Sáng 24/5 ông Đinh Tiến Dũng được Quốc hội phê chuẩn làm Bộ trưởng Bộ Tài chính với 71,2 % số phiếu tán thành. Các đại biểu cũng đã nghe tờ trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề cử ông Nguyễn Hữu Vạn, Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai giữ chức Tổng Kiểm toán Nhà nước.
>> Quốc hội xem xét đề cử lãnh đạo Bộ Tài chính, Tổng Kiểm toán Nhà nước
>> Phối hợp thông tin giữa 3 Ban Chỉ đạo vùng và TTXVN
>> 'Ghế nóng' bộ trưởng và thế hệ sinh viên tài chính xuất sắc
>> Giảm thuế nhập khẩu xăng còn 18%
>> Thủ tướng tiến cử ông Đinh Tiến Dũng làm Bộ trưởng Bộ Tài chính mới
Ban biên tập xin giới thiệu Tiểu sử tóm tắt ông Đinh Tiến Dũng.

Ông Đinh Tiến Dũng
Ngày sinh: 10 tháng 05 năm 1961
Dân tộc: Kinh
Quê quán: Xã Ninh Giang, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình
Trình độ văn hóa: 10/10
Trình độ chuyên môn: Thạc sĩ
Trình độ lý luận chính trị: Cao cấp
Ngày vào Đảng: 05 tháng 01 năm 1987
Ngày chính thức: 05 tháng 01 năm 1988
Từng giữ chức vụ: Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên, Thứ trưởng Bộ Xây dựng, Tổng Kiểm toán Nhà nước
Quá trình công tác:
- Tháng 10/1978: Sinh viên Đại học Tài chính-kế toán (khoa Kế toán xây dựng cơ bản).
- Tháng 3/1983: Cán bộ Phòng Tài vụ – Tổng công ty XD Sông Đà – Bộ Xây dựng.
- Tháng 5/1987: Phó Kế toán trưởng Công ty XD Thuỷ công – Tổng công ty xây dựng Sông Đà – Bộ XD
- Tháng 5/1988:Phó phòng Tài vụ – Công ty Cung ứng vật tư Sông Đà – Tổng công ty xây dựng Sông Đà – Bộ XD
- Tháng 6/1989: Kế toán trưởng Công ty Cung ứng vật tư Sông Đà – Tổng công ty xây dựng Sông Đà – Bộ XD
- Tháng 12/1991: Kế toán trưởng Công ty XD Sông Đà 1 – Tổng công ty xây dựng Sông Đà – Bộ XD
- Tháng 4/1993: Kế toán trưởng Tổng công ty Thuỷ tinh và Gốm XD – Bộ Xây dựng
- Tháng 10/1997: Vụ trưởng Vụ Tài chính kế toán – Bộ Xây dựng.
- Tháng 6/2003: Uỷ viên Ban Cán sự, Thứ trưởng Bộ Xây dựng.
- Tháng 5/2008: Phó Bí thư tỉnh ủy tỉnh Điện Biên.
- Tháng 7/2008: Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên.
- Tháng 10/2010: Bí thư tỉnh uỷ Ninh Bình.
- Tháng 1 năm 2011: ông trúng cử Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam khoá XI.
- Ngày 2 tháng 8 năm 2011: ông được Quốc hội bầu vào chức vụ Tổng Kiểm toán Nhà nước (Việt Nam) thay người tiền nhiệm là ôngVương Đình Huệ.
- Ngày 23/5/2013, thay mặt Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc tờ trình đề xuất Tổng Kiểm toán Nhà nước Đinh Tiến Dũng kế nhiệm chức danh Bộ trưởng Tài chính.
- Ngày 24/5/2013, với kết quả kiểm phiếu, 355 đại biểu, tương ứng với tỷ lệ 71,2% đã nhất trí bầu ông Đinh Tiến Dũng vào vị trí Bộ trưởng Tài Chính.
Quốc hội thống nhất phê chuẩn bổ nhiệm nguyên Tổng kiểm toán nhà nước Đinh Tiến Dũng vào chức Bộ trưởng Tài chính theo đề nghị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Đinh Tiến Dũng trở thành người kế nhiệm chính thức nguyên Bộ trưởng Vương Đình Huệ.
Kết quả bỏ phiếu tại hội trường thể hiện 355/473 phiếu thu về đồng ý với đề xuất của Thủ tướng (chiếm 72,1%). 117 đại biểu không đồng ý (chiếm 23,9%) tổng số đại biểu.
Như vậy, Quốc hội đã phê chuẩn việc bổ nhiệm ông Đinh Tiến Dũng vào vị trí Bộ trưởng Tài chính. Nghị quyết của Quốc hội về việc này đã được Quốc hội biểu quyết thông qua với tỷ lệ tán thành cao.
![]() |
| Tân Bộ trưởng Tài chính, ông Đinh Tiến Dũng |
Ông Đinh Tiến Dũng sau đó đã được giới thiệu ra mắt Quốc hội. Ông Dũng nhận lời chúc mừng từ Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng như lời nhắc nhở, Bộ trưởng Tài chính là một vị trí quan trọng và “nặng” trách nhiệm.
Trước đó, đầu buổi sáng, Quốc hội đã bỏ phiếu phê chuẩn việc miễn nhiệm chức vụ Tổng kiểm toán nhà nước đối với ông Đinh Tiến Dũng. 418/475 đại biểu (tương đương 84,1%) tán thành đề nghị miễn nhiệm ông Dũng, chỉ 55 đại biểu (tương đương 11%) không tán thành đề xuất này.
Quốc hội sau đó đã thông qua Nghị quyết về việc miễn nhiệm chức vụ Tổng kiểm toán nhà nước của ông Dũng.
(Dantri)
Ngày 07.05.2013, ông Nguyễn Xuân Khôi, thẩm phán Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội đã ký Giấy báosố 2658/2013/CV-PT cho biết: “vào hồi 07 giờ 30 phút ngày 23 tháng 5 năm 2013 tại Trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An, Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Hà Nội sẽ xét xử theo trình tự phúc thẩm vụ án Hồ Đức Hòa và các bị cáo khác – Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.”
Trong phiên phúc thẩm lần này có 8 người kháng cáo gồm: Hồ Đức Hòa, Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Văn Oanh, Thái Văn Dung, Nguyễn Đình Cương, Trần Minh Nhật và Nguyễn Xuân Anh.
Như Google.tienlang đã đưa tin, sau 2 ngày xét xử sơ thẩm, lúc 16:50 ngày 9/01, HĐXX TAND tỉnh Nghệ An đã tuyên án. Hồ Đức Hòa tuy cầm đầu nhưng thành khẩn khai nhận hành vi tội lỗi của mình và giúp cơ quan điều tra xác định một số hành vi phạm tội của bị cáo khác nên được HĐXX xem xét, giảm nhẹ TNHS trong quá trình lượng hình.
Đặng Xuân Diệu, Đặng Ngọc Minh, Trần Minh Nhật, Hồ Văn Oanh, Hồ Đức Hòa, Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Lê Văn Sơn, Thái Văn Dung, Nguyễn Văn Oai

Các bị cáo tại phiên sơ thẩm ngày 9/01/2013
- Lê Văn Sơn, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu: 13 năm tù giam, 5 năm quản chế sau khi mãn hạn tù;
- Nguyễn Đặng Minh Mẫn: 8 năm, 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù;
- Nguyễn Đặng Minh Mẫn: 8 năm, 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù;
- Các bị cáo Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt; Nguyễn Đình Cương; Trần Minh Nhật, Thái Văn Dung: 4 năm tù giam;
- Các bị cáo: Nông Hùng Anh; Đặng Ngọc Minh; Nguyễn Xuân Anh; Hồ Văn Oanh: 3 năm tù giam. Ngoài ra, các bị cáo còn bị hình phạt bổ sung là bị quản chế từ 3 năm đến 4 năm sau khi chấp hành xong hình phạt tù.
- Riêng bị cáo Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc từ khi bị bắt cho đến suốt phiên tòa đã tỏ ra thành khẩn, tích cực hợp tác khai báo, ăn năn hối lỗi nên tòa xem xét giảm nhẹ hình phạt so với mức án mà Viện kiểm sát đã đưa ra, (cụ thể, áp dụng khoản 2 điều 79, điểm p khoản 1 điều 46, điều 60 Bộ luật Hình sự), xử phạt bị cáo 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo. Thời gian thử thách là 34 tháng 26 ngày, tính từ ngày tuyên án sơ thẩm, giao bị cáo cho Ủy ban nhân dân phường 7, thành phố Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh giám sát, giáo dục bị cáo trong thời gian thử thách án treo.
Nguyễn Công Nghệ
(TP Vinh- Nghệ An)
Xe cần cẩu chở cây trong khu vực thành phố mới Bình Dương đã khiến cây chạm vào đường dây 500 kV, gây phóng điện và nhảy tất cả tổ máy phát trong hệ thống điện miền Nam. Dự kiến tối nay, nhiều tỉnh thành sẽ có điện trở lại.
Trao đổi với VnExpress.net, ông Trịnh Đình Chính - Phó giám đốc Truyền tải điện miền Đông cho biết, sự cố xảy ra trên đường dây 500 KV tuyến Di Linh - Tân Định. Đây là đường dây tải điện từ Bình Dương, hòa vào trạm biến thế Tân Định, cung cấp điện lực cho toàn bộ khu vực miền Nam, trong đó có TP HCM.

Câu dầu dài hơn 10 m đụng vào đường dây 500 KV được cho là nguyên nhân gây mất điện toàn khu vực miền Nam. Ảnh: Nguyệt Triều.
Theo đó, khoảng 13h40 ngày 22/5, tại đoạn đường dây 500 KV tuyến Di Linh - Tân Định, qua khu vực phường Hòa Phú, TP Thủ Dầu Một (Bình Dương), tài xế Ngô Tấn Thảo (ngụ Thuận An, Bình Dương) điều khiển xe cẩu, cẩu cây dầu cao hơn 10 m tại vườn ươm gần đấy. Anh Thảo để phần ngọn cây dầu đụng vào đường dây 500 KV gây ra một tiếng nổ lớn. Ngay sau đó, toàn bộ khu vực này bị mất điện.
Tài xế Thảo kể: "Tôi chỉ biết phần ngọn cây dầu đã bị chạm vào dây điện khi nghe tiếng nổ lớn. Theo phản xạ tôi nhảy khỏi xe nhưng cũng bị choáng váng rất lâu, không biết có phải do điện truyền vào người không. Cây dầu khô héo hết cả". Theo anh Thảo, luồng điện có thể đã truyền đến xe cẩu làm nổ tung bánh xe trước.

Bánh xe cẩu phát nổ vì bị phóng điện. Ảnh: Nguyệt Triều
Trên Cổng thông tin Điện tử Chính phủ, ông Đặng Hoàng An, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam cũng cho biết nguyên nhân mất điện toàn miền Nam là do chiếc xe cẩu gây sự cố phóng điện trên đường dây 500 kV. Khi sự cố xảy ra, đã gây ra hiệu ứng dây chuyền và rã lưới. Các trạm biến áp tất cả các tỉnh thành phải ngưng phát để hệ thống điều độ quốc gia rà soát, tìm ra điểm xảy ra sự cố. Hệ thống điện bị rã lưới hoàn toàn, nên các tỉnh từ Ninh Thuận, Bình Thuận trở vào đều bị mất điện.
Thông cáo báo chí Tập đoàn Điện lực Việt Nam phát đi cuối ngày cũng khẳng định, sự cố xảy ra trong lúc truyền tải công suất cao làm mất liên kết hệ thống điện 500 KV Bắc - Nam, gây nhảy tất cả tổ máy phát điện, dẫn tới hệ thống điện miền Nam mất điện toàn bộ (với tổng công suất khoảng 9.400 MW).
Tập đoàn Điện lực Việt Nam cho biết, các lực lượng đang tập trung xử lý và theo đánh giá, những sự cố như vậy thường mất khoảng 6-8 giờ mới khắc phục hoàn toàn.
Từ 15h54, Tập đoàn Điện lực Việt Nam đã đưa vào vận hành trở lại đường dây 500kV Bắc - Nam và từng bước khôi phục hệ thống điện miền Nam. Dự kiến trong tối nay, điện miền Nam sẽ được khôi phục toàn bộ.
Tại TP HCM, đến 15h đã có một số khu vực có điện trở lại như quận Bình Thạnh, quận 1. Tại nhiệt điện Ô Môn (Cần Thơ), khí điện đạm Cà Mau cũng bắt đầu cung cấp điện trở lại.
Ông Phạm Minh Lương, Giám đốc Trung tâm Điều độ Hệ thống điện miền Nam khẳng định, đang dồn tất cả nguồn lực để cấp cho những phụ tải quan trọng trước, trong đó có TP HCM. Trong khi đó, theo đại diện Tổng công ty Điện lực miền Nam, hiện các nhà máy điện đang chạy lại để hòa lưới, nhưng chưa đủ cung cấp nên sẽ có những khu vực chưa thể tái lập điện ngay được.
“Chỉ khi có điện từ hệ thống 500 KV, thì tất cả các nơi mới có thể được tái lập điện như thường”, đại diện Tổng công ty Điện lực miền Nam phân tích.
Đến 20h15, theo Điện lực miền Nam về cơ bản các tỉnh thành đã có điện trở lại, chỉ còn lại vài tuyến 22KV đang tiếp tục chờ lệnh A2 cho dòng điện. Sau sự cố chiều nay, Cần Thơ là tỉnh đầu tiên lấy tải 22 KV (lúc 14h33) và Bình Phước là tỉnh cuối cùng lấy tải 22 KV (lúc 18h30).
Nhóm phóng viên
BBT xin được trích đăng bài viết của Blogger Nguyễn Ngọc Long để giải đáp một phần nào những thắc mắc của độc giả về những phản ứng của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam khi liên tục lặp lại thông điệp phản đối (theo cách gọi của cư dân mạng là “nhai đi nhai lại”) cũng như Chính phủ Việt Nam “nhu nhược” trước những hành động ngang ngược của Trung Quốc trong thời gian qua. Bài viết được dựa theo những điều “mắt thấy tai nghe” trong chuyến đi Trường Sa của “Hot Blogger” này.
Sau đây mời Quý độc giả theo dõi bài viết:
TRƯỜNG SA – HOÀNG SA VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ KỂ

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị
Hôm trước, mình đặt câu hỏi về việc các bạn suốt ngày phê phán Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam “nhai đi nhai lại” các thông điệp phản đối khi Trung Quốc có hành vi xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vậy theo các bạn chúng ta phải làm gì? Thật bất ngờ khi câu hỏi này thu hút một số lượng lớn các bạn vào thảo luận và đưa ý kiến cực kỳ nghiêm túc. Theo đó, hàng trăm comments đã được gửi lên. Tổng hợp lại thì có các ý lớn thế này:
1. Việc “nhai đi nhai lại” này là cần thiết để mai mốt nếu Việt Nam có kiện ra tòa án Quốc Tế thì cũng có bằng chứng.
2. Các bạn tin tưởng tuyệt đối vào sách lược của Chính phủ trong vấn đề biển đảo. Dù có những cái các bạn vẫn thấy “mơ hồ” nhưng các bạn cho rằng nếu làm cho mọi thứ “rõ ràng” hơn thì không còn gì gọi là bí mật và khi đó Trung Quốc có thể dễ dàng đối phó.
3. Ủng hộ việc dùng vũ lực
4. Kiện ra tòa án quốc tế
5. Tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế
6. Tăng cường hỗ trợ giúp ngư dân bám biển
7. Thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa
8. Tăng cường năng lực quân sự
2. Các bạn tin tưởng tuyệt đối vào sách lược của Chính phủ trong vấn đề biển đảo. Dù có những cái các bạn vẫn thấy “mơ hồ” nhưng các bạn cho rằng nếu làm cho mọi thứ “rõ ràng” hơn thì không còn gì gọi là bí mật và khi đó Trung Quốc có thể dễ dàng đối phó.
3. Ủng hộ việc dùng vũ lực
4. Kiện ra tòa án quốc tế
5. Tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế
6. Tăng cường hỗ trợ giúp ngư dân bám biển
7. Thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa
8. Tăng cường năng lực quân sự
Mình cực kỳ trân trọng các ý kiến đóng góp kèm theo những giải thích, lập luận xác đáng của tất cả các bạn. Còn trong phạm vi những gì mình hiểu biết thông qua tự tìm tòi nghiên cứu, phỏng vấn những người có ảnh hưởng, có uy tín trong xã hội và Chính phủ, thông qua thực tế mắt thấy tai nghe khi ra Trường Sa và tiếp xúc với các chiến sĩ, mình xin được cung cấp thêm thông tin thế này để các bạn tham khảo nhé.
1. Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược và tiếng nói trong Cộng đồng Quốc tế. Nếu “đánh nhau” tay đôi, thắng thua không biết, nhưng chắc chắn phía chịu thiệt hại nặng nề là Việt Nam của chúng ta. Khi nói chuyện với các tướng lĩnh từ cấp thấp đến cấp vừa, cấp cao của Việt Nam, mình phải ghi nhận một điều là chẳng ai “run sợ” nếu buộc phải sa vào tình thế chiến tranh. Chúng ta “anh hùng” 1, họ anh hùng gấp 1 triệu lần. Khi chúng ta hứa hẹn này kia trên bàn phím, họ đã và đang anh hùng bằng những hành động và việc làm thiết thực.
Các bạn có biết trong một chuyến đi đón công binh làm nhiệm vụ xây dựng từ một đảo chìm về lại đất liền, tai nạn đã xảy ra. Không rõ vì lý do gì mà chiến sĩ công binh này mất tích (có giả thiết trượt trân ngã rơi xuống biển khi đang câu cá). Rất nhiều tàu cứu hộ đã được phái ra vùng biển đó cấp tốc tìm kiếm trong nhiều ngày trước khi chấp nhận mất đi 1 người đồng đội. Dù đó là điều không ai mong muốn nhưng toàn bộ các chiến sĩ có mặt trên tàu cũng như các cấp chỉ huy tại đất liền đã bị kỷ luật từ quân đến tướng. Mất vạch, mất sao và nhiều hình thức kỷ luật cộng thêm khác nữa. Kể chuyện này để các bạn hiểu rằng mạng sống con người không phải là thứ để mang ra làm chuyện mua vui như vậy được. Mình nhấn mạnh, đó là sự mất mát của chỉ duy nhất 1 người.
Các bạn có biết khi Trung Quốc cử tàu hộ tống mang dàn khoan khổng lồ cao hàng trăm mét ra tìm cách thả xuống biển Đông để khai thác dầu khí, chiến sĩ của chúng ta trên các nhà giàn đã phải thay nhau theo dõi ngày đêm, kết hợp chặt chẽ với chỉ huy tại đất liền để giám sát nhất cử nhất động của tàu địch. Nếu bất cứ khi nào đội tàu hộ tống này có dấu hiệu ngưng lại tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì lập tức chúng ta phải cử tàu chiến ra “xua đuổi”không cho dàn khoan này được thả xuống dù với bất cứ lý do gì. Chúng ta “tuyệt đối yếu” hơn đối phương, trong khi chúng lại thường xuyên gây hấn, kích động để Việt Nam “ra tay” trước. Khi ấy, chúng sẽ có lý do hợp pháp để đánh chiếm vào những hòn đảo của chúng ta.
Nếu tình huống xấu nhất là Trung Quốc chiếm thành công 1 đảo của Việt Nam (điều này khó có khả năng xảy ra) thì chúng ta sẽ làm gì? Lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tế ủng hộ mình ư? Cũng được, nhưng Trung Quốc sẽ ngay lập tức la làng lên rằng họ không đi xâm lược, không đi đánh chiếm đảo của Việt Nam. Họ chỉ đang “đòi lại” những gì thuộc về “chủ quyền bấy lâu nay” của họ. Trung Quốc sẽ ngay lập tức ngang ngược nói rằng chính Việt Nam mới đi chiếm đảo của Trung Quốc và bây giờ “bị lấy lại”. Hãy nhìn vào những gì Trung Quốc đang ngày đêm bắc loa tuyên bố một cách trơ trẽn về Hoàng Sa sẽ hiểu điều mình nói. Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo. Và đó cũng chính là điều mà tất cả chiến sĩ của chúng ta ngoài hải đảo phải thuộc nằm lòng. Phải luyện chí rèn gan, giữ vững lập trường và kiên định để tránh tuyệt đối phạm vào sai lầm như vậy.
2. Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Thứ nhất, chúng ta đang bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc (bạn nào có comment ý này vô cùng chuẩn xác). Nếu chúng ta chỉ cần “lên gân” với Trung Quốc thì có thể hàng chục triệu gia đình sẽ lâm vào cảnh lầm than bằng những đòn đánh vào kinh tế. Để thoát ra khỏi sự lệ thuộc này, cần rất nhiều nỗ lực và thời gian. Thứ hai, ngay cả nếu chúng ta “kiện thắng” thì tòa án Quốc tế cũng không có chức năng hành pháp. Họ CHỈ CÓ THỂ KÊU GỌI bên “thua kiện” thực hiện điều ABC nào đó. Tòa án Quốc tế không giống như tòa án trong nước để có thể có chế tài buộc ông A bà B nào đó phải vào tù hay ông C phải bồi thường cho bà D vài chục triệu, trả lại tang vật trong vụ án v.v… Tức là đừng quá kỳ vọng việc tòa án Quốc tế sẽ giúp chúng ta bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Ai đó nói rằng chúng ta cần “đánh động” thì xin thưa, việc đi kiện tụng như thế chẳng đánh động được cái gì ngoài việc khiến cho Trung Quốc có cớ sử dụng các đòn trừng phạt phi quân sự nhắm tới Việt Nam. Cùng với đó, họ sẽ dùng ảnh hưởng của mình để gây sức ép lên cộng đồng Quốc tế và cô lập Việt Nam, bao vây kinh tế v.v… Trong khi đó, cái mà chúng ta cần nhất bây giờ là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Thế nên phương án kiện làKHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ, vì chúng ta sẽ bị hại nhiều hơn lợi. Và cũng cần nói thêm rằng việc “tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế” không đồng nghĩa với việc phụ thuộc hoàn vào vào một “Quốc gia đồng minh” nào cả. Thật ngây thơ khi cho rằng Mỹ, hay Nga hay Nhật sẽ giúp chúng ta một cách vô tư và họ chẳng có ý đồ gì trong đó. Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua “cúng chùa” cho Việt Nam đâu ạ. Điều này sẽ rất dễ để hình dung ra được khi các bạn tránh được việc đồng nhất giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với việc “chống một mình Trung Quốc”.
Các ý như tăng cường sức mạnh quân sự, tăng cường trợ giúp ngư dân bám biển thì Việt Nam đã và đang làm rất tốt. Còn phải làm đến thế nào mới thỏa lòng tất cả mọi người thì đó là câu hỏi không thể có đáp án chung. Cách đây 4 năm, việc di chuyển từ tàu hải quân vào tiếp cận nhà giàn được thực hiện bằng… dây thừng! Hiện nay chúng ta đã có xuồng CQ có thể vào tận nơi một cách dễ dàng. Trước kia các chiến sĩ phải phấn đấu cả 6 tháng trời để được một lần gọi bộ đàm về liên lạc với đất liền thì ngày nay, 100% đảo nổi đảo chìm và nhà giàn của chúng ta được trang bị trạm thu phát sóng vệ tinh của Tập đoàn viễn thông. Chúng ta có cả hệ thống liên lạc internet đủ mạnh để thực hiện họp online, chữa bệnh từ xa. Đời sống ở Trường Sa giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

Nhà giàn mới bên cạnh nhà giàn cũ
3. Ngày trước, mỗi khi đọc tin Trung Quốc khai trương một tòa nhà nào đó ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ đang chiếm đóng phi pháp, mình rất cay cú và tự hỏi “tại sao một việc đơn giản thế mà Việt Nam không làm, cứ để cho Trung Quốc một mình một chợ?”. Ngày hôm nay thì thấy nó khởi công xây nhà. Ngày mốt thì thấy nó rồng rắn đưa người ngựa ra đốt pháo khánh thành. Ngày sau nữa lại thấy nó làm sân bay. Ngày sau sau nữa lại thấy nó đưa khách ra tham quan du lịch? VẬY TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG CHỊU LÀM NHƯ VẬY MÀ CỨ PHẢN ĐỐI LÊN PHẢN ĐỐI XUỐNG LÀM GÌ???
Và đến khi mình được nghe chuyện về lực lượng công binh, là những người đi phá mìn mở đường xây nhà trên đảo thì mình đã tự có câu trả lời rồi. Tóm lại một cách đơn giản và dễ hiểu thì xây nhà trên đất liền khó 1 thì đặt một viên đá trên mặt biển khó gấp 1 vạn lần. Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm “chân chống”với mỗi cây cột có đường kính khoảng chừng nửa mét, lại được giằng thêm hàng chục cây thép nhỏ hơn để đan kết vào nhau sừng sững giữa bạt ngàn sóng nước. Và nếu các bạn biết rằng cách đó 4 năm, những nhà giàn vững chắc kiên cố như một tòa lâu đài thép đã bị kéo đổ nhào xuống biển, mang theo cả một tiểu đội mãi mãi không bao giờ trở về được đất liền, các bạn sẽ “cảm”được một phần của công việc xây cất ở nhà giàn cũng như trên các đảo.

Vác đá xây Trường Sa
Hãy thử hình dung, nếu bạn đang ở giữa một đảo san hô, xung quanh ngập nước chừng 1m, xuồng CQ không thể nào tiếp cận, tàu hộ tống chở theo nguyên liệu là xi măng đá tảng buộc phải neo đậu cách đó chừng 5km thì bạn sẽ làm thế nào để mang vác được xi măng, gạch, đá, sắt thép rồi canh thủy triều lên xuống để đổ cho được một cây cọc bê tông đầu tiên xuống rồi “khô lại” giữa lòng biển khơi? Hãy cố hình dung đi. Chỉ cần hình dung với nhiệm vụ là một cây cọc bê tông duy nhất chứ chưa nói tới những gì lớn lao to tát. Khi đã lờ mờ tìm ra một cách làm nào đấy, bạn sẽ tự có câu trả lời cho câu hỏi “đơn giản” được bôi hoa toàn bộ ở phía trên.
Cũng có thể tiết lộ với các bạn rằng ở phạm vi bán kính chừng 1km quanh các đảo (thay đổi tùy theo diện tích) là cơ man các cọc bê tông sừng sững để sẵn sàng “nghênh chiến” với các loại tàu thuyền… [Các chi tiết sâu hơn liên quan đến vũ khí và hệ thống chiến đấu, phòng thủ ở đoạn này đã bị cắt ]. Thực sự, nếu được đặt chân lên một đảo tại Trường Sa, các bạn sẽ biết rằng “Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề”.

Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề!
4. Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức “gây sốc” cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và… biển. Thế nhưng ngay khi tàu HQ960 “tình cờ” chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc(bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của Hải quân Việt Namxuất hiện. Tất cả mọi người đều không biết các tàu chiến này ở đâu ra, và càng sốc hơn nữa khi được cho biết họ đi theo bảo vệ đoàn công tác ngay từ khi rời cảng!!! Chưa hết, khi đặt chân lên tới An Bang, mình còn được tận mục sở thị một buổi huấn luyện của đặc công biển Việt Nam với hành trình bơi hàng chục km mỗi ngày luyện tập mang theo vũ khí đổ bộ vào đảo và hiệp đồng tác chiến với các chiến sĩ tại trận địa. Có thể tin hay không tùy bạn, nhưng họ còn có khả năng nằm im dưới nước sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi được lệnh tiếp tục “hành quân”vào đảo.

Bộ đội hải quân Việt Nam tập luyện tại Trường Sa.
Tuy nhiên, tất cả các trang thiết bị vũ khí, súng ống đạn được, quân lính tinh nhuệ… của chúng ta không phải được sinh ra để tấn công mà là phòng thủ. Việt Nam còn yếu, nên chủ trương của chúng ta là đối thoại và hợp tác, dựa trên việc thu thập, củng cố rồi tuyên truyền các bằng chứng lịch sử để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Việt Nam không bao giờ đối đầu, không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ “phát pháo” trước trong mọi tình huống để kẻ thù có thể dựa vào làm nguyên nhân gây chiến. Trong khi đó, chúng ta bằng mọi giá bảo vệ chủ quyền tất cả những đảo chìm, đảo nổi, bãi cạn… mà chúng ta đang có. Luôn luôn bày tỏ quan điểm phản đối, nêu rõ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán không thể tranh cãi của Việt Nam với các đảo, quần đảo, bãi cạn mà chúng ta thực sự có chủ quyền,BAO GỒM CẢ NHỮNG NƠI ĐÃ BỊ KẺ THÙ DÙNG VŨ LỰC CHIẾM ĐÓNG TRÁI PHÉP (trong lịch sử). Điều mà các bạn hay gọi là “nhai đi nhai lại”.
5. Liên quan đến việc tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc ngăn chặn, xua đuổi, bắn phá khi khai thác trong khu vực quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và tàu cá Trung Quốc ngang ngược tiến vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam để đánh bắt trái phép thì do chính những nhà báo của mình NHIỀU KHI không nắm rõ thông tin nên việc tuyên truyền dễ gây ra những nhầm lẫn căn bản.
Đầu tiên phải hiểu thế này. Trường Sa và Hoàng Sa là quần đảo tức là gồm nhiều đảo nhỏ. Với mỗi đảo thì chúng ta lại có rất nhiều thuật ngữ liên quan đến việc xác lập chủ quyền, nhưng gần gũi nhất có lẽ là “lãnh hải”. Nếu chỉ xét riêng về lãnh hải, thì các bạn cứ tạm hiểu như một vòng tròn kim cô xung quanh các đảo. Nếu chúng ta xác lập chủ quyền ở 1 đảo, thì mặc nhiên chúng ta có thêm chủ quyền ở một đường biên lớn hơn chạy xung quanh đó nữa.
Tập hợp các đường viền như vậy ở tất cả các đảo mà chúng ta có chủ quyền nó sẽ là nơi chúng ta mặc nhiên đi lại và khai thác. Chứ không phải cứ lấy cây bút rồi khoanh một vòng “to đùng” bao hết các đảo lại cho rằng đó là vùng bất khả xâm phạm của mình. Vậy nên chủ quyền của chúng ta sẽ là một vùng thực sự rất… loằng ngoằng, có chỗ thì chồng chéo, có chỗ bị “hở” ra. Và theo luật, cái chỗ hở đó là hải phận quốc tế. Dù nhìn vô bản đồ nó có vẻ nằm hoàn toàn trong “khu vực” quần đảo Trường Sa.
Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi. Cho nên, dù cái đường vòng quanh đảo đó là lãnh hải của Việt Nam nhưng trong thực tế nếu tầu thuyền của ngư dân đi vào đó thì sẽ bị xua đuổi và bắn phá. Tức là các tàu đó bị bắn phá do xâm phạm vào “lãnh hải có được vì chiếm đóng trái phép” của Trung Quốc, nhưng lại là “lãnh hải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế và căn cứ lịch sử không thể tranh cãi” của Việt Nam. Cho nên báo chí sẽ phải đưa tin là tàu cá ngư dân bị bắn trong vùng lãnh hải “của Việt Nam”. Thậm chí Bộ Ngoại Giao cũng phải tuyên bố như vậy. Và chính sự nhập nhằng này cũng khiến nhiều người cho rằng chúng ta quá hèn kém khi để cho ngư dân bị vạ lây như vậy.
Tương tự với việc Trung Quốc xua đội tàu cá hàng chục chiếc “tràn vào khu vực Trường Sa và Hoàng Sa” của Việt Nam để đánh bắt trái phép. Trong thực tế, quanh năm suốt tháng đều có tàu cá của Trung Quốc “mon men”đến gần các đảo của Việt Nam. Và khi này, chắc chắn 100% chiến sĩ trên đảo sẽ theo quy trình để có hành động xua đuổi thích hợp và mức cao nhất là sẵn sàng chiến đấu không khoan nhượng nếu việc xua đuổi không thành công.

Huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trên đảo Song Tử Tây
Tuy nhiên, nếu các tàu cá này đi vào những vùng “lỗ thủng” của lãnh hải đan xen giữa các đảo thì thực tế không xâm phạm lãnh hải Việt Nam nhưng vẫn coi là “ùa vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam được”. Điều tương tự xảy ra nếu các tàu này đi vào lãnh hải của các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị đánh cướp bằng vũ lực và chiếm đóng trái phép trong quá khứ. Chưa kể theo thông lệ quốc tế, nếu tàu họ “vô tình” đi vào một vùng lãnh hải nào đó thực sự hoàn toàn thuộc Việt Nam thì mình cũng không thể nào ra bắn phá mà trước tiên là xua đuổi. Và trong đại đa số các trường hợp, khi mình xua đuổi thì nó sẽ dời đi. Nhưng báo chí vẫn coi đấy là việc ùa vào vùng lãnh hải của Việt Nam.
6. Tóm lại những việc mà chính phủ đang làm – THEO CÁ NHÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ – là hoàn toàn đúng đắn về đường lối chính sách, phù hợp với tình hình thực tế hiện nay của đất nước. Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là “thăm và kiểm tra các đảo” thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.
Về phía cộng đồng quốc tế, chúng ta đang làm cực tốt việc “nhai đi nhai lại bài ca phản đối” mọi lúc mọi nơi, trên mọi phương diện dù sự vi phạm có lớn như con voi hay nhỏ như con kiến. THEO THÔNG LỆ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, ĐIỀU ĐÓ LÀ CỰC KỲ QUAN TRỌNG!Chúng ta cũng chấp nhận việc “gây hiểu lầm” về năng lực bảo vệ ngư dân hay năng lực phòng thủ khi sẵn sàng ra tuyên bố chủ quyền ngay cả trong trường hợp thực ra chúng ta chỉ bị vi phạm chủ quyền theo lý thuyết. Theo mình, đây là một đánh đổi cực kỳ quan trọng và dũng cảm. Các bạn hãy đọc thật kĩ phần trên để hiểu và cùng đi giải thích cho nhiều người khác cùng hiểu nữa.

Blogger Nguyễn Ngọc Long
Việc tốt nhất mà mỗi người chúng ta có thể chung tay, theo mình chính là nâng cao nhận thức, kiến thức về luật biển, về UNCLOS, phải hiểu được lãnh hải là gì, đường cơ sở là gì, cơ sở xác lập chủ quyền biển đảo thế nào, vùng nội thủy là gì, vùng đặc quyền kinh tế là gì, thềm lục địa là gì, thềm lục địa mở rộng là gì… v.v… và v.v… Chừng nào làm được như vậy chúng ta mới mong hiểu đúng, hiểu rõ và hiểu sâu về tình hình chiến sự tại Biển Đông. Mới không hoang mang khi tiếp nhận thông tin từ những nhà báo thực ra nhiều khi cũng chưa hiểu sâu về biển đảo, từ những thông tin mà Nhà nước buộc phải nói theo kiểu khiến người dân nghe vô sẽ tự nhiên thấy hoang mang. Và quan trọng nhất là đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai, mức độ chính xác của thông tin từ những nguồn tin không thiện chí!
>> Điều kỳ lạ xảy ra với tàu cá Trung Quốc ở Trường Sa
>> Tàu chiến Trung Quốc xâm phạm tại Bãi Cỏ Mây
>> “Lính Trung Quốc có thể cải trang ngư dân chiếm đảo, đá ở Trường Sa”
>> Quan hệ Trung Quốc - Triều Tiên đang “xuống cấp”
>> Philippines rót thêm gần 2 tỷ USD chống “bị bắt nạt” trên Biển Đông
Nguyễn Ngọc Long(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả) / Nguyễn Tấn Dũng
Hôm nay (16.5), Đinh Nguyên Kha bị tuyên án 10 năm tù (cộng 2 năm án cũ do chưa thụ án), Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù vì các hoạt động chống Nhà nước.
Ngày 16.5, Tòa án nhân dân tỉnh Long An xét xử sơ thẩm vụ “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” liên quan đến 2 bị cáo Đinh Nguyên Kha, 25 tuổi, thợ sửa máy vi tính ngụ phường 6, TP. Tân An (đã từng bị tuyên phạt 2 năm tù tội “cố ý gây thương tích và vẫn chưa thi hành án) và Nguyễn Phương Uyên, 21 tuổi ngụ Hàm Thuận Bắc (Bình Thuận), sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Tp. HCM.
Theo cáo trạng, tháng 5.2012, qua Facebook, Kha và Uyên làm quen với Nguyễn Thiện Thành (đối tượng đang bị công an TP. HCM truy nã do liên quan đến hoạt động chống phá Nhà nước) hiện đang sinh sống tại Thái Lan. Qua thời gian liên lạc, Thành đã rủ rê Kha và Uyên tham gia tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” thực tế là tổ chức phản động chống phá Nhà nước.
![]() |
| Nguyễn Phương Uyên tại tòa. |
![]() |
| Đinh Nguyên Kha tại tòa. |
Thành đã chuyển cho Kha các tài liệu phản động, sau đó Kha đem dán tại khu vực công cộng, các trục đường chính tại thành thị, nông thôn kèm theo cờ vàng 3 sọc đỏ (in trên giấy A4) của chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đây. Đến tối 1.9.2012, Kha chuyển các hình ảnh nói trên cho Thành qua Facebook, Thành sử dụng các hình ảnh này đăng tải trên web “Tuổi trẻ yêu nước”.
Về phần Uyên, tháng 8.2012, lúc nghỉ hè ở quê tại Bình Thuận, liên lạc qua mạng Uyên được Thành cho biết sắp tới sẽ có sự kiện đồng loạt cờ ba sọc và truyền đơn xuất hiện nhiều nơi, trong đó có TP. Tân An (Long An). Uyên đề nghị với Thành được tham gia và sau đó, chính Uyên tự làm cờ vàng ba sọc đỏ bằng giấy và bút sáp, sử dụng vải trắng lấy máu pha loãng dùng ngón tay viết những nội dung phỉ báng Đảng Cộng sản Việt Nam và những nội dung không hay về Trung Quốc.
Ngoài ra, Uyên còn tự tay vẽ bức tranh miêu tả một người công an to lớn tay cầm dùi cui chỉ về phía người dân đang xếp hàng, bên trên bức tranh ghi dòng chữ “tự do dân chủ”. Các tài liệu do Uyên tự làm nêu trên đều có ghi “TH: TTYN” (tức “Tuổi trẻ yêu nước”). Các tài liệu này được Uyên dán ở xã Hàm Trí, Hàm Thuận Bắc (Bình Thuận), sau đó đăng trên Web “Tuổi trẻ yêu nước”.
Cuối tháng 9.2012, Thành tiếp tục lên kế hoạch chống phá với quy mô lớn hơn bằng cách rải truyền đơn có nội dung kích động, xuyên tạc Đảng, Nhà nước ở những nơi đông người, địa điểm được chọn là cầu vượt An Sương (Hóc Môn, TP. HCM), với tên gọi là “Chiến dịch tờ tiền lẻ”. Thông qua một người tên Vy Nguyen và người khác tên Đinh Bình ở Mỹ đã chuyển cho Uyên 100 USD, Kha 150 USD. Uyên dùng số tiền này mua một máy ảnh và 2 thẻ nhớ. Thành cũng chỉ đạo cho Uyên và Kha gặp nhau để phối hợp hành động.
Ngày 3.10.2012, Kha đến TP. HCM gặp Uyên. Kha giao Uyên 2.500.000 đồng để Uyên đổi ra các loại tiền mệnh giá 5.000 đồng, 10.000 đồng và 20.000 đồng để dán vào mặt sau của truyền đơn nhằm thu hút sự chú ý người đi đường. 3 ngày sau, Thành chuyển cho Kha qua Facebook nội dung tờ truyền đơn với nội dung xuyên tạc lịch sử, chính sách, chủ quyền biển đảo, tôn giáo, phỉ báng chính quyền, kêu gọi người dân biểu tình chống Đảng Cộng sản Việt Nam.
Sau khi nhận các truyền đơn này, Kha in ra hàng ngàn tờ truyền đơn nhỏ, đồng thời chế hộp đựng truyền đơn sử dụng trục nhông của đầu đĩa CD room máy vi tính nối với điện thoại di động có cài giờ báo thức. Đến giờ hẹn, máy điện thoại rung, nắp hộp bung ra làm truyền đơn tự động phát tán.
Sáng 11.10, lực lượng chức năng kiểm tra tại Công ty TNHH AT, quốc lộ 62, P.6, TP. Tân An do Đinh Nhật Uy, anh ruột của Kha làm giám đốc phát hiện trên máy tính của Kha có chứa những thông tin về quá trình liên lạc giữa Kha và Thành.
Với các hành vi trên, Đinh Nguyên Kha bị tuyên án 10 năm tù (cộng 2 năm án cũ do chưa thụ án), Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù.
(Danviet)
Theo dự kiến chương trình kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIII khai mạc ngày 20-5 tới, Quốc hội sẽ xem xét, quyết định về nội dung nhân sự với việc miễn nhiệm và bầu mới nhân sự 2 chức danh là Bộ trưởng Tài chính và Tổng Kiểm toán Nhà nước.
![]() |
| Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ (trái) và Tổng Kiểm toán Nhà nước Đinh Tiến Dũng (phải) |
Sáng nay, 15-5, tại phiên họp thứ Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc đã trình bày dự kiến chương trình kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIII. Theo đó, kỳ họp dự kiến diễn ra trong 33 ngày, với 26,5 ngày làm việc, bắt đầu từ ngày 20-5 và kết thúc vào ngày 23-6.
Tại phiên họp sáng nay, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu cho biết nội dung nhân sự tại kỳ họp này là có 2 vị trí sẽ được trình ra Quốc hội tiến hành bãi nhiệm và bầu mới là Bộ trưởng Tài chính và Tổng Kiểm toán Nhà nước.
Bộ trưởng Tài chính hiện nay là ông Vương Đình Huệ, người đã được Bộ Chính trị điều động, phân công làm Trưởng ban Kinh tế Trung ương vừa được tái lập. Trong khi đó, Tổng Kiểm toán Nhà nước hiện là ông Đinh Tiến Dũng.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho biết nhân sự Bộ trưởng Tài chính và Tổng Kiểm toán Nhà nước có điều chuyển và bố trí thay người khác tại kỳ họp này. Chủ tịch Quốc hội yêu cầu, công tác nhân sự phải đảm bảo đúng quy trình, cách thức, công tác chuẩn bị phải kỹ lưỡng.
Trước đó, tháng 12-2012, Bộ Chính trị đã điều động, phân công ông Vương Đình Huệ sang nhận nhiệm vụ mới là Trưởng Ban Kinh tế Trung ương được tái thành lập theo Nghị quyết Hội nghị trung ương 5, Nghị quyết Hội nghị trung ương 6 khóa XI và Quyết định của Bộ Chính trị.
Trước khi được Quốc hội phê chuẩn làm Bộ trưởng Tài chính tại kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khoá XIII diễn ra vào tháng 8-2011, ông Vương Đình Huệ là Tổng Kiểm toán Nhà nước.
Hiện Thủ tướng Chính phủ đã giao Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh phụ trách Bộ Tài chính.
Ông Đinh Tiến Dũng được Quốc hội bầu làm Tổng Kiểm toán Nhà nước tại kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khoá XIII với nhiệm kỳ 7 năm thay cho người tiền nhiệm là ông Vương Đình Huệ.
Ông Đinh Tiến Dũng được đào tạo cơ bản, trình độ chuyên môn là cử nhân kinh tế tài chính, hệ chính quy và là thạc sỹ quản trị kinh doanh. Từ năm 1983 đến năm 2003, ông Dũng đã đảm nhận công tác tài chính kế toán. Ông Dũng từng đảm nhận vị trí Vụ trưởng Vụ Tài chính kế toán, rồi Thứ trưởng Bộ Xây dựng phụ trách lĩnh vực này.
Ông Đinh Tiến Dũng (52 tuổi, quê tỉnh Ninh Bình), từng là Thứ trưởng Bộ Xây dựng trước khi được bầu và phê chuẩn làm Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên. Đến giữa tháng 10-2010, ông được Bộ Chính trị điều động và bổ nhiệm làm Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình. Ông là Uỷ viên Ban chấp hành Trung ương Đảng khoá XI.
(Người Lao động)
(Người Lao động)
Việc ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân được bầu bổ sung vào Bộ Chính trị khóa XI, đang trở thành tâm điểm bàn tán rôm rả trên khắp các trang mạng lề trái và blog cá nhân. Sẽ không có gì đáng bàn cãi nếu tin đồn từ một số trang thông tấn vỉa hè không trùng khớp với kết quả trước khi hội nghị TW 7 bế mạc.
Tư duy theo kiểu ăn ốc nói mò, đoán già đoán non may rủi sao lại trúng, các trang mạng vỉa hè này thừa thế xông lên, lập tức cho ra lò bài viết có tiêu đề rất kêu “Nhân sự Bộ Chính trị: tin vỉa hè, tin chính thống”, với lời lẽ vô cùng tự mãn rằng “trận địa thông tin đang thuộc về blog cá nhân và truyền thông xã hội, giờ thì lại thêm một bằng chứng nữa về sự thảm hại của báo chí môn bài”. Một số kẻ cơ hội cũng tranh thủ thời cơ kiếm chác, bàn luận một cách tích cực, không quên thêm thắt những câu chuyện thâm cung bí hiểm. Loạt bài viết được chế biến, nhào nặn một cách công phu thành những bản tin sốt dẻo như: “Tin đồn được xác nhận; Hội nghị Trung ương và nẻo đường tin tức; Dự thảo diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương 7; Tình báo Trung Quốc lấy cắp được kết quả Hội nghị Trung ương 7…”. Dựng chuyện vốn dĩ là nghề của các tay bồi bút này.

Phiên họp hội nghị Trung Ương 7.
Thậm chí một số trang blog lề trái còn phán rằng “Tin đồn về ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân được bầu bổ sung vào Bộ Chính trị đã được truyền thông chính thống xác nhận. Như vậy TTXVN đưa tin sau TTX vỉa hè đúng một tuần?…”. Thật nực cười, tôi nghĩ bản thân người viết bài này chí ít cũng xuất thân từ nghiệp báo, vậy mà chuyện đơn giản vậy cũng không thông? Báo chính thống đưa tin sau không có nghĩa thông tin họ chậm hơn báo vỉa hè. Vì là báo chính thống nên phải có nguồn tin cụ thể, chính xác thì mới có thể truyền tải tới độc giả, chứ không phải tạp nham như mấy báo vỉa hè, xem truyền thông như một cái chợ rồi tự cho mình cái quyền muốn nói, muốn viết gì cũng được, miễn sao có lợi cho cá nhân là được.
Thực tế, việc bổ sung nhân sự vào Bộ Chính trị phải đưa tin sau khi bế mạc Hội nghị mới đúng và chính xác nhất, người đọc cũng sẽ thấy tin tưởng hơn với nguồn tin này. Các trang mạng vỉa hè đưa tin sớm, thêm bớt, bàn tán này nọ thì có giúp ích gì cho nước nhà hay chỉ tổn phá nước? Suy cho cùng thì cũng là “cái tôi” của họ quá lớn mà thôi, họ muốn được mọi người công nhận mình giỏi, mình có tài quan sát, nên phán bừa, phán đại để trở thành… “Thánh phán”, việc làm này chẳng khác nào tự PR mình như câu chuyện “Nude để thiền” làm nổi sóng dư luận mới đây.

"Nude để thiền". Ảnh minh họa.
Trở lại vấn đề trên, sở dĩ gọi họ là “thánh phán” vì các trang này thường xuyên cho ra lò những bài viết nóng, giật gân, không có nguồn tin rõ ràng. Cũng giống như việc trong khoảng thời gian 10 ngày diễn ra Hội nghị Trung ương 7, các trang này đã lợi dụng triệt để cơ hội có một không hai về việc bầu bổ sung nhân sự Bộ Chính trị để đồn đoán, tung ra loạt những bài viết tiên liệu, về việc bầu ai, bỏ ai như: “Điềm gở trước Hội nghị Trung ương 7”, “Tin nóng về Hội nghị Trung ương 7 họp tới nửa đêm”, “Phiên bế mạc Hội nghị Trung ương 7 giống cảnh chợ chiều”, “Hội nghị Trung ương 7 – ai sẽ là trưởng ban nội chính và ban kinh tế Trung ương?…”. Đa phần các bài viết đều cầm đèn chạy trước ô tô, dựa trên suy đoán của người viết, còn không thì lại sử dụng chiêu tỏ ra nguy hiểm rằng theo một nguồn tin lộ lọt chúng tôi biết được, thêm thắt một ít thông tin thực tế nữa là hoàn thành một bản tin gây tò mò, thu hút sự chú ý của người đọc. Có thể những người làm báo chân chính cũng đã đoán trước được kết quả này nhưng họ không hành động như các trang báo vỉa hè, tung hỏa mù khiến người dân bị lạc trong mê trận thông tin, mà họ bình tĩnh quan sát, đến khi có kết luận cuối cùng, thật chính xác họ mới đăng tải.
Việc tin tức về nhân sự Bộ Chính trị khóa XI bị “lộ lọt” ra ngoài có thể do một số thánh phán từ các trang mạng vỉa hè suy diễn, bịa đặt. Nhưng lý do này xem ra vẫn chưa đầy đủ… vì nhiều người sẽ đặt nghi vấn tại sao tin đồn lại có thể trùng khớp với kết quả Hội nghị Trung ương 7 đưa ra? phải chăng có những cá nhân không tuân thủ quy định của Nhà nước để “lộ lọt” thông tin truyền ra bên ngoài?
Dù vì nguyên nhân gì thì thông tin nhân sự Bộ Chính trị bị đưa ra bàn tán, thêu dệt bên ngoài cũng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của Hội nghị, của lãnh đạo Đảng và Nhà nước, kèm theo những câu chuyện thêu dệt rằng nội bộ đang đấu đá, tranh giành đã khiến lòng dân hoang mang, lạc vào trận địa thông tin rác khó có thể kiểm chứng rõ ràng dẫn đến mất định hướng vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước và Chính phủ. Vậy nên, không thể nhắm mắt làm ngơ để những hành động như vậy tái diễn. Nếu thông tin là do các trang vỉa hè đồn đoán thì chính quyền các cấp cần sớm có biện pháp ngăn chặn, xử phạt nghiêm nếu không sẽ rất dễ dẫn đến nguy cơ người đọc mất dần thói quen tìm kiếm thông tin trên báo chí chính thống mà sa vào những tin tức vỉa hè… Trường hợp thông tin là do một cá nhân nào đó trong nội bộ Đảng tung ra thì cần sớm điều tra, làm rõ để đảm bảo bí mật Nhà nước, an ninh trong các cuộc họp, hội nghị lần sau. Vì những người ngồi trong khán phòng của Hội nghị Trung ương 7, đa phần đều là lãnh đạo cấp cao, cũng đều thấm nhuần tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, nếu thực sự ai đó truyền thông tin này ra ngoài thì đây là hành động không thể chấp nhận được, những “con sâu làm rầu nồi canh” nếu không sớm xử lý, chặn đứng thì lấy gì đảm bảo những sự việc đáng tiếc như thế này sẽ không tái diễn lần nữa?
Bạn đọc Phú Vinh
(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả) / Nguyễn Tấn Dũng
"LBJ had Kennedy killed!"- “Johnson ám sát John F. Kennedy!”
"LBJ had Kennedy killed!"- “Johnson ám sát John F. Kennedy!” Đó là những thông tin đang đốt nóng dư luận Mỹ trong mấy ngày vừa qua. Thực sự thì giả thiết Johnson ám sát John F. Kennedy đã được dư luận Mỹ đặt ra từ cách đây 50 năm, ngay sau khi vụ ám sát xảy ra vào trưa ngày 22/11/1963. Tuy nhiên, đó chỉ là những “tin đồn” không có căn cứ xác thực và vì vậy, đã bị FBI bác bỏ.
Lần này thì có vẻ hoàn toàn khác bởi người đưa ra tuyên bố là một cựu quan chức Nhà Trắng và là một chiến lược gia nổi tiếng của đảng Cộng Hòa: Roger Stone- Cựu trợ lý của John F. Kennedy. Ông cũng chính người làm việc cho Ủy ban Richard Nixon trong chiến dịch tranh cử Tổng thống Mỹ năm 1972. Sau khi Nixon trúng cử, Roger Stone được mời vào chức vụ Trợ lý Tổng thống. TT Nixon đánh giá cao Roger Stone. Dư luận chính trường Mỹ cũng thừa nhận Roger Stone là người bạn tin cẩn, là người trợ thủ trung thành của TT Nixon. Ông Roger Stone cũng chính là người nổi tiếng với tấm hình xăm Nixon rất to trên lưng.
Do làm việc gần gũi với cựu TT Nixon, Roger Stone có điều kiện tiếp xúc với nhiều tài liệu tuyệt mật của tổng thống. Và bây giờ, khi cả Nixon cùngJohnson đều đã qua đời khá lâu, Roger Stone quyết định công bố những tài liệu tuyệt mật mà bao nhiêu năm ông đã giữ kín này!
Cuốn sách với tiêu đề “The Man who killed Kennedy - the case against LBJ” (tạm dịch là: “Kẻ ám sát TT Kennedy- những bằng chứng chống lại LB.Johnson”). Roger Stone quyết định sẽ phát hành cuốn sách này vào tháng 10/2013, ngay trước kỷ niệm nửa thế kỷ ngày vụ ám sát Kennedy xảy ra.
Tuy nhiên, từ mấy ngày qua, Roger Stone đã hé lộ tình tiết kinh hoàng trong vụ ám sát rúng động nước Mỹ, rằng ông ta có đủ bằng chứng để khẳng định chính LB. Johnson là người tổ chức cuộc ám sát Kennedy 50 năm trước. TheoRoger Stone, chính Johnson cùng John Connally- Thống đốc bang Texas đẫ cố ý chỉ đạo đoàn xe của Tổng thống Kennedy đi qua Dealy Plaza để xạ thủ bắn tỉa Lee Harvey Oswald dễ dàng ngắm bắn.
Cũng theo Roger Stone, ngay chính Nixon cũng dính líu tới vụ này. Trong Hồ sơ nhân sự Nhà Trắng, Roger Stone đã tìm ra tài liệu cho thấy Nixon- Jack Ruby- Johnson không phải là những kẻ xa lạ.
Leon Jack Ruby tên thật là Jacob Leon Rubenstein sinh ngày 25 tháng 3 năm 1911 tại Chicago.
Hình Jack Ruby trong Hồ sơ cảnh sát Dallas
Chính Nixon đã tuyển dụng Jack Ruby vào Nhà Trắng ngay từ năm 1947, theo đề nghị của Johnson. Sau này, người ta thấy Jack Ruby xuất hiện trong tư cách chủ một hộp đêm ở Dallas, tiểu bang Texas- nơi thường xuyên hội tụ những kẻ có máu mặt ở Texas. Hai ngày, sau khi sát thủ bắn tỉa Lee Harvey Oswald hạ sát TT Kennedy, ông chủ hộp đêm Jack Ruby ra tay.
Sáng Chủ nhật, 24/11/1963, sau khi lái xe vào thành phố và gửi một lệnh chuyển tiền đến một trong những nhân viên của mình, Ruby đi đến trụ sở cảnh sát gần đó. Lúc 11:21 sáng 24/11/1963- trong khi cảnh sát đang chuẩn bị để chuyển Oswald đến nhà giam khác - Ruby bước ra từ đám đông phóng viên và bất ngờ rút ra khẩu súng ngắn của mình kê vào bụng Oswald. Vụ nổ súng đã được phát sóng trực tiếp trên toàn quốc, và hàng triệu khán giả truyền hình đã chứng kiến.
Lee Harvey Oswald bị bắn bởi Jack Ruby khi Oswald đang được di chuyển bởi cảnh sát
Ruby bị bắt ngay sau khi vụ nổ súng. Khi bị bắt, ông nói với một số nhân chứng rằng ông đã “đánh đổi bản thân” để giúp thành phố Dallas lấy lại hình ảnh trong con mắt của công chúng, và rằng cái chết của Oswald là xứng đáng.
Nhiều người cho rằng hành động của Ruby là một ý thích cá nhân bột phát.
Luật sư của Ruby không đồng tình với án sơ thẩm nên đã yêu cầu Tòa phúc thẩm Texas xem xét lại bản án.
Một năm sau, tháng 3 năm 1965, Ruby đã tiến hành một cuộc họp báo trên truyền hình ngắn gọn trong đó ông tuyên bố: "Tất cả mọi thứ liên quan đến những gì đang xảy ra đã không bao giờ được công khai! Thế giới sẽ không bao giờ biết sự thật thực sự của những gì xảy ra." Khi được hỏi bởi một phóng viên, "Có phải có những người đứng sau vụ án- những người ở những vị trí cao hơn Jack?", Ông trả lời "Có".
Không lâu trước khi Ruby chết, theo một bài báo ở London Sunday Times , ông nói với bác sĩ Werner Teuter rằng vụ ám sát là "một hành động lật đổ chính quyền" và rằng ông biết "những người đã giết chết Tổng thống Kennedy." Ông nói thêm: ".... Tôi đang phải chịu sự nghiệt ngã của số phận. Tôi không muốn chết. Nhưng tôi không điên khi tôi đã được đóng khung để giết Oswald".
Cuối cùng, Tòa phúc thẩm Texas cũng đã đồng ý với luật sư của Ruby cho mở phiên tòa mới xem xét lại bản án vào ngày 05/10/1966. Rubi hy vọng bản án tử hình sẽ được lật ngược. Thế nhưng, sau đó, thời gian mở phiên phúc thẩm này bị thay đổi, dời sang tháng Hai năm 1967!
Ngày 09 Tháng 12 năm 1966, Ruby đã được đưa vào Bệnh viện Parkland ở Dallas, bị viêm phổi. Một ngày sau đó, các bác sĩ kết luận Ruby bị ung thưgan, phổi. Ba tuần sau, ngày 03/01/1967, ông qua đời, hưởng thọ 55 tuổi.
Tony Nguyễn
Gửi về từ Hoa Kỳ
Mời xem bài báo trên tờ Daily Mail, một trong những tờ báo có lượng phát hành lớn nhất ở Vương quốc Anh:
=====
Former Nixon aide claims he has evidence Lyndon B. Johnson arranged John F. Kennedy's assassination in new book
- Roger Stone claims Johnson ‘micro-managed’ Kennedy’s Dallas motorcade, demanding it pass through Dealy Plaza on the afternoon he was shot
- He also says that Johnson, instructed Richard Nixon to hire Jack Ruby several years before he shot Lee Harvey Oswald
- The revelations are made in his book 'The man who killed Kennedy - the case against LBJ' out later this year
PUBLISHED: 13:46 GMT, 11 May 2013 | UPDATED: 00:26 GMT, 14 May 2013
A renowned Republican strategist and lobbyist has claimed that former president Lyndon B. Johnson set up John F. Kennedy’s assassination, which occurred on November 22, 1963.
Roger Stone, 61, makes the claim in his upcoming book 'The Man who killed Kennedy - the case against LBJ,' which is set to be published in October.
He also writes that Richard Nixon and Johnson had a documented relationship with Jack Ruby, Lee Harvey Oswald’s killer, years before he shot Oswald in the basement of Dallas police headquarters in 1963, reports The Daily Caller.

Just moments before: The presidential motorcade through Dallas a few moments before John F Kennedy, 35th President of the United States, was shot on Friday, November 22, 1963

Bold claim: Esteemed Republican strategist and lobbyist Roger Stone writes in his forthcoming book that former president Lyndon B. Johnson set up John F. Kennedy's assassination
Stone worked for Richard Nixon’s Committee to Re-elect the President in 1972 and later served in the Nixon administration.
He claims that Johnson, a congressman at the time, instructed Richard Nixon, also a congressman at the time, to hire Ruby onto the House of Representatives payroll in 1947.
Stone claims Johnson ‘micro-managed’ Kennedy’s Dallas motorcade, demanding it pass through Dealy Plaza on the afternoon of November 22, 1963, the infamous day when Oswald shot Kennedy from the overlooking book depository building.
‘Nixon knew Jack Ruby, hired him on House payroll in 1947 at request of … Lyndon Johnson. Newly released documents prove it. in my upcoming book “The Man who killed Kennedy- the case against LBJ” Out Oct 1–order yours today,’ Stone wrote on his Facebook page on Thursday.

'Documented relationship': Stone writes that Richard Nixon and Johnson had a documented relationship with Jack Ruby pictured, Lee Harvey Oswald's killer, years before he shot Oswald

Stone writes that Lyndon B. Johnson instructed Richard Nixon to hire Ruby onto the House of Representatives payroll in 1947
‘LBJ and Gov. John Connally micro-managed Dalla JFK’s schedule and demanded the route thru Dealy Plaza where the motorcade came to a full stop and LBJ had JFK killed,’ he added.
‘They had no interest in JFK stops in Austin or Houston!'
Stone, now a member of the Libertarian Party, co-wrote his book with Libertarian writer Mike Colapietro.
Ruby, whose real name was Jacob Leon Rubenstein, moved from Chicago to Dallas in 1947, the same year Stone alleges that Nixon put him on the House payroll at Johnson’s request.
Ruby died of a pulmonary embolism on January 3, 1967, a little more than three years after killing Oswald.
Johnson died of a massive heart attack on January 22, 1973.
Nixon died on April 22, 1994, after suffering a severe stroke four days earlier.

'Behind closed doors': 'Nixon knew Jack Ruby, hired him on House payroll in 1947 at request of ... Lyndon Johnson,' Stone wrote on his Facebook page.
(Google Tiên Lãng)













