm.

Trịnh Khải Nguyên Chương

(Bauxite VN)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑