Tin Tức Cập Nhật 24/7
Home » » Nguyễn Thị Bích Ngà - Tại sao chính quyền lại hành xử như vậy?!

Nguyễn Thị Bích Ngà - Tại sao chính quyền lại hành xử như vậy?!

Đăng bởi: Kiên Phạm on Thứ Ba, 14 tháng 1, 2020 | 14.1.20


Đó là câu hỏi đầy hoang mang của nhiều người buột thốt lên sau sự việc Đồng Tâm. Họ không thể tưởng tượng được. Có lẽ ngay chính người dân Đồng Tâm cũng chỉ dám tin khả năng đó là 50% thôi. Nhưng, sự thật vẫn luôn là sự thật cho dù ta có chối bỏ không muốn tin.

Tại sao chính quyền lại hành xử như vậy?!
Cách đây chục năm, tôi biết chính quyền này có lỗi từ hệ thống và bộ máy có rất nhiều vấn đề. Nhưng, tôi vẫn nghĩ nó có thể sửa được. Tôi hiểu nó sai từ hệ thống nhưng trong hệ thống đó vẫn còn có số ít những con người hẳn không đến nỗi nào và còn đó hệ thống báo chí, cơ quan tư pháp, hành pháp...thì chắc cũng còn có pháp luật và công lý.

Vâng, tôi của mười năm trước. Những bài viết của tôi trên các blog lúc đó mang nhiều tâm huyết đóng góp cho chính phủ. Nhưng, sau đó, hết boxit Tây Nguyên đến vụ việc của anh dân oan Đoàn Văn Vươn, Hiến pháp 2013, biển Đông cho đến rất nhiều sự việc khác, với bao góp ý từ các nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước, có cả những người trong đảng lên tiếng phản biện, đóng góp...tôi thấy đảng, chính quyền luôn có động thái vứt ý kiến đóng góp vào sọt rác. Và sau đó, tiến thêm một bước, đảng và chính quyền coi những người đóng góp ý kiến phản biện, lên tiếng chỉ trích những cái sai của chính quyền là thành phần thoái hóa biến chất, thế lực thù địch, kẻ thù của đảng, chính quyền và nhân dân!

Cùng đó, thực tế những năm tháng giúp đỡ bà con dân oan, tôi mới trực tiếp chứng kiến được rằng chính quyền không bao giờ đứng về phía người dân.

Có nhiều vụ việc về đất đai, người dân có đầy đủ giấy tờ chứng minh, kể cả có những trường hợp tòa án đã tuyên dân thắng, nhưng chính quyền vẫn ỳ ra và không thể giải quyết. Họ luôn bênh đồng chí của nhau và những kẻ có tiền.

Có những trường hợp người dân không hề phản kháng bạo động nhưng chính quyền vẫn đang đêm đem ngàn quân vào ném lựu đạn cay, đánh bắt nhiều người khi họ ngủ giữ đất.

Trong tất cả các trường hợp, chính quyền đều cố gắng tập trung lực lượng và thủ đoạn để bắt và kết án cho bằng được người mà họ cho là đứng đầu nhóm người khiếu kiện. Không có bằng chứng phạm tội vẫn bắt chỉ vì những người đó là những người có hiểu biết về pháp luật tương đối khá hơn những người còn lại trong đoàn người khiếu kiện. Khép họ vào một tội bất kỳ, nhưng nhiều nhất và dễ nhất, tiện lợi nhất cho chính quyền nên được chính quyền sử dụng nhiều nhất là, khép những người dân thấp cổ bé học kêu gào kêu oan kia vào tội gây rối hoặc "lợi dụng quyền tự do dân chủ.." (có đâu mà lợi dụng?!) Đoàn Văn Vươn, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Văn Thông...là những người dân mất đất từ Bắc chí Nam, những người mà chính quyền cho rằng là người đứng đầu của một nhóm người, đã bắt và bỏ tù họ. Tôi không thể kể hết được tên họ.

Những câu chuyện đằng sau mỗi một vụ việc dân oan đều là những câu chuyện đau đớn mà khi nghe người ta sẽ trố mắt lên không dám tin nó là sự thật. Những câu chuyện người dân vì oan ức cùng quẫn đến mức phải tự thiêu. Những câu chuyện về người hoạt động xã hội ôn hòa bị đánh đập vô cớ, bị cướp bóc tài sản, bị kết án, bị tống xuất ra nước ngoài như một cuộc mặc cả.. Nhiều và đau lắm. Mất mát của dân là không thể đong đo. Cái có thể định lượng và đong đo là tiền vào túi quan chức.

Trong nhiều năm ròng, tôi và bạn bè-những người giúp dân oan luôn bị chỉ trích chửi bới từ cộng đồng vì cộng đồng đã bị chính quyền thông qua báo chí và dư luận viên tuyên truyền lừa mị rằng những kẻ phải xa quê, bỏ việc lặn lội hàng ngàn km, phải ăn ngủ lăn lóc vỉa hè để kêu oan, để bám víu vào cái niềm tin mong manh vào chính phủ kia là những kẻ gây rối, là thế lực thù địch và những kẻ giúp dân oan là phản động! Thay vì giúp họ thì chính quyền đã đối xử với họ như vậy đấy.

Niềm tin của bà con dân oan liên tục bị phủ nhận, từ chối và thậm chí chà đạp như vậy đấy. Niềm tin của công dân Nguyễn Thị Bích Ngà vào chính quyền đã bị chính quyền phỉ nhổ như vậy đấy. Niềm tin của nhân dân vào chính quyền đã bị xúc phạm như vậy đấy khi chính quyền không tôn trọng sự thật.

Nói nào ngay, bảo chính quyền không đối thoại cũng oan cho chính quyền. Có. Có đối thoại. Họ bảo người đi kiện về địa phương đối thoại với chính kẻ bị kiện, mà kẻ bị kiện lại đang đương chức cao, có quyền bắt nhốt dân hoặc điều lực lượng công an, an ninh gây rối cho dân. Dân không chịu cái điều bất hợp lý ấy thì chính quyền bảo là tại dân không chịu chứ không phải chính quyền không muốn đối thoại. Họ cho báo chí tuyên truyên nhóm người dân nào không đồng thuận với quyết định của họ là thành phần gây rối và kích động.

Nhóm nào chịu đối thoại thì kẻ bị kiện luôn biết cách kết hợp với cấp trên để cuộc đối thoại chỉ là một phía. Người dân hoàn toàn không được giải quyết gì vì kết quả vẫn y cũ. Lại vác đít đi khiếu kiện tiếp, lại gặp chây ỳ từ các cấp, lại bức xúc, lại biểu tình hoặc lên tiếng mạnh hơn thì lập tức dính bẫy: gây rối, thế lưc thù địch.. Rất ít người dám bênh vực họ. Các cơ quan báo chí thì mũ ni che tai với nỗi khổ của nhân dân nhưng lại gào rất to theo chỉ đạo của chính quyền khi vu khống nhân dân.

Tôi có thể kể ra hàng trăm cái ví dụ điển hình bi hài khó tin như thế trong cách hành xử của chính quyền với dân. Đấy, sự thật mà tôi không muốn tin nó là đúng như vậy đấy. Và tôi có thể chứng minh cho tất cả những điều mà tôi phát ngôn.

Một chính quyền chính đáng, biết vì dân thì không việc gì phải sợ phản biện, chỉ trích và câm lặng trước những đóng góp của dân. Chỉ có chính quyền độc tài và vì lợi ích nhóm mới có thể hành xử với dân theo cái cách mà chúng ta đang thấy. Xin hãy đừng ngạc nhiên nữa bởi bản chất nó là như vậy. Sự thật không thể chối cãi.

Quay về việc Đồng Tâm, tôi không cổ xúy bạo lực và tôn trọng tuân thủ nguyên tắc bất bạo động trong đấu tranh. Nhưng, người dân luôn là người yếu thế so với chính quyền, kể cả khi trong trường hợp người dân có trang bị bom xăng hay súng đạn để tự vệ thì cái số lượng và tương quan ấy kẻ mạnh vẫn thuộc về chính quyền. Thì, một chính quyền chính đáng và hiểu biết phải là một chính quyền biết vị trí mình là kẻ mạnh, không việc gì phải dùng vũ lực với dân. Vấn đề ở đây là nếu không dùng vũ lực thì chính quyền không có đủ căn cứ pháp lý hợp lệ để thắng dân nên bắt buộc phải trấn áp. Trong mọi trường hợp: trấn áp. Thậm chí, bạn có thể thấy cả cái việc trấn áp ấy trên đường phố, khi họ bắt hàng rong.

Họ có biết việc trấn áp gây ra hậu quả nghiêm trọng về gãy đổ niềm tin và tâm lý xã hội không? Họ biết. Chắc chắn biết. Bất kỳ một người biết làm chính trị nào cũng hiểu rằng: khi chính quyền dùng đến biện pháp đàn áp bằng vũ lực với người dân để cưỡng bức người dân tuân thủ quyết định của mình thì chính quyền đó đã không còn là chính quyền của dân nữa, nó là chính quyền của nhóm lợi ích và sẽ gây ra những tác động rất nặng nề. Bất ổn xã hội chắc chắn sẽ diễn ra ngày càng cao. Nhưng họ vẫn hành xử như vậy vì không có cách khác.

Đồng thời, chính quyền vẫn tự tin họ đủ súng để tiếp tục trấn áp nếu người dân phản kháng. Họ có sợ dân phát hiện ra sự thật họ đang coi dân như những công cụ không? Họ không sợ. Vì họ tự tin họ nắm báo chí truyền thông trong tay để có thể kiểm soát việc che đậy. Có mạng xã hội rồi khó che đậy hơn thì họ ra luật ngăn chặn bài viết sự thật. Bỏ tù người dám viết. Trả tiền cho những kẻ bán ngòi bút cho họ để dẫn dắt định hướng dư luận theo hướng ngu dân. Mọi việc có vẻ luôn trong tầm kiểm soát. Nên, chính quyền đã, đang và sẽ tiếp tục hành xử như vậy và ngày càng bạo liệt hơn. Vậy đó. Không có gì lạ đâu.

Nguyễn Thị Bích Ngà

(FB Nguyễn Thị Bích Ngà)

Tin tức Hàng Ngày - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều Tin tức Hàng Ngày mong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả
Chia sẽ bài này :

Đăng nhận xét

 
Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑