Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Reuter: Bác sĩ TQ đã Cải tử Hoàn sinh cho Tổng Bí thư Trọng bằng cách nào?

Ông Trương Tấn Sang và hiện tượng 'về hưu mới nói mạnh'


Các phát ngôn về "hiền tài" của cựu Chủ tịch Trương Tấn Sang nay là "vô giá trị", theo một số ý kiến. Một nhà quan sát ở TP.Hồ Chí Minh nói với BBC rằng các phát ngôn của cựu Chủ tịch Trương Tấn Sang gần đây là kiểu "té nước theo mưa", vì "bầy sâu thời ông tại vị đã sinh sôi không kiểm soát nổi".

Tại Hội nghị Trung ương 7 năm 2003, ông Trương Tấn Sang bị kỷ luật "bằng hình thức khiển trách"
Hôm 17/5, cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài "Tìm chọn hiền tài" đăng trên truyền thông trong nước để thể hiện "đôi điều suy ngẫm công tác cán bộ".

"Chúng ta đã có những bài học đau xót về việc giới thiệu cán bộ không đủ phẩm chất và năng lực nhưng là cánh hẩu, là họ hàng, là đổi chác và cũng không loại trừ việc đút lót tiền bạc, của cải để được vào các vị trí trọng yếu," bài báo viết.

'Tự vả vào mặt mình'

Hôm 19/5, trả lời BBC từ TP.Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Đức, nhà báo tự do, nói:

"Theo tôi, 10 năm làm thường trực Ban bí thư, 5 năm làm chủ tịch nước, ông Sang phải chịu trách nhiệm rất lớn về công tác cán bộ. Ngay khi còn đương chức, ông Sang đã không dám gọi thẳng đích danh những tệ hại trong công tác cán bộ đầy yếu kém, lợi ích nhóm cài cắm."

Ông Trương Tấn Sang xuất hiện dày đặc sau khi về hưu và có nhiều phát ngôn gây thu hút dư luận. Điều này có thể thấy sức ảnh hưởng của ông Sang vẫn rất sâu trong hệ thống chính trị này. Dù ông Sang đã không còn "ngai". - nhà báo Nguyễn Đức

"Vì thế các phát biểu của ông ấy khi về hưu rất vô giá trị và tự vả vào mặt mình. Có thể ông ấy đã nhận ra sai lầm mà mình có phần trách nhiệm nên hiến kế "chọn hiền tài".

"Việc ông ấy hay phát biểu về "bầy sâu" lợi ích nhóm thao túng trong công tác cán bộ là một tín hiệu cho thấy sắp đến các nhóm lợi ích cũ thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiếp tục bị phanh phui. Điều này trong nhiệm kì chủ tịch nước ông không làm được, nếu không muốn nói là bất lực."

"So với cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, ông Sang xuất hiện dày đặc sau khi về hưu và có nhiều phát ngôn gây thu hút dư luận. Điều này có thể thấy sức ảnh hưởng của ông Sang vẫn rất sâu trong hệ thống chính trị này. Dù ông Sang đã không còn "ngai".

"Ông Sang tuy nói nhiều về công tác cán bộ, lợi ích nhóm nhưng ông chưa từng xin lỗi và nhận trách nhiệm về nhân sự trong 10 năm làm thường trực Ban bí thư, 5 năm làm chủ tịch nước."

"Nên dù ông có nói rất hay, rất "tâm huyết" nhưng vô giá trị vì "bầy sâu" thời ông đã sinh sôi không kiểm soát nổi. Dù công cuộc đốt lò do Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đang đẩy mạnh nhưng hiệu quả đến đâu vẫn chưa thể nói là "nức lòng nhân dân cả nước" như báo chí nêu."

"Và cuối cùng, ông Sang phát biểu như kẻ vô can. Điều này càng lộ rõ việc phát ngôn này là kiểu "té nước theo mưa".

Một số ý kiến trên Facebook BBC Tiếng Việt

Bạn đọc Nguyễn Thanh Công Tuan: "Cứ bỏ điều 4 trong Hiến pháp giống như Liên Xô họ đã bỏ điều 6 trong hiến pháp là đảng Cộng sản không còn lãnh đạo tuyệt đối toàn dieện nữa là khi ấy sẽ có nhiều người tài ra ứng cử và bọn ngu dốt và cướp tiền thuế của dân không còn đất sống nữa và khi ấy đất nước mới phát triển được nếu không cải cách thể chế thì mấy bố đừng nói gì đến tìm người hiền tài nói nhiều thì dân họ chửi cho."

Bạn đọc Phan van Phung: "Khi đương quyền, đương chức sao không nói. Giờ về rồi mạnh miệng chỉ tổ người ta cười cho. Cái chế độ này làm sao tìm được người tài. Chỉ khi nào thay đổi chế độ chính trị, bỏ độc đảng độc tài. Tam quyền phân lập. Tự do báo chí thì lúc ấy mới quy tụ được nhân tài. Bây giờ con ông cháu cha nó chiếm hết chỗ ngon rồi..."

Việc tìm chọn hiền tài đang được lãnh đạo Đảng, Nhà nước quan tâm và chú trọng. Thiết nghĩ bên cạnh những "chiếu cầu hiền", việc tạo một môi trường trong sạch, lành mạnh, và cạnh tranh cả về thu nhập và cơ hội, tin rằng, hiền tài sẽ không ngần ngại mà xuất hiện và cống hiến. Tác giả Bích Diệp viết trên báo Dân Trí

Bạn đọc Minh Nguyen Khue: "Tôi cóc có tin ông này. Lúc ông ta còn đương chức thì ngậm tăm. Ngay tên của ai đó cũng phải gọi tránh đi là X là Y. Sao những người này không biết xấu hổ. Họ tưởng họ cao quý."

Facebooker Tran Ngoc Khuong: "Hồi còn là Chủ tịch nước, Chủ tịch đã loại bỏ được bao nhiêu kẻ cơ hội? Thưa ông Trương Tấn Sang!"

Sự nghiệp của ông Trương Tấn Sang

Ông Trương Tấn Sang được bầu vào Bộ Chính trị năm 1996, giữ chức Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh.

Năm 2000, ông trở thành trưởng ban Kinh tế Trung ương.

Năm 2001, ông tiếp tục vào Bộ Chính trị và giữ chức trưởng ban Kinh tế Trung ương.

Nhưng tại Hội nghị Trung ương 7 năm 2003, ông bị kỷ luật "bằng hình thức khiển trách".

Thông cáo chính thức khi đó nói việc kỷ luật là vì "trong thời kỳ làm Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh (khóa VI) chưa làm tròn trách nhiệm trong việc chỉ đạo điều tra, ngăn chặn những hoạt động tội phạm của Trương Văn Cam cùng đồng bọn và có những khuyết điểm trong công tác cán bộ".

Tuy vậy, đến Đại hội Đảng X năm 2006, ông tiếp tục được bầu vào Bộ Chính trị, giữ chức thường trực Ban Bí thư.

Tại Đại hội XI năm 2011, ông tiếp tục ở trong Bộ Chính trị, trở thành chủ tịch nước.

Năm 2016, ông xin không tái cử tại Đại hội XII và thôi chức chủ tịch nước.

(BBC)

Về một lời kêu gọi của Chủ tịch Trung Quốc – Tập Cận Bình


Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vừa có một diễn văn quan trọng tại lễ khai mạc hội nghị Đối Thoại giữa các nền văn minh Á châu tổ chức tại Bắc Kinh hôm 15/5.
Về một lời kêu gọi của Chủ tịch Trung Quốc – Tập Cận Bình

Bài phát biểu nhấn mạnh vai trò của nền văn minh Châu Á trong lịch sử phát triển nhân loại và kêu gọi các nền văn minh chung sống hòa bình, hài hòa để nhân loại phát triển. Bài phát biểu diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung đang leo thang, cũng có thể xem như là cách mà Tập chớp thời cơ đáp trả lại quan điểm của một số chính khách trong chính quyền Trump cho rằng cuộc chiến thương mại Mỹ- Trung có thể được xem là sự va chạm giữa các nền văn minh.

Có thể nói Tập Cận Bình đã nhanh chóng tận dụng cơ hội để vừa đáp trả, vừa kêu gọi các nước Á châu ủng hộ một Trung Quốc hòa bình văn minh trong cuộc chiến với Mỹ của Trump hiếu chiến và đang hiếp đáp các nền văn minh khác. Bài diễn thuyết rất hay nhằm thôi thúc tinh thần Á châu tạo cảm giác là vấn đề thương mại Mỹ Trung không phải là vấn đề của riêng Trung Quốc mà là vấn đề của các nước Á châu-đang bị ăn hiếp.

Tập Cận Bình nhấn mạnh tinh thần nhân đạo nhân văn là cốt lõi của văn minh Á châu và văn minh Trung Hoa. Nhân dân Á Châu và Trung Quốc luôn mưu cầu thịnh vượng và phát triển hài hòa. Dĩ nhiên chủ tịch Trung Quốc cũng khơi gợi sự tự hào của các dân tộc châu Á đối với nền văn minh châu lục, đồng thời nhấn mạnh sự đóng góp to lớn của nền văn minh Trung Hoa.

Xuyên suốt bài nói, Tập Cận Bình xây dựng một hình ảnh Trung Quốc hiền hòa, chung sống hòa bình với các quốc gia láng giềng và thế giới. Bài phát biểu quá đẳng cấp, đúng vị thế của một nước lớn, đại diện (cứ cho là vậy) của một châu lục, của một nền văn minh. Bài diễn thuyết của Tập Cận Bình là những lời nói nhân văn, tuyệt vời, CÒN THỰC TẾ THÌ SAO?

– Với chính sách đầu tư ra nước ngoài bất chấp lợi ích của các quốc gia khác về môi trường, về nhân quyền, Trung Quốc không cho thấy sự quan tâm và mong muốn phát triển hài hòa với sự phát triển của các quốc gia khác, Á châu cũng như thế giới.

– Với sự ve vãn, mua chuộc các chính thể độc tài khắp nơi để có được những dự án đầu tư hạ tầng, những hợp đồng khai thác tài nguyên khoáng sản, bất động sản như một kiểu thực dân mới mang màu sắc Trung Quốc, Trung Quốc của Tập chủ tịch không cho thấy sự tôn trọng nhân dân và lợi ích các nước.

– Với chính sách gây gấn với hầu hết các quốc gia có chung biên giới đất liền cũng như lãnh hải, đặc biệt ở vùng biển Đông Nam Á với đường lưỡi bò phi lý làm cơ sở cho cái gọi là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc, Trung Quốc cho thấy sự tột cùng ích kỷ và hoàn toàn không cho thấy mong muốn sống chung hòa bình với các nước láng giềng như Tập nói.

– Với chính sách nội trị hà khắc và đàn áp và đồng hóa các nhóm sắc tộc thiểu số trong nước như ở Tân Cương, Tây Tạng; ngăn chặn chính người dân Trung Quốc tiếp xúc với các mạng xã hội toàn cầu – vốn có thể được xem là cầu nối giữa các nền văn minh; chính sách sử dụng công nghệ hiện đại, trí tuệ nhân tạo không nhằm tự do hóa con người mà chăm chăm gia tang sự kiểm soát người dân như một trại súc vật khổng lồ phải ăn theo nói theo làm theo những chuẩn mực do chính bộ máy cầm quyền kiểm duyệt… Chính quyền Trung Quốc không cho thấy mong muốn tương hợp phát triển và văn minh.

Và nhiều minh họa khác đi ngược lại những lời tốt đẹp, cao thượng của Tập Cận Bình về Trung Quốc ngày nay…

Vì vậy có thể nói, khi kêu gọi Á châu đoàn kết bên cạnh Trung Quốc, Tập Cận Bình đã ảo tưởng về sự ảnh hưởng của Trung Quốc ngày nay ở góc độ văn minh, đặc biệt khi tinh thần thoát Á, chậm chí thoát Trung, dù có thể còn gây tranh cãi ít nhiều trong thời đại toàn cầu hóa, vẫn đang là phổ biến trong các quốc gia Á châu. Ngay cả các quốc gia hàng đầu châu lục cũng đã thoát Á (trong cách hiểu và thực thi những giá trị dân chủ phổ quát của nhân loại) từ lâu để mong tiến bộ.

Cuối cùng, với tư cách là chủ tịch một Trung Quốc chuyên đi hiếp đáp các quốc gia nhỏ hơn ở chính Á châu, việc kích thích tinh thần dân tộc của chính mình đã khó khăn, thì xem ra mong muốn kích thích tinh thần chủng tộc Á châu có thể nói là điều hoàn toàn viễn tưởng.
 
 
(baotiengdan.com)

Đỗ Ngà - Khi những cái đầu Mác Lê bàn chuyện kinh tế đất nước


Một công ty quản lý nguồn vốn vài tỷ thì người ta chỉ cần một giám đốc và một kế toán nghiệp dư cũng đủ. Một công ty quản lý nguồn vốn trăm tỷ thì phải cơ cấu lại bộ máy ban bệ đầu đủ. Dưới giám đốc có các trưởng phòng quản lý các phòng nhiều nhân viên, mỗi phòng được xem là một bộ máy con trong bộ máy tổng thể công ty. Công ty quản lý nguồn vốn tỷ đô thì bộ máy phải quy mô hơn, tổ chức chuyên nghiệp hơn và tuyển những chuyên gia giỏi trong từng ban bệ để vận hành.
Khi những cái đầu Mác Lê bàn chuyện kinh tế đất nước

Đặt giả sử, nguồn vốn tỷ đô mà giao cho bộ máy thô sơ một giám đốc một kế toán nghiệp dư thì quản thế nào? Sẽ không thể quản được. Cho nên nói rộng ra, với bộ máy chính quyền của ĐCSVN quản lý nền kinh tế đất nước với GDP chừng dưới 100 tỷ đô thì chưa thấy sự yếu kém của họ chưa thể bộc lộ. Nhưng khi GDP Việt Nam lớn lên đến 200 tỷ đô, sự yếu kém bộc lộ rõ rệt. ta thấy nay tầm của họ quản không được. Sự yếu kém đó bộc lộ ra ở đặt điểm nào?

Thứ nhất khi quan sát hiện tượng ai cũng thấy, khối kinh tế tư nhân bị khống chế bởi rất nhiều thủ tục hành chính rờm, luật pháp bất cập rà và nạn vòi vĩnh tiền của hệ thống công quyền. Điều đó có nghĩa rằng, chính quyền đã tước đoạt mất cơ hội phát triển của khối kinh tế tư nhân. Mà không cho kinh tế tư nhân bức phá thì cũng đồng nghĩa, đất nước không thể phát triển được.

Thứ nhì, cũng từ quan sát hiện tượng ai cũng thấy, doanh nghiệp nhà nước triền miên thua lỗ. Hiện nay, những ông lớn trong khối doanh nghiệp nhà nước luôn báo lỗ. Từ PVN, EVN, Vinacomin vv.. đều làm ăn thua lỗ. Không phải thua lỗ trăm tỷ tiền Việt mà thua lỗ đến hàng tỷ đô. Doanh nghiệp tư nhân kiếm lời ngàn tỷ cực khó, nhưng doanh nghiệp nhà nước phá hàng chục, thậm chí hàng tẳm ngàn tỷ rất dễ. Sự thua lỗ của các công ty này được nhà nước bảo lãnh vay nước ngoài, rồi sau đó dùng khoản nợ đó đặt trên vai nhân dân, bắt 100 triệu dân phải nai lưng ra trả bằng thuế. Hoặc, những khoản lỗ đó được nhà nước rót vốn để cứu họ, mà tiền đó từ đâu ra? Từ thuế của dân. 

Như vậy qua bức tranh kinh tế Việt Nam hiện nay, ta thấy rằng, chính thể chế chính trị này tước đoạt cơ hội của kinh tế tư nhân, và lấy những thuận lợi đó trao ưu đãi cho khối doanh nghiệp nhà nước để nhóm doanh nghiệp này phá. Kết quả, kinh tế đất nước đi vào khủng hoảng vô tận và không còn cơ hội phát triển. Hay nói một cách đơn giản, một máy quản lý nhà nước của chính quyền CSVN không còn đủ tầm để quản lý nền kinh tế có GDP tầm 200 tỷ đô. Như vậy mô hình chính trị đã không còn đáp ứng cho kinh tế phát triển. Nền kinh tế Việt Nam đến 200 tỷ đô thì đó chỉ là mức thu nhập trung bình thấp, đến đây nếu không đổi mới chính trị thì đất nước sẽ tụt hậu so với thế giới và dần dần rơi trở lại đáy của thế giới.
 Trong tài liệu “Đề Án Thành lập đơn vị hành chính - kinh tế đặt biệt Vân Đồn” ở trang số 2, chính quyền CSVN đã nói rằng: (xin trích)

“Hội nhập kinh tế quốc tế là một chủ trương nhất quán là nội dung trọng tâm của chính sách kinh tế đối ngoại và hợp tác kinh tế quốc tế của Đảng ta trong quá trình đổi mới đất nước, nước ta đã từng bước, chủ động hội nhập ngày càng sâu rộng vào kinh tế khu vực và thế giới. Đồng thời, nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước về đổi mới mô hình tăng trưởng, cơ cấu lại nền kinh tế đã được các cấp các ngành triển khai thực hiện và đạt được kết quả bước đầu. Bên cạnh những kết quả đạt được trong hơn 30 năm đổi mới, mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam còn bộc lộ không ít yếu kém nội tại, không còn khả năng duy trì tăng trưởng cao, và bắt kịp xu thế phát triển của thế giới. Nhìn chung mô hình tăng trưởng chậm được đổi mới tốc độ tăng trưởng kinh tế có xu thế chậm lại” (hết trích)

Tuy trong tuyên truyền, chính quyền CS đưa ra con số tăng trưởng 6,8% để tự sướng, nhưng thực chất kinh tế Việt Nam đang chậm lại so với xu thế của thế giới là điều họ đã thừa nhận trong đề án phổ biến trong giới hạn rất hẹp này. Đứng ở thời điểm hiện tại, chỉ có kẻ mù mờ mới tin vào chỉ số tăng trưởng, bản chất thật của nó như đã nói ở trên, thể chế chính trị của chính quyền CS không còn đủ tầm để quản trị một đất nước có mức thu nhập cao hơn. Cần phải cải tổ chính trị.

Từ cải tổ chính trị là từ mà không một chuyên gia nào đang hưởng quyền lợi dưới chế độ này dám đề cập, cho nên họ đã im lặng. lại một lần nữa, đất nước này lại để cho những cái đầu Mác Lê  hoạch định chiến lược phát triển đất nước. Lần thứ nhất là chính những cái đầu Mác Lê đã chọn ôm chân Tàu bằng cái hội nghị Thành Đô ô nhục thay vì cải tổ chính trị theo Đông Âu. Và lần này cũng vậy, họ không đổi mô hình chính trị, và thay vào đó rước mô hình kinh tế đặc khu được vạch ra từ bên Trung Quốc áp vào Việt Nam. 

Một con bạc hết tiền vì chỉ cờ bạc phá phách. Không biết vay mược ai nên nó sang nhà thằng hàng xóm giàu có kí nhượng 3 nền nhà trên đất nhà nó. Thằng hàng xóm sang xây nhà và ở trên mảnh đất thế chấp một cách lâu dài. Con bạc đó nó nghĩ rằng, khi thắng bạc nó sẽ mang tiền đến chuộc lại 3 nền, nhưng chơi mãi mà vẫn trắng tay. Kết quả, mất 3 nền nhà và chuyển nhượng thêm cho thằng hàng xóm nhiều nền khác nữa để cấn nợ.

Đó là hình ảnh của Việt Nam. Không chịu cải tổ chính trị (tức bỏ tật cờ bạc và chí thú làm ăn), thì Việt Nam chỉ có ngày càng lâm nợ. Hệ thống doanh nghiệp nhà nước và nạn tham nhũng ngốn hết tiền thuế toàn dân và gây thêm nợp cho đât nước. Không phá bỏ hệ thống chính trị hiện tại không cách nào giải cứu được khoản nợ khổng lồ đó (năm 2016, nợ công là 210% GDP). Nhìn vào Bộ Chính Trị với người cầm lái là ông già sùng bái Mác Lê một cách mê muội như hiện nay, chúng ta thấy, Bộ Chính Trị sẽ phải thông qua Luật Đặc Khu để như là cắt xén giang sơn để cứu cánh cho sự tàn phá của bộ máy nhà nước thối nát này. Luật Đặc Khu chắc chắn họ sẽ thông qua, họ đang canh me dân chùng xuống là họ lấn tới và hợp thức hóa. Chắc chắn là vậy.

- Đỗ Ngà -
Tham khảo:
http://vneconomy.vn/luat-dac-khu-khi-nao-chin-thi-chinh-phu-se-trinh-20190517162144575.htm

Vụ thi thể trong bê tông ở Bình Dương: Lời khai chấn động của các nghi can



Các nghi can khai nhận vẫn tu luyện, ăn ở bên cạnh 2 xác chết đã thối rữa trong nhiều ngàyvà cảm thấy bình thường (!?)

Vụ thi thể trong bê tông ở Bình Dương: Lời khai chấn động của các nghi can



Đăng ký kênh để nhận tin tức mới nhất tại đây: https://goo.gl/UdkLpW

(Tin tức Hàng ngày TV)

Vụ án giết người đổ bê tông ở Bình Dương mới nhất: Vì sao 03 hung thủ "xử" 2 nạn nhân?



Bước đầu danh tính 2 nạn nhân đã được xác định. Một nghi can đã khai nhận vì sao có hành vi giết người phi tang xác tại cơ quan điều tra.

Vụ án giết người đổ bê tông ở Bình Dương mới nhất: Vì sao 03 hung thủ "xử" 2 nạn nhân?



Đăng ký kênh để nhận tin tức mới nhất tại đây: https://goo.gl/UdkLpW

(Tin tức Hàng ngày TV)

Chính trường Việt nam sẽ ra sao, khi khuyết Trọng? (Kỳ 1)


 Chính trường Việt nam sẽ ra sao, khi khuyết Trọng?
1- Sinh thời, Đỗ Phủ – nhà thơ Đường nổi tiếng của Trung quốc, đã tổng kết: 人生七十古來稀. Nhân si- nh thất thập, cổ lai hy. Nghĩa là, “người thọ 70, xưa nay hiếm”. Hiếm như thế, nên người già thường được mọi người quý trọng. Từ tấm bé, ai cũng được dạy và thấm nhuần đạo lý: “Kính lão đắc thọ”. Xưa là thế và nay cũng vẫn vậy. Người đời chỉ xa lánh và coi thường những kẻ vô tài – thất đức, đã già nua – bệnh tật, lại còn hám danh – ương ngạnh và cố chấp.

2- Phú Trọng, người nước Nam. Ông từng bỏ cả cuộc đời, để đi theo Đảng. Cuồng tín đến độ, chỉ cần đạt được cái mục đích vô định của mình, ông sẵn sàng nhúng cả dân tộc Việt xuống cái đống bùn nhơ, có tên là CS và u mê đến độ, sắp xuống lỗ rồi, mà vẫn đinh ninh: chủ nghĩa Mác, là cứu tinh của nhân loại. Bất chấp thực tế, đi đến đâu, Mác – Lê tàn phá tan hoang đến đó. Việt nam, đâu phải là ngoại lệ.

Khi chủ thuyết “Đấu tranh giai cấp” xâm nhập nước ta, nỗi bất hạnh, bắt đầu. Chiến tranh, theo đó mà hình thành và triền miên kéo dài. Dù muốn hay không, thanh niên ở cả 2 miền, họ đều phải ra mặt trận. Lớp chết, lớp bị thương và kèm theo đó, là hàng triệu bà mẹ, họ đã khóc đến không còn nước mắt. Hằng đêm, các mẹ vẫn tuyệt vọng tựa cửa, đợi đón con về. Riêng mẹ con nhà Phú Trọng, thì không. Mẹ ông, vĩ đại. Bà xòe cánh, giấu kĩ con ở hậu phương. Một cọng lông, không rụng. Thế, vẫn tròn danh dự. Có lẽ, ông có quý nhân phù trợ.

Ra khỏi cuộc chiến, sự phù trợ này vẫn không hề thuyên giảm. Do đó, ông phất lên như diều. Cho dù, tài cán, chẳng ra gì. Tài hèn – trí cùn, nhưng ông và đám đồng đảng, luôn tự phụ mà cho rằng, mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại” và là cậu của ông Trời. Vì thế, có quyền đứng ra ngoài vòng Pháp luật, để đè đầu – cưỡi cổ thiên hạ. Tầm nhìn của ông, không quá cái lỗ mũi. Bởi thế, khi còn đứng được trên đôi chân làm bằng đất sét, là bạo lực và dối trá, ông vẫn ngạo mạn cho rằng: mình sẽ muôn năm và trường tồn. Đâu hay, đất dưới chân ông sắp sụp và trên tít chín tầng mây, Trời xanh cũng không ưu ái, để miễn cho ông cái quy luật “sinh – lão – bệnh – tử” của Tự nhiên. Khi đã già, tuổi tác của ông, vẫn luôn tỉ lệ nghịch với sức khỏe của ông. Cho dù, ông không thiếu cả thuốc tiên, lẫn Hoa Đà.

Khi đã ngoại “70 xuân”, người ta thường chủ động chọn việc chăm hoa – tỉa cành, để dưỡng sinh và bảo trì sức khỏe. Chữ 休 hưu, bao gồm bộ 亻nhân và bộ 木 mộc ghép lại cạnh nhau, có lẽ, là vì thế. Sâu thẳm trong tận đáy lòng, Phú Trọng, biết điều đó. Nhưng lòng tham, khiến ông mờ mắt. Bất chấp tuổi tác và cái thể trạng ọp ẹp của mình, ông tham lam vơ sạch vào lòng, từ ngôi Tổng Bí thư cho tới chức Chủ Tịch nước. Chính ủy kiêm Tổng Tư lệnh các Lực lượng Vũ trang Nhân dân, chưa đủ. Ngài phá cách, để chui luôn vào Đảng ủy Công an Trung ương. Nói dại mồm – dại miệng, nếu ông Phúc và bà Ngân mà có mệnh hệ gì, ngài sẽ nhất thể hóa luôn cả chức Thủ tướng lẫn Chủ tịch Quốc hội vào tay mình, để dễ bề thao túng thiên hạ. Làm, chẳng ra gì – lương, lĩnh dăm ba món – trách nhiệm, bằng zero. Tưởng, thế là khôn. Ai ngờ, “tham thì thâm, đa dâm thì phải hại thận”. Cuối cùng, ông đã phải trả một cái giá quá đắt cho những tham vọng hết sức bệnh hoạn của mình.

3- Nghe ông nói – nhìn ông làm, thiên hạ bình: Phú Trọng là điển hình của mẫu người “ăn, như rồng cuốn – nói, như rồng leo – làm, như mèo mửa”. Nghĩa là, mọi thứ ở ông, đều dưới mức trung bình. Trừ, tính thích thể hiện. Cá tính này, ông học được ở Mao Trạch Đông – thần tượng của mình. Ngày xưa, ở độ tuổi 73, Mao còn dám xuống nước, để bơi ngược dòng Trường Giang. Chỉ cần một động tác này thôi, ông ta đã khiến thiên hạ lác hết cả mắt. Bây giờ, Phú Trọng, táo tợn hơn nhiều. Đợi bước hẳn qua cái tuổi 75, ông mới tay không mà đằng vân – giá vũ, để tuần thú phương Nam. Đích cuối cùng, xa tít mù tắp: Kiên Giang địa, Phú Quốc đảo. Xuất ra độc chiêu này, nào phải, ông ta là cái con người nông nổi và hấp tấp:

– Thứ nhất, chứng minh cho thiên hạ thấy: Ông vẫn thừa cường tráng, để có thể xông pha nơi đầu sóng – ngọn gió. Do đó, cả trí và lực, đều dư mức, để đảm nhiệm cương vị Tổng Bí thư thêm nhiều nhiều nhiệm kì nữa.

– Thứ 2, chuyến công du vào giữa hang cọp lần này mà trót lọt, cái vết nhơ “nhát gan, nên trốn nghĩa vụ Quân sự”, sẽ bị xóa nhòa. Từ nay, nhắc tới sự kiêu dũng của một con người, điển tích: “Quan Công, nhất đao phó hội” sẽ bị lu mờ. Thế vào đó, là hình tượng: “Phú Trọng,tay không vào hang cọp, để đả hổ”.

– Thứ 3, biết đâu, giữa chốn sơn thủy hữu tình ấy, tinh hoa lại chẳng phát tiết. Từ đó, lưu lại cho hậu thế thêm một áng thơ con cóc nữa. Để, sánh đôi cho đủ cặp với bài thơ con nhái (đã được đóng đinh và treo trên tường của khách sạn Mường thanh).

– Thứ 4, muốn xem giò và thử phản ứng của cọp. Trước khi róc xương – lột da và cho nó vào nồi, để nấu thành cao.

Hỡi ôi! Mưu sự, tại nhân, nhưng thành sự, lại ở tại Thiên. Vừa vào hang cọp, chưa thể hiện được cái bản lĩnh cóc khô gì, mới chỉ ngửi thấy mùi nước đái của nó thôi, chàng đã bị át vía và quay cu đơ ra, để nằm thẳng giẵng như 1 khúc củi mục. Đám đồ đệ đi cùng, hết vía. Chúng rối rít tít mù và xúm bu vào, để cấp cứu. Chúng đặt chàng lên băng ca, chúng hấp tấp đưa chàng lên thành Hồ và cuối cùng, sấp ngửa lôi tuột chàng ra Hà nội. Cũng phải thôi, “chó còn biết cậy gần nhà – gà còn biết cậy gần chuồng”. Huống chi, đường đường là Giáo sư – Tiến sĩ, như chàng.

Lạy Thánh, mớ bái! Suốt 1 tháng trời, thuốc hay – thày giỏi đã triệu đến đủ cả rồi, nhưng Tổng Bí thư vẫn cấm khẩu, vẫn “vô tiếng – tàng hình”. Thậm chí, quốc gia đại sự như đám ma của ông Lê Đức Anh, chàng cũng chẳng thể lê bước đến, để nhìn mặt người quá cố, lần cuối cùng. Điềm đó là gì, nếu không phải bệnh tình của chàng đã có những diễn biến vô cùng xấu? Suy cho cùng, chuyện ấy có gì sái, mà phải giấu. Khi đã bị đột quỵ, đến người trẻ cũng còn khó có thể phục hồi, mà không để lại di chứng. Nói chi đến cái hạng đã U80, lại còn hom hem như chàng. Nhắn chàng: “Họa, vô đơn chí – Phúc, bất trùng lai”. Cơ may “từ cõi chết trở về”, hiếm khi lặp lại. Xưa nay, những kẻ già nua – bệnh hoạn, mà vẫn “cố đấm ăn xôi”, chúng thường tự hại đến khuyển thể của mình.

Ban lãnh đạo CS Việt nam, làm gì mà không tiên liệu được điều đó. Thế nên, họ không thể không nhóm họp và chắc chắn, đã có phương án nhân sự dự phòng, để tiện cho việc bất đắc dĩ mà phải “thay ngựa giữa dòng”. Bằng chứng, giữa đám ma của ông Lê Đức Anh, ngài Trương Hòa Bình, đã nhỡ miệng mà xướng tên bà Nguyễn Thị Kim Ngân, với chức danh, là Chủ tịch nước(!). Sẽ hợp logic, nếu thế vào chỗ Kim Ngân, là người đàn bà đồ sộ, có tên là Tòng Thị Phóng. Nếu quả có việc này, xin nhắc những người CS: Trước khi một triều đại nào đó đổ, bao giờ cũng xuất hiện những điềm chẳng lành. Trong những điềm ấy, tệ hại nhất, đó là cái chuyện 雌鸡化雄  thư kê hóa hùng. Nôm na, gà mái, tự nhiên biết gáy. Quá tam, à quên, quá nhị, chẳng nên để đến lần thứ 2. Chuyện bà Đặng Thị Ngọc Thịnh bị cắt “cu” (qu – quyền) giữa chừng, chớ nên lặp lại.

Bây giờ, hãy tạm gác qua 1 bên, cả 2 cái chức danh ít có thực quyền ấy và trở lại với vấn đề quan trọng bậc nhất: Khi Trọng khuyết, ai sẽ vượt qua được cái “vòng kim cô”, do chính ông này đặt ra. Nghĩa là, muốn ngồi vào cái ngôi Tổng Bí thư của Đảng CS Việt nam, tối thiểu phải có: “tròn 1 nhiệm kỳ làm Uỷ viên Bộ Chính trị và phải là Bí thư của một tỉnh hoặc giữ chức từ phó Thủ tướng trở lên”.

4- Trước hết, cho dù có muốn hay không, chúng ta cũng không thể phủ nhận được một thực tế: Trung cộng, đã kịp thắt một cái thòng lọng hết sức chắc chắn vào quanh cổ của Đảng CS Việt nam. Do đó, ngày nào mà cái đảng CS đểu này còn tồn tại, ngày ấy, Trung cộng vẫn hoàn toàn nắm quyền khống chế nước Nam. Kể cả quyền: chọn bất cứ một con bài nào, để đặt nó ngồi vào từng vị trí trong cái ban lãnh đạo của Đảng CS Việt nam. Không ngoại trừ, cả ngôi Tổng Bí thư. Kể cho cả nhà nghe, một tiền lệ.

Cuối nhiệm kì của Đại hội lần thứ 11, người ta đã phát phiếu thăm dò cho ngôi vị Tổng Bí thư. Nghe nói, người “đủ uy tín” và nhận được số phiếu cao nhất, chính là Tấn Dũng. Còn trưởng lão Phú Trọng, ông này khiêm tốn nép mình và chỉ được đồng đảng xếp ở vị trí áp chót. “Ý Đảng”, là thế. Nhưng “lòng Tàu”, không vậy. Cuối cùng,…

Xung quanh cái câu chuyện, ai trúng và tại sao trúng, có nhiều lời đồn đại. Chỉ xin nêu 1 giả thuyết, mà Dân già tôi đã vô tình nghe được ở một quán bia vỉa hè: “Ai đó”, có gửi cho Phú Trọng 1 tờ giấy. Mặt thứ nhất, ghi đúng 5 từ: “Có dám làm, hay không?”. Mặt kia, còn ít hơn. Ở đó, độc có mỗi một cái dấu chấm hết, to tướng. Khi Phú Trọng gửi trả tờ giấy đó cho chính chủ, ông ta gạch sạch mọi chữ. Trừ, từ “dám”. Hậu quả, Tấn Dũng, từ chỗ đang thắng thế, đã phải cười méo hết cả mồm. Vài tháng sau, chàng miễn cưỡng bỏ chốn tanh hôi, để về miệt vườn mà tụng kinh – gõ mõ. Không mong gì hơn, chỉ muốn được toàn thây, à quên, toàn mạng và gột sạch được bùn nhơ, đắc đạo, để lột xác mà trở thành “người tử tế”.

Chuyện nhân gian, mà không phải là chính sử như thế, thực tình, rất khó mà kiểm chứng được cái sự đúng – sai của nó. Nhưng xét kĩ, thấy cái giả thuyết ấy, không phải là không có cơ sở.

5- “Muốn phán đoán suy nghĩ của một người nào, trước hết, hãy đặt mình vào địa vị của người ấy”. Hãy ngồi vào bàn cùng Tập, để lật hết những con bài sáng giá, mà ông ta đang có trong tay:

– Đầu tiên, phải kể đến cặp Xuân Phúc và Kim Ngân. Cả hai người này, đều thuộc cái loại không có bản lĩnh. Tài kinh bang – tế thế, lại càng không. Loại vô thưởng – vô phạt, từ xưa tới nay, người ta thường chỉ dùng cho việc diễn trò. Riêng khoản tấu hài, kính thưa các loại chính trị gia, Xuân Phúc nhà tôi, vô đối. Còn Kim Ngân, ngày nào mà nàng chẳng e lệ nắm hờ lấy 2 bàn tay, rồi đặt nhẹ chúng vào một bên hông. Sau đó, đài các và õng ẹo diễn trò “Hoàn châu cách cách”. Đặt họ vào cái ngôi Tổng Bí thư, biết đâu, họ chẳng quen mồm, hễ gặp Tập là hô hào, là cổ vũ Trung quốc phấn đấu, để sớm trở thành “trung tâm sản xuất hàng giả lớn nhất của Thế giới” – sớm trở thành “đầu tầu trong việc đàn áp nhân quyền”. Lúc ấy, Tập tiên sinh sẽ cười, hay khóc?

– Tiếp theo, là Trần Quốc Vượng. Tay này, quá nhạt nhòa. Lên được đến chức Thường trực Ban Bí thư, ấy là nhờ được Cả Trọng đỡ đầu và Đinh tiên sinh thình lình liệt giường – bệt chiếu. Môi ông thường trề, kính ông đeo trễ, cái mặt thì vác lên trời – toàn những động thái của kẻ thích làm bố đời. Chưa lúc nào, thiên hạ thấy ông không chỉn chu và không đạo mạo. Đặt đít xuống đâu, lập tức lên gân, để ngồi thẳng đơ và cứng đờ như 1 khúc gỗ. Đồng xu – bát gạo, ông còn chẳng biết, nó tròn hay méo. Nói chi đến chuyện trị nước – an dân. Giờ, dù nghiêng – ô đổ. Ông phải về ngồi đúng chỗ của mình. Cụ thể, trong đám ma ông Lê Đức Anh, đám đồng bọn chơi xỏ, chúng xếp ông đứng ra rìa của rìa. Nhìn vẻ mặt cam chịu của ông, thấy thương hại vô cùng. “Phù thịnh, không phù suy”. Nếu chưa điên, đừng đặt cược vào tay đó.

– Phạm Minh Chính, thì sao? Tay này, sở hữu đôi hốc mắt tối sầm – điểm đặc trưng của những kẻ gian manh và phản phúc. Khi được giao soạn thảo Luật đặc khu, chắc cũng nhận được của ai đó ối của. Bởi thế, đề xuất kéo dài thời gian cho chúng thuê lên đến 120 năm và mớm cho một thằng cò mồi chó đẻ, để nó hót rằng: Chỗ đó, chỉ dành riêng để đón Phượng hoàng(!). Việt nam nhân, cấm cửa. Phượng hoàng ở đây, là ai? Chỉ có lũ dở hơi – biết bơi, mới không biết. Có điều, nhận được của đấm mõm rồi, thì giữ tất – dùng cả. Thói đời, “trâu buôc, ghét trâu ăn”. Bởi thế, ảnh nhà riêng của chàng mới bị xì ra. Nghe nói, riêng giá trị đất của nó, đã lên đến mấy trăm tỷ VND. Chưa hết, chúng còn rùm beng lôi vụ “thỉnh vong và cúng oan gia trái chủ, để trục lợi ở Chùa Ba Vàng” ra mổ xẻ và ngang nhiên đặt dấu hỏi: “Ai sẽ là người phải chịu trách nhiệm?”. Còn ai đào khoai ở đây nữa, ngoài chàng. Loại này, cancel luôn. Bới thêm vụ có con riêng vào nữa, quá thừa.

– Nguyễn Thiện Nhân chăng? Dư luận, chắc chưa quên cái thói “ngựa non háu đá” của chàng. Từ trên trời rơi xuống bộ Dục, chàng cứ tưởng, nó đã được xếp vào “một trong mười nền Giáo dục tốt nhất Thế giới”. Hậu quả, chàng quyết liệt chỉ đạo đưa cái “Hai không” vào các kì thi Quốc gia. Một lần và chỉ một lần nhin thấy một nửa của sự thực thôi, cũng khiến chàng và cả Xã hội Việt nam kinh hoàng. Chàng đành buông xuôi, đành nhắm mắt làm ngơ, để “hai có” là bệnh thành tích và dối trá quay trở lại. Từ đó, “hai có” thống trị ngành Giáo dục. Đỉnh cao, là hàng loạt những thí sinh cực kì yếu kém ở miền núi, nhưng lại đỗ thủ khoa ở nhiều ngành “hot” của Quốc gia(!)

Rời bộ Dục, nhận ân sủng và sự bảo kê của bác Cả, chàng vào Nam nhận ấn tín Bí Thư thành ủy thành Hồ. Suốt mấy năm trời dưới sự cai trị của chàng, quốc kế – dân sinh ở đó, không hề có bước đột phá. Bị thiên hạ chê cười, chàng bực mình đăng đàn và nói, đại ý: “Dốt nát là tại hướng đình/ Cả làng cùng dốt, phải mình tôi đâu”. Để chứng minh cho cái luận điểm của mình, chàng cố tình rặn ra một dẫn chứng. Cho dù, dẫn chứng này, chẳng ăn nhập gì đến cái sự dốt nát của chàng. Chàng khoe: chống biểu tình, là “chủ trương lớn của Bộ Chính trị”. Bị chạm nọc, ban lãnh đạo CS Việt nam, điên ruột. Ngay lập tức, bí mật động trời này đã bị gỡ sạch khỏi các trang mạng. Bất kể, thể diện của chàng.

Mặt thì ngay – tay thì đờ. Cả đời, chuyên ăn tục – nói phét và hứa lèo. Nhưng dân Sài gòn – Chợ lớn, vẫn vẹn nguyên một thứ tình cảm đặc biệt, chỉ dành riêng cho chàng. Thế nên, khi xuống gặp dân, anh em An ninh mới phải nắm tay nhau và gục đầu xuống, để làm thành một hàng rào bằng thịt sống, à quên, hàng rào người, để cách li chàng và dân chúng. Tomadép, dẫu có phóng, cũng đừng có hòng mong, nó sẽ đến đích. Chuyện đó, nào đã phải là đỉnh cao của sự nhục nhã. Nghe nói, hôm gặp đại diện của Trung hoa CS tại Sài gòn, chàng bắt lấy chậu cây cảnh, để che đi cái bản đồ Việt nam – cái bản đồ, không có vẽ đường 9 đoạn của Tàu.

Đặt cái loại “thiên hạ đệ nhất phọt phẹt” này, vào ngôi Vương: “Ăn không nên – ỉa không ra”, nó xá gì mà không thành thật khai báo: “Tập tiên sinh, đã xui tôi làm như thế”. “Người ngu để .ồn, người khôn xấu hổ”. Lúc đó, tha hồ mà đẹp mặt.

Những kẻ còn lại? Tất tật, cũng một phường “giá áo – túi cơm”. Trong lồng ngực của chúng, không có trái tim và trong đầu của chúng, không có bộ não. Nói nhiều về chúng, sợ đau diều độc giả.

6- Nói thế thôi, chứ Đảng CS, không thể 1 ngày thiếu Tổng Bí thư. Vì thế, vẫn phải miễn cưỡng mà “so bó đũa, chọn cột cờ”. Sự thực, trong tay Tập vẫn còn 1 con bài vô cùng lợi hại. Con tinh trùng này, tuy khuyết tật, nhưng đã được Trung cộng cấy vào trong bụng của Đảng CS Việt nam, từ mấy chục năm rồi. Tên nó là Hoàng Trung Hải, dân tộc Hán, dòng dõi 炎黄子孙  Viêm Hoàng tử tôn. Tài và đức của Hải, đều không có gì nổi trội. Thời làm Phó Thủ tướng – đặc trách mảng Kinh tế, lợi dụng sự ngu ngơ của Tấn Dũng, y đã tham mưu cho ông này vô số kế sách vĩ đại. Đang khát nước, cầm chai thuốc độc mà Hải đưa cho, Dũng ngửa cổ, uống cạn. Kết quả, Việt nam đã kiệt quệ và phụ thuộc đến mức không thể rút ra khỏi Tàu cộng. Xong việc, y nhận lệnh của Tập, để quay về Thủ đô và nằm ở đó, để nín thở chờ thời. Mọi việc, y núp trong bóng tối và giật dây cho cái thằng trẻ con háo danh, có tên là Nguyễn Đức Chung, để y làm. Từ vụ giết người – cướp của không thành ở Đồng tâm, cho tới cái chuyện lừa đảo, ăn cướp và rồi đây, sẽ úp sọt lão Dân già. Khôn khéo đứng ra ngoài mọi cuộc đấu đá và không dính dáng gì tới cái chuyện tiền nong, y thoát ra ngoài mọi cuộc thanh – kiểm tra của Đảng. Giờ, tuy chưa chin, nhưng Tập không còn cách nào khác. Ông ta sẽ buộc phải dựng cái đũa nhỏ xíu, cong queo và mốc thếch này lên làm cột cờ. “Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non”, hậu xét.

Non như thế, vậy ngay sau khi được đặt vào ghế Tổng Bí thư, Hải sẽ được thày Tập gà và đứng sau hậu thuẫn cho những nước cờ đột phá gì, để tạo dựng “uy tín”?

Đầu tiên, để “rút củi đáy nồi”, y sẽ ra lệnh hạ giá xăng dầu và điện nước. Kế đó, căn cứ vào bản cáo trạng mà thày Tập trao cho, y sẽ lôi thằng Chắc – Bền, cùng với lũ tham nhũng không cùng cánh ra trảm. Dân thì hả lòng, còn Hải thu về từng núi của. Tiền đó, sẽ được bơm vào mọi công trình mà Tàu cộng đang làm dở, khiến chúng sẽ được khẩn trương hoàn thành, cùng với chất lượng tốt nhất. Tiền đó, sẽ được dùng, để chuyển đổi công năng cho những nhà máy lạc hậu và gây ô nhiễm nghiêm trọng đến môi trường. Ưu tiên đặc biệt, là Formosa. Trong giao lưu mậu dịch, Trung cộng sẽ tăng cường nhập khẩu của Việt nam, để thu hẹp xuất siêu của mình. Trên Biển Đông, mọi động thái quấy rối, sẽ được giải trừ. Đường lưỡi bò, sẽ ít được nhắc đến. Thậm chí, Hải sẽ được bật đèn xanh, để kí với Hoa kỳ hiệp định khai thác dầu khí ở Biển Đông…

Tất cả những động thái ấy, chỉ nhằm 1 mục đích duy nhất: Tô vẽ cho cái tài “kinh bang – tế thế” của Hoàng Trung Hải. Khi đã mê muội tin vào Hải, “đứa con hoang Việt nam”, sẽ không có cách gì, để không trở về với “đất mẹ” Trung hoa vĩ đại. Việt nam đổ, Lào và Campuchia, tuổi gì mà đòi giữ vững được nền Độc lập?

Bất chiến, tự nhiên thành.

7- Nghĩ đến viễn cảnh ấy, buốt hết cả đầu. Giải không ra, Dân già đành mang nó đến, để hỏi thầy. Thày khép hờ đôi mắt và kiên nhẫn ngồi nghe những luận điểm được trình bày 1 cách hết sức lộn xộn của trò. Đoạn, thong thả:

– Ta rất thất vọng về con. Tiếng là đọc lắm – học nhiều, nhưng cũng chưa vượt ra khỏi cái ngưỡng “tầm chương – trích cú” của bọn hủ nho tầm thường. Chính vì giáo điều, nên con mới cảm thấy bế tắc. Nên nhớ, thời gian không bao giờ dừng lại, để đợi riêng ai. Đảng CS không đáp ứng được những nhu cầu của thời đại, bánh xe Lịch sử, sẽ cán nát nó. Vận nước, đang đến gần. Đảng CS, đã ở vào thế chợ chiều và đang trong quá trình tan rã. “Nó chỉ còn là cái xác thối khổng lồ không hồn, nhưng Lực lượng dân chủ non yếu đến mức chưa đủ sức chôn nóLê Phú Khải”. Tổng Trọng đã sức cùng – lực kiệt. Ông ta không còn khả năng, để đánh đu với quyền lực được nữa. Đám đàn em của ông ta, “cá mè 1 lứa”. Đứa nào cũng có “mũi nhòm mồm”. Không đứa nào, nghĩ đến dân – đến nước. “Cùng, tắc biến”. Ông Tổng mà nằm xuống, chúng sẽ sống mái với nhau, để tranh giành quyền lực. Lúc đó, loạn 12 xứ quân, tất đến. “Đinh Bộ Lĩnh của Ninh bình”, đã vĩnh viễn tịt ngòi. Vậy, ai sẽ đảm nhiệm vai trò đó?



(Độc giả kính mến! Muốn biết thày trò nhà mình đã trao đổi với nhau những gì, xem hồi sau sẽ rõ)

Nguyễn Tiến Dân

Tel: 038 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS đê hèn, nên bị chúng lừa đảo và cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.
 
(Tiếng Dân)

Chủ tịch Hà Nội “phù phép” cho chung cư không phép.


Theo tìm hiểu của PV Doanh nghiệp VN thì khu đất Cty Hưng Sơn được thuê thuộc ô đất ký hiệu B13/CQ3 theo Quy hoạch chi tiết quận Hoàng Mai tỉ lệ 1/2000 đã được UBND Hà Nội ph.ê du.yệt (QĐ số 225/2005/QĐ-UB) có chức năng đất cơ quan, trường đ.ào t.ạo, viện ngh.iê.n cứ.u. Tuy nhiên, ngày 16/1/2010 Cty Hưng Sơn đã liều lĩ.nh k.hởi c.ô.ng xây dựng c.ô.ng trình nhà ở, văn phòng làm việc và cho thuê với quy mô 9 tầng (kể cả 1 tầng hầm).

Chủ tịch Hà Nội “phù phép” cho chung cư không phép.
10 tháng sau, ngày 27/11/2010 Tha.nh tr.a xây dựng phường Hoàng Liệt và quận Hoàng Mai mới lập biên bản về việc chủ đầu tư xây dựng c.ô.ng trình không có Giấy phép xây dựng. Hiện trạng c.ô.ng trình lúc này được xác định đang thi công 1.700 m2 móng bê tông cốt thép.

Theo tìm hiểu của PV, sau khi được giao đất, có giấ.y chứng nhận quyền sử dụng đất, Cty Hưng Sơn đã chuyển nhượng cho Cty cổ phần Kinh doanh bất động sản Ngọc Lan (Cty Ngọc Lan) do bà Dương Thị Ngọc Lan làm Giám đốc với số tiền là 12,9 tỷ đồng. Từ đầu năm 2010, bà Dương Thị Ngọc Lan b.ă’t đ.ầu tiến h.à.nh huy động vốn của khách mua nhà.

Để tạo lòng tin cho người mua nhà, đầu năm 2010, chủ đầu tư thực hiện .t.hi c.ô.ng Dự án hết sức rầm rộ. Khách mua nhà được dẫn đến khu đất, .tận m.ắt chứng kiến việc thi c.ô.ng dự á.n, nhiều người đã tin tưởng ký hợp đồng góp vốn để giành quyền ưu tiên mua căn hộ với đơn giá trung bình là 15,5 triệu đồng/m2.

Bằng hình thức “Hợp đồng góp vốn để được mua căn hộ, thời hạn dự kiến hoàn thành vào quý IV/2012”, hàng trăm hộ dân đã tin tưởng n.ộp ti.ền cho chủ đầu tư với tổng số tiền lên tới hơn 100 tỉ đồng.

Tuy nhiên do không có Giấy phép xâ.y dựng, xây trên đất sản xuất kinh doanh nên Dự á.n chu.ng cư ngõ 83 Ngọc Hồi liên tục bị ch.ính quy.ền phường Hoàng Liệt và quận Hoàng Mai liên tục ra quyê’t định đình chỉ xây dự.ng và ra quyê’t định c.ư.ỡ.n.g c..hế p.ha’ dỡ c.ô.ng trì.nh vi ph.ạm. Điều đặc biệt là sau mỗi lần bị x.ử p.h.ạt vi ph.ạm h.à.nh chính thì c.ô.ng trì.nh lại càng được xây dựng cao thêm…

Phải đến năm 2012 khi Thanh tra Bộ Xây dựng vào cuộc thì c.ô.ng trình mới dừng h.ẳn th.i c.ô.ng, lúc này tòa nhà đã cao 9 tầng. Ngày 17/5/2012, Chánh Thanh tra Bộ Xây dựng đã ra quyê’t định x.ử phạ.t c.hủ đầu tư 400 triệu đồng do xây dựng c.ô.ng trìn.h kh.ông phép và t.ái ph.ạm. Kể từ đó tòa nhà cao 9 tầng nằm phơi mưa phơi nắng đến năm 2017.

Đặc biệt trong vụ việc này chủ đầu tư dự á.n đã có hà.nh vi g.ian dố.i – đưa ra những thông tin không đúng sự thật để t.ạo niềm tin cho khách hàng, huy động vốn trái quy định…Đó là những dấu hiệu cấu thà.nh t.ội “L.ừa đ.ảo c.iê.’m đ.o.ạ.t tài sản” hoặc t.ội “Lạ.m dụ.ng tín nhiệ.m chiê.’m đ.o.ạ.t tà.i s.ản”.

Cuối năm 2015, Hà Nội có vị tân Chủ tịch UBND Thành phố là ông Nguyễn Đức Chung. 16 tháng sau, ngày 25/4/2017 Chủ tịch UBND TP Hà Nội mạnh tay ký quyê’t định hợp thức hóa “li.ên da.nh” giữa Cty Hưng Sơn và Cty Ngọc Lan. Tại văn bản số 2434/QĐ-UBND ngày 25/4/2017 Chủ tịch UBND TP Hà Nội đã quyê’t .định “Chấp thuận Liên danh nhà đầu tư theo hợp đồng hợp tác kinh doanh”.

Lúc này Dự á.n chung cư ngõ 83 Ngọc Hồi có tên gọi chính thức là Dự á.n “x.ây d.ựng nhà ở cao tầng kết hợp văn phòng thương mại và đỗ xe”. Quy mô của c.ô.ng trình cao 21 tầng, 1 tầng kỹ thuật mái và 1 tầng hầm; tổng vốn đầu tư 411,464 tỉ đồng. Văn bản 2434 cũng x.ác đ.nh rõ ph.ần c.ô.ng trình đã xây dựng (không có gi.ấy ph.ép – PV) là 1 tầng hầm và 8 tầng nổi.

Liên danh Cty Ngọc Lan và Cty Hưng Sơn như C đ.u.ố.i vớ được cọc khi Chủ tịch UBND TP Hà Nội ký văn bản 2434/QĐ-UBND.

Cũng tại văn bản 2434, ông Nguyễn Đức Chung đã chỉ đạo giao “Sở Xây dự.ng c.ấp ph.ép x.ây dự.ng theo quy địn.h của pha’p luật về x.ây dự.ng”. Tuy nhiên đây lại là nhi.ệm vụ “b.ất k.hả th.i” đối với Sở Xây dựng Hà Nội, tại sao?

Theo văn bản 2434, D.ự á.n “x.ây dự.ng nhà ở cao tầng kết hợp văn phòng thư.ơng m.ại và đỗ xe” của Liên danh Cty Hưng Sơn và Cty Ngọc Lan trên lô đất rộng 4.889 m2 được phép xây dựng trên diện tích 1.605 m2; trong đó diện tích được xây dựng c.ô.ng trình cao tầng khoảng 1.449m2, diện tích xây dựng giàn thé.p đỗ xe tự động khoảng 156 m2.

Trong khi đó, như đã nêu trên, c.ô.ng trình nhà 9 tầng (1 tầng hầm, 8 tầng nổi) ngõ 83 đường Ngọc Hồi đã bị lập biên bản về hành vi xây dựng không phép có hiệ.n t.rạng được các cơ quan chức năng x.ác đ.ịnh là đã xây dựng trên diện tích 1.700 m2 và khi được hợp thức hóa chủ đầu tư đã tiếp tục xây dựng tòa nhà này lên 21 tầng. Vậy liệu có ai ở Sở Xây dựng Hà Nội dám đặt bút ký Giấy phép x.ây d.ựng cho một tòa nhà 9 tầng đã xây dựng trên diện tích 1.700 m2 nhưng lại được chấp thuận xây 21 tầng trên diện tích chỉ có… 1.449m2.(?!)

Với việc UBND TP. Hà Nội cho phép chuyển đổi tòa nhà 9 tầng không Giấy phép xây dựng thà.nh t.òa nhà 21 tầng, dư luận không khỏi bà.ng hoà.ng về “bàn cứ.u th.ua” có một không hai này. Phải nói với c.ô.ng văn 2434/QĐ-UBND, chủ đầu tư d.ự á.n ngõ 83 Ngọc Hồi đã thoát được nguy cơ đối mặt với cáo buộc “lừa đảo chiê’m đoạt tài sản”.

Đỗ Văn
 
(Báo Doanh Nghiệp)

Điều gì thực sự đáng lưu ý từ Hội nghị TƯ 10?


Hội nghị Trung ương 10, khóa XII của Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN vừa bế mạc sau ba ngày diễn ra ở Hà Nội, với sự trở lại làm việc của Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng.

Truyền thông chính thống Việt Nam đưa tin liên tục về Hội nghị
Nhân dịp này, BBC Tiếng Việt phỏng vấn một nhà phân tích chính trị Việt Nam, Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cao cấp khách mời thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (Iseas, Singapore), sau đây là nội dung cuộc trao đổi:

BBC: Trước hết, xin Tiến sỹ vui lòng cho biết đánh giá, nhận xét chung của ông về Hội nghị TƯ10 khóa XII vừa diễn ra? Theo ông điểm đáng lưu ‎ý nhất từ Hội nghị này là gì?

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Theo tôi, Hội nghị trung ương 10 về nội dung không có gì đặc biệt. Đấy là hội nghị tiếp tục xây dựng các văn kiện cho Đại hội 13, trong đó có các văn kiện về chính trị, tư tưởng, tổ chức, nhân sự, đường lối phát triển kinh tế, phát triển xã hội, chính sách quốc phòng, an ninh, ngoại giao. Về chính trị, tiếp tục đổi mới hệ thống chính trị VN trong đó tiếp tục mở rộng dân chủ trong đảng, nâng cao minh bạch, nâng cao năng lực lãnh đạo, chỉ đạo đối với Đảng, Nhà nước.

Cụ thể là về cương lĩnh, tổng kết thực hiện cương lĩnh 2011, rút thêm các bài học từ cương lĩnh 1991 (Đại hội 7). Không thấy nói đến bổ sung gì cho cương lĩnh đại hội 13 tới đây. Về cương lĩnh, tổng kết thực hiện cương lĩnh 2011, rút thêm các bài học từ cương lĩnh 1991 (Đại hội 7). Cũng không thấy nói đến bổ sung gì cho cương lĩnh đại hội 13 tới đây.

Về kinh tế, xây dựng kinh tế thị trường, đảm bảo các nhân tố định hướng XHCN. Về quốc phòng, an ninh, đối ngoại, chưa thấy nói đến bất kỳ điều gì mới, chỉ thấy nhấn mạnh chính sách đang có. Về xã hội, đề cập đến nguyện vọng của nhân dân, các vấn đề xã hội đang tồn tại (ví dụ người dân kêu ca, phàn nàn về vấn đề đất đai...)

BBC: Ông có nhận xét gì về vai trò của Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng xuất hiện trở lại và chỉ đạo Hội nghị này? Các phát biểu, phát ngôn chính trị của ông Trọng từ hôm 14/5 tới hôm nay 18/5/2019 có điều gì mà giới quan sát cảm thấy quan tâm nhất?

TS. Hà Hoàng Hợp: Hai cuộc họp ngày 14 và 15/5, phát biểu của ông TBT, CTN Nguyễn Phú Trọng cũng có các điểm như trình bày trong Hội nghị TƯ 10.

Câu nói "đừng kỳ thị kinh tế tư nhân" và các câu sau đó, theo tôi không phải là nhân tố đường lối hay chính sách mới của Đảng.

Quan hệ của Đảng và của nền kinh tế đối với kinh tế tư nhân, đã được nêu cụ thể trong Cương lĩnh 1986, Cương lĩnh 1991, được luật hóa bởi các bộ luật như luật doanh nghiệp và nhiều luật khác.
Có gì mới về nhân sự?

BBC: Về nhân sự, truyền thông tin tức của Việt Nam đưa tin bế mạc Hội nghị có nhắc tới nội dung gọi là nhân sự khóa 13 và giới thiệu những nhân tố mới có triển vọng. Theo ông thế nào là mới và có triển vọng? Thực chất của việc chuẩn bị nhân sự này như thế nào? Có gì khác so với lộ trình khoảng 20 tháng trở lại trước thềm Đại hội XII lần trước hay không? Có chuyện được cho là sửa hay ban hành quy định mới, tiêu chuẩn mới để phù hợp với "tình hình mới, yêu cầu mới" như Đại hội đó hay không?

TS. Hà Hoàng Hợp: Nói về nhân sự, Hội nghị trung ương 10 không bàn cụ thể gì về nhân sự.

Cũng không có văn bản mới nào về quy hoạch cán bộ, không có bổ sung nào cho quy trình quy hoạch, lựa chọn cán bộ. Như vậy công tác cán bộ thời gian tới vẫn theo các quy định đang có.

Khó hình dung về các nhân tố mới bởi vì các quy định đã nêu rõ về tiêu chuẩn, độ tuổi, kinh nghiệm, thành tích công tác, cơ cấu vùng - miền, nam, nữ, người dân tộc... Cũng không thấy các dấu hiệu bổ sung nhân sự cho các vị trí đang khuyết.

Nhưng rất có thể Hội nghị trung ương 11 sẽ có các quy định mới cho phù hợp với 'tình hình mới'.

Trường hợp ông Huynh nghỉ chữa bệnh lâu dài, cùng với việc trống hai vị trí trong bộ chính trị nữa (một là do ông Trần Đại Quang qua đời, hai là vụ ông Đinh La Thăng bị cho thôi), đến nay chưa thấy BCHTƯ nói gì về có bầu bổ sung hay không

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trình bày báo cáo tại Hội nghị Trung ương 10, sự kiện được truyền thông Việt Nam đưa tin khá đậm nét dịp này
BBC: Dường như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gần đây đã làm nhiệm vụ 'Ba trong một' khi thay Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng xuất hiện tại Diễn đàn Sáng kiến Vành đai & con đường ở Bắc Kinh, đọc điếu văn trong Tang lễ cố Chủ tịch nước Lê Đức Anh và tham gia điều hành (phiên khai mạc…) trong Hội nghị TƯ10, mặc dù ông Nguyễn Phú Trọng đã trở lại, nhưng nếu ông lại tái diễn vấn đề sức khỏe, thì Ban lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước có thấy có rủi ro gì không và sẽ xử lý như thế nào để được hiệu quả nhất? Xin mở ngoặc là trong Bộ Chính trị đã có một Ủy viên được cho là có vấn đề sức khỏe, tạo ra sự vắng mặt khá lâu trong Bộ Chính trị và tạo thành một ghế khuyết, đó là trường hợp của ông Đinh Thế Huynh.

TS. Hà Hoàng Hợp: Vâng, thời gian ông Trọng vắng mặt, thì ông Phúc thủ tướng được chỉ định đi dự Diễn đàn Sáng kiến Vành đai và Con đường, việc đó là bình thường.

Ông Trọng nắm hai trong bốn chức quan trọng nhất, nên đương nhiên, khi ông ấy vắng mặt, thì phải có người làm thay trong các sự kiện công cộng.

Trường hợp ông Huynh nghỉ chữa bệnh lâu dài, cùng với việc trống hai vị trí trong bộ chính trị nữa (một là do ông Trần Đại Quang qua đời, hai là vụ ông Đinh La Thăng bị cho thôi), đến nay chưa thấy Ban Chấp hành Trung ương nói gì về có bẩu bổ sung hay không.

'Chỉ thị 90 là chưa đủ'

BBC: Cuối tháng trước, ông có tham gia một bài viết trên trang mạng của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (Iseas Singapore), đề cập một số phương án và nguyên tắc thay thế, bổ sung nhân sự cấp cao và cao cấp nhất trong ban lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam, tới thời điểm này, ông có gì điều cập nhật mà muốn nói rõ thêm?

TS. Hà Hoàng Hợp: Bài viết ngắn (780 chữ) chúng tôi viết ở ISEAS, dựa trên Chỉ thị số 90 của Ban chấp hành TƯ về công tác quy hoạch nhân sự.

Trong đó, đã viết rằng nội dung Chỉ thị số 90 là một bước tiến mới để minh bạch hóa quy hoạch cán bộ, hạn chế các tác động lợi ích nhóm.

Tuy nhiên, Chỉ thị đó chưa đủ, vì còn có các điểm mà khi vận dụng, có thể chưa chắc chắc.

Cho nên có thể sẽ có thêm các quy định bổ sung, để quy hoạch cán bộ cho Đại hội 13 được tốt hơn.

BBC: Hội nghị TƯ10 đã khép lại, từ nay đến Đại hội 12 của ĐCSVN dự kiến sẽ có vài hội nghị nữa, hội nghị nào theo ông sẽ có tầm quan trọng chính yếu, nội dung, nghị trình của sự kiện đó có thể có điểm gì đáng quan tâm với công chúng và các giới?

TS. Hà Hoàng Hợp: Từ nay đến Đại hội 13, có thể sẽ có 4 hội nghi trung ương nữa. Trong đó, có thể có ít nhất hai hội nghị trung ương có chuyên đề tổ chức - nhân sự.

Ngoài ra, sẽ có các hội nghị Bộ chính trị, Ban bí thư. Hy vọng đảng sẽ cho đưa lên mặt báo Việt Nam nội dung của các hội nghị, các cuộc họp của Bộ chính trị/Ban bí thư như hôm 14 và 15/5/2019 vừa rồi.

Cuối cùng, tôi xin được nói thêm một ý liên quan đến nhân sự, đó là mới đây khi xuất hiện trở lại, ông Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh rằng sẽ chống chạy chức, chạy quyền. "Chạy chức là không dùng!"

Vì thế trong khi quy hoạch, đảng sẽ cần vận dụng nghiêm túc các quy định sao cho không để xảy ra chuyện chạy chọt chức quyền, hoặc hạn chế chuyện chạy chọt này, như ông Trọng đã công khai phát biểu trước tất cả mọi người."

Hội nghị TƯ10, khóa XII của ĐCSVN bế mạc hôm 18/5/2019 tại Hà Nội
'Đặt trong bối cảnh mới'

Trong một nội dung có liên quan, tuần này Bàn tròn thứ Năm từ London của BBC Việt ngữ đã đặt câu hỏi cho một nhà nghiên cứu trong nước nhân Hội nghị 10 nhóm họp, bình luận về khía cạnh văn kiện và đường lối, trong bối cảnh mới trong nước ở Việt Nam và quốc tế, hướng tới Đại hội XIII, PGS. TS. Phạm Quý Thọ từ Bộ Kế hoạch và Đầu tư nói:

"Nếu chúng ta đẩy xa về các vấn đề thể chế thì cũng rất phức tạp, nhưng tập trung vào Hội nghị TƯ10, tôi thấy rằng các văn kiện cũng rất quan trọng, bởi vì hiện nay Đảng và nhà nước đang tồn tại như thế này, chúng ta chưa nói khác được. Điều này rất quan trọng vì sao? Bởi vì sau một thời gian khủng hoảng của nhiệm kỳ trước, kể cả về mặt kinh tế, xã hội, kể cả về mặt nhân sự, ý thức hệ, có rất nhiều cái thay đổi.

"Bây giờ lại thêm vào nữa là các bối cảnh quốc tế, đặc biệt là cuộc Thương chiến giữa Mỹ và Trung Quốc, thì Đại hội tới này cần phải đưa được những yếu tố đó vào, phải đánh giá đúng hoàn cảnh lịch sử bây giờ để mà có những thay đổi rất quyết liệt.

"Thứ nhất tôi muốn nói là chính sách phải cởi mở và luật pháp hóa rất nhiều các vấn đề để chúng ta [Việt Nam] có thể hội nhập tốt, đặc biệt quan hệ với Mỹ hoặc quan hệ với một số nước, chuẩn bị cho chuyến đi Mỹ này [của CTN, TBT Nguyễn Phú Trọng], phải nhấn mạnh là thể chế phải được thay đổi và phải luật hóa việc này.

"Đặc biệt là chuẩn bị ký kết đối với các Hiệp định thương mại tự do với EU, rồi với một loạt các nước là cần phải thay đổi rất nhanh, trong đó có Luật lao động mà rất nhiều người nhắc đến.

"Cái thứ hai là về kinh tế. Kinh tế thì nhiệm kỳ trước và nhiệm kỳ này rất khác nhau, cho nên phải đưa vào. Thí dụ như trước kia chúng ta nói nhiều về các 'Quả đấm thép', rồi Tập đoàn nhà nước. Thời kỳ này người ta đang đẩy mạnh về tư nhân hóa cũng vậy, cũng phải đưa vào.

"Tất cả những cái này có một điểm nữa rất quan trọng về xã hội, xã hội cũng chịu tác động của những chính sách kinh tế mà hiện nay được cho là rất thực tế hay rất thực dụng, cái này cũng phải được đưa vào. Tôi nghĩ rằng nếu anh lẩn tránh cái này, thì nó sẽ rất tai hại, bởi vì nó để lại những tác động không chỉ về kinh tế mà cả về xã hội, mà lúc nào có thời gian, BBC nên bàn tiếp về những vấn đề này.

"Đó là những cái rất quan trọng về văn kiện, tôi cho là rất quan trọng, nếu chúng ta quan sát văn kiện này, nếu không có gì thay đổi thì tôi e là vẫn giữ nguyên như thế thôi," nguyên Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách & Phát triển, thuộc Bộ Kế hoạch & Đầu tư nói với Bàn tròn thứ Năm từ London của BBC.

Có hai loại củi là củi loại A và củi loại B. Theo tôi, củi loại A là củi có tội thật (tham nhũng, phạm luật...), còn củi loại B là củi có thể có màu sắc 'chính trị và phe phái. Một ý kiến quan sát, bình luận

Cũng trong dịp này, một số ý kiến của nhà quan sát trong nước không muốn tiết lộ danh tính, bình luận với BBC nhân Hội nghị về vấn đề mà họ cho là có thể có hiện tượng "cạnh tranh quyền lực nội bộ" hay "đấu đá phe phái" và chống tham nhũng mà truyền thông Việt Nam hay đề cập đến là "củi lửa và đốt lò":

"Có hai loại củi là củi loại A và củi loại B. Theo tôi, củi loại A là củi có tội thật (tham nhũng, phạm luật...), còn củi loại B là củi có thể có màu sắc 'chính trị và phe phái', một ý kiến nói.

"Có người nói từ nay đến gần Đại Hội có thể 'bắt bớ' nhiều lên, nhưng sát gần Đại hội thì tạm dừng, có vẻ các phe đã đang có 'thỏa thuận với nhau'.

"Song cũng có người nói là phải đến thật gần Đại hội, tức là các Hội nghị trung ương cận Đại hội thì lò mới càng nóng thực sự. Lần trước có vị lãnh đạo phiên khai mạc rất hồ hởi, nhưng càng về sau thì càng căng thẳng, có vị thậm chí còn có dấu hiệu bỏ ngang đi làm việc khác," một ý kiến khác chia sẻ với BBC.

Quốc Phương 

(BBC)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑