Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV CỰC NÓNG: Thành Ủy Sài Gòn có biến Nguyễn Thị Quyết Tâm ôm ngàn tỷ qua Mỹ định cư

Khủng hoảng tài chính Trung Quốc đã bắt đầu?



Một lần nữa, các nhà đầu tư thế giới đang hướng ánh mắt lo lắng về phía Trung Quốc. Và họ có lý do để làm điều đó. Tăng trưởng kinh tế trong quý thứ ba đã giảm xuống còn 6,5%, tốc độ chậm nhất kể từ giai đoạn đỉnh điểm khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2009. Lần đầu tiên số lượng tiêu thụ xe hơi đã giảm trong hơn hai thập niên. Thông báo của Apple vào đầu tháng 1 rằng doanh số iPhone tại Trung Quốc đang chùng xuống đã cảnh báo thế giới về việc một Trung Quốc đang trì trệ sẽ kéo giảm tốc độ tăng trưởng toàn cầu và lợi nhuận của các công ty. Nhưng người Trung Quốc đã nhận thấy điều đó một thời gian trước. Ngay cả sau một đợt tăng giá gần đây, thị trường chứng khoán Thượng Hải vẫn sụt giảm hơn một phần tư so với mức đỉnh năm 2018. Triển vọng cũng không sáng sủa hơn. Thuế quan đối với hàng xuất khẩu của Trung Quốc sang Hoa Kỳ do Tổng thống Donald Trump áp đặt đang bắt đầu gây tổn thương cho các nhà máy của nước này. Một sự sụt giảm mạnh và bất ngờ trong kim ngạch nhập khẩu tháng 12 cho thấy nền kinh tế đang giảm tốc mạnh như thế nào. Điều đó đã khiến Bắc Kinh phải xuống nước và đàm phán với Washington để xoa dịu cuộc xung đột.

Một thỏa thuận thương mại, nếu xảy ra, có thể làm dịu lo lắng cho các nhà đầu tư, và thậm chí có thể giúp kích thích tăng trưởng kinh tế, ít nhất là tạm thời. Nhưng nó sẽ không giúp chấm dứt các tai ương của Trung Quốc. Mặc dù thuế quan là một mối lo lớn, nhưng các vấn đề thực sự lại ăn sâu hơn, tồn tại chính trong cấu trúc tài chính của Trung Quốc.

Điu ít người chúý là Trung Quc thực tế đã lâm vào khng hong. Không, đó không phải là kiểu sụp đổ sống còn mà Hoa Kỳ đã chứng kiến trong năm 2008 hay cuộc khủng hoảng dữ dội, đáng kinh ngạc mà các con hổ kinh tế châu Á đã trải qua vào năm 1997. Tuy nhiên, đó là một cuộc khủng hoảng, với các ngân hàng đầm đìa nợ xấu, các công ty phá sản, và nhà nước phải ra tay giải cứu. Do Trung Quốc gọi mô hình chủ nghĩa tư bản nhà nước của mình là “chủ nghĩa xã hội mang đặc sắc Trung Quốc”, nên chúng ta hãy cứ gọi đây là một cuộc “khủng hoảng tài chính mang màu sắc Trung Quốc”.

Cuộc khủng hoảng này không chỉ đơn thuần là về tốc độ tăng trưởng hiện tại chậm lại. Nó đã diễn ra trong một thời gian và nếu xét các triệu chứng thì nó cũng sẽ không sớm biến mất. Cách cuộc khủng hoảng được (hoặc không được) giải quyết sẽ có tác động sâu rộng lớn hơn nhiều so với việc một vài quý có tốc độ tăng trưởng thấp. Cuộc khủng hoảng này là về tương lai kinh tế của Trung Quốc và liệu nước này có thể quản lý được quá trình chuyển đổi cơ cấu cần thiết để đưa nền kinh tế bước vào hàng ngũ những nền kinh tế tiên tiến nhất thế giới hay không. Và nó cũng sẽ xác định liệu Trung Quốc có thể trở thành một trụ cột tăng trưởng toàn cầu hay là một mối đe dọa đối với sự ổn định tài chính thế giới.

Nhìn bề ngoài, ý kiến ​​cho rằng Trung Quốc đang gặp khủng hoảng nghe có vẻ vô lý. Tăng trưởng đã giảm dần nhưng vẫn tương đối cao nếu bạn tin vào số liệu của chính phủ. Các ngân hàng và công ty chưa rơi vào tình trạng mất khả năng thanh toán trên quy mô lớn. Đồng nhân dân tệ thậm chí đã có dấu hiệu tăng giá trở lại trong những ngày gần đây. Dù sự lo lắng về tình trạng của nền kinh tế đã gia tăng khiến người tiêu dùng Trung Quốc giảm chi tiêu, nhưng tâm trạng ở Trung Quốc vẫn chưa biến thành sự u ám điển hình của các cuộc khủng hoảng tài chính.

Vậy thì sao lại khng hong? Khng hong kiểu gì?

Thật vậy, Trung Quốc có thể không bao giờ phải chịu đựng nỗi hoảng loạn kinh hoàng như ở Phố Wall năm 2008. Cuộc khủng hoảng tài chính mang màu sắc Trung Quốc không diễn ra giống như hầu hết các các cuộc khủng hoảng tài chính khác. Thay vì là một vụ nổ bất ngờ phá hủy các ngân hàng và công ăn việc làm, phiên bản khủng hoảng Trung Quốc sẽ kéo dài, diễn ra chậm đến mức khó có thể nhận thấy. Nhưng cuối cùng, phí tổn và hệ quả sẽ tương tự như – và thậm chí còn tồi tệ hơn – cả các cuộc khủng hoảng truyền thống mà chúng ta từng chứng kiến.

Một vài năm trước, một số nhà quan sát Trung Quốc (trong đó có tôi) dự đoán nền kinh tế nước này có thể sụp đổ theo kiểu tương tự như năm 2008. Tất cả các đèn cảnh báo cho thảm họa đã nhấp nháy màu đỏ: bong bóng nhà đất, công suất dư thừa trong các ngành công nghiệp từ thép đến sản xuất tấm pin mặt trời, và đáng lo ngại nhất là sự tích tụ nợ ở mức khổng lồ. Theo Ngân hàng Thanh toán Quốc tế, tổng số nợ so với sản lượng quốc gia đã tăng lên tới mức 253% vào giữa năm 2018, từ mức chỉ 140% một thập niên trước đó. Không nền kinh tế mới nổi nào kể từ những năm 1990 trải qua một quá trình tăng nợ quá mức như vậy mà lại thoát khỏi được một thảm họa tài chính. Trung Quốc sẽ phải thách thức lịch sử nếu muốn tránh được một thảm họa nợ nần.

Chúng ta đã theo dõi và chờ đợi một “khoảnh khắc Lehman Brothers” ở Trung Quốc – và cứ thế chờ đợi thêm. Nó không bao giờ xảy đến. Một số nhà phân tích đã nhận ra rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra bởi thực sự Trung Quốc đã lớn tới mức không thể đổ vỡ (too big too fail). Lập luận mới cho rằng chính phủ Trung Quốc có rất nhiều đòn bẩy trong việc kiểm soát các ngân hàng, các tập đoàn lớn và dòng vốn, họ có thể ngăn chặn khủng hoảng theo cách mà một nền kinh tế tự do hơn không thể ngăn chặn. Siêu cường này đã thể hiện điều đó vào năm 2015 sau khi một bong bóng thị trường chứng khoán nổ tung, đi kèm cùng việc quản lý cho vay yếu kém và sự bất lực của bộ máy quan liêu. Tiền chảy ra khỏi đất nước khi đồng nhân dân tệ loạng choạng. Những gì có thể đã khiến các thị trường mới nổi khác sụp đổ đã được giải quyết chỉ bằng một ngày làm việc của các quan chức đầy quyền lực của Trung Quốc. Chính phủ đã tổ chức một gói cứu trợ chứng khoán và kiểm soát dòng vốn. Cuộc khủng hoảng được ngăn chặn.

Cách tiếp cận đó đại diện cho chiến lược tổng thể của Bắc Kinh về vấn đề nợ. Chính phủ – vốn bị ám ảnh về sự ổn định xã hội – không cho phép trái bom phát nổ. Nhưng cuộc khủng hoảng tài chính mang màu sắc Trung Quốc vẫn đang gây ra thiệt hại cho nền kinh tế như bao cuộc khủng hoảng khác.

Như trong bt k cuc khng hong n nào khác, sc khe ca các ngân hàng Trung Quc đang b xói mòn mt cách nguy him. Mặc dù tỉ lệ nợ xấu đạt mức cao nhất trong một thập niên vào cuối năm 2018, nhưng chúng vẫn ở mức dưới 2% tổng dư nợ theo số liệu chính phủ. Hầu như không ai tin vào thống kê này. Charlene Chu, một giám đốc cao cấp của công ty Autonomous Research và là một trong các chuyên gia hàng đầu về rủi ro tín dụng tại Trung Quốc, ước tính rằng mức nợ xấu phải lên tới 24% tổng tín dụng, trị giá khoảng 8,5 nghìn tỷ đô la. Điều đó nghe có vẻ thái quá, nhưng trong cuộc khủng hoảng năm 1997, các khoản nợ xấu ở Indonesia, Hàn Quốc và Thái Lan đã lên tới một phần ba tổng số các khoản vay.

Như thường thấy trong các cuộc khủng hoảng, mức độ thực sự của nợ xấu và thiệt hại có lẽ cao hơn mức mà người ta có thể dự đoán. Trong một nghiên cứu vào tháng 10, S&P Global Ratings lưu ý rằng số nợ của các chính quyền địa phương ở Trung Quốc vẫn còn là một bí ẩn, vì rất nhiều trong số đó được đưa ra ngoài bảng cân đối kế toán. Khoản nợ ngầm đó có thể gấp nhiều lần con số được tiết lộ công khai. S&P gọi nó là “phần nổi của một tảng băng rủi ro tín dụng khổng lồ”. Các chính quyền địa phương thường tìm cách chi tiêu vào cơ sở hạ tầng để kích thích tăng trưởng, nhưng với một núi nợ, vai trò đó đang đạt đến mức giới hạn.

Trung Quc cũng đang đi phó vi mt đặc điểm khác ca mt cuc khng hong tài chính: dòng vn chảy ra ngoài. Nhờ sự kiểm soát chặt chẽ, dòng tiền không thể tháo chạy nhanh như nó có thể dưới một chế độ ít mang tính kiểm soát hơn. Nhưng dù sao dòng tiền cũng sẽ chảy ra nước ngoài. Người Trung Quốc đã đứng đầu danh sách người nước ngoài mua nhà đất ở Hoa Kỳ trong sáu năm liên tiếp, theo Hiệp hội Bất động sản Quốc gia. Trong 12 tháng tính đến hết tháng 3 vừa qua, họ đã mua hơn 30 tỷ đô la giá trị nhà đất ở Mỹ. Người Canada chỉ mua một phần ba mức đó; còn người Anh và người Ấn Độ chỉ mua bằng một phần tư.

Về lý thuyết, cuộc khủng hoảng tài chính theo kiểu Trung Quốc có những “lợi thế” nhất định so với các loại khủng hoảng thông thường. Bằng cách duy trì tăng trưởng và việc làm, Bắc Kinh có thêm thời gian để sửa chữa hệ thống. Các nhà quản lý đang cố gắng dọn dẹp một số vấn đề: Các công ty phá sản đã tăng mạnh vào năm ngoái. Nhưng trong thực tế, chính phủ đang khiến cuộc khủng hoảng kéo dài bằng cách dọn dẹp rác tài chính quá chậm. Những điều cần làm có lẽ là phải đại tu quy mô lớn các doanh nghiệp nhà nước cồng kềnh kém hiệu quả. Nhưng thậm chí tệ hơn, các nhà hoạch định chính sách đang tiếp tục đổ thêm vào đống rác đó. Họ vẫn cố tìm cách đạt được các mục tiêu tăng trưởng vốn không thể đạt được nếu không bơm thêm tín dụng. Trung Quốc là một kẻ nghiện nợ, và giống như bất kỳ con nghiện nào, họ cần thêm liều tín dụng để tiếp tục phát triển. Khi các liều cứu trợ ngắn hạn đó mất đi, nền kinh tế lại bắt đầu chậm lại. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc lại bị lung lay, mất quyết tâm xử lý nợ và lại chích thêm một liều tín dụng mới.

Họ lại đang thử lại cách đó. Phần lớn tăng trưởng chậm lại gần đây là do những nỗ lực của chính phủ nhằm hạn chế nợ. Vì vậy, các nhà hoạch định chính sách, như thường lệ, lại đang mở van tín dụng trở lại. Hồi đầu tháng Một, ngân hàng trung ương đã giảm tỉ lệ dự trữ bắt buộc, cho phép các ngân hàng cho vay nhiều hơn. Chắc chắn điều này sẽ tạo ra thêm nhiều nợ xấu. Theo Dinny McMahon, tác giả cuốn sách “China’s Great Great Wall of Debt”, thêm nhiều khoản nợ được tạo ra và các khoản nợ đó được sử dụng để tạo ra tất cả những thứ gây nên vấn đề suốt thập niên qua.

Theo nghĩa đó, chính phđang khiến cho cuc khng hong tài chính mang màu sắc Trung Quc trở nên ti t hơn mt cuc khng hong tài chính tiêu chun. Những khoảnh khắc Lehman có thể đáng sợ, nhưng chúng cũng mang tính thanh lọc, một cơ hội cho thị trường đào thải những thực thể yếu kém và tạo không gian cho các thực thể mới và tốt hơn. Bằng cách ngăn chặn điều đó xảy ra, Bắc Kinh lại đang cho phép những thứ cặn bã thối rữa thêm, có khả năng làm tăng chi phí dọn dẹp không thể tránh khỏi sau này.

Cuối cùng, nhà nước sẽ phải can thiệp và giải quyết mớ hỗn độn đó, giống như chính phủ Hoa Kỳ đã phải làm trong năm 2008. Giải cứu hệ thống ngân hàng Trung Quốc có thể sẽ đòi hỏi phải có một Chương trình Cứu trợ Tài sản xấu khổng lồ. Chúng ta có thể hình dung sơ bộ chi phí sẽ lớn như thế nào nếu nhìn lại các cuộc khủng hoảng trong quá khứ. Chính phủ Hàn Quốc đã chi tương đương 31% GDP để cứu hệ thống tài chính của mình sau cuộc khủng hoảng năm 1997. Nếu sử dụng mức đó để tham khảo, chi phí Trung Quốc phải bỏ ra có thể đạt 3,8 nghìn tỷ đô la. Nó có thể còn cao hơn. Indonesia đã phải chi 57% tổng sản phẩm quốc nội cho việc tái cấu trúc sau khủng hoảng năm 1997.

Trong khi đó, nền kinh tế bị đè nặng. Quá nhiều khoản nợ của Trung Quốc đã được tích tụ theo một cách không hiệu quả – các nhà máy không cần thiết, các công ty xác sống mất khả năng thanh toán – và sự phân bổ tài nguyên sai lệch đó đang ăn mòn các động lực tăng trưởng chính. Conference Board – một hiệp hội nghiên cứu có trụ sở tại New York, tính  toán rằng mức tăng năng suất của Trung Quốc đã âm từ năm 2012.

Tt cđiu này dn đến mt vòng xoáy đi xung. Với việc Trung Quốc đã bị chôn vùi trong nợ nần, mỗi nỗ lực kích thích nền kinh tế bằng tín dụng mới lại có tác dụng ngày càng nhỏ hơn. Như công ty nghiên cứu Fathom Consulting đã giải thích trong một nghiên cứu vào tháng 10, mô hình kinh tế cũ của Trung Quốc “đang cho thấy mức lợi nhuận cận biên giảm dần”. Có những dấu hiệu cho thấy điều đó đang xảy ra. Mặc dù có nhiều tháng cho vay nới tay nhưng tăng trưởng tín dụng đã không tăng mạnh như các nhà hoạch định chính sách mong muốn. Nỗi lo sợ gia tăng về tình trạng nền kinh tế kết hợp với mức nợ đáng kinh ngạc đang khiến chính phủ gặp khó khăn hơn trong việc dựa vào tín dụng bổ sung để duy trì mức tăng trưởng của Trung Quốc.

Có lẽ sẽ đến một thời điểm mà ngay cả các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc cũng nhận ra rằng núi nợ này nguy hiểm đến mức việc kiểm soát nó phải được ưu tiên hơn so với tăng trưởng. Mặc dù vậy, thật khó để tưởng tượng điều gì có thể đánh thức họ. Lạm phát cao hơn có thể là một yếu tố thay đổi cuộc chơi, vì điều đó sẽ khiến ngân hàng trung ương khó có thể tiếp tục bơm vào số tiền mặt mà hệ thống cần có để duy trì hoạt động. Nhưng điều đó khó có khả năng xảy ra, ít nhất là trong ngắn hạn. Lạm phát giảm mạnh đang làm dấy lên mối lo rằng Trung Quốc có thể bước vào thời kỳ giảm phát, khiến cho núi nợ của nước này thậm chí còn trở nên nặng nề hơn.

Giải pháp thực sự duy nhất, như McMahon lưu ý, là thay đổi mô hình tăng trưởng của nền kinh tế. Các nhà kinh tế và chính sách đã tranh luận về việc Trung Quốc cần phải “cân bằng lại” – chuyển động lực tăng trưởng từ đầu tư sang tiêu dùng. Điều đó không xảy ra đủ nhanh. Mỗi lần chính phủ sử dụng tín dụng để thúc đẩy tăng trưởng, nó lại tạo ra trở ngại cho cải cách hệ thống kinh tế. Theo công ty Fathom Consulting, Bắc Kinh đang “né tránh các thực tế kinh tế của việc tái cân bằng trong khi tích tụ thêm các vấn đề cho tương lai”.

Vấn đề cơ bản là các cải cách tự do hóa vốn có thể đưa nền kinh tế đi theo hướng lành mạnh hơn đã biến mất, và không có sự hồi sinh nào cho chúng trong tương lai gần. Ưu tiên hàng đầu của Chủ tịch Tập Cận Bình là áp đặt sự kiểm soát của Đảng Cộng sản lên mọi thứ, vì vậy, ông duy trì chương trình nghị sự kinh tế dựa vào đầu tư và các doanh nghiệp quốc doanh vốn là trung tâm của cuộc khủng hoảng tài chính mang màu sắc Trung Quốc này. Các chính sách công nghiệp mới nhất của ông có thể mang lại các sản phẩm hấp dẫn hơn như robot, vi mạch, xe điện, nhưng chúng có thể tạo ra một mớ hỗn độn cũ: quá nhiều nhà máy, quá nhiều nợ, quá nhiều thứ bỏ đi.

Ngay cả khi cách tiếp cận của Tập khai sinh ra các ngành nghề mới và tăng trưởng kinh tế, điều đó vẫn không nhất thiết giúp giải quyết các tác hại đã được gây ra. Các khoản nợ xấu đã không biến mất một cách thần kỳ. Sự khác biệt thực sự duy nhất giữa một cuộc khủng hoảng tài chính thông thường và một cuộc khủng hoảng tài chính mang màu sắc Trung Quốc là thời gian. Hầu hết các biến động tài chính bình thường sẽ chấm dứt trong mấy tháng; nhưng khủng hoảng của Trung Quốc có thể kéo dài nhiều năm. Là nền kinh tế mới nổi hàng đầu thế giới, Trung Quốc nên là một nguồn hỗ trợ cho nền kinh tế thế giới đang tuột dốc. Nhưng nếu Trung Quốc không giải quyết được cuộc khủng hoảng tài chính của mình thì nó lại là một gánh nặng cho toàn cầu.
 
Michael Schuman

Nguồn: Forget the Trade War. China Is Already in Crisis”, Bloomberg Businessweek, 17/01/2019.

Biên dịch: Lê Hồng Hiệp

(Nghiên cứu Quốc tế)

Chết vì sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật


Những gì đang diễn ra ở Lộc Hưng như là kiểu một đất nước không có pháp luật. Hàng trăm hộ dân đang sống hợp pháp trên mảnh đất của mình, chỉ qua một ngày đêm, họ đã bị biến thành dân du mục.

Chết vì sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật
Đi hỏi khắp thế gian này có một băng đảng nào mất dạy như thế không? Có nhà cầm quyền nào mà tàn bạo với dân đen đến vậy không? Người dân chỉ cần một sự minh bạch tối thiểu trước pháp luật.

Đúng thật là rừng rú mọi rợ, nếu đi làm một cuộc khảo sát 100 học sinh lớp ba mà không cần căn cứ vào nhận định chi tiết của từng cháu, chỉ cần căn cứ theo kết quả như ngôn ngữ máy tính là True, False thì hành động “san bằng” Lộc Hưng chắc chắn có kết quả rất cao là False (sai lầm).

Nhìn toàn cảnh Lộc Hưng, giờ đây mới thấy rõ, có một giai cấp ăn cướp thuộc Đảng thành Hồ nói riêng, ngay ban ngày đeo biển số tiến lên 6789, San Bằng Tất Cả, trước đối thủ giai cấp ăn mày Lộc Hưng mang biển số xuống hố 9876, Căn Trọ Bốn Sao, ra đường mà nằm.

Người dân Lộc Hưng có tội gì? Có chăng là cái tội nằm trên đống vàng “sở hữu toàn dân”, mùi vàng máu tanh làm cho bầy sói kích thích cực độ cơn thèm thuồng rất vô sản ngược đời mờ hẳn lý trí bầy đàn tạp ăn.

Trận chiến này rõ ràng là cực kỳ khốn nạn, có bao nhiêu học sinh, sinh viên, thường dân… biết về Lộc Hưng? Có tên đại biểu Quốc hội nào lên tiếng, mặc dù họ mang danh đại diện cho dân? Đúng là thời kỳ Internet Vina đồ đá.

Cái tội của xóm Lộc Hưng là không biết đi đêm, không chịu ăn chia đút nhét vào mồm lũ quan chức não nhỏ, nhưng có cái bao tử rất to.

Cái oan khiên trời cao đất dày này là vừa mất nhà, vừa phải gánh cái nghiệp khốn nạn, quy chụp phản động chống đối đó, như là cái túi chứa rác rưởi của hệ thống cai trị cộng sản. Mối thù đúng 44 năm mới thanh toán xong bằng máy húc và máy ủi.

Bốn mươi bốn năm Lộc Hưng nằm ngoài vòng pháp luật, bật cười 44 năm trong lòng thành phố cõng tên bác, có một cái xóm lọt sổ cách mạng Nam Tào.

Người dân Lộc Hưng không phải là di dân tự do, người ta hiện hữu trước năm 1975, trước khi có loài Cộng sản hiện diện chiếm cứ Sài Gòn.

Đó là hành vi của thứ pháp luật vô luân, thi hành luật pháp bằng tất cả công cụ trấn áp mà không cần tòa án, không cần chứng cứ.

Đã có biết bao nhiêu đồng bào Nùng, Tày, Dao, Hmong… di dân tự do vào miền núi rừng Tây Nguyên để mưu cầu cuộc sống. Tôi muốn nói đến cách xử sự bất lực của nhà cầm quyền, mềm nắn rắn buông, lấn át kẻ yếu đuối nhưng hạ mình trước những thế mạnh.

Hãy khoan nói thêm về nguyên nhân di dân, hãy nhìn vào hiện trạng và so sánh dân cư, đồng bào Nùng, Tày trên và xóm Lộc Hưng theo định nghĩa của cộng sản thì đều là anh em, khác là sống và làm việc theo hiến pháp, pháp luật cũng chính do đất nước này xướng ra, nhưng cách giải quyết thật không công bằng.

Ông thủ tướng đã chỉ ra rằng, có ba triệu người, gồm 20.000 hộ dân di cư bất hợp pháp đến Tây nguyên từ năm 1975 đến 2018, ngoài khả năng kiểm soát của giai cấp đảng trị, rằng là do đói kém, mưu sinh, vì kế sinh nhai phải rời bỏ quê hương, tìm vùng đất mới để cuộc sống tốt hơn.

Rằng không chỉ cần đúng pháp luật mà phải hài hòa, linh hoạt, đồng bộ từ các cấp, các ngành, để giải quyết vấn đề di dân tự do. Có nghĩa là phải hợp thức hóa sổ đỏ, sổ xanh để ba triệu người này trở thành công dân lần thứ hai. Trong khi đó, hàng trăm hộ dân vô tội, sống hợp pháp trên mảnh đất của mình, chỉ qua một ngày, đêm trở thành du mục trên đường phố Sài Gòn.

Bật cười, nực cười và trớ trêu trong hành vi chăn dân bằng cả một sự thiên lệch ngang ngược, có mắt như mù.

(Tiếng Dân)

“Trung Quốc tính mua thêm 1 nghìn tỷ USD hàng hóa Mỹ trong 6 năm”


Đề xuất trên của Bắc Kinh nhằm giảm thâm hụt thương mại Mỹ-Trung về 0 vào năm 2024...

Tổng thống Mỹ Donald Trump (phải) và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong cuộc gặp ở Bắc Kinh tháng 11/2017 - Ảnh: Getty.
Trong cuộc đàm phán thương mại song phương đang diễn ra, Trung Quốc đã đề xuất tăng nhập khẩu hàng hóa từ Mỹ nhằm đi đến sự cân bằng thương mại với Mỹ - nguồn thạo tin tiết lộ với hãng tin CNBC ngày 18/1.

Theo nguồn tin, đề xuất trên đã được các quan chức Trung Quốc đưa ra với phía Mỹ trong vòng đàm phán diễn ra ở Bắc Kinh hồi tuần trước.

Theo đó, Trung Quốc tính sẽ tăng nhập khẩu hàng hóa hàng năm từ Mỹ thêm tổng cộng 1 nghìn tỷ USD trong thời gian từ nay đến hết năm 2024.

Nguồn tin cũng nói phía Trung Quốc gợi ý rằng việc nước này tăng mua hàng hóa Mỹ sẽ giúp ích cho khả năng tái đắc cử Tổng thống của ông Donald Trump vào năm 2020.

Mỹ có thâm hụt thương mại 323 tỷ USD với Trung Quốc trong 2018, và đề xuất trên của Bắc Kinh nhằm giảm thâm hụt thương mại Mỹ-Trung về 0 vào năm 2024.

Thông tin này đã góp phần đưa thị trường chứng khoán Mỹ tăng điểm mạnh trong phiên giao dịch ngày thứ Sáu.

Phó thủ tướng Lưu Hạc, nhà đàm phán thương mại cấp cao nhất của Trung Quốc, sẽ đến thủ đô Washington để đàm phán với đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer vào ngày 30-31/1.

Trước đó, vào hôm thứ Năm, tờ Wall Street Journal nói rằng Bộ trưởng Bộ Tài chính Mỹ Steven Mnuchin đang tính dỡ một phần hoặc toàn bộ thuế quan bổ sung đã áp lên hàng hóa Trung Quốc. Tuy nhiên, một phát ngôn viên của Bộ Tài chính Mỹ đã lên tiếng bác bỏ thông tin này.

(VnEconomy)

Asian Cup: Việt Nam đã làm nên lịch sử


Thêm một cột mốc lịch sử nữa được thầy trò HLV Park Hang-seo viết nên sau chiến thắng nghẹt thở trước Jordan.

Mọi chỉ số thống kê đều thể hiện ưu thế của đội bóng áo đỏ
HLV Park Hang-seo đưa ra ba sự thay đổi so với chiến thắng trước Yemen: ở hàng phòng ngự, Duy Mạnh trở lại sau án treo giò, đẩy Văn Hậu trở lại cánh trái thay Hồng Duy còn ở giữa sân, Huy Hùng là cái tên được lựa chọn sát cánh cùng Hùng Dũng chứ không phải Đức Huy hay Xuân Trường.

Cả hai đội đều nhập cuộc khá thận trọng, đặc biệt là Jordan dù đến vòng 1/8 với tư cách nhất bảng B và được đánh giá cao hơn Việt Nam.

Trận đấu chỉ trở nên hấp dẫn khi Jordan mở tỷ số từ một tình huống cố định ở phút 39 do công của Bahaa Abdulrahman.

Để đối thủ dẫn trước, các học trò HLV Park Hang-seo lập tức đẩy cao đội hình trong khoảng 5 phút cuối hiệp 1 với ít nhất hai cú dứt điểm nguy hiểm về phía khung thành đối thủ đến từ Hùng Dũng và Trọng Hoàng.

Tuy vậy, Việt Nam cũng không phải đợi quá lâu để có bàn thắng gỡ hòa khi đến phút 51, Trọng Hoàng có đường chuyền như đặt cho Công Phượng đệm bóng chính xác đưa trận đấu về vạch xuất phát.

Thầy trò HLV Park Hang-seo tiếp tục làm chủ trận đấu trong suốt thời gian hiệp 2 với thêm rất nhiều cơ hội được tạo ra nhưng không thể có thêm bàn thắng.

Trận đấu bước vào thời gian hiệp phụ và hai đội chủ động duy trì thế trận an toàn khiến thắng thua phải giải quyết trên loạt luân lưu.

Tại đây, Việt Nam tiếp tục cho thấy cái duyên của mình khi vượt qua đối thủ 4-2, trong đó Văn Lâm xuất sắc cản phá cú đá của Ahmed Samir ở lượt sút thứ ba.

Dù trận đấu chỉ được định đoạt trên loạt sút luân lưu may rủi song chiến thắng của Việt Nam trước Jordan là rất xứng đáng và thuyết phục.

Mọi chỉ số thống kê đều thể hiện ưu thế của đội bóng áo đỏ: Việt Nam cầm bóng nhiều hơn (58% so với 42%), có số lần dứt điểm trúng đích nhiều hơn (7 so với 3) và đặc biệt vượt trội ở cả chỉ số mà ít ai ngờ tới là số lần được hưởng phạt góc (8 so với 0).

Thủ môn Văn Lâm góp công lớn cho Việt Nam
Thực tế, Jordan cho thấy họ không quá mạnh như đánh giá trước trận khi tấn công khá đơn điệu gồm chủ yếu là những đường bóng dài nhằm tận dụng ưu thế về thể hình và sức mạnh.

Những con số thống kê cho thấy trong ba bàn thắng mà Jordan ghi được tại vòng bảng, có tới hai bàn đến từ các tình huống dàn xếp đá phạt góc và dễ hiểu khi trong trận đấu không được hưởng một quả phạt góc nào trước Việt Nam, người Jordan gần như bế tắc hoàn toàn trong việc tìm đường đến khung thành Văn Lâm.

Ở chiều ngược lại, Việt Nam đã chơi một trong những trận đấu hay nhất trong nhiều năm qua, đặc biệt là trong hiệp 2, nơi pha dàn xếp giữa Trọng Hoàng và Công Phượng mang lại bàn gỡ hòa cho đội bóng áo đỏ.

Màn trình diễn xuất sắc của Việt Nam khiến HLV Vital Borkelmans của Jordan phải thừa nhận các học trò của ông đã có chút sợ hãi trước Quang Hải và các đồng đội, từ đó khiến họ không thể tìm lại chính mình sau bàn thua.

Trong khi đó, BLV kênh truyền hình Fox Sport Asia khi chứng kiến sức ép mà Việt Nam tạo ra trước Jordan đã phải thốt lên: "Việt Nam đang thi đấu ở đẳng cấp cao nhất của châu lục".

Trọng Hoàng xứng đáng là cái tên được chấm điểm cao nhất của Việt Nam trước Jordan với những pha lên công về thủ không biết mệt mỏi mà điểm nhấn đáng chú nhất là đường kiến tạo cho Công Phượng lập công.

Lịch sử

Đây không phải lần đầu tiên Việt Nam vào đến tứ kết Asian Cup bởi năm 2007, Việt Nam cũng đã làm được điều này.

Dẫu vậy, chiến tích vừa được thầy trò HLV Park Hang-seo lập nên xứng đáng được đánh giá cao hơn bởi Việt Nam năm nay đã phải trải qua 4 trận đấu để đến được tứ kết so với chỉ 3 của thế hệ năm 2007.

Ngoài ra, cùng phải nhấn mạnh rằng Asian Cup 2007 chúng ta được thi đấu trên sân nhà và không phải đá vòng loại.

Đối thủ của Việt Nam tại tứ kết sẽ là đội thắng trong cặp đấu giữa Nhật Bản và Saudi Arabia, hai đội đều vừa dự World Cup 2018.

Phan Ngọc 
Gửi cho BBC từ TP.HCM

(BBC)

TTg Phúc: Việt Nam sẽ nhập hàng của Mỹ để thỏa lòng ông Trump


Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm 17/1 cam kết rằng Việt Nam sẽ nhập thêm hàng hóa của Mỹ từ các công ty như Boeing và General Electric để thu hẹp khoảng cách thương mại giữa hai nước, theo Bloomberg.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Tổng thống Donald Trump tại Văn phòng Chính phủ ở Hà Nội trong chuyến thăm của tổng thống Mỹ tới Việt Nam hôm 12/11/2017.
Đây được coi là một động thái nhằm giúp Việt Nam tiếp tục tránh được các biện pháp trừng phạt từ chính quyền của Tổng thống Donald Trump, người đã đưa Việt Nam vào danh sách 16 quốc gia “gây hại” cho nền kinh tế Mỹ.

Tổng thống Trump hồi tháng 3/2017 ký một sắc lệnh hành pháp yêu cầu báo cáo điều tra Việt Nam và 15 quốc gia khác vì liên quan tới tình trạng thâm hụt thương mại khổng lồ với Mỹ.

Trả lời phỏng vấn truyền hình Bloomberg hôm 17/1, Thủ tướng Phúc nói rằng Việt Nam đã hợp tác tốt với Mỹ trong phát triển các mối quan hệ kinh tế và thương mại.

“Chúng tôi nhắm mục tiêu đạt được sự cân bằng thương mại nhiều hơn với Mỹ,” ông Phúc nói với phóng viên Haslinda Amin của Bloomberg. Theo người đứng đầu chính phủ, Việt Nam đã mua 150 máy bay Boeing cũng như các sản phẩm của General Electric và của các công ty dầu không được nêu tên. “(Các thương vụ đó) sẽ giúp cân bằng hơn về thương mại và thúc đẩy phát triển giữa hai nước,” theo Thủ tướng Phúc.

Thâm hụt thương mại của Mỹ với Việt Nam lên tới 33 tỷ USD trong 10 tháng đầu năm 2018. Việt Nam đứng thứ 6 trong danh sách những nước có tỷ lệ thâm hụt thương mại cao nhất của Mỹ, sau Trung Quốc, Mexico, Đức, Canada và Nhật.

Trong chuyến thăm của Thủ tướng Phúc tới Nhà Trắng hồi tháng 5/2017, ông Trump đã nhấn mạnh vấn đề giao thương và thâm hụt thương mại ‘lớn’ với Việt Nam mà ông hy vọng sẽ ‘sớm được cân bằng.’

Sau đó trong chuyến thăm Hà Nội vào tháng 11/2017, Tổng thống Trump thúc giục ông Phúc mua nhiều hàng hóa của Mỹ hơn, trong đó gồm cả vũ khí.

Việc Việt Nam mua nhiều hàng của Mỹ hơn được kỳ vọng sẽ giúp làm giảm nhẹ căng thẳng với ông Trump. Ngoài ra, theo nhận định của Bloomberg, các mối quan hệ kinh tế và chiến lược với Mỹ sẽ giúp Việt Nam giảm bớt sự phụ thuộc vào Trung Quốc, quốc gia hiện đang là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, cũng như tăng cường mối quan hệ quốc phòng đang đâm chồi trong lúc Hà Nội đang phải chống trọi lại những tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh trên Biển Đông.

Thủ tướng Phúc nói với Bloomberg rằng Việt Nam sẽ tiếp tục tìm kiếm các mối quan hệ chặt chẽ với các nền kinh tế lớn nhất thế giới.

“Tôi tin rằng chúng tôi có một mối quan hệ thương mại tốt với cả Mỹ và Trung Quốc,” ông Phúc nói. “Hai đối tác lớn này đều quan trọng như nhau đối với Việt Nam.”

Nhận định về việc Việt Nam thực hiện những lời đề nghị của chính quyền Trump, cựu Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius nói hồi đầu tuần này rằng Việt Nam đã rất “thực tế.”

“’Đừng có áp thuế lên chúng tôi – chúng tôi có thể đối phó với việc thâm hụt thương mại bằng cách mua nhiều hàng của Mỹ hơn,” ông Osius được Bloomberg trích lời nói. “Giờ đây (Việt Nam) cần phải tiếp tục theo quy trình đó và tôi nghĩ rằng họ sẽ làm điều đó.”

(VOA)

Người dân Vườn rau Lộc Hưng nói gì về tin 8 hộ đã nhận hỗ trợ 8 tỷ đồng?


Báo Sài Gòn Giải Phóng vào ngày 20/1 cho hay đến chiều 19/1/2019 đã có 8 hộ dân ở Vườn rau Lộc Hưng đã nhận hỗ trợ 8,03 tỷ đồng từ UBND phường 6, quận Tân Bình, TPHCM cho diện tích 2.273m2 đất canh tác trồng rau lâu năm.

Hình ảnh đổ nát sau cưỡng chế ở Vườn rau Lộc Hưng
Thông tin trên báo SGGP cho hay, đây là số tiền hỗ trợ đợt 1 (50%), và các hộ dân này sẽ tiếp tục nhận một số tiền tương ứng sau Tết Nguyên đán 2019.

Đồng thời mỗi gia đình nhận được 6 triệu đồng hỗ trợ Tết nguyên đán và thưởng 5 triệu đồng/hộ vì đã đồng thuận với chủ trương, chính sách hỗ trợ của địa phương, tiến hành kê khai trước Tết Nguyên đán 2019.

Riêng các hộ có hoa màu bị hư hỏng trong đợt tháo dỡ công trình xây dựng trái pháp luật vừa qua, phường cũng hỗ trợ 5 trường hợp với tổng số tiền 66 triệu đồng.

Tối ngày 20/1/2019, ông Cao Hà Chánh, một người thuộc ban đại diện Vườn rau Lộc Hưng xác nhận thông tin này trên báo chí là chính xác, nhưng nói thêm đây là những hộ dân có người nhà làm cho chính quyền.

“Như anh vừa nói, rõ ràng là có thể là những hộ khác, vì bên này khoanh vùng số lượng người rồi. Từ trước năm 1999-2001 thì rõ ràng số như họ cung cấp (có 8 hộ nhận hỗ trợ 8.03 tỷ đồng - PV) là 5 nhà có đất là cán bộ phường và quận. Sau đó có nhân lên do họ chia cho con thì không biết số lượng như thế nào, cộng với 7 hộ bên phía đường Chánh Hưng.

Trước đây có mương tập thể để cho chảy nước qua đó (đường Chánh Hưng) thì lúc sau này không xài con mương nữa, vì chính quyền quận làm một cống hộp lớn trên đường Bắc Hải và họ lấp con mương này lại, các hộ dân đối diện đó qua chiếm và bán vớ vẩn.

Năm 2001-2003, phường có chủ trương dụ những người này ra và hợp thức hóa cho họ những việc lấn chiếm đó. Ngay lập tức là những cuộc họp sau đó đưa họ vào để làm đối lập với bên này, họ ký hợp đồng với bên chính quyền,” ông Cao Hà Chánh nói qua điện thoại.

Đài Á Châu Tự Do chưa liên hệ được với nhận hộ dân chấp nhận tiền đền bù để nghe ý kiến của họ.

Tuy nhận được tiền hỗ trợ, nhưng theo ông Cao Hà Chánh, những người dân này không nhận được biên nhận hay hóa đơn cho số tiền đã ký nhận.

Như chúng tôi đã thông tin, trong 2 ngày 4 và 8/1, chính quyền phường 6 quận Tân Bình đem lực lượng cưỡng chế xuống Vườn rau Lộc Hưng tháo dỡ 112 căn nhà mà theo chính quyền là “xây dựng trái phép”.

Tuy nhiên người dân cho hay có khoảng 200 căn nhà bị đập nát, chính quyền sau đó cũng cho người dọn sạch xà bần, sắt vụn và đồ đạc của người dân với lý do là “sẽ để người dân nhận lại sau đó”.

Xà bần, sắt thép cũng được nhà nước dọn sạch sau đó, đồng thời cắm bảng dự án xây dựng cụm trường học đạt chuẩn quốc gia trên khu đất của người dân.

Ngày 16/1/2019 nhóm 17 luật sư nhận hỗ trợ pháp lý cho 20 hộ dân Vườn rau Lộc Hưng ra Thông cáo báo chí số 1 khẳng định “trong thời gian vừa qua, có một số báo chí đã đưa tin một chiều, không khách quan”, đồng thời người dân tại đây cũng gửi đơn kêu cứu khẩn cấp về sự việc “bị cưỡng chế thu hồi đất và bị đập phá tháo dỡ nhà trái pháp luật”.

Qua ngày hôm sau, các hộ dân này đem đơn kêu cứu khẩn cấp đi gửi các cơ quan công quyền, tuy nhiên Văn phòng Đại biểu Quốc hội TPHCM từ chối nhận đơn mà không nêu lý do.

Văn phòng tiếp công dân của UBND thành phố có nhận đơn và thống kê có 172 hộ dân ký tên kêu cứu về các hành động của chính quyền quận Tân Bình.

(RFA)

Tiết lộ lý do Tổng BT phải loại ngay Tô Lâm tại thời điểm căng thẳng này?



Tiết lộ lý do Tổng BT phải loại ngay Tô Lâm tại thời điểm căng thẳng này?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Xe container ở Việt Nam và ‘những cái chết được báo trước


Những ngày đầu năm dương lịch, vụ xe container (Việt Nam gọi là xe đầu kéo) đi từ miền Tây về Sài Gòn đến ngã tư Bình Nhựt (huyện Bến Lức, tỉnh Long An) đã tông thẳng vào đoàn xe gắn máy đang đậu trước đèn đỏ. Chạy với tốc độ 45-55 km/h, chiếc xe container “tử thần” lướt đi tới gần 200 mét mới dừng lại được, vì đã cuốn nhiều xe gắn máy vô gầm xe.

Vụ tai nạn kinh hoàng tại Bến Lức, Long An. (Hình: Báo Giao Thông)

Vụ tai nạn thảm khốc và đẫm máu, làm bốn người chết tại chỗ, hơn 20 người bị thương nặng. Tại hiện trường, người nằm rên la, cũng như các mảnh vỡ của xe gắn máy nằm la liệt.

Tài xế xe container gây tai nạn, bỏ trốn khỏi hiện trường. Tới hơn 7 tiếng đồng hồ sau mới ra trình diện. Nhưng khi đem tài xế vô bệnh viện để “test,” thì tài xế vẫn “dương tính” với ma túy và có nồng độ cồn (rượu) rất cao…

Đây không phải là lần đầu, và chắc chắn càng không phải là lần cuối, những người dân đàng hoàng, tuân thủ luật giao thông dừng xe trước đèn đỏ bị những chiếc xe tải, xe container mang tên “tử thần” cướp đi mạng sống một cách bất ngờ và đau đớn.

Một clip trên mạng Internet, cho thấy một vụ tương tự xảy ra tại Phú Mỹ Hưng, quận 7, Sài Gòn. Cũng tại một ngã tư đèn đỏ, giao giữa đại lộ Nguyễn Văn Linh và đường Nguyễn Lương Bằng. Trong khi rất nhiều xe gắn máy đang chờ đèn đỏ bên phía Nguyễn Văn Linh, thì từ phía Nguyễn Lương Bằng một chiếc xe container bỗng phóng về phía dòng xe với tốc độ “như tên bắn.” May là con đường khá rộng nên có người kịp quăng xe bỏ chạy, nhưng xe container cũng kịp tông nhiều xe gắn máy làm vài người bị thương và chỉ dừng lại được khi tông hư hỏng nặng một chiếc xe hơi 7 chỗ.

Tài xế xe hơi 7 chỗ là người hiểu chuyện, đã kịp kéo tài xế xe container vô xe mình và khóa chặt cửa lại. Nếu không, trước cơn thịnh nộ của bao nhiêu người đi đường, chắc chắn tài xế xe container đã bị đánh bầm dập.

Sau khi che chở cho tài xế container trước sự giận dữ của đám đông. Tài xế xe 7 chỗ, gọi điện thoại cho cảnh sát xuống lập biên bản. Trong biên bản, tài xế xe 7 chỗ đề nghị phải ghi là “nghi ngờ tài xế container có sử dụng ma túy, đề nghị đưa đi kiểm tra.” Nhưng đề nghị của tài xế xe 7 chỗ bị phớt lờ. Cho đến khi các bên liên quan làm việc với các giới chức để bàn việc bồi thường cho các nạn nhân, tài xế xe 7 chỗ nêu lại vấn đề nghi sử dụng ma túy của tài xế container. Nhưng một lần nữa vụ việc bị… ngó lơ, là vì các chủ xe container đều đã chung chi tiền bảo kê, nên vụ việc thường được dàn xếp theo lối… chìm xuồng.

Việc các tài xế xe container (cũng như xe tải đường dài) sử dụng ma túy, từ lâu đã không còn là vấn đề nghi vấn nữa. Mà trên thực tế, trong một đợt tổng kiểm tra sức khỏe tài xế xe container, thì hầu hết đều dính ma túy.

Xe container dày đặc trên đại lộ Nguyễn Văn Linh, Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Hãy tưởng tượng, một chiếc xe container dài thậm thượt, có tải trọng lẫn hàng hóa lên tới 40 tấn phóng như tên trên những con đường Sài Gòn đông người hậu quả sẽ ra sao? Như vụ xe container tông chết hàng loạt người chờ đèn đỏ tại ngã tư Bình Nhựt, theo cơ quan chức năng, xe này khi lướt qua đèn đỏ với tốc độ 45-55 km/giờ, mà hoàn toàn không… đạp thắng.



Rõ ràng tài xế vừa phê ma túy, vừa phê rượu thì họ nghĩ họ là “thiên bồng nguyên soái” đang “cưỡi mây” đi tìm Hằng Nga (nàng tiên nâu) chứ đâu còn quan tâm gì đến cõi phàm trần này nữa.

Vì đâu nên nỗi?

Chuyện đường xá Việt Nam quá đông, xe chở quá trọng tải thì ai cũng biết rồi. Nhưng ác một cái là các xe container, cũng như xe tải đường dài phải giao hàng đúng hạn. Nếu không đúng hạn sẽ phải “ôm hàng” hoặc chịu bồi thường rất lớn. Mà xe từ trong Nam ra tới cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn giáp với Trung Quốc, trên ngàn cây số, chủ hàng quy định chỉ đúng 2 ngày xe phải ra tới nơi.

Đường xá Việt Nam quá đông, xe ra hai ngày đã là một nhiệm vụ bất khả. Chưa kể, quy định hạn chế tốc độ, khi xe qua các khu vực nội ô, huyện thị kể cả tuyến quốc lộ cũng bị hạn chế tốc độ. Trong khi loại đường cao tốc Bắc-Nam thì chưa có, hoặc chỉ có được “vài đoạn.”

Thế cùng, tài xế container phải lấy đêm làm ngày. Ban đêm họ đạp “lút ga” cho xe lướt đi như một bóng ma của tử thần. Vì chỉ có vậy, họ mới lấy lại thời gian đã mất lúc ban ngày. Và vì phải chạy tốc độ cao ban đêm, đa số tài xế để giữ cho mình được tỉnh táo, họ đành phải “bắn vài bi.”

Đó là giải thích của giới tài xế đường dài, xe container cho chuyện hầu hết người trong giới này đều sử dụng ma túy. Bên cạnh đó phải kể tới áp lực của công việc, nhiều nguy hiểm, buồn chán và cám dỗ của tuyến đường dài Nam-Bắc.

Đa số xe container sử dụng ở Việt Nam là xe cũ nhập cảng từ ngoại quốc. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Như một tài xế chúng tôi có dịp trò chuyện tâm sự. Đời tài xế đường trường, cũng chẳng khác nào kiếp sống giang hồ. Ban ngày giao vô-lăng cho tài nhì, tụi tui ngủ. Ban đêm căng mắt ra cầm lái, nhiều cung đường đèo cheo leo hiểm hóc vẫn không dám giảm tốc độ vì sợ bị cướp. Trên xe tụi tui bao giờ cũng có một lượng tiền lớn, là tiền hàng, tiền chung chi cho các trạm CSGT cố định, lưu động… Ra tới nơi giao hàng, mừng vì sống sót, mừng vì an toàn, mừng vì có lời, thế là phải đi xả “súp-bắp.” Dính những tệ nạn cũng từ đó mà ra. Bởi vì căng thẳng thần kinh lắm. Bước chân lên xe là xác định đã đặt một chân vào “cửa tử,” vì chạy kiểu này không có ngày tông chết người ta, thì cũng bị người ta tông chết.

Luật giao thông đường bộ tại Việt Nam ra quy định (từ năm 2008) cấm tài xế đường dài chạy xe quá 10 tiếng/ngày và cấm tài xế chạy xe liên tục quá 4 tiếng. Do vậy, hầu hết xe đường dài phải thuê cùng lúc 2 tài xế, để thay phiên nhau chạy. Nhưng vì lợi nhuận, các chủ xe bắt các xe quay đầu nhanh, cũng như kịp thời gian giao hàng, nên cả hai tài xế cũng đều… phờ râu. Nên hầu như cũng chẳng giảm tai nạn là mấy. Vì luật ra là để giúp những kẻ “làm luật” thêm nặng “hầu bao,” còn giới chủ thì phải chung chi đủ thứ nên chỉ còn cách “siết” tài xế, để đầu xe mau mau đẻ tiền. Cho nên luật giao thông đường bộ Việt Nam bị đồng tiền che khuất, hầu như không còn tác dụng.

Thêm nữa, xe container ở Việt Nam đều là những xe cũ nhập từ ngoại quốc, mà kiểm định kỹ thuật ở Việt Nam, chẳng qua là “kiểm định… phong bì.”

Theo giới chuyên môn, để giảm thiểu tai nạn của container. Biện pháp bắt buộc là phải phân luồng xe, tức làn xe chạy riêng. Nhưng với ngân sách Việt Nam hiện nay, tách làn xe riêng là không thể. Coi như cái khó bó cái khôn.

Chính vì thế mà người dân cũng như giới tài xế ai cũng có nguy cơ trở thành “thương phế binh,” “tử sĩ” trên đường phố. Hiểm họa từ những chuyến xe điên đã được báo trước. Nhưng mà “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi!”


Văn Lang
Người Việt
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑