Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tổng BT Nguyễn Phú Trọng có thực sự trong sạch hay không - Tại sao công cuộc đốt "lò tôn" thất bại?

PHẢI CHĂNG NƯỚC MỸ ĐANG BỊ CHIA RẼ VÀ SẼ CÓ NỘI CHIẾN?


 Từ lúc trưởng thành cho đến nay, lần đầu tiên tôi chứng kiến cuộc khủng hoảng về hiến pháp trầm trọng tại Hoa Kỳ. Tình huống sẽ xảy ra đơn giản, đủ để châm ngòi cho bạo động trên đường phố. Hãy tưởng tượng hoặc ông Joe Biden hay ông Donald Trump thắng cử năm 2020 trong một cuộc đầu phiếu khít khao. Sẽ có cuộc tranh cãi cho rằng cử tri bị đàn áp, hay hình thức bỏ phiếu bằng thư là không đúng, bị gian lận. Thế là tranh chấp bùng nổ.

  PHẢI CHĂNG NƯỚC MỸ ĐANG BỊ CHIA RẼ VÀ SẼ CÓ NỘI CHIẾN?


Người của mỗi đảng từ chối không chịu thua, và họ tuyên bố cuộc bầu cử không chính đáng. Chính Tổng Thống Trump đã từng tuyên bố có thể ông sẽ không chấp nhận kết quả bầu cử.

Khi đó, chuyện gì sẽ xảy ra? Theo như dự đoán của tổ chức Transition Integrity Project - Dự Án Chuyển Giao Quyền Hành Chính Đáng- sẽ có một số tình huống nguy hiểm xảy ra, trừ phi ông Joe Biden thắng cử với đa số rất lớn, ở mức long trời lở đất (landslide) nếu không, sẽ xảy ra khủng hoảng chính trị và bạo động trên đường phố.

Nhưng câu hỏi đặt ra là cuộc khủng chính trị đó sẽ như thế nào? Liệu rằng cuộc khủng hoảng có dữ dội đến mức gây ra sự chia rẽ, phân cực trong quan điểm chính trị của người Mỹ và đưa đến “sự chống cự tập thể.” đối với quyền hạn của nhà chức trách liên bang, làm chia rẽ đất nước?

Vài năm trước đây, tôi theo dõi với sự lo ngại về thái độ thù nghịch giữa hai đảng chính trị ngày càng trở nên khốc liệt ở Hoa Kỳ. Do một số yếu tố liên quan đến xã hội, văn hóa, và tôn giáo biến đổi. Những yếu tố đó kết tụ lại thành một không khí chính trị hết sức độc hại. Nước Mỹ đang bị xâu xé, cực kỳ chia rẽ. Hiện tượng xâu xé đó xảy ra trên bình diện địa dư, ý thức hệ, và cả tâm linh.

Trong cuốn sách xuất bản năm 2009, phân tích hiện tượng chia rẽ trên, ông Bill Bishop đã khéo léo nhận ra rằng do việc góp nhặt, qui tụ của những cộng đồng dân chúng “có cùng một đầu óc suy nghĩ giống nhau” nhiều người Mỹ thấy quanh họ có nhiều người có cùng suy nghĩ giống như họ. Tác giả Cass Sunstein nhận thấy khi nhiều người có cùng một quan điểm ngồi lại với nhau, họ thường làm nảy sinh ra những ý tưởng cực đoan.

Định luật về sự phân cực tụ tập thành từng nhóm cho thấy những người có cùng tư tưởng thường trình bầy ý tưởng của họ với sự cuồng nhiệt, đam mê, và tạo ra những niềm tin, và sự đồng ý cực đoan. Những người có cùng quan điểm với nhau về Tu Chính Án thứ Hai (là quyền mang súng) ngồi lại với nhau để cùng bầy tỏ thái độ chống lại những kẻ muốn kiểm soát súng. Những người có tinh thần bảo vệ môi trường khi ngồi lại với nhau bầy tỏ thái độ lo âu về sự thay đổi của khí hậu. Sự phân chia theo địa dư lại làm tăng thêm sự chia rẽ về ý thức hệ.

Nước Mỹ thường có những nhóm dân chúng có cùng quan điểm, lập trường giống nhau tụ lại vào một vùng. Nhóm Da Trắng theo đạo Cơ Đốc tự hào rằng họ đã cung cấp 81% phiếu bầu cho ông Trump trong cuộc bầu cử năm 2016. Trong lúc đó, nhóm Manhattan dành cho bà Hillary Clinton 87% phiếu bầu. Bà Clinton thắng tới 91% cử tri ở Hoa Thịnh Đốn, và 84% cử tri ở San Francisco.

Gần 80% dân Mỹ sống trong những khu vực chịu ảnh hưởng của một đảng. Tính trong số 36 tiểu bang, có tới 15 tiểu bang theo Dân Chủ và 21 theo Cộng Hòa. Ở những tiểu bang đó, xảy ra hiện tượng “trifecta”, tức là đảng ưu thế nắm một lúc cả ba ngành công quyền quan trọng. Đảng đó kiểm soát được cả thượng viện, hạ viện tiểu bang và thống đốc tiểu bang. Tiểu bang Minnesota là tiểu bang duy nhất ở Hoa Kỳ có sự phân chia đồng đều trong quốc hội tiểu bang.

Hơn thế nữa, sự phân chia tiểu bang màu đỏ (Cộng Hòa) và tiểu bang màu Xanh (Dân Chủ) lại không được chia đều theo địa dư. Vùng bờ biển phía Tây, và vùng New England là thành trì của đảng Dân Chủ, mầu xanh. Khu vực miền Nam và một phần lớn vùng Trung Tây lại là trái tim của đảng Cộng Hòa, mầu đỏ.

Bây giờ chúng ta cần tính thêm yếu tố mới: LÒNG THÙ HẬN. Quả thực là hai đảng chính trị lớn ở Mỹ không ưa nhau, phải nói là rất ghét nhau mới đúng. Họ sống cách biệt nhau, Gặp nhau là gầm gừ, dè bỉu, bài xích nhau. Hậu quả là bầu không khí chính trị đối nghịch ngày càng tăng cao, chứa đầy sợ hãi và phẫn nộ. Hai đảng thường xuyên chỉ trích, chống đối nhau về sự dị biệt chính sách.

Những điều tôi kể ra ở trên đây không có gì là mới cả. Các nhà bình luận chính trị từ bấy lâu nay vẫn gọi sự rối lọan, bất tương nhượng trong sinh hoạt chính trị ở Hoa Kỳ là một hình thức “Một Cuộc Nội Chiến Lạnh” ( a cold civil war). Và dự đoán rằng rồi đây sẽ có một phe thắng, chế ngự được phe đối lập, để cai trị một đất nước thống nhất.

Điều này có thể xảy ra, nhưng không chắc chắn. Khi cả một vùng rộng lớn có chung một một suy nghĩ về văn hóa, về lòng tin liên quan đến những giá trị cơ bản, và họ bị tấn công, và mất lòng tin vào thể chế dân chủ giúp bảo vệ quyền lợi của họ, sự đoàn kết chưa chắc sẽ xảy ra. Hãy hỏi những người đi khai phá thuộc địa- colonists - thời năm 1776 làm thế nào để bảo vệ tự do cá nhân (Vì thế họ mới phải thêm 10 tu chính án, lập thành Bill of Rights). Hay hãy hỏi những người thuộc phe Confederate ở miền nam muốn duy trì chế độ Nô lệ thời năm 1860’s.

Trong khoảng 10 năm gần đây, tôi từng nghe trong một đảng người ta lớn tiếng nói rằng họ rất vui khi thấy có thể loại bỏ, hay tách rời tiểu bang California đi nơi khác. Tôi cũng nghe nói, hay đọc được vài bài viết về một cuộc nội chiến có thể xảy ra. Nhiều nhóm thuộc phe cực hữu đã đứng ra thành lập lực lượng nổi dậy để phòng khi xung đột chín mùi, đánh nhau trên đường phố. Nếu bạn quan sát kỹ, sẽ thấy khói cháy đang bốc lên cao từ nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, từ bờ phía đông sang bờ phía tây. Bạn thấy có sự đối đầu, nghênh chiến giữa phe cực hữu và phe cực tả trên đường phố, họ chuẩn bị đánh nhau. Trong không khí hình như đang có tiếng kêu lách cách như pháo nổ do tình trạng căng thẳng giữa hai phe.

Đề nghị của tôi đưa ra rất đơn giản: Trong bầu không khí có sự phân cực, chia rẽ cực kỳ nghiêm trọng, cả về tư tưởng lẫn địa dư, chúng ta không thể ngồi yên mà duy trì được sự đoàn kết, sự thống nhất của đất nước. Chúng ta bắt buộc phải quan ngại, lo lắng đến tình trạng chung của đất nước.

Ngày xưa, trong tài liệu “Federalist Số 10” (chủ trương một quốc gia liên bang đoàn kết, sống trong hòa bình, tương nhượng), tác giả James Madison đã cố gắng trình bày tình trạng có bạo động nhỏ xảy ra (violence of faction). Đất nước, hay chính phủ liên bang sẽ phải đối phó vối thành phần bạo động đó như thế nào? Ông đề nghị giải quyết xung đột đó không phải qua cách đàn áp, đồng hóa với nhóm bạo động, nhưng bằng cách bỏ phiếu và theo đa số. Nói khác đi là cứ để mọi thành phần có cơ hội phát triển, nhiều bông hoa chính trị cùng nở rộ một lúc. Ông James Madison cho rằng sự đa dạng của nhiều nhóm khác nhau sẽ ngăn chặn không cho một nhóm nào có cơ hội chế ngự nhóm khác. Ông viết rõ: “số đảng phái gia tăng với nhiều sắc thái khác nhau cùng sống tương thuận trong một nước giúp gia tăng sự an ninh và ổn định.”.

Tại sao chúng ta bây giờ lại lo âu rằng cuộc bầu cử lần này sẽ đưa đến những căng thẳng dữ dội hơn cả cuộc bầu cử hồi năm 2000’s giữa ông George W. Bush và ông Al Gore? Một phần bởi vì các phe tranh chấp không tin rằng nếu họ thua họ sẽ được phe địch để yên cho sống trong yên lành trên đất nước họ yêu thương. Họ sợ sẽ bị đàn áp thẳng tay, bị khống chế. Họ không tin có sự tương nhượng, cho họ sống trong hòa bình.

Tôi bắt đầu viết về tình trạng chia rẽ, phân cực về chính trị ở nước Mỹ từ trước cuộc bầu cử của ông Trump. Cách đây hai năm, tôi viết một cuốn sách miêu tả những khó khăn chúng ta sẽ gặp phải. Tôi cũng phác họa vì sao chúng ta chia rẽ, và làm cách nào để hàn gắn sự chia rẽ này. Toa thuốc để chữa căn bệnh này không dễ dàng. Chúng ta phải viết lại kịch bản cho hợp với hoàn cảnh hiện nay, cùng với những thứ tự ưu tiên về những việc cần phải làm để phù hợp với hoàn cảnh ngày nay.

Trước hết chúng ta phải làm hồi sinh Những Quyền Tự Do Căn Bản Của Con Người- Bill of Rights. Tội lỗi căn bản nhất của nước Mỹ là chúng ta từ chối quyền hiến định dành cho những công dân yếu đuối, dễ bị đàn áp nhất, những công dân không có quyền đi bầu. Mặc dù đã có khá nhiều tiến bộ trong việc bênh vực quyền của người dân, nhưng nhiều học thuyết đặt ra để ngăn chặn qui chế đi bầu của một số thành phần dân chúng. Những việc đó khiến người dân xa lìa với việc làm của chính quyền, của nhà nước, và công chúng mất lòng tin vào chính quyền.

Việc thứ hai là phải giảm bớt quyền hành của tổng thống. Nguyên do chính khiến cho hoạt động chính trị trong tổng thống chế trở nên độc hại là vì càng ngày quyền hạn của Quốc hội và tiểu bang càng bị suy giảm. Cứ bốn năm một lần là chúng ta lại bầu ra một nhà cai trị quyền bính lớn nhất trong thời bình. Quyền hạn của tổng thống trở nên lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Không một ai có quyền bính lớn như quyền hành của tổng thống trong một đất nước ngày càng đa dạng và chia rẽ.

Quyền hành trao vào tay tổng thống trong mỗi lần bầu cử ngày càng tăng, khiến cho đảng chính trị nào thắng, quyền hành của đảng đó ngày càng lớn, và công chúng lo ngại thêm. Người dân Mỹ không nên để cho quyền tự do cá nhân, hay tính chất độc lập của tôn giáo, của cộng đồng bị lệ thuộc quá nhiều vào cá nhân vị Tổng Thống.

Nhưng ngoài những thay đổi về chính trị như gia tăng quyền hành của địa phương, bớt tập trung quyền hành ở trung ương, người Mỹ còn phải thay đổi trong tâm tư của họ nữa. Muốn bảo vệ Bill of Rights- hay quyền tự do cơ bản của con người còn đòi hỏi sự dấn thân, cam kết, và tấm lòng vị tha của người dân. Họ phải nghĩ đến quyền lợi của tha nhân, của người khác, vượt khỏi ranh giới đảng phái. Bảo vệ Bill of Rights còn có nghĩa là bạn phải tranh đấu cho quyền lợi của người khác để họ có quyền hành xử những quyền hạn của họ giống như những gì bạn đang có. Mục tiêu rất đơn giản, nhưng không dễ làm được. Mọi công dân Mỹ cần phải có được một căn nhà trên đất nước này, bất kể người dân đó thuộc sắc tộc, giống dân, giới tính, hay trình độ giáo dục của họ là gì.

Những nhà lập quốc ngày xưa đã làm một số sai lầm sâu xa. Nhưng ước vọng của họ ngày trước cũng giống như ước vọng ngày nay của chúng ta. Trong vở ca nhạc kịch Hamilton nhân vật nữ Lin-Manuel Miranda nhắc đến câu thơ trích trong Kinh Thánh mà Tổng thống Washington thường hay nói- ông nhắc đi nhắc lại đến 50 lần trong những thư từ cá nhân của ông. Câu thơ này trích trong cuốn sách Book of Micah . Đó là cuộc sống an bình và tự trị mà Tổng thống Washington thường hay nhắc đến. Ví dụ phải cho phép người Mỹ gốc Do Thái được sống an lành đúng như lời hứa của người Mỹ. Lời hứa này vẫn còn vang vọng cho đến ngày nay. Nguyên văn câu thơ đó là “Mọi người đều có thể được sống yên lành, an toàn dưới bóng dàn nho, cây sung của riêng họ, và họ không phải sợ hãi bất cứ điều gì.”.

Ghi chú: Tác giả bài tiểu luận này là David French. Ông vừa xuất bản cuốn sách mới, nghiên cứu về tình hình chính trị nước Mỹ, tựa đề: “Divided We Fall: America ’s Secession Threat and How to Restore our Nation”- Chia Rẽ là Chết: Nguy Cơ Nước Mỹ bị Ly Khai. Làm sao để phục hồi đất nước chúng ta.

https://www.facebook.

Truyền thông Anh giải mật con rể ông Trump và thành công hiệp định hòa bình Trung Đông


 Sự thành công của Hiệp định Abraham lịch sử không thể thiếu dấu ấn của cậu con rể gốc Do Thái của ông Trump – Jared Kushner.

Truyền thông Anh giải mật con rể ông Trump và thành công hiệp định hòa bình Trung Đông

Tác giả Josh Glancy đã viết một bài trên tờ The Sunday Times của Anh hôm 19/9, giải mã việc Tổng thống Trump và con rể của ông, cố vấn cấp cao Jared Kushner đã đóng góp như thế nào vào thỏa thuận hòa bình giữa Israel, UAE và Bahrain. Tác giả cũng dự đoán sắp tới sẽ có thêm nhiều quốc gia Ả Rập ở Trung Đông ký kết thỏa thuận tương tự.

Tổng thống Israel Netanyahu cùng Bộ trưởng Ngoại giao UAE Abdullah bin Zayed (Abdullah bin Zayed) và Bộ trưởng Ngoại giao Bahrain Abdullatif bin Rashid al Zayani đã ký “Hiệp ước Abraham” tại Nhà Trắng hôm 15/9, theo đó tuyên bố Israel sẽ bình thường hóa quan hệ với hai quốc gia Ả Rập.

Tác giả Glancy tin rằng ngày 15/9 là một thời khắc rất quan trọng đối với Israel, nơi từng bị coi là “kẻ bị ruồng bỏ” ở khu vực Trung Đông. Bởi vì Israel cùng lúc thiết lập quan hệ ngoại giao với hai nước vùng Vịnh, bất chấp sự bất mãn của Iran, các nước Ả Rập theo dòng Sunni như UAE, Bahrain và Ả Rập Saudi đã bí mật liên lạc với Israel một thời gian.

Nhưng ý nghĩa của “Hiệp ước Abraham” này là Tổng thống Trump và cố vấn cấp cao của ông, cậu con rể tốt nghiệp Harvard Jared Kushner, đã thành công trong việc đưa Israel và các nước vùng Vịnh Trung Đông này vào cùng một bàn đàm phán, thay thế sự thù địch công khai ở Trung Đông bằng một sự hòa giải thận trọng; và, với sự chấp thuận của Ả Rập Xê-út, nó bỏ qua những ràng buộc đối với Palestine vốn tồn tại như một bế tắc không thể dỡ bỏ, khi nhiều người cho rằng hòa bình ở Trung Đông sẽ không thể đạt được được nếu không có điều khoản hòa giải với Palestine. Và như Kushner đã nói hôm 30/8, “Hiệp ước Abraham” này sẽ tạo ra sự hợp tác kinh tế, an ninh và tôn giáo ngoài sức tưởng tượng trước đây ở Trung Đông; và nó sẽ cho phép khu vực này nhận ra tiềm lực vốn có của mình.

Các nhà phân tích khác tin rằng “Hiệp ước Abraham” đã làm suy yếu ảnh hưởng của giới lãnh đạo Palestine tham nhũng và kém năng lực ở Trung Đông, đồng thời thông qua Israel và các nước Ả Rập dòng Sunni nhằm cô lập và kiềm chế tham vọng của Iran ở Trung Đông để chia sẻ sức mạnh tình báo và quân sự.

Tác giả Josh Glancy cũng cho biết có các nguồn tin nói với ông rằng, ít nhất hai quốc gia Ả Rập khác đã sẵn sàng nối gót UAE và Bahrain để ký kết một thỏa thuận hòa bình với Israel. Con hổ lớn, Saudi Arabia (Ả rập Xê út), vẫn đang trên bàn thảo luận. Và Bahrain nhiều khả năng sẽ nốt gót quyết định của Saudi Arabia.

Đồng thời, dù bế tắc hiện nay giữa Israel và Palestine vẫn chưa được giải quyết, nhưng Israel đã hứa sẽ tạm dừng kế hoạch sáp nhập khu vực Bờ Tây. Tác giả Josh Glancy nói tiếp:

“Thỏa thuận này thậm chí có thể thúc đẩy tiến trình hòa bình giữa Israel và Palestine hiện đang bế tắc, và nó sẽ không khiến tình hình ở khu vực vùng Vịnh trở nên tồi tệ hơn”.

Do đó, tác giả Josh Glancy nhìn nhận rằng thỏa thuận mà Tổng thống Trump và con rể Kushner đạt được lẽ ra nên được tất cả các bên ca ngợi. Ông viết: “Tổng thống Trump luôn nói rằng ông ấy xứng đáng nhận giải Nobel Hòa bình hơn cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama, vì Obama được nhận giải chỉ vì ông ta là tổng thống người Mỹ gốc Phi đầu tiên. Tổng thống Trump có lẽ đã đúng về điểm này”.

Thỏa thuận “Hiệp ước Abraham” này cũng khiến nhiều người bị sốc, bởi vì Tổng thống Obama cùng Ngoại trưởng John Kerry khi đó từng tuyên bố vào năm 2016 rằng không thể nào có việc Israel tiến tới ký kết một thỏa thuận hòa bình với các nước Ả Rập. Các cuộc đàm phán rõ ràng cũng đã bị đình trệ. Ngoại trưởng Kerry từng nói vào thời điểm đó:

“Nếu không có hòa bình với Palestine, sẽ không có hòa bình trong thế giới Ả Rập. Đây là một thực tế rất khắc nghiệt”.

Biên tập viên tờ The New York Observer, Coulson, từng cho biết trong khoảng 6 thập kỷ trở lại đây, Mỹ đã cử nhiều nhà ngoại giao xuất sắc đến Trung Đông với hy vọng đạt được sự hòa giải giữa Israel và các nước Ả Rập ở Trung Đông, nhưng nỗ lực của họ không thu được kết quả nào tích cực. Nhưng cuối cùng thì, một người đàn ông 39 tuổi không có kinh nghiệm ngoại giao và trợ lý của anh, Avi Berkowitz, đã tạo điều kiện cho thỏa thuận này đi đến thành công.

BIên tập viên Rich Lowry đã nhận định trên tạp chí “National Review” của Mỹ hôm 18/9 rằng, liên quan đến vấn đề Trung Đông, Tổng thống Trump và cố vấn Kushner đã lật ngược chính sách cô lập Israel của cựu Tổng thống Mỹ Obama. Họ đã chuyển Đại sứ quán Mỹ tại Israel đến Jerusalem. Sau khi tình hình dịu đi, họ đã làm được những điều mà các tổng thống Mỹ khác chưa làm được, đó là ký kết một hiệp định hòa bình giữa Israel và các nước Ả Rập; đây là điều không thể phủ nhận. Thành quả đạt được cũng là một ý kiến ​​sáng suốt. Ông viết:

“Mặc dù những người chỉ trích Tổng thống Trump từ chối thừa nhận sự thật này, nhưng lịch sử sẽ đánh giá, xác nhận ai đã đưa ra quyết định đúng đắn về vấn đề này, và ai đang ở trong vũng lầy với cái vòng luẩn quẩn được gọi là ‘chính xác chính trị’ của bản thân”.

Giải mã Kushner: Con rể ông Trump đã đóng góp như thế nào vào thỏa thuận?

Tổng thống Trump đã bổ nhiệm con rể làm cố vấn cấp cao sau khi ông đắc cử tổng thống vào năm 2016. Kushner, khi đó mới 36 tuổi và không có chút kinh nghiệm ngoại giao nào, lại được bổ nhiệm làm cố vấn cấp cao phụ trách các vấn đề Trung Đông. Quyết định này đã gây ra nhiều hoang mang vào thời điểm đó, vì Kushner, một cựu sinh viên Harvard, là một người không mấy nổi bật khi còn ở trong trường và hiếm khi công khai lên tiếng bênh vực Israel. Nhưng đóng góp của Kushner cho “Hiệp ước Abraham” dường như có lý do tất yếu của nó.

Kushner là con trai của một nhà phát triển bất động sản thành đạt người Do Thái. Bà của anh đã thoát khỏi vụ thảm sát Holocaust của Phát xít Đức bằng cách trèo ra khỏi đường hầm trong nhà khi còn ở Ba Lan. Ông của anh cũng đã lẩn trốn trong một hang động trong một năm. Là một người Do Thái Chính thống, ngay từ khi còn nhỏ, anh đã biết rằng mình muốn bảo vệ đất nước Israel, và luôn ghi nhớ nỗi đau diệt chủng mà người Israel phải trải qua và tầm quan trọng của việc duy trì sức sống cho dân tộc Do Thái. Ý tưởng về một thỏa thuận hòa bình như vậy có tầm quan trọng rất lớn đối với anh.

Thủ tướng Israel Netanyahu luôn là bạn thân của gia đình Kushner, đặc biệt là với cha của Kushner là ông Charles Kushner (Charles Kushner). Cách đây 25 năm, cậu bé Kushner 14 tuổi khi đó đã ngủ đêm trong tầng hầm, vì ông Netanyahu đã đến thăm và qua đêm tại nhà của cậu ở Kunash, bang New Jersey. Ông Netanyahu đã “chiếm” giường của cậu đêm hôm đó.

Trong thời kỳ học ở Harvard, Kushner đã hình thành khái niệm “một Israel mạnh mẽ và an toàn, vì lợi ích tốt nhất của Hoa Kỳ và thế giới”. Là một người Do Thái Chính thống, anh thậm chí không nghĩ rằng sự tồn tại của Israel cần có Châu Âu, Liên Hợp Quốc, Washington và London, bởi vì Kinh thánh đã hứa trao vùng đất này cho Israel.

Quan trọng hơn, Kushner cũng đã thiết lập mối quan hệ bền chặt với Berkowitz và các thủ lĩnh và hoàng tử các nước Ả Rập, chẳng hạn như Hoàng tử Ả Rập Saudi Salman (Prince Mohammed bin Salman). Anh được coi là tiếng nói ủng hộ mạnh mẽ Hoàng tử Ả Rập Saudi Salman tại Nhà Trắng. Đồng thời, anh cũng đã thiết lập mối quan hệ rất thân thiết với Đại sứ Israel tại Hoa Kỳ Ron Dermer và Đại sứ UAE tại Hoa Kỳ Yousef Al Otaiba.

Vào tháng 6/2016, trong vòng đầu tiên của cuộc bầu cử tổng thống, thông qua người bạn thân của ông Trump – nhà đầu tư bất động sản Hoa Kỳ, tỷ phú Tom Barrack – anh đã làm quen và duy trì mối quan hệ rất thân thiết với Đại sứ UAE tại Mỹ, Otaiba. Họ thường liên lạc với nhau qua email và điện thoại. Kushner từng tham khảo quan điểm của Otaiba về nhiều vấn đề, ví dụ như quan điểm của ông về sự thay đổi quyền lực ở Trung Đông, Syria, Iran, chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo, và về mối quan hệ giữa các quốc gia ở Trung Đông.

Sau khi kết hôn với Ivanka, con gái lớn của Tổng thống Trump, các mối quan hệ ngày càng được thắt chặt. Ông Charles Kushner, cha anh, là người đã quyên góp tiền để xây dựng Israel, và là người ủng hộ trung thành của Tổng thống Netanyahu, do đó ảnh hưởng của Charles rất lớn. Chẳng hạn như khi Tổng thống Trump gặp Thủ tướng Israel vào tháng 9/2017, Charles và Kushner đã đi cùng ông.

Các nhà phân tích tin rằng, khi Tổng thống Trump chỉ thị cho Kushner xúc tiến một thỏa thuận Trung Đông, Kushner rõ ràng đã được truyền cảm hứng bởi ý tưởng “từ bên ngoài và từ bên trong” do Tổng thống Israel Netanyahu đề xuất, và đã vận dụng tốt đẹp mối quan hệ của anh với Đại sứ Otaiba và với Thái tử Ả Rập Saudi để đạt được thỏa thuận lịch sử này.

https://www.dkn.tv/

Trần Công Lân - Con Đường Tranh Đấu


 Những gì bạn than thở thì với tôi, tôi sẽ giữ kín nhưng có những khuyết điểm của bạn mà tôi phải nhắc nhở cho bạn và những ai cũng đang đi trên con đường đấu tranh (hay hoạt động xã hội, thiện ích) cần ý thức hay thức tỉnh về sự suy yếu hay suy thoái (tình cảm lẫn lý trí) vì chúng ta đang hay sẽ đối đầu với kẻ thù vô cùng nguy hiểm thì không thể sơ hở như các thế hệ đàn anh trong lịch sử. Hơn nữa một khi (nếu có may mắn) thành công thì trách nhiệm xây dựng lại dân tộc và văn hóa VN lại vô cùng khó khăn hơn nữa. Ý thức như vậy để thấy rằng đây không phải là chuyện sinh hoạt vui chơi qua ngày (ngoài việc kiếm cơm).

Trần Công Lân - Con Đường Tranh Đấu


Ý kiến thiên hạ

Một khi đã dấn thân vào sinh hoạt cộng đồng (VN) hay đấu tranh cách mạng (CM) thì phải chấp nhận ý kiến thiên hạ. Vấn đề là ý kiến đó đúng hay sai, đầy đủ hay thiếu sót. Lời phê bình hay ý kiến có ngụ ý gì? Xây dựng thì có phù hợp hay không? Phần nào áp dụng được, phần nào không dùng được. Còn nếu sai thì sai như thế nào? Vì sao họ góp ý sai, vì không hiểu hay cố tình đả phá? Nếu là họ không hiểu thì vì mình làm hay nói không rõ? Còn nếu là đả phá vì mục đích gì? Tranh giành địa vị, danh tiếng, tiền bạc hay nối giáo cho giặc?

Còn chuyện bạn thắc mắc người phê bình đó là ai thì cho dù nhân vật đó thật hay giả (nặc danh) không quan trọng bằng việc bạn có ý thức về việc đã làm và giá trị của lời phê bình. Đúng thì ghi nhận, mà sai thì cũng là cơ hội học hỏi. Thử hỏi nếu không có phê bình mà chỉ là toàn khen ngợi thì bạn nghĩ sao? Trong đấu tranh mà không thấy khuyết điểm thì chỉ có chết mà thôi. Vậy tại sao bạn lo âu về sự phê bình của thiên hạ?

Tại sao họ biết mà phê bình?

Đã đi vào lửa đạn (CM) mà bạn còn hỏi tại sao nó bắn tôi thì xin lỗi, bạn về nhà đuổi gà cho vợ là hơn. Đi vào con đường sinh tử với kẻ thù mà tình báo và phản tình báo không có, không biết thì họp hành, tổ chức làm gì?

Cùng chung chiến tuyến

Bạn nói rằng cùng một mục đích chung cho dân tộc, đất nước mà tại sao phê bình nặng như vậy? Vậy bạn có biết tại sao chúng ta thua CS dài dài không? Chỉ vì chúng ta dễ dãi, tình cảm với nhau không đúng chỗ, đúng lúc. Thay vì phê bình để sửa chữa thì chúng ta xí xóa cho nhau. Cho đến khi sai lầm rạn nứt tới lúc không thể cứu vãn và miền Nam sụp đổ. Trước đây 40 năm cũng có tổ chức đấu tranh bao che những lỗi lầm nội bộ và đã đi "lạc đường vào lịch sử" (xem Nguyễn Mạnh Côn). Bạn có biết nguyên nhân từ đâu không?

Đóng cửa bảo nhau (chứ tại sao xé áo cho người xem lưng?).

Nếu một tổ chức (hay bất kỳ sinh hoạt nào) nếu có trật tự, quy luật, lãnh đạo thì phải biết tu sửa để tiến lên, thu hút nhân tài, ghi nhận ưu-khuyết điểm để đánh giá kết quả.Nếu thiếu lãnh đạo, huấn luyện, nhân sự thì đó là tổ chức chờ ngày đem chôn. Học tập mà không có cải tiến, phê bình là đứng tại chỗ. Tổ chức mà không tìm được nhân tài, lãnh đạo thì chỉ nên giải tán.

Tại sao có việc người ngoài phê bình chuyện nội bộ? Tức là trong nội bộ đã có phê bình mà không hiệu quả nên mới có chuyện hở (leak) ra cho bên ngoài lên tiếng. Vậy thì chuyện "tại sao bên ngoài biết" chỉ xác nhận chuyện "đóng cửa bảo nhau" không kết quả (hay không hề có).

Chúng ta cùng chung một mục đích

Trước đây (từ 1975) chúng ta cũng đã có biết bao nhiêu tổ chức, sinh hoạt cùng mục đích mà rồi chia hai đấm đá tơi bời, thậm chí ám sát nhau nữa. Vì thế CSVN vẫn còn đến ngày nay. Chính vì cùng mục đích nên mới phê bình để cứu vãn. Vì trong nội bộ không chấp nhận phê bình nên mới chia hai, ra ngoài công chúng. Nếu bạn đã làm đúng thì tại sao sợ phê bình? Nếu làm sai thì còn kêu ca nỗi gì? Không phê bình trước dư luận thì chẳng lẽ để bạn tiếp tục sai lầm? Đừng thắc mắc người phê bình là ai, tại sao biết mà phải nhìn lại vấn đề: Sự phê bình ý kiến đó đúng hay sai.

Nói về lãnh đạo và nhân sự.

Nếu trong một sinh hoạt mà không có chương trình sinh hoạt, học tập thì đó là tổ chức gì? Nếu có mà không kết quả là vì sao? Thế nào là có kết quả? Có nhân tài biết và đến với tổ chức, nếu không tất có sai lầm. Làm sao tìm ra sai lầm? Hay hỏi lãnh đạo? Nếu lãnh đạo cũng không biết thì nên dẹp tiệm.

Có người thì có việc. Nếu có người mà không có việc làm, đó là lỗi lãnh đạo. Nếu có việc làm mà không thành cũng là lỗi lãnh đạo. Không phải bất kỳ ai có chức tước, bằng cấp là có thể lãnh đạo đấu tranh (CM). Có nhân tài thì mới đóng góp để có kết quả. Nhân tài không phải độc tài vì độc tài chỉ có thủ đoạn và tàn ác để lãnh đạo. Vậy có người mà người làm không nên việc thì tổ chức cũng nên dẹp tiệm.

Nếu bạn theo học một ông thầy mà qua bao nhiêu năm chỉ là trăng với cuội, đến cuối năm mà chẳng thấy kết quả gì thì bạn phải tự hỏi: Ông thầy nay có thực sự là thầy hay không?

Nếu bạn thấy người bạn đồng học bỏ đi (vì bất kỳ lý do nào) thì bạn phải tự hỏi: Lý do đó có thật không? Hay vì lý do khác mà họ không nói ra? Đã là kẻ dấn thân (coi như bỏ mạng) tranh đấu mà phải bỏ đi thì lý do không đơn giản.

Lý thuyết tuyệt vời

Nói về một lý thuyết/chủ thuyết/chủ nghĩa tuyệt vời để làm gì? Vì đó chỉ là một mớ chữ nghĩa ít người hiểu. Nếu không có người hiểu thì ai là người thực hiện? CM không phải là chuyện Kim Dung: "Tôi có bí quyết trong tay, ai theo tôi thì sẽ."mặc dù tôi không hiểu nhưng tôi sẽ tìm ra người khác làm dùm tôi, tôi sẽ lên ngôi bá chủ võ lâm????. Vậy nếu chúng ta cùng môn phái (lý thuyết) thì chúng ta phải che chở cho nhau? Cho dù trong chúng ta chẳng ai hiểu gì về lý thuyết mà vẫn mơ vai trò dẫn đường?

Nếu là một lý thuyết hay thì nó phải thực dụng tức là có thể áp dụng hàng ngày. Sinh hoạt của bạn đã trải qua bao nhiêu ngày rồi? Kết quả ra sao? Sao lý thuyết vẫn chỉ là một mớ chữ rối như bòng bong nhai đi nhai lại mà không có lời giải thích hay áp dụng?

Nếu lý thuyết hay thì phải phổ biến để chiêu dụ nhân tài. Nhân tài có đến hay không? Nếu không thì (1) lý thuyết không thể dùng được hay (2) "nhân tài" không thực sự là nhân tài (bất kể bằng cấp, kiến thức, chức vụ xã hội). Bạn hãy xét lại lời phê bình của thiên hạ.

Ngây thơ hay lãng mạn

Từ khi thành lập cho đến khi cầm quyền, Cộng Sản (CS) VN đã phê bình gắt gao trong sinh hoạt và dùng kỷ luật lẫn thủ đoạn để loại trừ nhân sự không đạt tiêu chuẩn của đảng đề ra. Sự phê bình của CS chỉ thoái hóa khi có sự tranh chấp nội bộ. Nhưng tuyệt đối CS không có tinh thần đấu tranh "ngây thơ, lãng mạn, tiểu tư sản, anh hùng cá nhân"... nhưng đối với phe không CS (gọi là quốc gia hay dân tộc) thì rất nhiều khuyết tật chỉ vì thiếu phê bình. Cũng như bạn, họ nghĩ rằng: Đóng cửa bảo nhau thì sai lầm sẽ biến mất. Đó là ngây thơ.

Còn chuyện bạn nghĩ những người bạn bỏ đi sẽ quay trở về "mái nhà xưa" (tổ chức) và xí xóa những lỗi lầm năm xưa rồi anh em ta sẽ cùng gánh vác việc lớn; đánh thắng quân thù. Đó là lãng mạn.

Kết

Đôi lời cùng bạn và mong bạn hiểu. Chúng ta không có nhiều thì giờ để tâm sự khi "lý thuyết tuyệt vời" đòi hỏi nhiều thời gian suy nghĩ, nghiên cứu và nếu Sinh mệnh Tâm Lý không phù hợp thì cũng phải rút lui mà thôi vì không phải cứ có lòng mà thí thân thì chẳng nên cơm cháo gì mà còn gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ sau. Nếu bạn không "tri thiên mệnh" thì tôi chẳng biết nói gì hơn.


Trần Công Lân

Đối phó với con rồng Trung Cộng…


 Lời người post: Đọc bài này thấy toàn bộ chiến lược của Hoa Kỳ vì sao họ quay lại Biển Đông một cách tích cực… Nội dung rất phù hợp với quan điểm trong buổi sinh hoạt của Việt Nam Quốc Dân Đảng ngày 12/09/2020. Bài này là một chứng minh khá đầy đủ trả lời chính xác câu hỏi: “tại sao Mỹ trở lại Biển Đông”


Đối phó với con rồng Trung Cộng…


Cảm ơn Quý vị. Tôi rất vinh dự khi có cơ hội chia sẻ cùng với quý diễn giả ưu tú hôm nay, để trình bày cho quý vị một chủ đề quan trọng cho tương lai Hoa Kỳ: Trung Cộng và thế giới. Tôi dùng một hai thí dụ, như là dàn phóng, cho cuộc thảo luận của chúng ta, qua các câu hỏi và trả lời.

Trung Cộng tuyên bố là họ có chủ quyền hợp pháp, là quốc gia đầu tiên đã khám phá, đặt tên, điều hành và thực thi quyền kiểm soát lãnh thổ đối với các đảo trên Biển Đông. Điều đặc biệt quan trọng đối với nền kinh tế của chúng ta [Hoa Kỳ] trong thế kỷ 21, là một khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương hòa bình, tự do và cởi mở.

Quý vị hãy xem xét những điều này:

– Hoa Kỳ đã thực hiện hơn 1800 tỷ đô la giao dịch hàng hóa song phương với các nước Indo-Pacific [các nước ven vùng Ấn Độ-Thái Bình dương] trong năm 2017. Và trên 1.3 nghìn tỷ đô la vào tam cá nguyệt 2018.
– Năm 2017, mức đầu tư ngoại quốc trực tiếp từ Hoa Kỳ vào khu vực này đạt 940 tỷ đô la. Nhiều hơn gấp đôi, kể từ 2007.
– Ấn Độ-Thái Bình Dương là nơi có phân nữa 20 nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất.
– Ấn Độ-Thái Bình Dương hiện gồm có trên 1/3 tổng sản lượng GDP toàn cầu. Nơi đây có 60% mức tăng trưởng GDP toàn cầu.
– Đến năm 2030, 65% tầng lớp trung lưu trên thế giới sẽ cư ngụ ở vùng Ấn Độ-Châu Á Thái Bình Dương, đại diện cho một mãi lực lớn vô cùng to lớn.

Theo các số liệu thống kê ở trên, thì khu vực năng động và kinh tế bộc phát mạnh mẽ này sẽ tiếp tục đóng một vai trò quan trọng trong tương lai kinh tế của chúng ta [Hoa Kỳ], trong suốt thế kỷ 21.

Năm thử thách then chốt:

Theo quan điểm của tôi, có 5 thử thách then chốt đe dọa quyền lợi quốc gia quan trọng của Mỹ, trong việc bảo đảm cho vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương được Tự do và Rộng Mở. Trong khi chúng ta đã đạt được tiến bộ đáng kể trong năm qua, Bắc Hàn sẽ vẫn là một thách thức sẵn có. Tuy nhiên, Trung Cộng tiêu biểu cho mối đe dọa chiến lược dài hạn, lớn nhất, đối với khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương Tự Do và Rộng Mở và đối với Hoa Kỳ.

Vì e sợ và vì áp lực kinh tế, nhà cầm quyền Bắc Kinh đang nỗ lực quảng bá “hình thức khác” của Chủ Nghĩa Cộng Sản và Xã Hội Chủ Nghĩa. Trung Cộng cố gắng bẻ cong, phá vỡ, và thay thế Trật Tự Quốc Tế theo các nguyên tắc ràng buộc hiện có. Bắc Kinh tìm cách tạo ra một trật tự thế giới mới do Trung Cộng lãnh đạo, và với những “bản sắc Tàu” — hầu có thể dẫn tới sự phá hoại sự ổn định và hòa bình của Ấn Độ-Thái Bình Dương vốn đã có từ 70 năm qua.

Nga cũng có mặt tại khu vực này. Moscow thường xuyên đóng vai trò là kẻ phá hoại, luôn tìm cách làm suy yếu các quyền lợi của Mỹ, và gây thêm tốn kém cho Hoa Kỳ và đồng minh. Tôi cũng lo ngại về mối đe dọa từ các tổ chức phi quốc gia. Violent Extremist Organizations (VEOs) là một tổ chức cực đoan, bạo động. Nhóm này luôn tìm cách khống chế người dân, cải hóa tư tưởng dân chúng trong khu vực. Họ lập nên một nhóm quần chúng cực đoan quá khích trong vùng. Họ chiếm thành phố Marawi ở miền nam Philippines năm 2017. Thành phố này có hơn 200,000 người Hồi Giáo ISIS cực đoan. Thiên tai và thảm họa nhân tạo là những mối nguy hiểm thường xảy ra trong khu vực.

Chính phủ Hoa Kỳ đã công khai tuyên bố rằng: Đường chín đoạn mà Trung Cộng và Đài Loan [11 đoạn] vẽ ra để phân định lãnh hải ở Biển Đông, là sai trái với Luật Pháp Quốc Tế. Daniel Russel, cựu phụ tá Bộ trưởng Đông Á và Thái Bình Dương đã điều trần trước Ủy Ban Đối Ngoại của Hạ Viện Hoa Kỳ, nói rằng: “Theo luật pháp quốc tế, việc đòi chủ quyền lãnh hải ở Biển Đông phải xuất phát từ các đặc điểm đất đai. Việc Trung Cộng sử dụng đường chín đoạn cách nào để đòi hành xử chủ quyền hàng hải, mà không dựa trên các đặc điểm đất đai, thì sẽ không phù hợp với luật pháp quốc tế”.

Theo Luật Biển của Liên Hiệp Quốc (United Nations Convention on the Law of The Sea, UNCLOS 1982), đàm phán hồi 70s và 80s, các quốc gia có thể tuyên bố chủ quyền riêng biệt cho tài nguyên hải sản và khoáng sản, trong các vùng Đặc Quyền Kinh Tế (Exclusive Economic Zone, EEZ), rộng 200 hải lý từ thềm lục địa, hoặc chung quanh các đảo có người cư ngụ.

Các quốc gia trong khu vực quốc tế này cần phải tranh đấu khó khăn hơn bao giờ hết. Khu vực này có 36 quốc gia thuộc 16 múi giờ, chiếm hơn phân nửa dân số thế giới. Nơi đây có 24 trong số 36 “siêu đô thị” trên trái đất. Vùng này chiếm hơn một nửa diện tích bề mặt của thế giới. Ấn Độ-Thái Bình Dương có 3 nền kinh tế lớn nhất thế giới, có 7 quân đội lớn nhất. Nơi đây có 5 trong số 7 đối tác của Hoa Kỳ có thoả thuận chung về quốc phòng.

Theo Đô đốc Harry B. Harris Jr., chỉ huy Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, “khoảng 5,300 tỷ đô la thương mại toàn cầu hàng năm phụ thuộc vào khả năng tiếp cận các tuyến đường biển (như ở Eo biển Malacca và Biển Đông) và (1.2 ngàn tỷ đô la thương mại trên biển này được định sẵn hoặc xuất khẩu từ Hoa Kỳ”. Ngoài ra, “riêng eo biển Malacca đã chứng kiến hơn 25% lượng dầu vận chuyển và 50% lượng khí đốt tự nhiên mỗi ngày“. Ngoài ra, khu vực này dễ bị thiên tai, với các cơn bão, động đất, núi lửa, sóng thần và các sự kiện khác, thể hiện “hơn 60% thảm họa thiên nhiên trên thế giới”. Nói tóm lại, sự thịnh vượng toàn cầu xoay quanh sự ổn định và an ninh của khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương rộng lớn và phức tạp này.

Những động lực về nhân khẩu và kinh tế này có tác động hỗ tương, với tốc độ thay đổi kỹ thuật ngày càng tăng. Càng gia tăng sự phức tạp về chính trị và quân sự ở Ấn Độ – Thái Bình Dương. Có các thay đổi kỹ thuật đáng kể, tạo ra bởi khả năng “không người điều khiển”, huấn luyện robot, trí tuệ nhân tạo, kỹ thuật nano, kỹ thuật sinh học và dữ kiện với số lượng lớn, hiện đang giúp mở rộng sự cạnh tranh quân sự, giữa các đối thủ trong khu vực địa lý này.

Nhiều công cụ kỹ-thuật-mới (hi-tech) này phụ thuộc vào việc sử dụng sự nối kết kỹ thuật digital với 7 tỷ máy điện toán nối vào Internet năm 2016. Theo dự trù, con số này sẽ tăng lên 50 tỷ vào năm 2020. Điều này sẽ làm gia tăng sự nguy hiểm trên không gian điện tử, và sự tùy thuộc vào máy móc kết nối trên không gian.

Sự thay đổi kỹ thuật đang tạo sự lớn mạnh và gia tăng thử thách về an ninh ở vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương, kèm theo những vấn đề rắc rối khó giải quyết nhất thế giới. Các thử thách bao gồm: một Bắc Hàn hiếu chiến đang chia chác kỹ thuật hỏa tiễn với Iran, một Trung Cộng đang phát triển và thách thức những nguyên tắc và tiêu chuẩn quốc tế. Một nước Nga đang trổi dậy hoạt động ở Thái Bình Dương, khiêu khích về quân sự, tiếp tục ủng hộ nguyên tử lực cho Ấn Độ và Pakistan đang xích mích.

Hoạt động của các mạng lưới các tổ chức cực đoan bạo động đang gia tăng, trong các quốc gia đối tác và đồng minh. Có sự bất ổn về chính trị và ngoại giao, từ các thay đổi trong giới lãnh đạo điều hành các quốc gia đồng minh với Hoa Kỳ, và các đối tác quan trọng trong khu vực. Cuộc tập trận lớn của quân đội Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương năm 2020 sẽ tập trung vào tình hình có Trung Cộng ở phía Nam, và có thể là Biển Hoa Đông.

Tư lệnh Quân Lực Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương, Tướng Robert Brown, đã giải thích các phác họa về cuộc tập trận Bảo Vệ Thái Bình Dương năm 2020 tại một hội nghị hồi tháng 3. Trong khi quân đội tập trung vào việc đi tìm sự hợp tác ở Thái Bình Dương, các kế hoạch tập trận có ưu tiên cao, thường tập trung vào bán đảo Triều Tiên.

Cuộc tập trận sẽ diễn ra với một lực lượng quy mô trải ra trên Biển Đông để tăng cường cho lực lượng đã đóng quân ở phía tây Thái Bình Dương, và đang hoạt động tại các quốc gia có hỗ tương quân sự của Mỹ như Philippines và Thái Lan, nhưng cũng có thể kéo tới Malaysia, Indonesia và Brunei.Tướng Brown không đi vào cụ thể của cuộc tập trận, nhưng vùng địa lý của những đơn vị tham dự cùng với Hoa Kỳ tập trung vào các lãnh vực mới, như hỗ trợ của Hải Quân Hoa Kỳ thực hiện các hoạt động kiểm soát trên biển, nhắm vào việc vô hiệu hóa hạm đội của Trung cộng và các căn cứ quân sự trên các đảo.

Các căn cứ quân sự Trung cộng tại quần đảo Trường Sa cách Philippines, Brunei và Malaysia khoảng 200 hải lý. Indonesia và Malaysia có các điểm tắc nghẽn lưu thông hàng hải, kiểm soát việc tiếp cận trong và ngoài Biển Đông. Lục quân Hoa Kỳ gần đây đã tiến hành một cuộc tập trận chung với Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tiến hành cuộc đột kích và đánh chiếm một hòn đảo nhỏ trong chuỗi đảo Ryukyu của Nhật Bản ở phía tây nam, và cuộc tập trận với quân đội Philippines ở Balikatan, do Philippines tổ chức.

Ngoài việc huấn luyện để chiếm các đảo nhỏ ở Thái Bình Dương, Quân đội Hoa Kỳ cũng sử dụng hỏa tiễn tầm xa và phi pháo có khả năng đánh phá các mục tiêu trên bộ và trên biển. Vào mùa hè năm ngoái, trong cuộc tập trận của Vòng Đai Thái Bình Dương (Pacific Rim), lần đầu tiên quân đội đã bắn hỏa tiễn đánh phá các mục tiêu trên mặt đất và chống chiến hạm. Quân đội Hoa Kỳ đang nghiên cứu các loại phi pháo đạn đạo tầm xa có thể được điều khiển để tấn công các chiến hạm đang di chuyển.

Quân đội Hoa Kỳ đang đối mặt với các thách thức về nguyên tắc và hoạt động. Đặc tính của chiến tranh tiếp tục thay đổi nhanh chóng, đòi hỏi các nhà lãnh đạo quân sự phải tái củng cố niềm tin cốt lõi. Sự việc này dẫn đến việc thử nghiệm và hoàn thiện các khả năng cũng như nhân lực để bảo toàn lực lượng Hoa Kỳ, sẵn sàng cho các cuộc đụng trận xảy ra hôm nay và ngày mai.

Không còn nghi ngờ gì nữa, bất cứ cuộc đụng trận nào trong tương lai sẽ phức tạp, liên quan đến các hành động trên nhiều lãnh vực, trên bộ, trên không, trên biển, trên không gian và trên mạng, bởi vì nhiều lãnh vực đôi khi diễn ra cùng một lúc. Khái niệm chiến đấu chung lưng của nhiều lực lượng, được sắp xếp mới tinh từ đầu, do Lục Quân và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ phối hợp, giải quyết chiến trường ngày càng phức tạp với các yêu cầu liên đới với nhau. Mặc dù vẫn đang phát triển và thử nghiệm, khái niệm này đã ảnh hưởng đến các quyết định điều hành và khai thác tài nguyên, đặc biệt là ở Ấn Độ-Châu Á Thái Bình Dương.

(Chuẩn Tướng Neal Sealock)

Diển Văn của Tập Cận Bình trong dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Liên Hiệp Quốc


Lời người post: Bài diễn văn trực tuyến của Tập Cận Bình đọc trước Liên Hiệp Quốc trong lễ kỷ niệm 75 năm thành lập. Toàn bộ bài văn không đề cập đến chống Mỹ, mà nội dung toàn là những điều chống chính sách của Hoa Kỳ hiện nay. Chúng ta đã biết Trung Cộng luôn luôn vi phạm các điều khoản trong những những định chế của LHQ, họ dùng những định chế của quốc tế như những công cụ để phục vụ cho Bắc Kinh. Mua chuộc, đưa người cầm đầu trong các định chế của Liên Hiệp Quốc để biến LHQ làm công cụ cho Trung Cộng. Trong bài diễn văn của Tập Cận Bình toàn là “khẩu Phật, tâm xà” (miệng nói từ bi nhưng trong tâm độc như con rắn) thật đáng sợ. Nghệ thuật tuyên truyền trong bài diễn văn này khá cao nhưng không mua chuột được ai, vì Tập cận Bình và ĐCST đã có những những hành động tàn ác đối với nhân loại. Những ai muốn trích bài dịch này thì “phải” lấy luôn lời người Post này…
Diển Văn của Tập Cận Bình trong dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Liên Hiệp Quốc


Chuyển ngữ sang tiếng Việt: Phát biểu của Tập Cận Bình Chủ Tịch Trung Cộng trong dịp kỷ niệm 75 năm thành lập Liên Hiệp Quốc

Năm nay đánh dấu kỷ niệm 75 năm chiến thắng trong Chiến tranh chống chế độ phát xít trên thế giới và ngày thành lập Liên Hiệp Quốc (LHQ). Hôm qua, cuộc họp cao cấp kỷ niệm 75 năm thành lập LHQ đã được tổ chức. Cuộc họp có ý nghĩa quan trọng, vì nó tái khẳng định sự cam kết tuân thủ các mục đích và nguyên tắc của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc trên cơ sở tổng kết kinh nghiệm lịch sử và bài học của Chiến Tranh chống Phát xít Thế Giới.

Ngài chủ tịch,

Bản thân chúng ta đang chiến đấu với COVID-19, một loại virus đã tàn phá thế giới và tiếp tục hồi sinh. Trong cuộc chiến này, chúng ta đã chứng kiến ​​nỗ lực của các chính phủ, sự cống hiến của các nhân viên y tế, sự tìm tòi của các nhà khoa học và sự kiên trì của quần chúng. Người dân của các quốc gia khác nhau đã đến với nhau. Với lòng dũng cảm, sự quyết tâm và lòng trắc ẩn đã thắp sáng thời khắc đen tối, chúng ta đã đương đầu với thảm họa. Virus sẽ bị đánh bại. Nhân loại sẽ thắng trận chiến này!

– Đối diện với virus, chúng ta nên đặt tính mạng con người lên hàng đầu. Chúng ta nên huy động mọi nguồn lực để thực hiện phản ứng có mục tiêu và dựa trên cơ sở khoa học. Không có trường hợp nào được bỏ sót và không được để bệnh nhân điều trị. Sự lây lan của virus phải được ngăn chặn.

– Đối diện với virus, chúng ta nên tăng cường đoàn kết và cùng nhau vượt qua điều này. Chúng ta nên tuân theo sự hướng dẫn của khoa học, phát huy hết vai trò dẫn dắt của Tổ Chức Y Tế Thế Giới và phát động một phản ứng quốc tế chung để đánh bại đại dịch này. Mọi nỗ lực chính trị hóa vấn đề hoặc bêu xấu đều phải bị từ chối.

– Đối diện với virus, chúng ta nên áp dụng các biện pháp kiểm soát toàn diện và lâu dài. Chúng ta nên mở lại các cơ sở kinh doanh và trường học một cách có trật tự, để tạo công ăn việc làm, thúc đẩy nền kinh tế, khôi phục lại trật tự kinh tế, xã hội và sức sống. Các nền kinh tế lớn cần đẩy mạnh điều phối chính sách vĩ mô. Chúng ta không chỉ nên khởi động lại nền kinh tế của chính mình mà còn phải đóng góp vào sự phục hồi toàn cầu.

– Đối diện với virus, chúng ta nên quan tâm và đáp ứng nhu cầu của các nước đang phát triển, đặc biệt là các nước Châu Phi. Cộng đồng quốc tế cần có những biện pháp kịp thời và mạnh mẽ trong các lĩnh vực như xóa nợ và hỗ trợ quốc tế, bảo đảm thực hiện Chương trình nghị sự 2030 về phát triển bền vững và giúp các nước này vượt qua khó khăn.

Cách đây 75 năm, China đã có những đóng góp lịch sử trong việc giành chiến thắng trong Chiến tranh Thế giới Chống Phát xít và ủng hộ việc thành lập Liên Hiệp Quốc. Ngày nay, với tinh thần trách nhiệm tương tự, China đang tích cực tham gia vào cuộc chiến quốc tế chống lại COVID-19, góp phần vào việc duy trì an ninh sức khỏe cộng đồng toàn cầu. Trong tương lai, chúng tôi sẽ tiếp tục chia sẻ các phương pháp kiểm dịch cũng như chẩn đoán và điều trị với các quốc gia khác, cung cấp hỗ trợ và trợ giúp cho các quốc gia có nhu cầu, bảo đảm chuỗi cung ứng chống dịch toàn cầu ổn định và tích cực tham gia vào nghiên cứu toàn cầu về truy tìm nguồn gốc và các đường lây truyền của virus. Hiện tại, một số vaccine COVID-19 do China phát triển đang trong giai đoạn thử nghiệm lâm sàng III. Khi quá trình phát triển của chúng được hoàn thiện và chúng có sẵn để sử dụng, những vaccine này sẽ được công khai trên toàn cầu và chúng sẽ được cung cấp cho các nước đang phát triển khác trên cơ sở ưu tiên. China sẽ tôn trọng cam kết cung cấp 2 tỷ USD hỗ trợ quốc tế trong hai năm, tăng cường hợp tác quốc tế trong các lĩnh vực như nông nghiệp, xóa đói giảm nghèo, giáo dục, phụ nữ và trẻ em, và biến đổi khí hậu, đồng thời hỗ trợ các nước khác khôi phục phát triển kinh tế và xã hội.

Ngài chủ tịch,

Lịch sử phát triển của xã hội loài người là lịch sử đấu tranh của chúng ta trước mọi thử thách, khó khăn và chiến thắng chúng. Hiện tại, thế giới đang phải chiến đấu với đại dịch COVID-19 khi nó trải qua những thay đổi sâu sắc chưa từng thấy trong một thế kỷ. Tuy nhiên, hòa bình và phát triển vẫn là xu thế cơ bản của thời đại, và người dân khắp nơi càng khao khát hòa bình, phát triển và hợp tác cùng có lợi. COVID-19 sẽ không phải là cuộc khủng hoảng cuối cùng mà nhân loại đối diện, vì vậy chúng ta phải chung tay và chuẩn bị để đối mặt với những thách thức toàn cầu hơn nữa.

Đầu tiên, COVID-19 nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu được kết nối gắn chặt với nhau. Tất cả các quốc gia đều được kết nối chặt chẽ và chúng ta cùng chia sẻ một tương lai chung. Không một quốc gia nào có thể đạt được lợi ích từ những khó khăn của người khác hoặc duy trì sự ổn định bằng cách tận dụng những khó khăn của người khác. Theo đuổi chính sách ăn xin bạn hàng xóm hoặc chỉ quan sát từ một khoảng cách an toàn khi những người khác gặp nguy hiểm sẽ đưa người vào cùng một rắc rối. Đây là lý do tại sao chúng ta nên có tầm nhìn về một cộng đồng với một tương lai chung, trong đó mọi người gắn kết với nhau. Chúng ta nên từ chối những nỗ lực xây dựng các khối để ngăn cản những người khác và phản đối cách tiếp cận với tổng số bằng không. Chúng ta nên coi nhau như những thành viên cùng một đại gia đình, theo đuổi hợp tác đôi bên cùng có lợi, vượt lên trên những tranh chấp ý thức hệ và đừng rơi vào cái bẫy của “sự đụng độ của các nền văn minh”. Quan trọng hơn, chúng ta nên tôn trọng sự lựa chọn độc lập về con đường và mô hình phát triển của mỗi một nước. Thế giới rất đa dạng về bản chất, và chúng ta nên biến sự đa dạng này thành nguồn cảm hứng liên tục thúc đẩy sự tiến bộ của con người. Điều này sẽ bảo đảm rằng các nền văn minh của con người vẫn đầy màu sắc và đa dạng.

Thứ hai, COVID-19 nhắc nhở chúng ta rằng toàn cầu hóa kinh tế là một thực tế không thể chối cãi và là một xu hướng lịch sử. Vùi đầu vào cát như một con đà điểu khi đối mặt với toàn cầu hóa kinh tế hoặc cố gắng chống lại nó bằng cây thương của Don Quixote đều đi ngược lại xu hướng của lịch sử. Hãy làm rõ điều này: Thế giới sẽ không bao giờ trở lại thế cô lập, và không ai có thể cắt đứt mối quan hệ giữa các quốc gia. Chúng ta không nên né tránh những thách thức của toàn cầu hóa kinh tế. Thay vào đó, chúng ta phải đối mặt với các vấn đề lớn như chênh lệch giàu nghèo và sự phân hóa phát triển. Chúng ta nên tạo ra sự cân bằng hợp lý giữa chính phủ và thị trường, công bằng và hiệu quả, tăng trưởng và phân phối thu nhập, công nghệ và việc làm để bảo đảm sự phát triển đầy đủ và cân bằng mang lại lợi ích cho mọi người từ tất cả các quốc gia, các lĩnh vực và nền tảng một cách công bằng. Chúng ta nên theo đuổi phát triển mở và bao gồm cả sự phát triể, tiếp tục cam kết xây dựng nền kinh tế thế giới mở và duy trì thể chế thương mại đa phương với Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) là nền tảng. Chúng ta nên nói không với chủ nghĩa đơn phương và chủ nghĩa bảo hộ, đồng thời nỗ lực bảo đảm sự vận hành ổn định và trôi chảy của các chuỗi cung ứng và công nghiệp toàn cầu.

Thứ ba, COVID-19 nhắc nhở chúng ta rằng nhân loại nên khởi động một cuộc cách mạng xanh và tiến nhanh hơn để tạo ra một phương thức phát triển và cuộc sống xanh, bảo tồn môi trường và biến Trái Đất Mẹ trở thành một nơi tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người. Nhân loại không còn đủ khả năng để phớt lờ những lời cảnh báo lặp đi lặp lại của thiên nhiên và đi xuống con đường khai thác tài nguyên mà không đầu tư vào sự bảo tồn, theo đuổi phát triển với chi phí bảo vệ và khai thác tài nguyên mà không phục hồi. Thỏa thuận Paris về biến đổi khí hậu vạch ra lộ trình thế giới chuyển đổi sang phát triển xanh và nhả khí carbon thấp. Nó chỉ ra các bước tối thiểu cần thực hiện để bảo vệ Trái đất, quê hương chung của chúng ta và tất cả các quốc gia phải thực hiện các bước quyết định để tôn trọng thỏa thuận này. China sẽ mở rộng quy mô Đóng Góp Dự Kiến ​​do Quốc gia xác định bằng cách áp dụng các chính sách và biện pháp mạnh mẽ hơn. Chúng tôi đặt mục tiêu đạt đỉnh phát thải CO2 trước năm 2030 và đạt được mức trung hòa carbon trước năm 2060. Chúng tôi kêu gọi tất cả các quốc gia theo đuổi sự phát triển đổi mới, có phối hợp, xanh và cởi mở cho tất cả mọi người, thực hiện các cơ hội lịch sử do cuộc cách mạng khoa học và công nghệ và công nghiệp mang lại, chuyển đổi, đạt được sự phục hồi xanh của nền kinh tế thế giới trong thời kỳ hậu COVID và do đó tạo ra động lực mạnh mẽ thúc đẩy phát triển bền vững.

Thứ tư, COVID-19 nhắc nhở chúng ta rằng hệ thống quản trị toàn cầu kêu gọi cải cách và cải tiến. COVID-19 là một thử nghiệm lớn về năng lực quản trị của các quốc gia; nó cũng là một phép thử đối với hệ thống quản trị toàn cầu. Chúng ta nên trung thực với chủ nghĩa đa phương và bảo vệ hệ thống quốc tế với cốt lõi là LHQ. Quản trị toàn cầu cần dựa trên nguyên tắc tham vấn sâu rộng, hợp tác chung và chia sẻ lợi ích để bảo đảm rằng tất cả các quốc gia đều được hưởng các quyền và cơ hội bình đẳng và tuân theo các quy tắc như nhau. Hệ thống quản trị toàn cầu cần tự thích ứng với các động lực kinh tế và chính trị toàn cầu đang phát triển, đáp ứng các thách thức toàn cầu và đón nhận xu hướng cơ bản là hòa bình, phát triển và hợp tác cùng có lợi. Các quốc gia có sự khác biệt là lẽ đương nhiên. Điều quan trọng là giải quyết chúng thông qua đối thoại và tham vấn. Các quốc gia có thể tham gia vào cạnh tranh, nhưng cạnh tranh như vậy phải tích cực và lành mạnh về bản chất. Khi cạnh tranh, các quốc gia không được vi phạm chuẩn mực đạo đức và phải tuân thủ các chuẩn mực quốc tế. Đặc biệt, các nước lớn nên hành động như các nước lớn. Họ nên cung cấp nhiều hàng hóa cho toàn cầu hơn, thực hiện đúng trách nhiệm và đáp ứng kỳ vọng của mọi người.

Ngài chủ tịch,

Kể từ đầu năm nay, chúng tôi, 1.4 tỷ người China, không nản lòng trước cuộc tấn công của COVID-19, cùng với chính phủ và người dân đoàn kết như một, đã nỗ lực hết sức để kiểm soát virus và nhanh chóng khôi phục cuộc sống và nền kinh tế bình thường. Chúng tôi tự tin để đạt được các mục tiêu của mình trong thời gian đã định, đó là hoàn thành việc xây dựng một xã hội thịnh vượng vừa phải về mọi mặt, thoát cảnh nghèo cho tất cả cư dân nông thôn sống dưới mức nghèo hiện tại và đáp ứng trước 10 năm của lịch trình xóa nghèo được đề ra trong Chương Trình Nghị Sự 2030 vì sự phát triển bền vững.

China là quốc gia đang phát triển lớn nhất trên thế giới, một quốc gia cam kết vì hòa bình, cởi mở, hợp tác và phát triển chung. Chúng ta sẽ không bao giờ tìm kiếm quyền bá chủ, mở rộng phạm vi ảnh hưởng. Chúng tôi không có ý định chiến tranh lạnh hay chiến tranh nóng với bất kỳ quốc gia nào. Chúng tôi sẽ tiếp tục thu hẹp sự khác biệt và giải quyết tranh chấp với những người khác thông qua đối thoại và thương lượng. Chúng tôi không tìm cách chỉ phát triển bản thân hoặc tham gia vào một trò chơi có tổng số được thua. Chúng tôi sẽ không theo đuổi sự phát triển đằng sau những cánh cửa đóng kín. Thay vào đó, chúng tôi hướng tới mục tiêu thúc đẩy, theo thời gian, một mô hình phát triển mới với ngành nội thương là trụ cột và nội thương và ngoại thương củng cố lẫn nhau. Điều này sẽ tạo thêm không gian cho sự phát triển kinh tế của China và tạo thêm động lực cho sự phục hồi và tăng trưởng kinh tế toàn cầu.

China sẽ tiếp tục đóng vai trò là người xây dựng hòa bình toàn cầu, người đóng góp vào sự phát triển toàn cầu và người bảo vệ trật tự quốc tế. Để hỗ trợ LHQ đóng vai trò trung tâm của mình trong các vấn đề quốc tế, tôi xin thông báo về các bước sau mà China sẽ thực hiện:
– China sẽ cung cấp thêm 50 triệu USD cho Kế hoạch Ứng phó Nhân đạo Toàn cầu COVID-19 của LHQ.

– China sẽ cung cấp 50 triệu USD cho Quỹ Ủy thác Hợp tác Nam-Nam China -FAO (Giai đoạn III).

– China sẽ gia hạn Quỹ Ủy thác Hòa bình và Phát triển giữa LHQ và China thêm 5 năm sau khi hết hạn vào năm 2025.

– China sẽ thành lập Trung tâm Đổi mới và Kiến thức Không gian Địa lý Toàn cầu của LHQ và Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế về Dữ liệu lớn cho các Mục tiêu Phát triển Bền vững để tạo điều kiện thực hiện Chương trình Nghị sự 2030 về Phát triển Bền vững.

Ngài chủ tịch,
Đồng nghiệp,

Cây gậy lịch sử đã truyền sang thế hệ chúng ta, và chúng ta phải lựa chọn đúng, một lựa chọn xứng đáng với niềm tin của nhân loại và thời đại. Chúng ta hãy chung tay giữ vững các giá trị hòa bình, phát triển, công bằng, dân chủ và tự do được chia sẻ bởi tất cả chúng ta và xây dựng một kiểu quan hệ quốc tế mới và một cộng đồng vì một tương lai chung cho nhân loại. Cùng nhau, chúng ta có thể làm cho thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Chuyển ngữ: Lê Hoàng long

Điểm tin thế giới ngày Thứ năm 24 tháng 9 năm 2020


 Tập đoàn Mỹ Chevron yêu cầu nhân viên toàn cầu xóa WeChat

Điểm tin thế giới ngày Thứ năm 24 tháng 9 năm 2020


Chevron, tập đoàn dầu khí lớn của Mỹ, đã yêu cầu nhân viên trên toàn cầu xóa ứng dụng WeChat khỏi điện thoại làm việc trước ngày 27/9, Bloomberg đưa tin hôm thứ Tư (23/9).

Trong một email gửi nhân viên, Chevron nêu rõ WeChat là một “ứng dụng không tuân thủ quy định” và yêu cầu những người đã tải ứng dụng này xuống điện thoại làm việc phải xóa trước ngày 27/9, nếu không sẽ không thể truy cập vào mạng của công ty.

Với quyết định này, Chevron trở thành doanh nghiệp Mỹ đầu tiên tuân thủ lệnh cấm dùng WeChat của chính quyền Trump vì lý do an ninh quốc gia.

Đại diện của Chevron từ chối bình luận.

WeChat là ứng dụng di động thuộc tập đoàn Tencent của Trung Quốc, kết hợp nhiều chức năng như nhắn tin, mạng xã hội, thanh toán và các dịch vụ khác. Hiện ứng dụng này có hơn một tỷ người dùng trên toàn cầu, trong đó số lượng người dùng thường xuyên ở Mỹ khoảng 19 triệu.

Việt Nam và Hoa Kỳ đối thoại chính trị, an ninh, quốc phòng lần thứ 11
chính trị, an ninh và quốc phòng Việt Nam- Hoa Kỳ lần thứ 11 vừa được tổ chức theo hình thức trực tuyến vào ngày 23 tháng 9.

Thông cáo báo chí của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ phát đi cùng ngày cho biết Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách các vấn đề chính trị- quân sự R. Clarke Cooper và Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Minh Vũ của Việt Nam đồng chủ trì vòng đối thoại này.

Hai phía thảo luận về hợp tác song phương tiếp sau thành công của vòng đối thoại chính trị, an ninh và quốc phòng Việt- Mỹ lần thứ 10 được tổ chức tại thủ đô Washington D.C. của Hoa Kỳ vào tháng 3 năm ngoái.

Đối thoại lần này nhằm thúc đẩy hơn nữa mối quan hệ song phương được cho là đang phát triển mạnh mẽ và phản ánh cam kết chung của hai phía về một khu vực Ấn Độ Dương- Thái Bình Dương tự do, rộng mở và độc lập.

Hai phía tại vòng đối thoại chính trị, an ninh và quốc phòng lần thứ 11 thảo luận các vấn đề gồm hợp tác an ninh và thương mại quốc phòng; an ninh hàng hải; gìn giữ hòa bình; thúc đẩy các nỗ lực quốc tế trong những vấn đề phụ nữ, hòa bình và an ninh; các vấn đề nhân đạo như tìm kiến quân nhân mất tích trong thời kỳ chiến tranh, tháo gỡ vật liệu nổ còn sót lại sau chiến tranh.

Belarus: Mỹ và Liên Âu không thừa nhận tổng thống Loukachenko


Bất chấp sự phản đối của đông đảo dân chúng về kết quả bầu cử bị cáo buộc là « gian lận », ông Alexandre Loukachenko vẫn tổ chức lễ tuyên thệ nhậm chức tổng thống hôm qua, 23/09/2020. Hôm nay, 24/09, Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu tuyên bố không thừa nhận ông Loukachenko là tổng thống hợp pháp của Belarus.

Trong một thông cáo được gửi đến hãng tin Pháp AFP, bộ Ngoại Giao Mỹ khẳng định : « Cuộc bầu cử ngày 09/08 (tại Belarus) không tự do và không công bằng. Kết quả bị thao túng, không mang lại tính hợp pháp nào ». Washington kêu gọi chính quyền Minsk tổ chức « đối thoại toàn quốc », để cho phép người dân Belarus được tự do lựa chọn lãnh đạo của mình, dưới sự giám sát quốc tế.

Theo bộ Ngoại Giao Mỹ, « việc trả tự do cho những người bị giam giữ bất công và chấm dứt đàn áp những người biểu tình ôn hòa phải là bước đi đầu tiên nhằm hướng đến một cuộc đối thoại toàn quốc thành thực ».

Về phần mình, lãnh đạo ngoại giao Liên Hiệp Châu Âu, ông Josep Borrell, tái khẳng định « cuộc bầu cử tổng thống ngày 09/08 tại Belarus là không tự do và không công bằng. Liên Hiệp Châu Âu không thừa nhận các kết quả bị thao túng ».

Người đứng đầu cơ quan ngoại giao Liên Âu nhấn mạnh là việc ông Loukachenko tổ chức lễ nhậm chức tổng thống là « hoàn toàn đi ngược lại nguyện vọng của đông đảo người dân Belarus ».

Lễ nhậm chức tổng thống diễn ra kín đáo


Lễ nhậm chức tổng thống lần thứ sáu của ông Loukachenko diễn ra một cách kín đáo ngày hôm qua. Hãng tin Nhà nước Belarus, Belta, chỉ đưa ra thông tin về việc này sau khi lễ nhậm chức diễn ra. Trong bài diễn văn nhậm chức, trước cử tọa là một nhóm quan chức cao cấp, ông Loukachenko tuyên bố Belarus đã « thành công trong việc chống lại một cuộc cách mạng màu », « bảo vệ được nền hòa bình, chủ quyền và độc lập quốc gia ».

Truyền thông Nhà nước Belarus cũng truyền đi hình ảnh tân tổng thống, trong bộ quân phục, nói với chuyện với các quân nhân, sau buổi lễ nhậm chức.

Theo nhiều phương tiện truyền thông độc lập và nhiều nhà đối lập Belarus, việc ông Loukachenko tổ chức một lễ nhậm chức tổng thống « một cách bí mật » như vậy là để tránh gây ra một làn sóng phản kháng dữ dội mới.

Ngay sau lễ nhậm chức tổng thống, nhiều cuộc biểu tình phản đối bùng lên tại Belarus. Theo AFP, hơn 100 người bị bắt giữ, chủ yếu tại thủ đô Minsk.

Theo chính phủ Đức, việc chính quyền Belarus phải bí mật tổ chức lễ nhậm chức tổng thống cho thấy rõ là chế độ Loukachenko không có tính chính đáng.

Phe bảo hoàng Thái Lan biểu tình phản đối sửa đổi hiến pháp

Hàng trăm người thuộc phe bảo hoàng của Thái Lan hôm 23/9 đã xuống đường phản đối lời kêu gọi sửa đổi hiến pháp của những người biểu tình chống chính phủ, theo Reuters.

Tin cho hay, phiên họp đặc biệt của quốc hội đã được triệu tập sau gần hai tháng xảy ra các cuộc biểu tình lớn với sự tham dự của hàng chục nghìn người vào những ngày cuối tuần.

Người biểu tình đòi sửa đổi hiến pháp mà họ cho là được soạn thảo để bảo đảm rằng cựu lãnh đạo quân nhân Prayuth Chan-ocha níu giữ chức thủ tướng sau cuộc bầu cử năm ngoái.

Theo Reuters, họ muốn ông từ chức. Một số người biểu tình cũng cho rằng hiến pháp trao quá nhiều quyền lực cho Quốc vương Maha Vajiralongkorn.

Hiến pháp năm 2017 được soạn thảo bởi một ủy ban do quân đội chỉ định và đã được thông qua trong một cuộc trưng cầu dân ý vào năm 2016 mà chiến dịch phản đối của phe đối lập bị cấm. Ông Prayuth nói rằng cuộc bầu cử năm 2019 công bằng.

Ông Warong Dechgitvigrom, người đi đầu trong cuộc tuần hành của nhóm bảo hoàng Thai Pakdee, nói rằng ông đã nộp đơn kiến nghị phản đối sửa đổi hiến pháp với 130 nghìn chữ ký.

Theo Reuters, nhóm này có bước đi như vậy sau khi tổ chức theo dõi pháp luật của Thái Lan iLaw đệ trình dự thảo cương lĩnh lên quốc hội hôm 22/9 trước sự cân nhắc hôm 23/9.

Tuy nhiên, thư ký quốc hội nói rằng dự thảo với sự ủng hộ của hơn 100 nghìn chữ ký không được xem xét trong tuần này vì các chữ ký cần phải được xác minh trước.

Hoàng Chi Phong bị bắt


Theo thông báo trên tài khoản Twitter chính thức của Hoàng Chi Phong, anh bị bắt lúc 13h ngày 24/9, với cáo buộc tham gia tụ tập bất hợp pháp vào ngày 5/10 năm ngoái và vi phạm lệnh cấm che mặt. Anh bị bắt khi đến trình diện tại Đồn cảnh sát Trung tâm Hồng Kông.

Theo Hong Kong Free Press, chính quyền Hồng Kông đã kích hoạt luật khẩn cấp có từ thời thuộc địa Anh vào ngày 4/10/2019 để cấm việc che mặt trong các cuộc biểu tình. Động thái này đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ và các cuộc biểu tình chống lệnh cấm đã diễn ra khắp thành phố ngay ngày hôm sau.

Seoul cáo buộc Triều Tiên bắn chết quan chức Hàn Quốc


Hãng tin Yonhap cho hay, Bộ Quốc phòng Hàn Quốc hôm nay cáo buộc phía Triều Tiên bắn chết quan chức 47 tuổi thuộc Bộ Đại dương và Thủy sản Hàn Quốc rồi hỏa táng.

Vị quan chức này đã mất tích khỏi con tàu 499 tấn trưa 21/9 khi đang làm nhiệm vụ kiểm tra ngoài khơi đảo Yeonpyeong.

“Triều Tiên phát hiện người này trong vùng biển của họ và bắn ông ấy, sau đó hỏa táng, theo phân tích kỹ lưỡng của quân đội chúng tôi từ nhiều nguồn tin tình báo”, Bộ Quốc phòng cho biết. “Quân đội của chúng tôi lên án mạnh mẽ hành động này và kêu gọi Triều Tiên giải thích cũng như trừng phạt những người chịu trách nhiệm”.

Bà Thái muốn Đài Loan đi đầu trong ngành bán dẫn


Tổng thống Thái Anh Văn hôm nay nói với các chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực bán dẫn của Đài Loan rằng bà muốn đưa hòn đảo trở thành quốc gia dẫn đầu thế giới về quy trình sản xuất chất bán dẫn tiên tiến, theo Taiwan News.

CNA đưa tin, trong số các chuyên gia bà Thái gặp hôm nay có ông Mark Liu, chủ tịch Công ty TNHH Sản xuất chế tạo chất bán dẫn Đài Loan (TSMC), nhà sản xuất chất bán dẫn lớn nhất thế giới.

Tổng thống Thái cho rằng ngành sản xuất chất bán dẫn Đài Loan là một trong những nhân tố quan trọng trong giai đoạn phát triển kinh tế giai đoạn tiếp theo. Chính quyền của bà đã chú trọng đến một số khía cạnh cơ bản trong lĩnh vực này, bao gồm việc hình thành một viện bán dẫn và củng cố các khóa học liên quan trong giảng dạy.

Bà Thái nói với các giám đốc điều hành rằng, việc phát triển nhân tài địa phương và nội địa hóa một số giai đoạn trong quy trình sản xuất chất bán dẫn là những chính sách chính phủ thiết yếu sẽ được triển khai trong nhiệm kỳ thứ hai của bà. Do đó, Đài Loan sẽ có thể củng cố vị trí của mình như một mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

Chiến đấu cơ Su-30 của Nga bị đồng đội bắn rơi

The Moscow Times dẫn tin từ hãng thông tấn Nga TASS ngày 24/9 cho biết chiếc tiêm kích Su-30 rơi ở miền trung nước Nga trong cuộc tập trận hôm 22/9 là do bị đồng đội bắn nhầm.

“Nguyên nhân sơ bộ của vụ tai nạn là do một tên lửa vô tình bắn trúng Su-30 trong khi tập trận”, một nguồn tin giấu tên nói với TASS.

Trang tin quân sự Defense Blog trước đó dẫn các nguồn tin giấu tên cho biết, một máy bay chiến đấu Su-35 có thể đã bắn vào Su-30.

Nguồn tin của TASS cho biết các phi công của tiêm kích Su-30 đã ở trong tình trạng ổn định.

Ông Pompeo lưu ý các bang về mối đe dọa Bắc Kinh

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo hôm thứ Tư (23/9) yêu cầu chính trị gia ở các địa phương cảnh giác với chính quyền Trung Quốc, và đề nghị chính quyền các bang của Mỹ không đáp lại lời kêu gọi của Bắc Kinh xây dựng mối quan hệ Mỹ-Trung gần gũi hơn. Bên cạnh đó, ông Pompeo cũng yêu cầu các bang hợp tác nhiều hơn với Đài Loan, theo SCMP và Reuters.

Phát biểu tại thủ phủ bang Wisconsin, ông Pompeo cho biết Bộ Ngoại giao đang xem xét các hoạt động của Hiệp hội Hữu nghị Mỹ-Trung và Hội đồng Thúc đẩy Tái thống nhất Hòa bình Trung Quốc khi có các nghi ngờ rằng họ đang cố gắng gây ảnh hưởng đến các trường học, nhóm doanh nghiệp và chính trị gia địa phương của Hoa Kỳ.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình “biết rằng chính phủ liên bang đang đẩy lùi ảnh hưởng xấu của ĐCSTQ. Ông ấy nhìn thấy điều đó ở Mỹ, và [tâm lý đó] đang tăng trên khắp thế giới ”, ông Pompeo nói. “Tổng Bí thư Tập cho rằng bạn là mắt xích yếu”.

Những cảnh báo này được Ngoại trưởng Pompeo đưa ra chỉ vài tuần sau khi nhóm làm việc của ông yêu cầu các nhà ngoại giao Trung Quốc ở Mỹ phải xin phép trước khi gặp các quan chức chính quyền địa phương hoặc thăm khuôn viên các trường đại học của Mỹ.

Twitter bị nghi ngờ thiên vị Trung Quốc

Twitter dường như đang ủng hộ một phương tiện truyền thông của Bắc Kinh đưa ra những lời đe dọa bạo lực đối với Đài Loan và người lãnh đạo của hòn đảo này. Các nhà phê bình cho rằng việc Twitter dung túng việc này cho thấy họ đang thúc đẩy tiêu chuẩn kép trong các chính sách của mình, theo bản tin hôm thứ Tư (23/9) của Fox News.

Vào ngày 18/9, Twitter đã để Thời báo Hoàn cầu đưa lên nền tảng này thông điệp đe dọa rằng Bắc Kinh sẽ tấn công Đài Loan. Phản ứng của một trong những cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ diễn ra sau khi Tổng thống Thái Anh Văn cam kết xây dựng mối quan hệ sâu sắc hơn với Hoa Kỳ trong chuyến thăm Đài Loan của Ngoại trưởng Mỹ Keith Krach .

“Lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn, người đã cam kết quan hệ sâu sắc hơn với Mỹ trong bữa tối dành cho một quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao [Hoa Kỳ] tới thăm, rõ ràng đang chơi với lửa”, tài khoản Twitter của Thời báo Hoàn cầu viết. “Nếu bất kỳ hành động khiêu khích nào của bà ta vi phạm Luật chống ly khai của Trung Quốc, một cuộc chiến sẽ nổ ra và bà Thái sẽ bị xóa sổ”.

Trong một dòng tweet khác, Thời báo Hoàn cầu nói rằng Trung Quốc đại lục “quyết tâm thực hiện mọi biện pháp cần thiết, bao gồm phương án quân sự, để ngăn chặn Mỹ và đảo Đài Loan gia tăng các hành động khiêu khích của họ”.

Võ Thái Hà tóm lược

Sao không học tập các đảng chính trị ở nước bạn?


  Đồng chí Tổng Bí thư đã có trách nhiệm cụ thể ra sao khi đồng chí đã phân công cán bộ, mà một số cán bộ ấy về sau lại là ‘củi’ được chính đồng chí ‘đốt lò’?


“Mục đích của chúng ta, trách nhiệm của chúng ta là phải xây dựng được một Ban Chấp hành Trung ương mạnh, một Bộ Chính trị mạnh, một Ban Bí thư mạnh, thật sự đoàn kết” – Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nói.

Báo điện tử VietnamNet có bài “Trăn trở của Tổng Bí thư về Ban Chấp hành Trung ương khóa XIII” (*)

Tư cách là đảng viên, tôi muốn qua bài viết này được chia sẻ những trăn trở của đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước.

Thứ nhất, tôi chọn trang Việt Nam Thời Báo để gửi bài cộng tác đây, vì qua đó tôi muốn nhấn mạnh với đồng chí Tổng Bí thư rằng trong mọi trường hợp, Đảng cần biết lắng nghe ý kiến đa chiều từ các kênh truyền thông khác nhau. Nếu đồng chí Tổng Bí thư chỉ đọc mỗi mấy trang giấy A4 về những báo cáo tóm tắt báo chí hàng ngày được đặt trên bàn làm việc của đồng chí, thì xin hãy nhớ đó là những tin tức được định hướng để báo cáo cho đồng chí đọc.

Thứ hai, đồng chí Tổng Bí thư hãy bình tâm giải thích vì sao lâu nay, và dường như đến tận lúc này đồng chí vẫn khăng khăng vào hình mẫu quản lý tương tự với Trung Quốc. Theo đó, đồng chí trung thành cơ cấu bộ trưởng ngoại giao, quốc phòng, công an phải là uỷ viên Bộ Chính trị.

Đồng chí nghĩ như thế nào khi lâu nay trong chính nội bộ Đảng đã bất bình ra mặt, khi có sự phân biệt quyền lực chính trị giữa bộ trưởng ngoại giao – quốc phòng – công an, với các bộ tài chính, giáo dục, công thương, nông nghiệp, văn hoá, giao thông, tư pháp…

Không thể nói rằng bộ nào quan trọng hơn hẳn bộ nào trong việc gìn giữ Đảng. Giả dụ nếu bộ trưởng tài chính khiến nợ nần quốc gia đầm đìa, thì cách nào Đảng cũng phải chống đỡ khó khăn trong việc tồn tại, đặc biệt là lòng tin của dân chúng.

Đất nước phải có không gian phát triển bình thường như các quốc gia văn minh khác để lấy phát triển là ưu tiên số 1, chứ không phải là Ban Chấp hành Trung ương – Bộ Chính trị – Ban Bí thư. Chỉ có phát triển dân giàu, nước mạnh thì an ninh quốc phòng theo đó mà bền vững, bè bạn tôn trọng theo đó ngoại giao chỉ việc chào mừng…

Thứ ba, đồng chí cần xem lại về việc độc quyền quy hoạch cán bộ của chính đồng chí, tức của Đảng. Một đơn cử, thật khó hiểu khi đồng chí Tổng Bí thư đã chọn một Trưởng Ban Tuyên giáo mà hôm rồi có huấn thị, đại ý rằng qua việc phát triển từ “Thế lực thù địch” mà đồng chí Tổng Bí thư hay nhắc đến trong các diễn văn, để tiến đến “Triết học thù địch”. Đây là một chuyển biến về chất rất đáng lo ngại của ngành Tuyên giáo Đảng ta.

Thứ tư, đồng chí Tổng Bí thư có tính thử học hỏi kinh nghiệm về các đảng chính trị ở nước bạn?. Theo tôi biết, không chỉ Hoa Kỳ, mà nhiều quốc gia khác cũng có đảng cộng sản. Việc bầu cử ở những nơi này là phổ thông đầu phiếu với sự cạnh tranh sòng phẳng giữa các đảng phái chính trị trong cơ cấu ghế quyền lực ở Quốc hội, cũng như nội các Thủ tướng hay Tổng thống.

Đồng ý Việt Nam vẫn theo mô hình quốc gia đơn đảng, song ngay cả trong đơn đảng, thì quyền phổ thông đầu phiếu của các đảng viên cũng cần tôn trọng.

Thời gian qua, cá nhân tôi thấy rằng nhân danh Bộ Chính trị, đồng chí và nhóm thân hữu của đồng chí, dường như cho mình các đặc quyền chọn lựa thay nhân sự cả về mặt Đảng, lẫn dân sự như các chức danh giám đốc sở, chủ tịch tỉnh vốn thuộc thẩm quyền của Hội đồng nhân dân các địa phương đó.

Thứ năm, nếu thực sự trăn trở và mong muốn tìm được hướng phát triển tốt nhất cho Đảng trong nhiệm kỳ tới, tôi cho rằng đồng chí Tổng bí thư cần có một báo cáo tổng kết thật sòng phẳng về chính cá nhân đồng chí đã làm được gì cho Đảng, cho dân trong suốt thời gian rất dài đồng chí  ở đỉnh cao chót vót quyền lực: từ chủ tịch Quốc hội cho tới Tổng Bí thư, rồi Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước.

Đồng chí Tổng Bí thư đã có trách nhiệm cụ thể ra sao khi đồng chí đã phân công cán bộ, mà một số cán bộ ấy về sau lại là ‘củi’ được chính đồng chí ‘đốt lò’?

Riêng cá nhân tôi cho rằng thật tâm thì đồng chí Tổng Bí thư vẫn thủ cựu quan điểm về nhân sự. Một dẫn chứng gần nhất, vào chiều ngày 22-9-2020, báo chí đưa tin Thường trực Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội đã triệu tập phiên họp bất thường kiện toàn nhân sự, bãi nhiệm chức chủ tịch UBND thành phố với ông Nguyễn Đức Chung, bầu ông Chu Ngọc Anh, phó bí thư Thành ủy, giữ chức chủ tịch UBND thành phố Hà Nội.

Ông Chu Ngọc Anh là bộ trưởng Bộ Khoa học và công nghệ, được Bộ Chính trị của đồng chí Tổng Bí thư điều động, phân công, chỉ định tham gia Ban chấp hành, Ban thường vụ và giữ chức phó bí thư Thành ủy Hà Nội nhiệm kỳ 2015-2020 vào chiều 18-9; và đây là bước thủ tục để ông Chu Ngọc Anh ngồi vào ghế chủ tịch UBND thành phố Hà Nội.

Lời thật mất lòng, rất mong được đồng chí Tổng Bí thư lắng nghe để Đảng của chúng ta thật sự làm tốt vai trò là tôi tớ của nhân dân như di huấn của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nguyễn Huyền

Chú thích:

(*) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/tran-tro-cua-tong-bi-thu-ve-ban-chap-hanh-trung-uong-khoa-xiii-675476.html

(VNTB) 

Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang… bị kỷ luật đảng, nhưng về “mặt chính quyền” lại vô can.


 Các đảng viên Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang… bị kỷ luật đảng, nhưng về “mặt chính quyền” lại vô can.


Hệ thống văn bản pháp luật ở Việt Nam cho đến nay vẫn chưa có các luật như luật biểu tình, luật về quyền lập hội, luật về đảng chính trị…

Tuy chưa có luật về đảng chính trị, song có một nguyên tắc, hễ một viên chức là đảng viên đảng cộng sản bị đảng thi hành mức kỷ luật, thì người ấy dễ được coi là vi phạm pháp luật nào đó được quy định trong hệ thống văn bản pháp luật của Việt Nam – dĩ nhiên ở đây cũng có nhiều loại trừ như các đảng viên Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang… bị kỷ luật đảng, nhưng về “mặt chính quyền” lại vô can.

Tại cuộc họp giao ban báo chí quý 3 của cơ quan Tổng liên đoàn lao động Việt Nam vào chiều 22-9, ông Trần Thanh Hải, phó chủ tịch Tổng liên đoàn khi đề cập đến vụ việc ông Lê Vinh Danh, Hiệu trưởng Trường Đại học Tôn Đức Thắng, có nói thế này (trích):

“Việc đi đến một hình thức xử lý kỷ luật của Đảng là theo điều lệ Đảng, theo quy trình và cách làm của Đảng. Tổng liên đoàn tôn trọng quyết định ấy của tổ chức Đảng.

Hiện nay, theo quy định của pháp luật và của Đảng, sau khi xử lý về Đảng sẽ tiếp tục xử lý về mặt chính quyền, và việc này đang tiếp tục xử lý theo quy định. Tôi hôm nay chưa nói được vì đang trong quá trình thực hiện, nhưng vài hôm nữa sẽ trao đổi đầy đủ hơn”.

Trước đó, ngày 18-9, Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy khối đại học, cao đẳng TP.HCM đã công bố quyết định kỷ luật, và thông báo kết luận của Ban thường vụ Đảng ủy khối về việc xem xét, xử lý kỷ luật cách tất cả chức vụ trong Đảng đối với ông Lê Vinh Danh, hiệu trưởng Trường Đại học Tôn Đức Thắng (đang bị tạm đình chỉ chức vụ hiệu trưởng).

Ủy ban Kiểm tra Thành ủy TP.HCM cũng đã quyết định đình chỉ chức vụ bí thư Đảng ủy Trường Đại học Tôn Đức Thắng, đình chỉ sinh hoạt cấp ủy, ban chấp hành đối với ông Lê Vinh Danh. Căn cứ vào quyết định này, ngày 25-8, Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam đã có quyết định đình chỉ chức vụ hiệu trưởng 90 ngày đối với ông Lê Vinh Danh.

Như vậy, quả thật đúng như lời của ông Trần Thanh Hải – người từng có thời gian được Liên đoàn lao động TP.HCM phân công ông sang giữ chức Tổng biên tập báo Người Lao Động, thì mọi chuyện liên quan đến chức vụ Hiệu trưởng Trường Đại học Tôn Đức Thắng đã được phía Đảng xử trí mà không cần căn cứ vào Luật Giáo dục đại học; và tiếp theo đó, dường như theo lời của ông Trần Thanh Hải, Đảng đã yêu cầu chính quyền TP.HCM ‘đồng bộ’ xử trí ông Lê Vinh Danh, tránh tình cảnh sắp tới đây là “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” trong vụ việc này.

Từ vụ việc cụ thể nêu trên, cho thấy nhân chuẩn bị nhiệm kỳ mới của Đảng và của Quốc hội Việt Nam, cần thiết đặt vấn đề nghiêm túc trong các văn kiện chính trị về luật đảng chính trị. Theo đó, để đáp ứng  yêu cầu xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, đòi hỏi Việt Nam phải đổi mới chính trị, đổi mới tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước, thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước có hiệu quả.

Để làm được điều trên từ vị trí của một quốc gia đi sau, chúng ta cần tự tin nghiên cứu sự tham gia của các đảng chính trị, các tổ chức xã hội ở một số nước trên thế giới vào hoạt động kiểm soát quyền lực nhà nước, qua đó có thể rút ra một số kinh nghiệm cho Việt Nam.

Nếu chúng ta chọn tham khảo Trung Quốc, vì Trung Quốc cũng là nước xã hội chủ nghĩa, nhưng pháp luật của họ cho phép nhiều đảng chính trị được hoạt động. Tuy nhiên, các đảng đó phải chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Trung Quốc. Thay vì tranh giành ảnh hưởng, hợp tác nhiều đảng được coi là đặc điểm đặc thù của hệ thống chính trị – xã hội Trung Quốc.

Ngoài Đảng cộng sản Trung Quốc cầm quyền, 8 đảng khác hoạt động với mục đích tồn tại cùng nhau, giám sát lẫn nhau và “giám sát dân chủ” đối với các cơ quan nhà nước, vì lợi ích của đất nước, nhân dân. Tuy nhiên, hoạt động của các đảng chính trị ở Trung Quốc mờ nhạt, không có ảnh hưởng đáng kể trong đời sống chính trị – xã hội. Vì vậy, vấn đề các đảng phái chính trị kiểm soát quyền lực nhà nước ở Trung Quốc thực chất không có nhiều ý nghĩa trong thực tiễn.

Trường hợp chúng ta vẫn trung thành với chủ nghĩa cộng sản và chọn tham khảo Hoa Kỳ thì sao?

Giáo trình mà sinh viên trường luật được học cho biết như sau, Hoa Kỳ có hàng trăm đảng chính trị cùng hoạt động. Tuy nhiên, trong lịch sử nước Mỹ chỉ có đảng Dân chủ và đảng Cộng hoà là thay nhau cầm quyền và việc cầm quyền được thông qua các cuộc bầu cử cạnh tranh quyết liệt, còn lại các đảng khác chỉ có thể tham gia vào đời sống chính trị – xã hội ở một mức độ hạn chế.

Mặc dù các đảng chính trị luôn cạnh tranh với nhau nhằm giành quyền kiểm soát bộ máy nhà nước, nhưng họ vẫn cùng nhau chia sẻ những cam kết chung và những giá trị cơ bản của xã hội: đó là chế độ nhà nước cộng hòa, tôn trọng Hiến pháp và các nguyên tắc của nó.

Hiến pháp, pháp luật ở Mỹ buộc mọi đảng chính trị, kể cả đảng cầm quyền, nhóm lợi ích phải tuân thủ, thực hiện pháp luật, hoạt động cạnh tranh, tranh giành ảnh hưởng và sự ủng hộ của cử tri phải trong khuôn khổ quy định của pháp luật, của “luật chơi” đã thoả thuận. Mọi vi phạm đều xử lý theo quy định của pháp luật. Pháp luật tạo cơ sở pháp lý cho các đảng chính trị đấu tranh giành và kiểm soát quyền lực nhà nước.

Hà Nguyên

(VNTB) 

 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑